NHÌN VÀO BÊN TRONG

zzNhững nghệ sỹ thường hay có “cái nhìn vào bên trong” như chúng ta khen bài hát có hồn, bức tranh có hồn…  Một con đường làng quá quen thuộc với chúng ta, đi mãi mòn cả chân thế mà chúng ta cũng chẳng để ý thấy có cái gì hay, cái gì đẹp; còn người có máu nghệ sỹ thoáng một chút là họ đã viết một bài văn, một bài hát diễn tả quê hương thật đẹp, thật ngọt ngào…  Thế nhưng con người cũng chỉ có giới hạn, chẳng phải lúc nào họ cũng làm được như thế, họ cần phải có những phút giây cảm hứng tự nhiên, nên đôi lúc cố gắng hết sức mình mà cũng chẳng làm được, bởi thế có những người họ phải xử dụng đến những chất kích thích như hút thuốc, cà phê, rượu, thậm chí có cả thuốc phiện, bạch phiến….

Chỉ có Đức Kitô, vâng chỉ có Đức Kitô mới thật sự có cái nhìn vào bên trong một cách toàn vẹn, chính xác nhất mà không cần phải dùng đến những loại kích thích theo kiểu con người.  Ngài chạnh lòng thương xót là nói lên cái nhậy bén từ bên trong của Ngài do sự kết hợp mật thiết với Chúa Cha. Lần lượt qua tất cả các đoạn Tin Mừng chúng ta đã đọc, chứng tỏ Ngài luôn có cái nhìn vào bên trong. Từ cảnh vật như chim trời cá biển, hoa cỏ ngoài đồng, trên cát trên đá, cây cối đường đi nhà cửa…. Ngài đã nói cho chúng ta biết nó có một sức sống, Ngài có tình yêu với cảnh vật chung quanh và dùng nó để dẫn đến điều Ngài muốn nói, muốn truyền đạt cho con người.  Đối với con người cũng vậy, Ngài nhìn thấu suốt vào bên trong tâm hồn người phụ nữ ngoại tình, dân chúng muốn kết án muốn ném đá, họ hung hăng như con bọ xít, họ gào thét hò la để tiêu diệt một con người, nhưng Ngài đã nhìn vào phía bên trong, đã động lòng trắc ẩn, đã chạm đến nơi thẳm sâu nhất tâm hồn cô và cô đã nhận ra điều đó; cô đã biến đổi và đã trở về với một cuộc sống mới, đời sống tốt.

Đám tang con trai bà góa, Ngài nhìn thấy từ bên trong thân phận bà góa, lòng xót thương của Ngài đã biểu lộ ra bằng cách giúp con bà sống lại.  Lazarô, nhìn tình cảnh của hai chị em Matta và Maria, Ngài đã động lòng thương bật khóc và Ngài đã làm cho Lazarô sống lại.  Người mù ăn xin bên vệ đường, người ta cản không cho anh ta đến gần, người ta muốn giữ nếp sống văn hóa, văn minh chứ đâu muốn quân vô lại bẩn thỉu đến gần, nhưng Đức Kitô đã thấy từ bên trong tấm lòng khát khao của anh và đã động lòng thương… anh đã nhẩy cẫng và tung áo choàng lên.  Anh chàng mù từ khi lọt lòng mẹ được lòng xót thương của ông Giêsu đi qua đã đụng đến cái bên trong của anh và mắt anh đã bừng sáng, anh sướng điên lên; và rồi, dù ra như Chúa bỏ, cha mẹ bỏ, xã hội loại bỏ thì anh ta vẫn một mực làm chứng về một con người, con người đó là Đấng Messia, không sai chậy được; cuối cùng cho dẫu anh bị loại ra khỏi Hội Đường như đứa con ngỗ nghịch bị đuổi ra khỏi dòng tộc…  Anh vẫn không bận tâm.

Ngài đã nhìn cái nhìn vào bên trong nơi chính lòng Ngài.  Cái nhậy bén bên trong đó, Ngài đã nhìn thấy tội lỗi của con người nên đã làm tâm hồn Ngài dày vò nhức nhối xót xa hơn những người đau khổ nhất trần gian.  Cái nhìn bên trong nơi thân phận làm người của Ngài, Ngài cũng cảm thấy những yếu đuối, bế tắc, cô đơn… như bao con người khác, ngoại trừ tội lỗi, nên Ngài đã sống với Chúa Cha liên lỉ, bằng chứng là Ngài luôn tìm những nơi thanh vắng để cầu nguyện.  Cái nhìn vào bên trong nơi thân phận con người của Ngài làm cho Ngài mồ hôi mướt máu, cái đau vô cùng tận, cái sợ đến kinh hoàng tột đỉnh, cái cô đơn khủng khiếp… trong đêm vườn Cây Dầu.

Nơi con người thường có cái nhìn hời hợt, nhìn bên ngoài, cái nhìn của người trần mắt thịt hay tưởng tượng hay suy đoán vì thế mà đưa đến hậu qủa vội vàng kết án, nghi kị, nóng nẩy, tiêu diệt, hạ địch thủ…  Để có cái nhìn từ bên trong một cách đúng đắn, cho dù có máu nghệ sỹ hay không, thì con người luôn cần sống với, sống trong, sống nhờ Đức Kitô, như Đức Kitô đã sống trọn vẹn nơi Cha của Ngài.  Chìm sâu, gặp gỡ, tương quan, liên lỉ trong Chúa để có được tình yêu, sự bao dung, nghị lực chờ đợi như Chúa.

***********************************

Một nhà chiêm niệm chính là một người hiệp thông với tha nhân ở mức độ mà sự hiệp thông trở nên sâu đậm nhất, toàn vẹn nhất và đồng thời cũng đớn đau nhất.  Trên sườn núi những khối đá thật to, khô cằn sần sùi nháp nhúa… thế nhưng những khe nứt vẫn mọc lên những ngọn cỏ xanh mướt, những bông hoa dại đơn sơ mỏng manh, mầu sắc tuyệt vời.  Trong cộng đoàn những con người ngạo ngược, chai đá, đểu giả, ngang bứa, cứng cỏi, tội lỗi, cái gai của cộng đoàn…. nhưng nếu ai có cái nhìn vào phía bên trong sẽ thấy được một cái đốm rất nhỏ dễ thương của họ, và nếu đụng được tới cái đốm nhỏ đó thì sẽ làm cho họ thay đổi,  hay ít là cũng trở thành bạn thân của họ.

Trong cuộc sống không thiếu những con người họ đang đỏ mặt khẳng định mình, đang xanh máu mặt gồng mình lên để phân phô, đang vung tay múa chân để biện hộ, thế nhưng có cái nhìn vào bên trong sẽ dễ dàng cảm thông  và nhận ra sự bế tắc hạn hẹp của thân phận kiếp người, bởi thế mà con người rất cần tình thương để cõi lòng được lấp đầy sự ấm áp và bình an.

Có cái nhìn vào bên trong sẽ giúp mình chất vấn chính mình, để Tin Mừng chất vấn và người khác chất vấn mình nữa.  Nhậy bén nhìn thấy những thách đố của thời cuộc, của thế giới, không thỏa hiệp, không thông đồng, không bị sa vào “vũng lầy êm ái”; sẽ nói lời nói sự thật, chân lý, không giả dối điêu ngoa, nhưng biết chia sẻ những kinh nghiệm sống với Chúa cho người khác, chia sẻ tình thương với tha nhân, không sống một đằng nói một kiểu, biết xấu hổ những điều mình nói phét, lừa người ta, lừa Chúa, lừa mình…

Người có cái nhìn vào bên trong sẽ luôn khao khát sống đến cái tận cùng của Tin Mừng đòi hỏi, không ngây ngô đến độ không biết sự giả dối, không đòi quyền lợi địa vị danh vọng, không chơi ngông với người khác ; không mù mắt trước những người nghèo chung quanh; không điếc lác với những người đau khổ rên la; không câm nín với với những người đang cần lời an ủi xót thương ; không què cụt tay chân trước những vết thương cần được băng bó của con người…

Người nhìn vào bên trong sẽ nghe được tiếng “rên” của Thánh Thần trong lòng mình và những tiếng “rên” trong lòng tha nhân để cùng họ chia sẻ, giới thiệu gặp gỡ một Đức Kitô đang sống, đang hiện diện, đang yêu thương.  Một Đức Kitô hôm qua hôm nay, lúc này và ngày mai cũng chỉ là một, không chờ mong mơ mộng một Đức Giêsu nào khác.

***********************************

Chúa luôn có cái nhìn vào bên trong.  Vậy xin Chúa cho con được mật thiết gắn bó với Chúa để con được đổi mới cái nhìn ; nhìn vào trong con, thấy con cũng yếu đuối tội lỗi như bao người khác; nhìn vào bên trong tạo vật để thấy được tình thương của Chúa và nhất là nhìn vào bên trong anh chị em để con thấy được cái đẹp cái tốt của anh chị em con.

Mong Manh

 

NÓI ĐƯỢC RÕ RÀNG

Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay tường thuật việc  Đức Giêsu chữa một người vừa câm vừa điếc.

Người câm là người gặp khó khăn khi nói chuyện, khi phải diễn đạt bằng lời nói cho người khác hiểu. Ta có cảm tưởng lưỡi của anh bị một sợi dây trói buộc. Đức Giêsu đã đụng đến lưỡi anh, và sợi dây đó được tháo cỡi. Giờ đây anh có thể nói được tự nhiên và rõ ràng.

Nói sao để người khác hiểu được mình, đó là ước mơ của nhiều người trong chúng ta. Nhưng ta lại thấy có cái gì đó trói buộc mình khiến mình ngần ngại, sợ hãi, né tránh…

Nhiều người đã trở nên ngọng hay câm vì đã trải qua những kinh nghiệm đau đớn: kinh nghiệm bị châm chọc, bị khinh miệt, bị khước từ… Bao kinh nghiệm làm con người mất tự tin và khép lại. Có những đe dọa ám ảnh làm con người câm nín.

zzÉp-pha-tha, xin hãy mở miệng con để con có thể hồn nhiên vén mở thế giới của mình, hầu gặp được sự cảm thông và nâng đỡ.

Nếu bệnh câm làm chẳng ai hiểu tôi, thì bệnh điếc làm tôi chẳng hiểu ai. Tôi như người đang xem một phim trên truyền hình mà máy đột nhiên mất tiếng. Tôi chỉ thấy hành động, nhưng không hiểu được ý nghĩa.

Chẳng ai muốn mình bị điếc hay lãng tai, nhưng trong thực tế, ta vẫn có thể mắc bệnh này, nghĩa là mất khả năng lắng nghe người khác. Chúng ta thường chỉ nghe điều mình muốn nghe, hay lắm khi nghe điều người khác nói nhưng lại hiểu dưới cái nhìn chủ quan của mình. Như thế vẫn là chưa hiểu được điều người kia muốn nói.

Nghe bằng tai, không đủ. Cần lắng nghe bằng cả con tim. Chỉ con tim yêu thương mới giúp ta hiểu đúng, hiểu đủ, hiểu ý nghĩa đàng sau lớp vỏ ngôn từ.

Ép-pha-tha, xin giúp con ra khỏi cái tôi cứng cỏi, ra khỏi những thành kiến, những suy nghĩ cứng nhắc, để nghe được cái tôi của anh em.

Thế giới hôm nay thiếu cảm thông và đối thoại, vì có nhiều người bị câm điếc về mặt tinh thần. Bệnh này làm người ta thành những hòn đảo, chẳng có gì để cho, chẳng có gì để nhận, để rồi chết dần trong sự nghèo nàn của mình.

Xin cho con đừng câm điếc trước Thiên Chúa và anh em

***

Lạy Chúa, xin cứ dùng con theo ý Chúa, làm chân tay cho những người què cụt, làm đôi mắt cho ai phải đui mù, làm lỗ tai cho những người bị điếc, làm miệng lưỡi cho người không nói được, làm tiếng kêu cho người chịu bất công.

Lạy Chúa, xin cứ gởi con ra đồng lúa, để đem cơm cho người đói đang chờ, và đem nước cho người miệng đang khô, đem thuốc thang cho người đang đau ốm, đem áo quần cho người đang trần trụi, đem mền đắp cho người rét đang run.

Lạy Chúa, xin cứ gởi con ra đường vắng, thắp đèn soi cho ai bước trong đêm tối, đốt lửa ấm cho những ai giá lạnh, truyền cảm thông cho lữ khách đơn côi, nâng phẩm giá cho kẻ bị đời chà đạp, đem tự do cho những kiếp đọa đày. Amen

(Trích trong “Manna”)

 

ĐỪNG QUÊN ĐIỀU CỐT YẾU

Một người đàn bà bồng con trên tay đi ngang qua một cái hang.  Bỗng có tiếng từ trong vọng ra “Con hãy vào và lấy tất cả những gì con muốn, nhưng đừng quên rằng con được tự do chọn lựa mà không được quên mất điều cốt yếu.”  Tiếng vọng lại nhắc thêm một chi tiết: “Con hãy nhớ một điều nữa: “Sau khi con ra khỏi cái hang, cánh cửa sẽ tự động đóng lại vĩnh viễn.  Song hãy tận dụng cơ hội mà đừng quên mất điều cốt yếu.”

Người đàn bà tò mò bước vào và thấy chung quanh mình toàn là vàng bạc, châu báu và những món trang sức lấp lánh hấp dẫn.  Bà vội đặt đứa con xuống và bắt đầu chọn những gì bà ưa thích nhất. Tiếng nói lúc nãy lại vang lên: “Con chỉ có 8 phút thôi, đừng chậm trễ!”

Tám phút mau mắn trôi qua, người đàn bà ôm đầy vàng bạc và đủ thứ trang sức quý giá chạy vội ra khỏi hang và cửa hang đóng lại.  Bấy giờ bà ta mới sực nhớ rằng mình đã bỏ quên đứa con lại trong hang.  Bà quăng tất cả mọi thứ đã chọn xuống đất, than khóc kêu la như điên như dại trong tuyệt vọng…

Người đàn bà khốn khổ này đã có được đủ thứ nhưng lại quên mất điều cốt yếu nhất đối với bà (Theo Internet).

**************************************

Câu chuyện về người đàn bà là câu chuyện con người sống ở 513đời.  Tám phút vắn vỏi trong hang là ví như bảy tám chục năm hay thậm chí trăm năm ở trần gian.  Chúng ta không có nhiều thời gian lắm để định đoạt về số phận mình.  Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy, Cảnh phù du trông thấy cũng nực cười! (Nguyễn Công Trứ).  Vậy mà, chung quanh ta có quá nhiều thứ làm ta hoa mắt, tưởng đó là những thứ quan trọng nhất, cần thiết nhất, không thể thiếu đối với ta.  Ta mất nhiều thời giờ, công sức theo đuổi chúng.  Nhưng tục ngữ Pháp có câu: Không phải cái gì óng ánh cũng đều là vàng cả.  Chính kinh nghiệm sống cũng cho ta nhận ra chân lý đó, đôi khi kịp thời, lắm lúc quá muộn.  Không ít lần trong đời, chúng ta đã tỉnh ngộ khi thấy nhiều thứ mà ta say sưa tìm kiếm, xây đắp hoá ra cũng chỉ là tạm bợ. Trong nháy mắt, hỡi ôi, tất cả đã sụp đổ rồi (Thánh vịnh). “Bừng con mắt dậy thấy mình tay không!” (Ôn Như Hầu).  Biết thế, nhưng chúng ta vẫn thấy rất khó cưỡng lại sức thu hút của các thứ vàng giả mỗi khi nó mời mọc: Hãy chớp lấy cơ hội!  Lần này, vận may của bạn đã đến rồi, đừng chần chừ!…

Đọc lại câu chuyện dụ ngôn trên trong thời buổi khủng hoảng kinh tế toàn cầu hiện nay, chúng ta càng thấm thía bài học nó nêu lên.  Đã có hàng trăm tỉ phú đô la trên thế giới “đếm tiền mỏi tay” nhưng chỉ trong thời gian ngắn đã thấy tài sản mình bốc hơi gần hết.  Thử lấy hai thí dụ.  Tỉ phú Nga Abramovich và ông chủ của câu lạc bộ bóng đá Chelsea nổi tiếng nước Anh đã mất hàng chục triệu USD ở thị trường chứng khoán Luân Đôn chỉ trong 6 tháng khi cổ phiếu Evraz (công ty mẹ của ông ta) giảm từ 28 tỉ euro xuống còn 3,2 tỉ euro.  Hoặc Adolf Merckle, nhà giàu đứng hàng thứ năm của Đức, nhà thầu khoán tài năng sử dụng 100.000 nhân viên,với doanh số 30 tỉ euro/năm, ông đã mua hết cổ phiếu của hãng xe hơi Volkswagen vào mùa thu năm ngoái và đã bị phá sản hoàn toàn khi hãng này sụp đổ.

Nhưng không phải chỉ có những người giàu có nhất thế giới mới sạt nghiệp vì cơn khủng hoảng này, mà vô số những người bình thường cũng khốn đốn vì nó.  Trong nền kinh tế toàn cầu hoá ngày nay, nó chẳng chừa một tầng lớp nào, từ những công nhân nhập cư…, đến ông chủ tiệm buôn bán nhỏ lẻ nơi một góc phố, người nông dân trồng lúa hay cây công nghiệp, bà nội trợ ở những vùng xa xôi, v.v… tất cả đều là nạn nhân trực tiếp hay gián tiếp, lớn hay nhỏ của nó.  Nó phủ xuống trên thế giới một màn tang tóc khi hàng trăm người mượn cái chết để tự giải thoát khỏi nỗi thất vọng, tuyệt vọng vì những gì họ coi là chỗ dựa cuộc đời bổng chốc sụp đổ!

Điều gì là cốt yếu?  Câu hỏi đó, mỗi người, mỗi gia đình phải tự trả lời.  Cuộc khủng hoảng kinh tế nói trên chỉ là cơ hội giúp hồi tỉnh mà thôi, còn thực ra thì nó luôn luôn đặt ra cho chúng ta trong cuộc sống bình thường.  Sau bài “Lạnh và trống rỗng” đăng trên báo Tuổi Trẻ ngày 3 tháng 4 vừa qua, một người đã chia sẻ: “Nhìn vào nhà tôi ai cũng bảo là hạnh phúc ấm êm: chồng làm giám đốc một doanh nghiệp nhỏ, vợ là giáo viên mầm non, con trai đang học năm nhất đại học.  Chúng tôi chưa bao giờ cãi nhau, chồng tôi rất ít nói, cái tính ít nói ngày xưa hấp dẫn tôi thế nào thì bây giờ là nguyên nhân của cái tổ lạnh này.  Anh có thể huyên thuyên với bạn bè, với đồng nghiệp, với hàng xóm… nhưng bước vào nhà anh ít nói một cách đáng sợ.  Hỏi gì anh chỉ trả lời cụt lủn: ừ, vậy à, có, không… Dần dần chúng tôi cũng ít trao đổi công việc với nhau, dù ngày xưa là bạn học cùng ngành, cùng lớp.  Sáng, ăn sáng, uống cà phê, mỗi người một tờ báo im lặng đọc.  Chiều, anh không la cà nhậu nhẹt mà về rất đúng giờ, cùng ăn cơm với vợ con, xem tivi, lên mạng hoặc đi chơi thể thao… Thú thật lòng tôi đã đóng băng rồi tôi không còn thấy khó chịu…  Tôi tìm vui trong công việc hằng ngày.  Ngày nào anh ấy đi công tác vắng nhà, tôi lại thấy dễ chịu, hai mẹ con nói chuyện, cười giỡn suốt ngày.  Mấy từ “gia đình hạnh phúc” sao nghe xa lạ quá!” (TT, 8-5-2010, tr 9).

Đâu là điều cốt yếu?  Có nhiều thứ cốt yếu, tùy từng lãnh vực, từng phương diện, nhưng cũng phải có một trật tự trong các giá trị theo đuổi, ví dụ: tinh thần phải được đặt cao hơn vật chất; con người, tình người, nhân phẩm, đạo đức, trách nhiệm v.v… cao quý hơn của cải, danh vọng, thành công, hiệu năng của công việc…  Con người ta khát vọng nhiều thứ nhưng chung quy ai cũng tìm kiếm hạnh phúc cả. Điều được coi là cốt yếu trong phạm vi nào cũng chỉ là tương đối so với cái mục tiêu cuối cùng là cuộc đời hạnh phúc.

Trong khi tìm kiếm hạnh phúc ở đời, người Kitô hữu chúng ta còn được nhắc nhở rằng điều cốt yếu đối với ta còn nằm xa hơn: “Nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì?  Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống mình? (Mt 16,26; x. Mc 8,36; Lc 9,25)”.

Lm Nguyễn Hồng Giáo, OFM – trích Người Tín Hữu

 

KILLING ME SOFTLY

Giết chết tôi một cách dịu dàng bằng bài hát của anh ta.

Trong thập niên 70, thế giới có nhiều bài hát hay, được phổ biến rộng rãi khắp các quốc gia, trong đó có cả Việt Nam nữa.

Một trong những bài hát mà những “người của thập niên 70” không thể không biết và cũng không thể quên được là bài “Killing Me Sofly” với điệp khúc bất hủ: “Strumming my pain with his fingers. Singing my life with his words.  Killing me sofly with his song.  Telling my whole life with his words…” (Khảy vào vết thương tôi bằng những ngón tay của anh ta.  Hát lên cuộc đời tôi bằng lời lẽ của anh ta.  Giết chết tôi một cách dịu dàng bằng bài hát của anh ta.  Kể hết cuộc đời tôi bằng lời lẽ của anh ta…)

Roberta Flack, tác giả, đã nổi tiếng như cồn nhờ bài hát này, âm nhạc bềnh bồng và lời bài hát lạ lùng đã lôi cuốn và mê hoặc không biết bao nhiêu triệu người nghe.  Chẳng những vào thập niên 70, mà cho đến hôm nay, “Killing Me Sofly” vẫn còn là bài hát được rất nhiều người yêu thích.

Roberta Flack viết gì trong bài hát của mình?  Bằng những lời lẽ đơn giản, nhạc sĩ kể rằng có một cô gái mang tâm sự buồn, muốn tìm cái gì giải trí cho khuây khỏa.  Cô nghe rằng có một anh chàng hát rất hay và có một phong cách trình diễn khá đặc biệt.  Thế là cô đến buổi trình diễn của anh ta để nghe cho biết, cũng để giải sầu trong giây lát.  Vào cuộc trình diễn, cô thấy đó là một anh chàng còn rất trẻ.  Ðối với đôi mắt cô, đó là một người xa lạ.  Nhưng đến khi anh ta dạo đàn và cất tiếng hát thì thật là lạ lùng. Cô có cảm tưởng như anh ta biết hết tâm sự của cô và nói ra hết qua bài hát anh ta trình diễn.  Những ngón tay anh ta khảy sợi dây đàn mà như là động chạm vào vết thương sâu thẳm của cô.  Cả cuộc đời cô như được phơi bày trong lời hát của chàng ca sĩ ấy, anh ta hát mà như kể truyện đời cô.  Với bài hát đang trình diễn trên sân khấu, chàng ca sĩ trẻ tuổi ấy đã giết chết cô một cách dịu dàng.  Cô có cảm tưởng mặt cô đỏ bừng như lên cơn sốt.  Cả đám đông vây quanh mà nhìn cô.  Cô thấy như anh ta tìm thấy những bức thư cô đã viết và đọc to lên từng chữ một.  Cô cầu mong sao anh ta chấm dứt nhưng anh ta cứ tiếp tục hát bài hát ấy.  Anh ta hát như thể anh ta biết rất rõ về cô, biết cả về tình trạng tuyệt vọng tăm tối của cô.  Và rồi anh ta nhìn thấu qua cô giống như cô trong suốt, như cô không có đó, nhưng anh ta, con người xa lạ thì lại có đó…

Ngoài cô gái được diễn tả trong bài hát, không biết còn bao nhiêu là người cảm thấy bị “killing sofly” như vậy không, không biết bao nhiêu trái tim thổn thức khi nghe bài hát ấy hay cất tiếng hát bài hát ấy lên.  Nhưng bài hát đã đi vào lịch sử âm nhạc thế giới dù đó không phải là một tác phẩm lớn.

Dù sao, đó là một bài hát lãng mạn, cái lãng mạn lôi kéo nhiều người.  Nhưng bị lôi kéo để rồi bị “giết,” dù là “giết” một cách êm đềm, dịu dàng thì cũng… nguy hiểm quá!

Có một người, bằng ánh mắt, bằng trái tim, và bằng cả sự thinh lặng, biết hết về từng người trong chúng ta.  Người ấy biết rõ niềm vui sống động cũng như nỗi buồn u ám của ta.  Người ấy biết hết truyện đời ta, dù là những chuyện được phơi bày hay những chuyện thầm kín, sâu thẳm nhất.  Và người ấy sẵn sàng nghe ta nói, chờ đợi ta thổ lộ; sẵn sàng an ủi ta.  Và, người ấy sẽ kéo ta từ nỗi thất vọng tối đen đến niềm hy vọng tươi sáng.  Người ấy không “giết chết ta một cách êm đềm,” nhưng “dịu dàng dẫn đưa ta đến sự sống và niềm hạnh phúc.”

Người ấy là ai?  Bạn biết rồi!  Chúa Giêsu Thánh Thể.  Có thể bạn “nghe biết” về Ngài nhưng chưa “biết” Ngài một cách riêng tư.  Có thể bạn đã đến với Ngài nhưng chưa gặp Ngài.

Bởi vì ta chưa nghe Ngài cất tiếng hát nói về cuộc đời ta, và nói về trái tim chan chứa tình thương của Ngài.  Bởi vì ta còn xem Ngài như một người xa lạ.  Và bởi vì ta chưa để con người ta trở nên trong suốt, không ẩn giấu điều gì trước mặt Ngài.

ZZMột lần nào đó viếng Chúa Giêsu Thánh Thể, ta hãy ngồi thinh lặng, không nói gì, không nghĩ gì, không cầu xin gì.  Ðể rồi lắng nghe Ngài nói tất cả về ta, về những thất vọng, mặc cảm, sự thua thiệt, niềm tủi hổ, về những bí mật không ai biết.  Có thể ta cũng sẽ ngượng chín cả người, muốn độn thổ. Có thể ta sẽ khóc… Nhưng không sao.  Ngài không “giết” ta đâu, Ngài đang chữa lành và cứu sống ta đó.  Chữa lành và cứu sống ta bằng tất cả tình thương dịu ngọt của Ngài.

Quyên Di

TỪ TRÁI TIM CON NGƯỜI

Đoạn Tin Mừng Chúa nhật hôm nay khởi đi từ một chuyện nhỏ: Chuyện các môn đệ không rửa tay trước khi ăn.

Đối với người Pharisêu, sau khi ra nơi phố chợ, người ta thường trở nên ô uế do đụng chạm với người khác.  Phải rửa tay trước khi ăn, vì tay ô uế làm đồ ăn ô uế, và đồ ăn ô uế sẽ khiến cả con người ra ô uế.

Đức Giêsu đã long trọng khẳng định trong Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay: “Không có gì từ bên ngoài vào trong con người lại có thể làm cho con người ra ô uế” (Mc.7:15).

Khẳng định này là một cuộc cách mạng trong Do Thái giáo, bởi lẽ đời sống người Do Thái bị bao vây bởi nhiều cấm kỵ: Không được ăn thịt heo, hay thịt thú chết ngạt; không được đụng vào xác chết, vào người phong cùi; không được ăn chung với dân ngoại hay vào nhà người tội lỗi… Đụng vào hay ăn vào là ô uế ngay.

Chiếu theo luật Do thái thời bấy giờ, Đức Giêsu đã phạm nhiều điều cấm kỵ, đã phá đổ nhiều bức tường ngăn cách kẻ xấu – người tốt, dân Do Thái và dân ngoại, nam và nữ, nô lệ và tự do… Ngài hồn nhiên đến với những người bị coi là ô uế để làm họ nên sạch.

Thật ra Đức Giêsu chẳng phản đối gì chuyện rửa tay, nhưng Ngài thấy nó có vẻ giả hình vì người ta chẳng để ý đến chuyện chính yếu và quan trọng nhất tẩy rửa trái tim.

Rửa tay để được yên tâm, mãn nguyện, tránh khỏi phải rửa tâm hồn là điều khó hơn.

Đức Giêsu cho ta thấy cái ô uế thực sự lại không đến từ đụng chạm hay ăn uống. Cái ô uế đáng sợ nằm ngay trong trái tim mỗi người. Nó không từ ngoài vào, nhưng từ trong ra. Ngài kể ra 12 ý định xấu xa bắt nguồn từ trái tim, ý định xấu dẫn đến hành động không đẹp (Mc.7:21-22).

Cần trở về với trái tim của mình.  Đó không phải là một cuộc dạo chơi, nhưng là một thách đố dám nhìn cái tôi sau lớp mặt nạ.

Hãy tạo cho mình một trái tim mới” (Ed.18:31). Đó là lệnh truyền của Đức Chúa, nhưng con người chẳng thể tự mình thay tim. “Ta sẽ thanh tầy các ngươi. Ta sẽ ban cho các ngươi một trái tim mới” (Ed.36,25). Đổi được trái tim là đổi được tất cả.

Lời Chúa hôm nay là một lời nhắc nhở cho ta: Truyền thống, luật lệ và nghi thức là điều cần thiết, nhưng không được quên điều cốt lõi của luật Chúa là yêu thương.

Tôn kính Thiên Chúa qua phụng vụ là điều phải làm, nhưng phải đặt trái tim và cuộc sống của ta vào trong đó.

Ta vẫn có thể lẫn lộn cái chính với cái phụ. “Xin mọi người nghe tôi nói đây và hiểu cho rõ” (Mc.7:14).  Đó là lời Đức Giêsu nhắn nhủ đám đông ngày xưa và mỗi người chúng ta hôm nay.

***

Lạy Chúa Giêsu, xin dẫn con vào nhà của con, căn nhà của trái tim, căn nhà vừa quen vừa lạ.

Xin hãy cho con thấy những phức tạp, rắc rối, những che đậy, giằng ZZco, những mâu thuẫn và vô lý nơi con. Xin hãy cho con thấy những nhỏ mọn, ích kỷ, những yếu đuối, khô khan, những cứng cỏi và tự ái nơi con.

Xin cho con ý thức những lo âu, sợ hãi đang đè nặng làm con ngột ngạt, những nỗi đau thầm kín khiến đời con mất vui, những vết thương không biết bao giờ lành, những đổ vỡ khiến lòng con khép lại.

Lạy Chúa Giêsu, xin giúp con dọn dẹp những bề bộn nơi tim con. Xin biến đổi tim con, để nó trở nên đơn sơ hơn, hồn nhiên hơn và tươi tắn hơn.

Ước gì con nhìn mọi sự, mọi người, bằng trái tim bao dung của Chúa. Và ước gì khi đã ra khỏi nỗi bận tâm về mình, trái tim con được nhẹ nhàng hơn và tự do hơn để yêu mến mọi người nhiều hơn. Amen.

(Trích trong ‘Manna’)

 

BỎ THẦY, CON THEO AI?

Tôi nổi giận, và Ngài bảo:  HÃY THỨ THAZZ
Tôi run sợ, và Ngài bảo:  CAN ĐẢM
Tôi nghi hoặc, và Ngài nói:  HÃY TÍN THÁC
Tôi bồn chồn không ngơi, và Ngài nói: TĨNH LẶNG
Tôi thích đi con đường riêng của mình, và Ngài bảo:  HÃY THEO TA
Tôi muốn lập kế hoạch riêng của mình, nhưng Ngài bảo:  HÃY QUÊN ĐI
Tôi nhắm tìm của cải vật chất, và Ngài bảo:  HÃY BỎ LẠI ĐẰNG SAU
Tôi muốn được bảo đảm, nhưng Ngài nói:  TA CHẲNG HỨA HẸN GÌ
Tôi thích sống ̣đời riêng của mình, và Ngài nói:  TỪ BỎ CHÍNH MÌNH
Tôi nghĩ mình tốt lành, nhưng Ngài bảo:  TỐT LÀNH THÔI CHƯA ĐỦ
Tôi thích làm ông chủ, và Ngài nói:  PHỤC VỤ
Tôi thích ra lệnh cho người khác, nhưng Ngài nói:  HÃY HỌC VÂNG LỜI
Tôi kiếm tìm tri thức, và Ngài nói:  HÃY TIN
Tôi thích sự rõ ràng, nhưng Ngài lại nói bằng:  DỤ NGÔN
Tôi thích thi ca, Ngài lại nói CHUYỆN THỰC TẾ
Tôi yêu sự yên tĩnh của mình, còn Ngài lại muốn TÔI BỊ QUẤY RẦY
Tôi thích bạo lực, và Ngài bảo: BÌNH AN Ở CÙNG CHÚNG CON
Tôi rút gươm ra, nhưng Ngài bảo:  NÉM ĐI
Tôi nghĩ đến trả thù, nhưng Ngài bảo:  ĐƯA MÁ BÊN KIA
Tôi nói về trật tự, và Ngài bảo:  TA ĐẾN ĐEM GƯƠM GIÁO
Tôi căm ghét, nhưng Ngài bảo:  HÃY YÊU THƯƠNG KẺ THÙ
Tôi muốn gieo hoà hợp, và Ngài nói:  TA ĐEM LỬA XUỐNG THẾ GIAN
Tôi thích làm người lớn nhất, nhưng Ngài bảo:  HÃY HỌC LÀM TRẺ NHỎ
Tôi muốn ẩn thân, và Ngài nói:  ÁNH SÁNG PHẢI CHIẾU SOI
Tôi kiếm tìm chỗ nhất, nhưng Ngài bảo:  XUỐNG CHỖ CUỐI CÙNG
Tôi thích được quan tâm, và Ngài nói:  ĐÓNG CỬA LẠI MÀ CẦU NGUYỆN

Không, tôi không hiểu Ông Giêsu này. Ngài khiêu khích tôi làm tôi bối rối.
Cũng giống như nhiều môn đệ khác, tôi muốn đi theo một ÔNG THẦY KHÁC, chắc chắn hơn
và ít đòi hỏi hơn.

Nhưng tôi cảm nhận như Phêrô:  “Tôi không biết ai khác có LỜI BAN SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI”

Sưu tầm

DẠY ẨN SĨ ÐỌC KINH

zzTruyện cổ nước Nga thuật lại câu chuyện của một học giả thông thái và một vị ẩn sĩ khiêm tốn như sau:

Một học giả nọ đi dạo theo bờ hồ, bỗng nghe có tiếng cầu kinh của một ẩn sĩ vang lại từ một hòn đảo giữa hồ.  Ông lắng tai nghe một lúc rồi tiếp tục đi.  Nhưng một lát sau ông cảm thấy khó chịu.  Bởi vì lời kinh của vị ẩn sĩ hoàn toàn sai lạc.  Từ nội dung cho đến cách phát âm, tất cả đều sai.

Học giả liền thuê một chiếc ghe và chèo sang hòn đảo, cốt chỉ để nhắc nhở cho vị ẩn sĩ thấy được những sai lầm của ông trong lúc cầu kinh.  Học giả nói với vị ẩn sĩ:

–  Này ông bạn, tôi nghĩ là ông bạn sẽ không chấp nhất khi tôi làm việc này cho ông bạn.

Nói xong, ông đọc một thôi những lời cầu kinh, không sai một chữ, một phẩy, và dĩ nhiên với cách phát âm điêu luyện của một nhà học giả.

Trước khi trở lại ghe, học giả còn giải thích thêm:

–  Tôi chèo ghe đến đây cốt để giúp bạn đọc kinh cho đúng cách mà thôi.

Vị ẩn sĩ cám ơn nhà học giả rối rít.  Nhưng khi học giả vừa chèo ghe ra đến giữa hồ, ông bỗng nghe có tiếng động trên mặt nước.  Quay nhìn lại, ông thấy vị ẩn sĩ đang đi trên mặt nước tiến về phía ông.  Và đứng trên mặt nước, vị ẩn sĩ nói với nhà học giả:

–  Xin ngài vui lòng chỉ dạy cho tôi một lần nữa. Vừa mới nghe xong lời kinh tôi đã quên cả rồi.

*******************************

Thiên Chúa là Cha vô cùng yêu thương của mọi người.  Ngài biết ta cần gì trước khi ta kêu xin.  Ðiều làm cho Ngài ưa thích chưa hẳn là những lời hay ý đẹp của con người, hay những câu kinh đọc đúng cung đúng cách.

Ðiều mà Thiên Chúa hài lòng hơn cả chính là một tâm hồn đơn sơ, khiêm tốn, một tâm tình cậy trông và phó thác trọn vẹn cho tình thương của Ngài.

Vị ẩn sĩ trong câu chuyện trên đây hẳn đã hiểu được bí quyết ấy.  Lời cầu kinh của ông không phải là để phô diễn những kiến thức uyên bác, mà chính là tâm tình tin tưởng phó thác của ông.  Ðó là sức mạnh có thể khiến ông di chuyển trên mặt nước.

*******************************

Lạy Chúa Giêsu Kitô xin dạy con biết cách cầu nguyện, xin dạy con biết cách nói chuyện với Chúa trong đời sống thường nhật.  Con có thể không thuộc câu kinh, bản nhạc, không kiến thức về giáo lý, về Thiên Chúa Ba Ngôi nhưng con vẫn có thể thân thưa với Chúa từ đáy tâm hồn con bằng ngôn ngữ hạn hẹp của chính mình, bằng những lời nói đơn sơ chân thành từ tấm lòng và bằng tấm lòng tin tưởng tuyệt đối nơi Người Cha Yêu Dấu.  Nhưng làm sao con có thể cầu nguyện khi con không dành thì giờ cho Chúa mỗi ngày?  Xin giúp con biết thu xếp một khoảng riêng cho Giêsu giữa những tháng ngày bận rộn tối tăm mặt mũi.

R. Veritas

LỜI BAN SỰ SỐNG

zzChẳng nên ngạc nhiên nếu có lúc đức tin gặp khủng hoảng. Cả lịch sử Cựu Ước đong đưa giữa tin và không tin.  Khi Đức Giêsu đến, người ta phải đứng trước một lựa chọn: Tin hay không tin vào Lời Ngài, vào con người Ngài.

Bài Tin Mừng hôm nay cho ta thấy một kinh nghiệm về khủng hoảng đức tin nơi chính các môn đệ. Kinh nghiệm ấy thật gần gũi với con người hôm nay.

“Lời này chướng tai quá! Ai mà nghe nổi?”  Đó là phản ứng của các môn đệ ngày xưa khi nghe Thầy Giêsu vén mở căn tính của Thầy. Thầy khẳng định mình từ trời mà xuống (Ga.6:38), và Thầy sẽ trở lại nơi Thầy đã ở trước kia (Ga.6:62), sau khi hiến mình chịu chết cho nhân loại (Ga.6:51), và nuôi nhân loại bằng chính máu thịt của mình (Ga.6:53),

Hôm nay có thể chúng ta vẫn còn thấy chướng tai. Mầu nhiệm Nhập thể, mầu nhiệm Tử nạn của Con Thiên Chúa, bí tích Thánh Thể, mầu nhiệm Chúa về trời: đó vẫn là những mầu nhiệm khôn dò.  Phải yêu mến mới hiểu được, mới chấp nhận được.

Hôm nay vẫn có câu Lời Chúa bất ngờ làm ta choáng váng, vì chướng tai, chướng cả với suy nghĩ và tình cảm của ta.  Lời Chúa đòi tôi đi xa hơn và bắt tôi điều chỉnh lại mối tương quan với Chúa.

Nhiều môn đệ rút lui, không còn đi với Ngài nữa.  Họ đã đi với Ngài một thời gian, đã tin và đã trở thành môn đệ.  Nhưng họ không thể đi tới cùng cuộc phiêu lưu này.

Trở nên môn đệ hay trở nên một Kitô hữu không phải là một bảo đảm chắc chắn mình sẽ trung tín mãi mãi với Đức Kitô.

Trở nên môn đệ là bước vào cuộc phiêu lưu, là khám phá ra một Đức Kitô luôn luôn mới, là để Ngài từ từ đưa ta đi sâu vào mầu nhiệm hơn.

Cuộc phiêu lưu nào cũng có chút rủi ro, cũng đòi chút liều lĩnh, vì đây là cuộc phiêu lưu của tình yêu, của lòng tin.

Đã có những môn đệ không tin và bỏ đi. Ngay trong nhóm ở lại cũng có kẻ phản bội. Để khỏi bỏ cuộc, ta cần phải bỏ mình…

Bỏ Thầy thì chúng con biết đến với ai?  Đại diện Nhóm Mười Hai, Phêrô bày tỏ thái độ ở lại.  Không phải vì ông và các bạn hiểu được lời Thầy Giêsu, nhưng vì họ tin vào con người của Thầy, tin Thầy là Đấng Thánh của Thiên Chúa, Đấng đã cho dân ăn no nê, Đấng đã đi trên biển. Lòng tin này khiến họ chấp nhận cả những lời chướng tai.

Lời chướng tai là lời đem lại sự sống đời đời.

Nhiều bạn trẻ hôm nay cô đơn, nhưng không biết đến với ai. Hãy cùng nhau đến và ở lại bên Thầy Giêsu, Ngài sẽ không làm chúng ta thất vọng.

***

Nguyện xin Thiên Chúa tình yêu tha thứ những yếu đuối, nhỏ nhen đầy ích kỷ của chúng con. Xin Mình Máu Thánh Ngài nâng đỡ chúng con thoát khỏi những cám dỗ trần thế để mãi mãi con có thể nói như thánh Phêrô ngày nào: “Bỏ Ngài chúng con biết đến với ai. Thầy mới có Lời ban sự sống đời đời”. Amen

(Trích trong ‘Manna’)

1000 viên bi!

zz“Không gì thức tỉnh bằng việc nhìn thời gian còn lại trên trái đất của mình cứ ngắn dần và nó sẽ giúp bạn biết ý thức về những ưu tiên của mọi việc”.

Càng lớn tuổi, tôi càng thấy thích thưởng thức những buổi sáng Thứ Bảy.  Có lẽ là do bầu không khí yên lặng, tĩnh mịch cùng với việc là người đầu tiên thức dậy, hay cũng có thể là do niềm vui khi không phải đi làm.  Dù sao đi nữa, vài giờ đầu của sáng Thứ Bảy luôn luôn mang lại cho tôi những cảm xúc thích thú nhất.

Cách đây vài tuần, vào một buổi sáng Thứ Bảy, tôi ngồi thưởng thức ly cà phê còn bốc khói, đọc báo và nghe radio.  Từ radio đang phát ra một giọng nói vô cùng ấm áp, hấp dẫn, chất giọng vàng của một người đàn ông đã đứng tuổi đang nói với một ai đó tên là Tom về câu chuyện một ngàn viên bi gì đó…

Tò mò, tôi ngừng đọc báo và lắng nghe ông nói. “Này Tom, hình như anh đang rất bận với công việc của anh thì phải.  Tôi chắc rằng họ trả lương cho anh cũng khá lắm phải không, nhưng thật không đáng nếu anh cứ phải luôn luôn vắng nhà và xa gia đình vì công việc như vậy.  Không thể tin được một người trẻ tuổi như anh lại cứ quần quật làm việc mỗi tuần từ 60 đến 70 tiếng để trang trải mọi thứ.  Thật đáng tiếc anh đã không tham dự được buổi biểu diễn của con gái anh”.

Ông tiếp tục, “để tôi kể cho anh nghe điều này anh Tom ạ, một điều đã giúp tôi ý thức về những gì ưu tiên trong cuộc sống của mình”.  Và ông bắt đầu giải thích lý thuyết của ông về “một ngàn viên bi”.

“Anh biết không, một ngày nọ tôi đã ngồi làm thử một bài toán nhỏ.  Mỗi người trung bình sống được khoảng 75 năm.  Tôi biết cũng có người sống thọ hơn và cũng có người chết sớm hơn nhưng trung bình, người ta sống được khoảng 75 năm”.

“Sau đó, tôi nhân 75 năm đó với 52 tuần thì ra con số 3900, là tổng số ngày Thứ Bảy mà mỗi người có được trong cả cuộc đời của họ.  Này anh Tom, hãy tập trung và lắng nghe, tôi đang dẫn giải đến phần quan trọng rồi đây”.

Phải đến năm 55 tuổi tôi mới biết suy nghĩ về mọi việc kỹ càng như vậy”, ông tiếp tục, “và cho tới lúc đó, tôi đã sống qua hơn 2800 ngày Thứ Bảy của đời mình.  Và nếu tôi sống được đến năm 75 tuổi, tôi sẽ chỉ còn được hưởng khoảng 1000 ngày Thứ Bảy nữa mà thôi”.

“Và rồi tôi đi tới một cửa hàng đồ chơi, mua tất cả những viên bi họ có, và phải đi tới ba cửa hàng tôi mới mua được đủ 1000 viên bi cho mình.  Tôi đem chúng về nhà, bỏ vào chiếc hộp nhựa lớn, ngay cạnh chỗ tôi thường ngồi.  Từ đó, khi mỗi ngày Thứ Bảy qua đi, tôi lại lấy một viên bi ra và ném bỏ đi”.

“Tôi nhận ra rằng, khi nhìn số lượng những viên bi trong hộp ngày càng giảm dần, tôi đã biết tập trung hơn cho những điều thật sự quan trọng trong cuộc sống.  Không gì thức tỉnh bằng việc nhìn thời gian còn lại trên trái đất của mình cứ ngắn dần và nó sẽ giúp bạn biết ý thức về những ưu tiên của mọi việc”.            

“Bây giờ, tôi sẽ nói cho anh Tom nghe một điều cuối cùng trước khi tôi ngừng cuộc trò chuyện này của chúng ta để đưa người vợ yêu quý của tôi đi ăn sáng.   

Sáng nay, tôi đã lấy viên bi cuối cùng ra khỏi chiếc hộp. Tôi hình dung nếu tôi có thể giữ nó cho tới sáng Chủ Nhật hôm sau nữa thì tức là Chúa đã ban cho tôi thêm một chút thời gian để được ở lại bên những người thân yêu…    

“Thật tốt khi được trò chuyện với anh, anh Tom ạ, tôi mong anh sẽ dành nhiều thời gian hơn cho những người thân yêu của anh và tôi cũng hy vọng, một ngày nào đó sẽ gặp lại anh.  Chúc buổi sáng tốt đẹp!”.

Không một tiếng động khi ông ấy kết thúc cuộc trò chuyện.  Tôi nghĩ ông ấy đã khiến tất cả chúng ta phải suy nghĩ rất nhiều.

Sáng hôm đó, tôi đã định làm một số việc, nhưng rồi, tôi quyết định chạy lên lầu, đánh thức vợ tôi bằng một cái hôn.

“Dậy thôi em yêu, anh sẽ đưa em và các con đi ăn sáng”.
 “Có chuyện gì đặc biệt hả anh?”, vợ tôi hỏi với một nụ cười.          

 “Không, không có gì đặc biệt cả”, tôi nói, “Chỉ vì đã lâu lắm rồi hai vợ chồng mình không có thời gian với nhau và với các con. À, trên đường đi mình dừng lại ở cửa hàng đồ chơi một chút nhé, anh cần mua một vài viên bi”.

Sưu tầm

**********************************************

Lạy Chúa, bước ra đường con gặp không biết bao nhiêu người.
Họ về, họ đến, họ đi, họ chạy.
Xe hai bánh chạy.
Xe bốn bánh chạy.
Xe cam-nhông chạy.
Các con đường chạy.
Cả thành phố chạy.
Tất cả mọi người chạy.
Họ chạy để khỏi mất thì giờ.
Họ chạy theo thời gian,
Ðể lấy lại thời giờ đã mất,
Ðể lời nhiều thì giờ hơn.
Hết mọi người đều bảo là không có thì giờ.
Nhưng lạy Chúa, con có thời giờ.
Con có thì giờ riêng của con.
Tất cả thời giờ mà Chúa đã ban cho con,
Những năm tháng của đời sống con;
Những ngày của năm tháng con,
Những giờ của ngày sống con,
Tất cả đều thuộc về con.
Con có phận sự phải dùng nó cho đầy đủ trong bình tĩnh và yên lặng.
Dùng nó cho cho trọn vẹn, cho tới phút cuối cùng.
Ðể dâng lên cho Chúa hầu Chúa làm lợi cho kẻ khác.
Chiều nay, lạy Chúa, con không xin Chúa ban cho con thêm thời giờ để làm sự này hay sự khác.
Con chỉ xin Chúa cho con được ơn này là ơn biết dùng nên thời giờ Chúa ban cho con, để tận tình làm những việc mà Chúa muốn con làm…

Michel Quoist, Prières

 

GIỜ THĂM NUÔI

Người ấy đã chờ đợi giờ này suốt cả ngày, sau sáu ngày làm việc, và cuối cùng ngày này cũng đã đến: Ngày Thăm Nuôi!  Một người cầm chìa khóa đến mở cánh cửa to lớn, nặng nề.  Căn phòng xám xịt bỗng sống dậy trong hơi ấm của ánh đèn.  Người khó giữ được hồi hộp.  Các gia đình bắt đầu đến rồi. Người từ góc phòng đưa mắt trông ra, chờ đợi ánh mắt đầu tiên của kẻ mình thương.  Người sống vì những ngày nghỉ cuối tuần này.  Người sống vì những giờ thăm nuôi này.  Khi xe cộ đến, người nhìn chăm chăm.  Rồi cuối cùng, cô ấy cũng đến — hôn thê của người; vì cô ấy người sẵn sàng làm hết mọi sự.  Họ ôm nhau vào lòng, dùng bữa ăn nhẹ với nhau và nhắc lại chuyện cũ.  Đến một lúc, họ ca hát, xen lẫn trong tiếng cười vang và vỗ tay.

Nhưng mọi sự lại nhanh chóng kết thúc.  Một giọt lệ rướm lên khi vị hôn thê ra về.  Ông giữ chìa khóa đóng sầm cánh cửa nặng nề.  Người nghe tiếng chìa khóa xoáy vào ổ để chấm dứt một ngày đặc biệt. Người lại về đấy, lại một mình với mình.  Người biết rằng đa số những kẻ thăm người sẽ không trở lại cho đến tuần sau.  Khi những chiếc xe đã rời bãi đậu, Chúa Giêsu rút vào cô đơn và chờ đợi cho đến Chúa Nhật tuần sau:  Ngày Thăm Nuôi.  Chúng ta có đến với Chúa Giêsu hằng ngày không, hay chúng ta chỉ đi thăm Ngài ngày Chúa Nhật mà thôi?

Khuyết danh

********************************

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, zz
Chúa đến với chúng con
dưới dạng tấm bánh bình thường.
Tấm bánh chẳng nói gì, chỉ biết lặng lẽ chờ đợi.
Tấm bánh hiện diện là để phục vụ cho con người.
Tấm bánh quá đỗi mong manh, nhỏ bé,
có thể bị ẩm mốc làm hư hoại,
và tan rất mau sau khi được nhận lãnh.

Lạy Chúa Giêsu, có cái gì tương tự
giữa phận làm người và phận làm bánh của Chúa.
Xin cho chúng con biết cách
đến với con người hôm nay :
đơn sơ, khiêm hạ,
không chút vinh quang hay quyền lực.
Nhờ ăn tấm bánh của Chúa,
chúng con cũng trở nên tấm bánh ngon,
được bẻ ra để đáp ứng khẩu vị của nhiều người.

Ước gì chúng con dám rước Chúa
đi vào mọi vùng mờ tối của lòng mình,
để sự hiện diện của Chúa trong con được lớn lên.
Và ước gì chúng con trở thành
những Nhà tạm di động,
đem Chúa đến cho đồng bào
và quê hương chúng con.  Amen!

Rabbouni