MẸ ƠI, CON THƯƠNG MẸ…

Một cậu bé chạy đến bên bà mẹ đang chuẩn bị bữa ăn tối, cậu đưa cho bà một tờ giấy với hàng chữ cậu mới viết. Sau khi lau tay, bà mẹ cầm tờ giấy lên đọc :

  • Cắt cỏ: $ 5.00
  • Dọn dẹp phòng của con trong tuần: $ 1.00
  • Ra tiệm mua đồ cho mẹ: $ 2.00
  • Đổ rác: $ 1.00
  • Dọn dẹp ngoài sân: $ 2.00
  • Rửa chén bát: $ 2.00
  • Tổng cộng : $ 13.00

Bà mẹ liếc nhìn đứa con đứng bên cạnh. Bà lấy cây viết, lật ngược tờ giấy lại và viết:

  • Chín tháng mười ngày cưu mang trong bụng: Không tính tiền.
  • Lúc con bệnh, mẹ lo lắng săn sóc cho con: Không tính tiền.
  • Những đêm mẹ thức khuya chăm sóc và cầu nguyện cho con: Không tính tiền.
  • Những đồ chơi, quần áo, thức ăn, nước uống mẹ cho con: Không tính tiền.
  • Mẹ chỉ dạy và lo cho con học hành : Không tính tiền.
  • Và Tình yêu của mẹ dành cho con: Không tính tiền.

Cậu bé đọc xong, nước mắt rơi trên má, cậu nhìn vào mắt mẹ và nói : “Mẹ ơi, Con thương mẹ…”

* * * * *

Bạn thân mến, Hằng năm cứ vào Chúa Nhật thứ hai trong tháng 5, người dân nước Mỹ lại kỷ niệm ngày Hiền Mẫu, ngày nhớ ơn mẹ: nhớ về ơn cưu mang sinh thành dưỡng dục; nhớ về tình yêu thương bao la, sự hy sinh cao cả của các bà mẹ dành cho con cái….

Trong ngày Hiền mẫu, chắc hẳn đã có những cuộc sum họp vui chơi ăn uống trong gia đình bên cạnh người mẹ thân yêu. Chắc hẳn đã có những cú phone của những người con xa nhà gọi về cho mẹ với những lời yêu thương thăm hỏi. Chắc hẳn đã có những cuộc thăm viếng, những bông hoa, những gói quà gởi đến mẹ để nói lên lòng tri ân, tình yêu thương đáp trả và sự quan tâm săn sóc của những người con dành cho mẹ …

Trong số những người mẹ hạnh phúc đó, cũng còn có biết bao các bà mẹ bất hạnh bị bỏ quên trong cuộc đời ….Có bà mẹ đang sống những ngày cuối đời trong cô đơn u buồn ở các viện dưỡng lão, có bà mẹ đang lê lết cuộc sống trong thân xác bệnh hoạn ở các nursing home. Các bà mẹ này sau 1 đời hy sinh cho con cái, họ vẫn còn tiếp tục hy sinh trong tuổi già sức yếu, họ vẫn còn đang sống nhưng dường như đối với con cái, họ có vẻ như là người đã chết rồi …. Trong nỗi cô đơn bất hạnh đó, họ thèm 1 lời thăm hỏi, họ thèm 1 câu nói yêu thương :

Thương mẹ đi
Lúc nầy đây mẹ còn đang sống
Đừng đợi chờ ngày mẹ khuất bóng
Khắc lời ngọt ngào trên đá vô tri
Lời thật ngọt nhưng đá thì lạnh lắm !!!
Nếu đang nghĩ đến mẹ : những lời dịu dàng đầm ấm,
Nói đi con, đừng đợi khi mẹ ngủ yên
Giấc ngủ ngàn năm cõi chết vô miên
Mẹ sẽ chẳng còn được nghe con nữa!
Và con ơi ! chút tình yêu nhỏ bé
Cho mẹ đi, lúc còn ở thế gian
Biết không con, dù một chút muộn màng
Đối với mẹ, ôi vô vàn trân qúy …
(Người mẹ vô danh)

Khi nói đến công ơn sinh thành dưỡng dục của người mẹ trần thế, chúng ta cũng không thể không nhắc đến người mẹ trên trời: Đức Maria, Mẹ Thiên Chúa và cũng là mẹ của mỗi người tín hữu.

Ngày 13 tháng 5 năm nay là ngày kỷ niệm 90 năm (13/5/1917 – 13/5/2007) ngày Đức Mẹ hiện ra lần đầu tiên với 3 trẻ chăn chiên tại một làng quê nghèo Fatima trong nước Bồ-Đào-Nha. Mẹ đã nhắn nhủ mời gọi mỗi người chúng ta “Hãy cải thiện đời sống” và “Hãy siêng năng lần hạt mân côi

Vào năm 1981, cũng vào ngày 13 tháng 5 tại quảng trường thánh Phêrô, Đức cố giáo hoàng Gioan Phaolô II  bị mưu sát bởi 1 tay súng chuyên nghiệp có tên là Ali Agca. Ngày và giờ  của cuộc mưu sát tại quảng trường thánh Phêrô trùng hợp với ngày và giờ của cuộc hiện ra tại Fatima. Quả là sự trùng hợp bí ẩn nhiệm mầu. Cuộc mưu sát đã được chuẩn bị rất chu đáo bởi 1 tay súng chuyên nghiệp, nhưng cuộc mưu sát đã không làm hại được giáo hoàng. Viên đạn đã đâm vào ngực của ngài, nhưng nằm cách quả tim vài centimét.

“Trong tất cả những gì xảy ra cho cha vào ngày hôm ấy, cha cảm nghiệm rõ ràng có bàn tay che chở, có sự lưu tâm đặc biệt của Hiền Mẫu Thiên Quốc. Đức Mẹ minh chứng rõ ràng rằng Đức Mẹ mạnh hơn viên đạn có sức giết người!”

Đó là 1 câu ngắn trong tâm tình cảm nghiệm của đức cố giáo hoàng Gioan Phaolô II khi nói về cuộc mưu sát. Còn tay súng giết mướn thì nghĩ gì? Chắc hẳn anh ta đã hiểu được rằng: Vượt lên trên khả năng giết người của mình, còn có một quyền lực khác lớn mạnh hơn nhiều!!!

* * * * *

Lạy Chúa, Năm tháng hạnh phúc nhất đời con là những năm tháng con được nằm trong vòng tay yêu thương ấp ủ của người mẹ. Xin cho con luôn biết trân trọng và mang trong lòng tâm tình biết ơn là con có mẹ : Mẹ trần thế và Mẹ Thiên Quốc. Amen

Linh Xuân Thôn

TÌNH MẪU TỬ BAO LA

Trước đệ nhất thế chiến 1914-1918, các xứ đạo tại Đức mở Tuần Đại Phúc.

Năm đó, một giáo xứ của giáo phận Aachen (Tây Đức), cũng mở Tuần Đại Phúc.  Dịp này, Cha Sở mời Linh Mục Thừa Sai đến nói chuyện với giáo dân.  Thánh đường chật ních tín hữu.  Bổn đạo im lặng hướng mắt về tòa giảng.  Vị Linh Mục Thừa Sai trạc ngũ tuần.  Cha bắt đầu bài giảng như sau:

Một bà mẹ đau nặng gần chết.  Tất cả con cái tề tựu quanh giường người hấp hối.  Chỉ thiếu mặt người con út, đứa con trai hoang đàng.  Đây là đứa con nhận lãnh nhiều tình thương nhất.  Đáp lại, anh gây cho mẹ nhiều sầu khổ và đổ không biết bao giọt nước mắt.  Giờ sau cùng đến, nhưng quí tử của bà đang bị giam tù, vì các tội ác của chàng.  Dầu vậy người mẹ vẫn không quên đứa con út. Bà ao ước nhìn mặt con lần cuối.  Các người con khác cố gắng thực hiện mong muốn của mẹ.  Họ xin phép đặc biệt cho người em về thăm mẹ.

Phép xin được chấp thuận.  Hai tay bị còng, đứa con út được bốn quân nhân hộ tống đưa đến cạnh giường người mẹ.  Bà đã quá yếu. Bà không còn hơi để nói với con trai lời nào, dù chỉ một lời duy nhất.  Nhưng tâm trí bà vẫn tĩnh táo.  Bà chăm chú nhìn con yêu dấu lần cuối.  Chỉ có thế.  Chàng trai lại được bốn người lính đưa về nhà tù.  Nhưng phép lạ đã xảy ra sau đó.  Ánh mắt vừa sầu khổ, vừa yêu thương trìu mến của mẹ hiền có giá trị hơn ngàn lời sửa dạy trách mắng.

Một mình trong phòng giam chật hẹp, chàng quỳ gối nức nở khóc.  Chàng hồi tâm về tất cả tội lỗi đã phạm.  Chàng cũng bắt đầu cầu nguyện, van xin THIÊN CHÚA đoái thương tha thứ cho chàng.  Sau đó chàng xin gặp Cha Tuyên Úy, vị Linh Mục mà trước đó không bao giờ chàng muốn thấy mặt, hoặc nghe nói đến tên.  Chàng khiêm tốn xưng tội và thật lòng ăn năn thống hối..  Từ đó cuộc đời chàng biến đổi hẳn.  Ơn thánh hoạt động và tìm được thửa đất tốt để nẩy mầm rồi sinh hoa kết trái.

Mãn hạn tù, người con trai hoang đàng trở lại gia đình và trường học.  Xong bậc trung học chàng xin vào chủng viện.  Mấy năm sau chàng được thụ phong Linh Mục.  Nhưng vị tân Linh Mục không ngừng lại ở đó.  Cha tình nguyện đi truyền giáo tại một xứ đạo nghèo bên Phi Châu…

Nói đến đây, vị Thừa Sai ngừng lại.  Cha đưa mắt nhìn mọi người rồi chậm rãi nói:

–  Anh chị em có biết chàng trai hoang đàng trở thành Linh Mục đó là ai không?  Thưa chính tôi đây!

Bài giảng tiếp tục.  Nhưng phần đầu đã gây tác động mạnh trên tâm lòng các anh chị em tín hữu có mặt trong nhà thờ hôm ấy…….

Câu chuyện xảy ra cách đây hơn 90 năm và vị Linh Mục đã là người thiên cổ.  Câu chuyện thứ hai của vị Linh Mục vẫn còn sống:  Cha Mansour Labaky, người Liban.  Cha cộng tác với hai văn phòng chuyên giúp đỡ các trẻ bụi đời ở Paris, thủ đô nước Pháp.  Cha nói về hiền mẫu trong công trình đưa Cha đến thiên chức Linh Mục như sau.

Năm đó tôi vừa xong bậc tiểu học.  Tôi thưa với mẹ về ước muốn trở thành Linh Mục và xin phép mẹ gia nhập chủng viện.  Mẹ vui mừng lắng nghe tôi trình bày. Mẹ tôi cảm động nói:

–  Mẹ sẽ đồng hành với con trong thời gian con chuẩn bị tiến lên chức vụ Linh Mục.

Mẹ tôi chỉ nói có thế.

Thời gian trôi qua.  Một tháng trước ngày tôi thụ phong Linh Mục, mẹ tôi chỉ cho tôi bình lúa mì và nói:

–  Con yêu dấu, kể từ giây phút con chính thức báo tin muốn trở thành Linh Mục, mẹ quyết định sẽ dâng nhiều hy sinh để cầu xin Chúa giữ gìn con trung thành với ơn gọi.  Mỗi lần làm một hy sinh, mẹ bỏ vào bình một hột lúa mì. Tất cả hạt lúa mì sẽ được xay, rồi tán nhuyễn thành bột và đúc thành chiếc bánh lễ, để con thánh hiến, trong ngày con dâng lên THIÊN CHÚA Thánh Lễ đầu tay.  Con hãy nhận các hạt lúa mì này, ghi dấu tình mẹ thương con và cộng tác với con.  Bao lâu Chúa cho mẹ còn sống, mẹ sẽ tiếp tục hợp tác với chức vụ Linh Mục của con, bằng những hy sinh trong cuộc đời khiêm tốn thường ngày của mẹ.

R. Vatican
(”IL SEME”, 12/1990, trang 21)

************************

Lạy Chúa, Chúa đã gởi con đến với đời qua đôi dòng sữa một người mẹ, xin gìn giữ mẹ lúc người còn sống, xin dủ lòng xót thương khi người đã khuất núi.  Xin cho những đứa con còn mẹ hôm nay luôn biết trân quý món quà vô giá đó.  Xin cho những người con mất mẹ biết tìm chỗ tựa nương ủi an bên Mẹ Maria, Mẹ Thiên Chúa.  Amen!

TRONG VÀ NGOÀI TÌNH YÊU

Trong những năm qua, nước ta phải trải qua nhiều thiên tai khốc liệt.  Thiên tai gây nên những thiệt hại trầm trọng về vật chất và tinh thần.  Nhưng cũng chính trong thiên tai đã xuất hiện những nét đẹp của tình người.

Qua báo đài, hình ảnh các Đức Giám mục, Linh mục mặc quần soọc áo may-ô chèo thuyền đi thăm viếng, khích lệ các nạn nhân.  Nhiều cao tăng hoà thượng vận động tín đồ Phật tử tham gia công tác cứu trợ.  Nhiều nữ tu đứng ra tổ chức công việc cứu trợ có khoa học và hiệu quả.  Nhiều nhà thờ, nhà chùa, tu viện trở thành nơi tiếp đón các gia đình lâm nạn.  Biết bao bộ đội, công an xả thân, liều lĩnh vượt qua sóng to gió lớn để cứu hộ các nạn nhân.  Cả nước hướng về những nơi hoạn nạn đã đành, cả những anh chị em ở hải ngoại cũng đau đớn khi khúc ruột trong nước đau đớn.  Nên Việt kiều ở nước ngoài cũng đã vận động quyên góp, tổ chức những đoàn cứu trợ về thăm viếng và ủy lạo các nạn nhân bão lụt.  Nhiều cơ quan thiện nguyện nước ngoài cũng nhập cuộc.  Tất cả mọi người, không phân biệt tôn giáo, màu da, ngôn ngữ, khuynh hướng chính trị, giai cấp đang qui tụ lại để khắc phục thảm họa.  Toàn cầu hoá với sự bùng nổ thông tin đang làm cho các nước xích lại gần nhau.  Gần gũi không chỉ về không gian, nhưng nhất là về tấm lòng.  Mọi người liên đới với nhau trong việc chống lại cái ác và cùng nhau đề cao sự thiện, lòng nhân ái.  Đó là dấu chỉ cho thấy Lời Chúa đang được thực hiện.

***********************************

“Ai yêu mến Thầy thì giữ Lời Thầy.  Và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy.  Và chúng ta sẽ đến và ở trong người ấy”, Chúa Giêsu đang vẽ nên biên cương Nước Chúa.  Biên cương này không xác định bằng rừng núi, sông biển, nhưng bằng tấm lòng.  Chúa Giêsu không giới hạn Nước Chúa trong bốn bức tường nhà thờ vì Nước Chúa là Tình Yêu.  Vì thế, điều quan trọng không phải là ở trong hay ngoài nhà thờ, nhưng là ở trong hay ở ngoài tình yêu.  Ai ở ngoài nhà thờ mà ở trong Tình Yêu thì người ấy đã ở trong Nước Chúa.  Trái lại, những ai ở trong nhà thờ mà không có Tình Yêu, người ấy vẫn còn ở ngoài Nước Chúa.

Rồi xã hội sẽ chẳng còn phân biệt hữu thần với vô thần.  Nhưng sẽ chỉ có một phân biệt duy nhất:  hữu tâm và vô tâm.  Người hữu tâm là người có trái tim rộng mở, biết chạnh lòng thương xót, biết chia sẻ, phục vụ.  Người vô tâm là người lòng chai dạ đá, trái tim khép chặt, chỉ biết trau chuốt bản thân.  Người vô thần mà có trái tim nhân ái thì đã thuộc về Chúa.  Hữu thần mà tâm hồn tàn nhẫn độc ác thì đã bị loại trừ ra khỏi Nước Chúa rồi.

Nhìn như thế, Nước Chúa thực là rộng lớn.  Những người thuộc về Nước Chúa thực là đông đảo.  Những người có trái tim yêu thương tạo nên thành Giêrusalem mới.  Thành Giêrusalem mới có cửa mở ra bốn phương tám hướng để đón nhận mọi người từ khắp nơi tuốn về.  Thành không có đền thờ vì thành được xây bằng yêu thương.  Mà ở đâu có yêu thương thì ở đó có Thiên Chúa ngự trị.  Thành không cần đèn đuốc vì Thiên Chúa tình yêu là ánh sáng cho thành.  Gạch xây thành là những trái tim chan chứa yêu thương nên thành trở nên một khối pha lê trong suốt, như một viên ngọc quí tỏa ánh sáng tới khắp muôn dân.

Trong số những người có trái tim, xây dựng nên thành Giêrusalem mới ấy, tôi thấy có nhiều người trong anh chị em.  Trong những năm qua số người tham gia công tác từ thiện bác ái ngày càng đông.  Người âm thầm, kẻ công khai.  Người góp của, kẻ dâng công.  Tôi thấy rõ là anh chị em đang phấn đấu để ở trong tình yêu.  Tôi thấy rõ là anh chị em đang rèn luyện để trở nên người hữu tâm.

Xin tình yêu Thiên Chúa thanh luyện trái tim ta không ngừng, để mỗi trái tim chúng ta trở thành một viên gạch trong suốt như pha lê, góp phần xây dựng thành Giêrusalem mới cho tình yêu Thiên Chúa ngự trị.  Amen!

TGM Ngô Quang Kiệt

***********************************

Lạy Cha, xin dạy con biết yêu thương, như đã từng được Cha thương yêu.  Biết sống như người có đạo, một đạo yêu thương bác ái.  Biết đối xử với nhau như người có tâm, một trái tim nóng bỏng nhân ái biết san sẻ cho đi, để thế gian không cười chê Cha có những đứa con hữu đạo vô tâm.

MẮT NHẮM, MẮT MỞ

Anh Calcio và cô Maria quen nhau đã lâu. Một đôi trai tài gái sắc. Được phép của cha mẹ, hai người đã làm lễ đính hôn với nhau. Gia đình Calcio làm nghề kinh doanh địa ốc. Còn cha của Maria là một thẩm phán của thành phố Milan, nước Ý. Bọn Mafia rất ghét vị thẩm phán này. Bọn chúng đã lên một kế hoạch để hãm hại gia đình nhà Maria. Khi Maria và cha của cô vừa bước lên xe để đi làm vào buổi sáng.  Năm tên Mafia đã phục sẳn. Hàng loạt tiếng nổ. Maria và cha cô đã chết.

Tin sét đánh ấy đến tai Calcio. Anh ta đã khóc rất nhiều và quyết định đến xin cha xứ để tổ chức đám cưới. Chú rể Calcio trong bộ Veste đen trang trọng và cô dâu Maria rực rỡ trong trang phục lễ cưới trắng tinh, đầu đội chiếc lúp đính hoa sang trọng, nhưng chỉ có một điều đặc biệt là chú rể thì đứng còn cô dâu thì nằm yên nghỉ trong quan tài.

Rồi đến phần cử hành nghi thức hôn phối. Calcio cúi xuống, đọc lời trao nhẫn, trong tiếng nức nở nghẹn ngào, anh xỏ nhẫn vào tay cho cô dâu.  Hết phần nghi thức hôn phối, cha xứ đổi sách và cử hành nghi thức an táng.

* * * * *

Chuyện tình lãng mạn và tuyệt vời quá. Nhưng mà chỉ cảm động thôi, chứ bí tích không thành. Bởi hôn nhân là một giao ước giữa hai người : một nam một nữ, nhưng còn sống.  Như lời Thánh Kinh: Bởi đó, người nam sẽ lìa bỏ cha mẹ, để luyến ái với vợ mình, và cả hai sẽ nên một.  Để có thể nên một, hưởng đuợc hạnh phúc trong đời sống hôn nhân, người ta phải làm hai điều :

Điều thứ nhất : Là phải từ bỏ.

Từ bỏ là một điều cần thiết. Một đứa bé, nếu muốn thành người, thì việc đầu tiên phải làm là phải là bỏ cha mẹ  bằng một hành động “cắt rốn”. Để có được hạnh phúc trong hôn nhân, người ta phải lìa bỏ rất nhiều thứ:

Người ta phải bỏ sự vô tư, và nhất là sự ngông nghênh của tuổi trẻ. Hết rồi những tháng ngày rong chơi, bay bướm.

Người ta phải từ bỏ cả những kỷ niệm ngày xưa, những mối tình vướng lối, những người xưa thân ái, và ngay cả cái tính  hào hoa, bay bớm.

Người ta phải lìa bỏ sự lười biếng và bê bối của mình. Ngày xưa, thế nào cũng được, bây giờ khác rồi, phải tôn trọng lẫn nhau và phải có một trách nhiệm trên vai.

Và nhất là phải từ bỏ cả sự tự do của mình nữa. Ca dao Việt Nam có câu : “Có vợ như rợ buộc chân”. Chẳng phải ai buộc mình, mà chính ý thức, chính tình yêu của mình buộc mình. Mình buộc mình, đánh mất tự do của mình một chút, nhưng trong chiều sâu của cõi lòng, mình sẽ cảm nghiệm được sự ngọt ngào của hạnh phúc. Đừng vì tự ái và sợ thiên hạ mai mỉa :

– Thôi, để ông ấy về xin phép bà xã đã,

Ngày xưa, lúc chưa cưới nhau, muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì thì làm. Ngày nay có khác, không như thế đuợc nữa, làm gì và đi đâu cũng còn phải nghĩ đến vợ, đến con.

Điều thứ hai : Là yêu thương nhau.

Điều ấy có nghĩa là chúng ta trở thành một món quà tặng cao quí nhất, giá trị nhất, dễ thương nhất mà Thiên Chúa đã ban tặng. Người ấy là vợ, người ấy là chồng … bởi người ấy đã nên một với mình trước mặt Thiên Chúa và trước mặt con người. Món quà tặng này, người vợ này, người chồng này… là một nửa đời của mình. Nếu mình luôn bênh vực cho nửa đời này, thông cảm cho nửa đời này, tha thứ cho nửa đời này, và luôn chăm nom săn sóc, trang điểm cho nửa đời này, thì cũng hãy làm như thế với nửa đời kia.

Và trong sự yêu thương luyến ái ấy, để đạt đuợc hạnh phúc, chúng ta phải nhắm một mắt và mở một mắt: Mở một mắt, để chú ý đến những điều tốt của nhau, thiện chí của nhau. Mắt kia nhắm lại, để thông cảm trước những lỗi lầm của người kia, trong một thái độ quảng đại và bao dung.

Lm. Đaminh Đỗ Văn Thiêm
(ngonnennho.co.nr)

* * * * *

Lạy Chúa! Đời sống hôn nhân gia đình là quà tặng cao qúy Chúa ban; là những hy sinh chia sẻ ngọt ngào trong cuộc đời …Nhưng cũng có đôi lúc con không nhìn thấy đời sống hôn nhân là quà tặng, là hy sinh chia sẻ ngọt ngào. Con chỉ nhìn thấy một màu tím buồn, chỉ nhìn thấy những khó khăn trắc trở, chỉ nhìn thấy thập giá đang đè nặng trên đôi vai….

Xin ban ơn giúp sức cho con, để con biết “từ bỏ“ và biết “mở mắt” để nhìn thấy những điều tốt đẹp, những hy sinh chia sẻ ngọt ngào mà con đang lãnh nhận trong đời sống hôn nhân vợ chồng…Xin cho con luôn xác tín rằng : Những khó khăn trắc trở trong cuộc sống hôn nhân hôm nay chính là Thánh Giá Chúa mời gọi con chấp nhận và vác đi theo Ngài. Mỗi bước con vác đi hôm nay là mỗi bước con tiến gần đến  “hạnh phúc đời đời” trong cuộc sống mai sau . Amen .     

CHÚA ĐÃ CỨU TÔI!

Chúa Giêsu là Cứu Chúa của nhận loại, mọi người đều biết, tôi cũng biết từ lâu rồi!  Và điều này làm tôi yên tâm trong một thời gian dài cho đến ngày tôi chạm được cái chân lý đầy ngỡ ngàng này: Chúa Giêsu là Cứu Chúa của tôi!  Hay nói rõ hơn: Ngài đã cứu tôi.  Câu chuyện xảy ra mấy năm rồi, nhưng nó vẫn còn rõ mồn một trong tôi mỗi ngày, và mỗi ngày các hình ảnh ấy sống trở lại để cho tôi trình lên Chúa với hết tâm tình:  Halleluia!

Những ngày qua con gái tôi buồn hơn thường lệ.  Cháu mới 15 tuổi nhưng bỗng trở nên ít nói và ưu tư. Vẻ nhí nhảnh của một đứa nhỏ vừa bước vào tuổi teen hầu như đã biến mất. Tôi không quan sát chi li con mình đến nỗi làm cho nó mất tự do, nhưng vẫn cố gắng làm một người mẹ với tâm tình của một người chị và một người bạn của con mình. Tôi không tra hỏi con tôi vì tôi tôn trọng những suy nghĩ của nó, và biết rằng nếu có một tâm sự nào quá nặng nề thì nó sẽ thổ lộ cho tôi. Tuy nhiên thời gian kéo dài, và tôi bắt đầu thấy bất an vì sự thay đổi tính tình đột ngột của con gái mình… Thế nhưng tôi im lặng tự trấn an rằng không thể nào có một chuyện gì quá bi đát xảy ra, vì dù sao con tôi cũng sống trong một gia đình có truyền thống đức tin.

Dù vợ chồng tôi không phải là những con cái Chúa nổi bật, nhưng niềm tin vào Thiên Chúa đã đi vào nếp sống gia đình tôi từ thuở tôi còn chưa biết nói.  Gia đình tôi có hai người dâng mình cho Chúa, và trong đại gia đình thì còn vài người nữa cũng dâng mình cho Chúa.  Vợ chồng tôi cũng được đón nhận rất niềm nở giữa những tín hữu trong nhà thờ… Và trong cộng đồng cũng như giữa đoàn chiên Chúa, chúng tôi không có gì phải gục mặt, trái lại đội ơn Chúa, chúng tôi còn được anh chị em xem là những người con Chúa tốt lành.  Vì thế, tôi nghĩ rằng không có gì xảy ra cho con tôi đến độ làm xáo trộn cuộc đời mình.

Rồi đến một hôm, con tôi mang gương mặt đầm đìa nước mắt thổ lộ cho tôi nỗi đau của mình. Con tôi nói nhiều nhưng tôi chỉ còn nhớ có một điều: nó đã có mang được hai tháng, và người cha của bào thai trong lòng nó là một cậu bé không phải là người Việt, chưa bao giờ nghĩ đến hôn nhân, con cái hay gia đình là gì cả!!!  Tôi nghe tin ấy mà điếng người. Tất cả cuộc đời tôi cố gắng thờ phượng Chúa, và dạy con kính sợ Người, bỗng sụp đổ tan tành. Tôi không còn nhớ lúc ấy tôi nghĩ gì, cảm gì nữa… Vừa giận, vừa lo, vừa buồn, vừa thương con, vừa ghét nó, vừa muốn hét thật to, vừa muốn trách móc Thiên Chúa, vừa muốn sụp xuống cầu nguyện.  Và điều đầu tiên tôi thấy hiện ra, đó là tai họa đã giáng xuống cho bản thân tôi!!!  Cộng đồng tín hữu sẽ nghĩ gì về chúng tôi! Chồng tôi sẽ đón nhận tin này như thế nào? Đại gia đình của tôi, một gia đình đạo đức mẫu mực, mà cha mẹ con cái luôn luôn vâng phục Thiên Chúa và sống rất đàng hoàng; mẹ tôi, anh em tôi, bà con tôi sẽ đón nhận tin này như thế nào?..  Nỗi bàng hoàng của tôi khi xem tháp đôi ở New York sụp đổ với hàng ngàn người chết thì không là gì cả so với nỗi kinh hoàng trước cái tin về đứa con gái 15 tuổi của mình mang thai!!!

Nói với Chúa ư? Nói gì đây! Tôi không biết phải cầu nguyện thế nào! Nói với chồng tôi ư? Không bao giờ!  Sẽ là một mũi dao đâm vào tim anh và hạnh phúc gia đình của tôi có nguy cơ đổ vỡ… vì thế tôi phải giấu anh bằng mọi giá.  Những ngày tiếp theo tôi không còn đủ sức đế nói với con gái mình một lời nào dù là một lời nói bình thường huống hồ là lời yên ủi.  Tôi biết rằng nó đau, nhưng tôi cũng đau đến tê liệt và nhiều khi xem nó là thủ phạm cho nỗi đau của mình, vì thế tôi không còn đầu óc nào để nghĩ đến nỗi đau của nó; thậm chí tình mẫu tử dường như cũng vơi đi nhiều, nếu không nói là cạn hẳn trong trái tim tôi.  Mỗi ngày trôi qua là một ngày tôi đi sâu vào bóng tối, và nỗi sợ cứ gia tăng vì bào thai sẽ không chịu nằm yên mà cứ tiếp tục triển nở.

Phải tìm một giải pháp cho ổn thỏa! Tôi đành phải về nhà trình bày với mẹ tôi và các chị em mình… Mọi người đều khuyên là nên đem cháu đi phá thai, và phải phá nhanh lên.  Vâng, sẽ là phạm tội đấy, vì không thể nào nói dối rằng ‘giết’ một thai nhi là một hành động vô thưởng vô phạt.  Nhưng đứa trẻ ra đời khi mẹ nó chưa tròn 16 tuổi thì tương lai sẽ về đâu?  Vả lại, một đứa bé khi ra đời mà tạo vấn đề cho mẹ và cho thân nhân mình, thì lớn lên sẽ trở thành một thiếu niên có vấn đề… Còn tương lai con tôi?  Còn thế giá của vợ chồng tôi?  Còn lòng tôn trọng mà cộng đồng đã dành cho các thành viên trong gia đình tôi?  Tôi đem đề nghị ấy hỏi ý kiến của anh và em trai tôi đang thi hành nhiệm vụ mục tử.  Họ thông cảm nỗi đau của tôi, nhưng họ chỉ hứa rằng sẽ cầu nguyện mà không đưa ra một đề xuất nào.  Mà làm sao đưa ra một đề xuất?  Chẳng lẽ họ bảo tôi đi sai luật Chúa mà giết cháu ngoại mình?  Chẳng lẽ họ bất cần đến lòng thương xót của Chúa để bảo vợ chồng tôi và con gái tôi, và những người khác trong gia đình tôi (trong đó có họ) phải gánh chịu nỗi đau kinh tởm, ấy là trở thành những người mà ai ai cũng có quyền phỉ nhổ hay tránh xa?

Tôi cầu nguyện, tôi thiết tha cầu nguyện… nhưng hầu như tôi không thấy một ơn nào của Chúa tuôn xuống để tôi cảm thấy bình an…  Tôi phải đổi cộng đoàn để cầu nguyện. Cộng đoàn mới giúp tôi tiếp cận với nhiều ánh sáng hơn, đặc biệt là ánh sáng của Thánh Linh, nhưng vấn đề của tôi vẫn chưa tìm được giải đáp.  Sau một tháng dằn vặt, tôi vẫn giấu chồng tôi và một mình thuyết phục con gái tôi phá thai: tôi sẽ giúp cho nó tránh những ngày đau đớn sau này khi sống giữa những người không chấp nhận mình, tôi tự cứu mình và tránh được sự đay nghiến của chồng, tôi giữ được thế giá cho gia đình tôi, cho những người mà tôi không có quyền bôi nhọ uy tín với bất cứ giá nào. Vâng, tôi sẽ phạm tội!  Nhưng lòng tha thứ của Chúa thì vô giới hạn, nên tôi cậy trông rằng Ngài sẽ thông cảm và tha thứ cho mẹ con tôi!  Dù sao đi nữa, việc đền tội nào với Ngài thì tôi cũng cảm thấy có thể chịu đựng nổi, còn cái bào thai trong lòng con gái tôi thì quá sức chịu đựng của tôi; và không chỉ là chịu đựng thôi, mà còn là vấn đề trách nhiệm của tôi đối với mẹ, với chồng, với anh chị em, với bà con của mình, một trách nhiệm mà sức nặng vượt quá tầm vai bé bỏng của tôi!

Sau khi thăm dò mọi thông tin, tôi đưa con tôi đến bệnh viện.  Suốt đường đi, mặc cảm tội lỗi đè nặng trên quả tim, tôi không ngớt cầu nguyện… Tôi cầu nguyện liên hồi mà không biết phải cầu nguyện thế nào?  Cầu nguyện Chúa cứu cháu tôi ư?  Nhưng chính tôi đang đem nó đi giết!  Cầu nguyện Chúa tha thứ cho tôi ư?  Nhưng đến giờ này tôi vẫn còn thời gian để không phạm tội, mà chính tôi lại biết rằng mình không thể nào không phạm tội!!!

Tôi trao con tôi cho y tá rồi bật khóc. Tôi chờ đợi trong âu lo mà không biết chờ đợi gì.  Tôi cầu nguyện luôn miệng mà không biết nói gì ngoài kêu danh Chúa: “Xin Chúa thương xót con!” Tôi ở trong trạng thái như thế không biết là bao lâu, có thể một giờ hay hai giờ, tôi không còn nhớ rõ, nhưng biết rằng lâu như thời gian Chúa cầu nguyện ở Giếtsêmani.  Rồi cánh cửa phòng bệnh viên hé mở, con gái tôi lững thững đi ra!  Tôi chỉ hỏi vắn gọn:

– Xong rồi hả con?

Con tôi lắc đầu.

– Nghĩa là sao?

Y tá cho biết rằng bệnh viện chỉ can thiệp khi bào thai nhỏ hơn 3 tháng. Bào thai của con tôi đã quá thời hạn ấy một vài ngày, nên nó phải trở lại sau để theo một cách thức can thiệp khác phức tạp hơn!  Tôi thấy lồng ngực mình như nhẹ hẳn!  Tất cả hơi thở bị dồn nén từ một tháng qua bỗng toát ra thành một tiếng reo mừng:  Almighty God! Lạy Chúa Toàn Năng!  Đội ơn Chúa!

Chúa đã cứu cháu tôi, mà thực sự Chúa đã cứu tôi. Lý trí tôi bảo rằng đây chỉ là một trùng hợp tình cờ, nhưng con tim mình xác tin rằng Chúa đã can thiệp để cho bào thai trễ hơn mấy ngày so với thời điểm mà mẹ con tôi có quyền giết nó! Chúa đã chứng tỏ quyền năng, tình yêu, và ơn cứu độ của Ngài ngay vào giờ phút mà tôi ‘nhất quyết’ phạm tội, nhất quyết quay lưng lại với Ngài, nhất quyết giết cháu tôi và đồng thời cũng giết linh hồn mình!

Bao nhiêu hình ảnh Kinh Thánh như chạy về trong tích tắc. Chúa đã cản tay Abraham để ông khỏi giết con mình: Abraham hôm nay là tôi, và Isaac chính là cháu tôi! Chúa đã cứu sống con trai bà góa thành Naim: bà góa ấy hôm nay là tôi, và con của bà chính là cháu tôi! Ngài đã để cho quân lính cởi trần và đóng đinh trên thập giá ô nhục mà tỏ hiện tình yêu đối với tôi, con gái của Ngài!  Hôm nay tôi chợt hiểu rằng Ngài cũng cho phép các biến cố cuộc đời lột bỏ cái áo thế giá của mình, để tôi có được một phần trái tim của Ngài mà đón nhận con gái tôi!  Tôi đã được chữa lành.  Tôi và con tôi bỏ ý định phá thai!

Nhờ được chữa lành, tôi đã đủ bình an và ân điển để trình bày cho chồng và thân nhân mình thập giá mà Chúa đã thương ban cho đại gia đình tôi. Chúng tôi đón nhận thập giá ấy như một hồng ân!  Và sự ra đời của cháu ngoại tôi, thay vì gây gãy đổ trong gia đình, thì lại giúp chúng tôi củng cố mối dây yêu thương thông cảm nhau, rồi từ đó chúng tôi mở lòng rộng hơn để đón nhận ân sủng vô bờ của Chúa Giêsu.

Chúa đã cứu tôi! Chúa đã cứu tôi khỏi cái vỏ ‘đạo đức’ mà tôi đã mặc lên mình như một chiếc áo giáp để vênh vang giữa mọi người.  Chúa đã cho tôi cảm được điều mà thánh Gioan đã thốt lên với tất cả con tim mình: “Chúng tôi đã biết được tình yêu Chúa dành cho chúng tôi, và đã tin tưởng vào tình yêu đó. Chúa là Tình yêu” (1 Ga 4,16).  Từ bao nhiêu năm qua, tôi ngỡ rằng mình biết Chúa và tìm kiếm Chúa, nhưng thực ra, dưới những hành vi đạo đức, tôi chỉ tìm kiếm một cái vỏ để tự đánh bóng chính mình, chứ ít khi tôi quên mình mà đi tìm kiếm Ngài. Thế rồi, khi tôi không còn biết bám víu vào đâu thì Ngài đã xuất hiện, cởi bỏ con người cũ của tôi, và mở mắt cho tôi nhìn thấy tình yêu cứu độ của Ngài.  Bây giờ, tôi có thể tuyên xưng bằng từng tế bào của con người mình: Chúa Giêsu là Cứu Chúa của tôi!

Chúa Nhật Phục Sinh này, nhìn cháu ngoại của tôi trong vòng tay thương mến của ông ngoại cháu, tôi vui mừng âm thầm đọc lại cùng nhịp với thánh Gioan, để cảm tạ cho sự ra đời của cháu tôi và cũng là sự tái sinh của bản thân tôi trong ân điển của Chúa Giêsu: “Những ai đón nhận, tức là những ai tin vào danh Ngài, thì Ngài cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa.  Họ được sinh ra, không phải do khí huyết, cũng chẳng do ước muốn của nhục thể, hoặc do ước muốn của người đàn ông, nhưng do bởi Thiên Chúa” (Ga 1, 12.13)

Halleluia! Tạ ơn Chúa Giêsu, Cứu Chúa của con!

Trần Duy Nhiên,
(Viết theo lời chứng của một bà mẹ.)

Ghi chú: Tôi viết bài này sau khi cảm động nghe một người bạn kể lại chứng từ của chị Phạm Thị Thanh Trang, Santa Ana, CA, mà bạn tôi đã được chia sẻ trong một lần họp mặt.  Sau khi chị Trang đọc lại, chị đã cho phép nêu công khai tên của mình để mọi người có thể kiểm chứng rằng đây là một chuyện thật!  Chị cũng làm rõ một vài chi tiết mà tôi từng ghi không chính xác. Tôi đã điều chỉnh một phần, nhưng không sửa lại toàn bài, bởi vì một hai tiểu tiết khác biệt với câu chuyện thật không phương hại gì đến cái thực tại về ân sủng Chúa mà chị cảm nghiệm trong tâm hồn mình, và muốn chia sẻ với mọi tín hữu để tất cả chúng ta đồng thanh ca ngợi Thiên Chúa.

TDN

NHƯ THẦY ĐÃ YÊU

Vào năm 1995, xảy ra một trận động đất lớn chưa từng có ở Kôbê, nước Nhật, cả một thành phố hầu  như đổ xuống thành một đống gạch vụn khổng lồ.  Thiệt hại về người và của không biết cơ man nào mà kể.  Các đội cứu hộ làm việc ngày đêm để lôi ra khỏi những đống gạch vụn vô vàn người chết, người bị thương.

Trong các tai họa vô cùng khủng khiếp ấy, người ta lại khám phá ra một câu chuyện hết sức cảm động mà tiếng vang của nó còn mạnh hơn cả sức chấn động của cơn động đất.

Người ta kể lại rằng, đến ngày thứ hai của cuộc tìm kiếm nạn nhân, họ đào lên được dưới toà nhà đổ nát hai mẹ con vẫn còn sống:  Đứa con nhỏ khoảng mấy tháng tuổi vẫn còn thoi thóp, và người mẹ đã hoàn toàn bất tỉnh.

Sau khi cấp cứu cho hai mẹ con vượt qua cơn thập tử nhất sinh, các nhà báo đã phỏng vấn người mẹ:

– Làm thế nào mà cả hai mẹ con chị có thể sống được hai ngày dưới đống gạch vụn ấy?

Chị đáp:

– Tuy bị chôn vùi dưới toà nhà đổ nát, nhưng có một cái đà đã che chắn cho mẹ con tôi. Sau vài tiếng đồng hồ thì con tôi quá đói vì hai bầu sữa của tôi cháu đã uống cạn.  Tôi liền mò mẫm trong bóng tối và đụng phải một vật sắc bén.  Tôi liền vồ lấy và rạch một đường nơi cổ tay, đẩy miệng con tôi vào cho cháu mút giòng máu nóng.  Cháu yên lặng được vài tiếng thì cơn đói lại cào cấu, và cháu lại gào lên khóc.  Tôi liền rạch thêm một đường nữa nơi cổ tay bên kia, đưa vào miệng cháu.  Sau đó, tôi không còn biết gì nữa!

– Thế chị không nghĩ rằng làm như thế thì chị sẽ chết hay sao?

– Tôi không hề nghĩ đến cái chết của mình, mà chỉ nghĩ làm cách nào cho con tôi được sống.

**********************************

Tình yêu hy sinh quên mình, tình yêu hiến dâng mạng sống của người mẹ dành cho đứa con trong câu chuyện trên đây, là lời chứng minh hùng hồn cho lời dạy của Đức Kitô trong bài Tin Mừng hôm nay:  “Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 13,34).

Yêu “Như Thầy đã yêu” chính là cúi xuống rửa chân cho nhau để bày tỏ một tình yêu sâu thẳm, cho dù người ấy là Giuđa, kẻ phản bội tình yêu.

Yêu “Như Thầy đã yêu” chính là hạ mình xuống ngang hàng với người mình yêu để cảm thông, chia sẻ và yêu thương như “Bạn hữu thân tình”.

Yêu “Như Thầy đã yêu” chính là “Yêu cho đến cùng”, yêu cho đến chết và chết trên thập giá.

Vâng, kể từ khi con Thiên Chúa đã yêu thương nhân loại cho đến cùng, thì luật yêu thương đã trở thành điều răn mới, mới ở đây chính là yêu “Như Thầy đã yêu”.

Chúng ta chỉ có thể yêu “Như Thầy đã yêu” khi chúng ta cảm nghiệm sâu xa tình yêu sâu nặng mà Người đã dành cho chúng ta.

Chúng ta chỉ có thể yêu “Như Thầy đã yêu” khi chúng ta dám quên mình, “bắt chước” Thầy, cúi xuống trước anh em.

Chúng ta chỉ có thể yêu “Như Thầy đã yêu” khi chúng ta dám xả thân, yêu cùng “mức độ” như Thầy, hiến dâng mạng sống cho anh em.

Như vậy, yêu “Như Thầy đã yêu” không phải là tình yêu vị kỷ (Eros) yêu người khác nhưng chỉ để lợi dụng, chiếm đoạt cho riêng mình, vì mình mà thôi; nhưng chính là tình yêu vị tha (Agapé) sẵn sàng hiến dâng, hy sinh cho kẻ khác.

Yêu “Như Thầy đã yêu” chính là một dòng chảy không ngừng.  Từ suối nguồn yêu thương của Thiên Chúa tuôn đổ suống chúng ta, qua Thánh Thần  Tình Yêu của Người, rồi từ con tim tràn đầy yêu thương của chúng ta, dòng suối tình yêu lại tuôn tràn sang những người anh em khác.

Nếu tình yêu như một dòng chảy liên kết chúng ta lại với Chúa, thì chính tình yêu ấy cũng liên kết chúng ta lại với nhau.  Và đó cũng chính là dấu chỉ của môn đệ Đức Kitô:  “Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy:  Là anh em có lòng yêu thương nhau” (Ga 13,35).

*****************************

Lạy Chúa, nếu “đồng phục của người Kitô hữu là yêu thương” thì xin cho chúng con luôn tỏa sáng trong cuộc sống những lời nói yêu thương, những nghĩa cử nhân hậu, những hành động xả thân cho anh em, để xứng đáng làm môn đệ Đấng đã yêu thương chúng con đến cùng.

Xin cho suối nguồn tình yêu của Chúa tuôn chảy vào tâm hồn chúng con, không đọng lại như nước ao tù, nhưng luôn là dòng chảy tình yêu đến với mọi người, để khắp thế giới tràn đầy tình yêu Chúa.  Amen!

Thiên Phúc

 

CÂY ROI TRONG MỤC VỤ

Sáng nay mình dâng lễ tại nhà ông Hai Hiếu. Ông Hai ở giữa lương dân, thậm chí cả vợ và con cháu của ông cũng là lương dân. Ông “nghỉ đạo” 70 năm rồi. Trong chuyến viếng thăm lần trước, mình đã tìm hiểu nguyên nhân nghỉ đạo của ông.

– Tại sao ông Hai nghỉ đạo lâu thế ?

– Hồi xưa con ở Trà Lồng. Có một lần con đi lễ trễ, bị ông Cố Quimb-rôtz bắt nằm xuống, đánh một trận chảy máu đít. Con sợ, con giận, con bỏ đạo luôn cho tới bây giờ. Hồi ấy con mới có 19 tuổi.

– Tại sao ông Hai đi lễ trễ vậy ?

– Thì nhà con ở sâu trong ruộng, con đi sớm không được.

– Bây giờ ông Hai còn giận không ?

– Hết rồi.

– Bây giờ ông Hai trở lại nhá.

Ông Hai xưng tội nhệu nhạo cùng với dòng nước mắt.

Cha Quimb-rôtz là một linh mục có tài kinh bang tế thế. Chính cha đã từng có mặt trên mảnh đất Cái Rắn này vào cuối thập niên hai mươi và đầu thập niên ba mươi. Chính cha đã mua lại căn nhà lầu của ông Tòa Sửu để làm nhà xứ Cà Mau, nơi mình đã ở 19 năm trời. Cuộc đời của cha được thế hệ đàn anh đúc kết như sau : năng nổ và nóng nảy như ông Lỗ Trí Thâm trong “Thủy Hử”. Chính vì thế, cha Quimb-rôtz đã cai trị bằng ngọn roi. Với ngọn roi mây, cha tạo được những họ đạo nề nếp, trật tự, rất đẹp mắt.

Nhưng cũng với ngọn roi mây ấy, cha đã đánh bật một tin đồ ra khỏi nhà thờ. Người tín đồ ấy đi lang bạt kỳ hồ từ năm 19 tuổi cho tới năm 89 tuổi mới có cơ may trở về với Chúa. Ngọn roi mây có điểm ưu và khuyết, nhưng bên nào nặng, bên nào nhẹ, thì mình chưa dám khẳng định. Mình liên tưởng đến những công trình lớn như Vạn Lý Trường Thành của Trung Quốc và Kim Tự Tháp của Ai Cập.

Ngày nay khách du lịch trầm trồ khen ngợi những công trình sư vĩ đại của thời xưa ấy, mà quên phắt đi rằng : để đạt được công trình vĩ đại, các công trình sư đã phải trả giá bằng hằng triệu lần vi phạm nhân quyền và chà đạp nhân phẩm. Người ta đã phải dùng tới hàng triệu ngọn roi, để xây Vạn Lý Trường Thành và Kim Tự Tháp. Vậy thì lời hay lỗ ?

Nếu lấy sự nghiệp làm trọng, thì thế là lời, lời lớn. Nếu lấy con người làm trọng, thì thế là lỗ lớn, là phá sản.

* * * * *

Hôm nay là ngày Chúa nhật : cha phó dâng lễ sáng. Mình đi qua đi lại xung quanh nhà thờ, để tạo bầu khí trang nghiêm cho giờ lễ. Nhà thờ chưa đầy người, thế mà có một chú bé đứng chầu rìa ở bên cửa hông. Mình vỗ vai em :

-”Con vô đi, trong kia còn chỗ”

Em quay ngoắt một cái, chạy vọt xuống cửa phía dưới. Lại đứng chầu rìa. Lòng tự ái lãnh đạo bốc lên tới lỗ mũi. Mình dằn cơn nóng xuống, thủng thỉnh đi theo em. Mình lại vỗ vai em :

-“Trong kia còn nhiều chỗ lắm”.

Em chuồn. Mình nắm tay em kéo vô. Em dạng chân chống chỏi. Nhân đức hiền lành xì ra ngoài hết. Mình nghiến răng lại, hai bàn tay sắt siết hai vai em :

 -“Vô không ?”

Em tỉnh queo, nhỏng mỏ :

-”Con đi lễ chứ có làm gì đâu mà cha làm hung làm dữ” .

Mình thả lỏng hai tay. Em bước ra cổng, rồi biến mất trong dòng người.

Có lẽ em sẽ không bao giờ trở lại nữa. Mình nhìn lên bàn thờ, nhìn lên nhà tạm, rồi nhìn lên cây thánh giá. Ánh mắt của mình không dừng lại được ở bất cứ nơi nào. Nó đành nhắm lại, vì xấu hổ.

Em đã cho mình một bài học xứng đáng. Em là thầy của mình. Thầy ơi, vì con mà thầy đã từ giã thánh đường; vì con mà có lẽ thầy sẽ bỏ đạo. Xin thầy hãy trở lại, để lương tâm của con tìm được sự bình an.

Trích “Nhật Ký Truyền Giáo”, Người viết Lm. Ngô Phúc Hậu

* * * * *

Lạy Chúa! Đã nhiều lần vì quá năng nổ và hăng hái trong việc tông đồ nên con đã đóng vai của một người phá hoại thay vì người xây dựng cho nước Chúa, con đã cản đường cản lối làm cho nhiều người phải xa Chúa thay vì dẫn dắt họ đến gần với Ngài … Xin cho con luôn biết dành thời giờ để xét mình, để hồi tâm tưởng nhớ đến lời nói việc làm của con, và nhất là, xin cho con luôn biết kết hợp với Chúa trong thinh lặng và cầu nguyện để  được Chúa hướng dẫn dắt dìu, Amen .

HÃY GỌI TÔI LÀ SƠ NUÔI HEO!

Ở cái tuổi ngoài bảy mươi, có lẽ, trên đời này hiếm ai chọn cho mình “cách sống” bằng việc ngày ngày lặng lẽ chăm sóc, nuôi dưỡng những người nhiễm HIV ở giai đoạn cuối như bà…

Sống là cho

Mười năm trước, khi còn đang tu ở nhà dòng, bà gặp lại người chị gái sau bao năm lưu lạc.  Niềm vui chưa trọn thì nỗi buồn đã ập đến, khi bà biết chị mình đã nhiễm căn bệnh thế kỷ ở giai đoạn cuối. Bà mang chị gái về chăm sóc, trong lúc cuộc sống của chị chỉ còn được tính bằng ngày.  Đang lúc khổ nhất thì bà được người quen cho mượn mảnh đất với ba căn nhà lá lợp tạm để trú thân.

Hàng ngày nhìn chị gái người ngợm lở loét, đau đớn, thương chị nên từ đó cái tâm của bà nhen nhóm ý định sẽ nhận chăm sóc những người nhiễm HIV.  Đến khi tận mắt chứng kiến cái chết đớn đau, lặng lẽ của chị mình, thì cái dự định ban đầu ấy càng bùng lên mãnh liệt.  Và bà quyết định xin ra khỏi nhà dòng.  Người bạn trước kia cho chị em bà mượn nhà, nay cũng đồng ý cho bà tiếp tục mượn để làm chỗ nuôi người bệnh.

Bà “nhặt” được bệnh nhân đầu tiên ngoài vỉa hè.  Anh thanh niên ấy mới ngoài 20 tuổi, nhiễm HIV giai đoạn cuối.  Về với bà chưa đầy ba bữa thì anh qua đời.  Đêm hôm ấy, một mình trong căn nhà lá, dưới ánh nến lập lòe, cứ ngủ được nửa giấc, bà lại lần ra phía bờ tường thắp nhang cho anh.

Bà tâm sự: “Chị (bà vẫn có thói quen xưng chị – PV) chẳng thấy sợ, chỉ thấy có gì đó bồn chồn.  Cứ nghĩ đến cảnh cậu ấy chết lạnh một mình ở nhà ngoài, chị không yên được. Và thế là lại lọ mọ trở dậy thắp nhang, lòng mong trời mau sáng”.  Sáng hôm sau, một mình bà chạy vạy lo tang ma, chôn cất cho người thanh niên phận mỏng.

Sau ngày ấy, tiếng lành đồn xa, có rất nhiều người đã tìm đến với bà.  Người vô gia cư cũng có, người có gia đình nhưng bị ruồng bỏ cũng có.  Nhiều người vì hoàn cảnh khó khăn, không đủ tiền nằm viện cũng đến.  Có đợt cao điểm, bà nhận nuôi hơn 10 người.  Và bà đã làm công việc đó, suốt 5 năm nay. Khó mà hình dung được sức quán xuyến của một phụ nữ ngoài bảy mươi khi hàng ngày, trên chiếc cúp 50 đã quá cũ, bà bươn bả khắp nơi mua cơm khô, nước gạo, thức ăn thừa về nuôi heo, nuôi gà – nguồn thu nhập chính của cả “đại gia đình”.

Cũng trên chiếc xe ấy, bà đèo tất tật những người bệnh, từ người già yếu đuối cho tới thanh niên sức rộng vai dài đến các bệnh viện, trung tâm phát thuốc miễn phí để xin thuốc hoặc khám định kỳ.  Chính những ngày tháng rong ruổi đến khắp các trung tâm cũng giúp bà “lượm lặt” được không ít bệnh nhân đem về.  Cô N.T.H. người quê Long An hiện đang ở nhờ nhà bà để chăm sóc cậu con trai mới ngoài 20 tuổi bị nhiễm HIV nói: “Không có sơ (soeur) giúp, chẳng biết mẹ con chị sẽ thế nào.  Nhà chị nghèo lắm, lấy đâu ra tiền cho nó vào bệnh viện”.  Hai lần trong tuần, sơ lại chở hai mẹ con họ đến trung tâm khám bệnh, lấy thuốc.

Người đàn bà đáng bị ném đá hay xứng được vinh danh ?

“Nhà bà ấy thuộc phường 13, chứ nếu ở phường 11, tôi đã cho bà ấy “lên đường” từ lâu rồi !”.  Câu trả lời dứt khoát của ông Phạm Văn Hồng, trưởng ban điều hành khu phố 6, phường 11 quận Bình Thạnh – làm lòng tôi nhói lại.  Ông cho biết căn nhà bà dùng để chăm sóc người bệnh vốn là một khoảnh đất nằm trong xóm lao động nghèo.

Với những người dân lao động, phải ngày ngày đầu tắt mặt tối lo toan cơm áo, gạo, tiền, mà cuộc sống cũng chẳng hề dễ thở thì việc nhìn thấy bà cứ hết đưa người (chết) cửa trước, rước người (bệnh) cửa sau, khiến cho cuộc sống của họ “đã khó khăn lại càng thêm bất an, sợ hãi”.  Họ nhăn mặt mỗi khi thấy bà đem một người bệnh mới về, bịt mũi quay lưng khi bà đem một xác chết trở ra.  Người ta đồn thổi bà đang “kiếm tiền” trên những xác chết. Người ta còn dọa ném đá vào bà !

Tuy nhiên, theo bác sĩ Nguyễn Thanh Liêm, làm việc tại Trung tâm Tham vấn và xét nghiệm miễn phí số 53 Vũ Tùng quận Bình Thạnh – thì hiện nay có quá nhiều bệnh nhân cần được giúp đỡ nhưng chẳng phải ai cũng đủ điều kiện để đến các trung tâm nuôi người nhiễm HIV.  Mặc dù biết sơ quá nghèo, không đủ điều kiện vật chất để chăm sóc người bệnh nhưng trung tâm vẫn giới thiệu họ đến với sơ.  Và ông thực sự thấy “rất cảm kích trước một mạnh thường quân ít tiền nhưng giàu lòng thương người như bà ấy !”.

Khi tôi rụt rè mang những thắc mắc đó chêm vào giữa câu chuyện đang nói với bà, bà cười buồn: “Bây giờ, mỗi khi có bệnh nhân qua đời, chị phải lén lút gọi nhà hòm đến chuyển đi trong đêm.  Hồi trong Tết, dồn dập trong vài ngày mà có đến 4 người “đi” khiến chị rối bời bời.  Dạo này, chị không dám nhận nhiều bệnh.  Chỉ những người cùng khổ, chị mới đem về.  Người nào yếu quá, liệu bề không qua, chị phải chở tới nhà thương để nhỡ họ có chết cũng chết ngoài nhà, hàng xóm đỡ sợ khi thấy xác…”.

Tôi dừng lại, không dám hỏi thêm, sợ mình quá toan tính khi nghĩ về những điều nhân ái. Cuối cùng, thì bà cũng đã có “chiêu thức” để đối phó với những điều tiếng chung quanh mình (lòng tốt cũng phải ngụy trang – bài học mới thật là xót xa).  Máu, mủ, lở loét của người bệnh, những xác chết chuyển âm thầm trong đêm, những chuyến xe chở nước cơm dư, một cái quần ống thấp ống cao, một buồng ngủ tuềnh toàng khai nồng mùi phân lợn (do đặt cạnh chuồng lợn) và sự tận hiến với đức tin.  Đó là tất cả những gì mà bà có, cho mình.  Nó cho phép tôi chữa lại ít nhiều lời đồn thổi về bà: không phải bà đang “kiếm sống” mà là “kiếm tìm lẽ sống” – một lẽ sống tốt đạo đẹp đời, đáng được nâng niu, trân trọng.

… Xuôi đường Phan Văn Trị, quận Bình Thạnh, rẽ vào ngõ chùa Giác Quan, hỏi thăm sơ nuôi heo, sẽ gặp một căn nhà không số, một ngõ phố không tên, một người đàn bà lặng lẽ không thích xưng danh mà chỉ nói: “Hãy gọi tôi là sơ nuôi heo !”. Chúng tôi tôn trọng ý nguyện của bà. Đó là lý do trong cả bài viết, bà không hề được nêu tên.

Thanh Dung – Mai Hương
http://memaria.org/

ĐỒNG CỎ XANH, DÒNG SUỐI MÁT

Dương Ân Điển là đứa trẻ bị bỏ rơi, người ta nhặt được nó ở một quầy bán thịt, trong cái chợ nghèo vùng núi miền Nam, đảo Đài Loan.  Câu chuyện thương tâm này xảy ra năm 1974, ấy là lúc vừa lọt lòng, em đã không có hai cánh tay, chân phải thẳng đơ không thể co duỗi.

Thế mà, 25 năm sau, đứa bé tàn tật bất hạnh ấy đã trở thành nhà danh họa tài ba, chuyên vẽ tranh bằng chân và miệng.  Cô đã tổ chức nhiều cuộc triển lãm ở Mỹ và Nhật, và là thành viên của Hiệp Hội quốc tế những người vẽ tranh bằng chân và miệng.

Cuộc đời cô thay đổi nhanh chóng như thế, thành công rực rỡ như thế, cũng là nhờ mục sư Dương Húc và vợ ông là Lâm Phương Anh nhận nuôi.  Đặc biệt là ông Tưởng Kinh Quốc đã cho cô đi giải phẫu chỉnh hình cột sống, nắn chân phải, sửa đường làm cầu cho cô dễ dàng đi tới trường.  Ông đã nói với cô:

– “Cháu không có tay, nhưng còn chân, và có thể làm được rất nhiều việc”.

Chính tình thương, sự chăm sóc, và lời động viên của ông Tưởng Kinh Quốc đã thay đổi số phận của một con người.

************************

“Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng theo tôi” (Ga 10,27).  Thiên Chúa là chủ chiên nhân lành, Người yêu thương mỗi người chúng ta bằng một tình yêu cá biệt, cho dù chúng ta có què quặt đui mù, có xấu xa đốn mạt đến đâu, mỗi người chúng ta đều có chỗ đứng độc nhất vô nhị trong tình yêu bao bọc của Chúa; mỗi người chúng ta đều có vị trí đặc biệt trong trái tim yêu thương của Người.  Tấm lòng quảng đại yêu thương của ông Tưởng Kinh Quốc dành cho cô bé Dương Ân Điển chỉ là hình bóng tình yêu thương vô bờ của Thiên Chúa đối với chúng ta, những con chiên của Người.

Vâng, chiên của Chúa thì nghe Chúa, biết Chúa và theo Chúa.

Nghe Chúa chính là lắng nghe Lời Chúa qua Kinh Thánh, nơi giáo huấn của Giáo hội, và những ơn soi sáng trong tâm hồn mình.  Nghe Chúa chính là để có một mối tương giao thân tình với Người, và nhất là để tin vào Người.  Thánh Phaolô viết: “Có đức tin là nhờ nghe giảng, mà nghe giảng là nghe công bố lời Đức Kitô” (Rm 10,17).

Theo Chúa chính là một thái độ hoàn toàn tự do, tự nguyện dấn thân, và trao phó thân phân cho duy một mình Người.  Theo Chúa cũng chính là từ bỏ, từ bỏ con người cũ, nếp sống cũ, đường lối cũ: Các môn đệ đã bỏ mọi sự, Mađalêna đã bỏ đường tội lỗi, Augustinô đã bỏ đời trụy lạc, để đi theo Người.

Nghe Chúa, Biết Chúa và Theo Chúa để được những gì? Đức Kitô đã trả lời: “Tôi ban cho chúng sự sống đời đời; không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai cướp được chúng khỏi tay tôi” (Ga 10,28). Đoàn chiên đi theo chủ chiên nhân lành thì đồng cỏ xanh với dòng suối mát chắc chắn phải là đích đến của chúng, vì chủ chiên Giêsu chính là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống. Người không những ban cho chúng ta sự sống đời đời mà còn bảo đảm sự sống ấy chắc chắn không thể mất được.

Không chỉ Chúa Con mà cả Chúa Cha cũng gìn giữ, bảo vệ chúng ta trong bàn tay yêu thương của Người: “Cha tôi, Đấng đã ban chúng cho tôi, thì lớn hơn tất cả, và không ai cướp được chúng khỏi tay Chúa Cha” (Ga 10,29).  Chúa Cha đã trao ban đoàn chiên cho Chúa Con như quà tặng quí giá nhất, nên Chúa Con cũng gìn giữ và yêu mến đoàn chiên như Chúa Cha đã yêu mến và gìn giữ vậy.  Như thế, chúng ta được bảo vệ an toàn tuyệt đối trong cả hai bàn tay, của cả cha lẫn mẹ, còn hình ảnh nào đẹp hơn thế nữa!

************************

Lạy Chúa, xin cho chúng con trở nên bé nhỏ đơn sơ để chúng con được nằm gọn trong bàn tay yêu thương của Chúa. Giữa một thế giới ồn ào vì tranh giành quyền lực, của cải, ảnh hưởng, xin cho chúng con lắng nghe được tiếng Chúa. Giữa một thế giới chỉ biết tôn thờ vật chất, xin cho chúng con hiểu biết Chúa thật sâu xa để yêu mến Người thiết tha. Giữa một thế giới chỉ biết chạy theo danh lợi lạc thú, xin cho chúng con luôn đi theo Chúa là chủ chiên nhân lành của cuộc đời chúng con. Amen!

Thiên Phúc

CHÚA KHÓC…

Trong tuần qua cả nước Mỹ đã bàng hoàng xúc động khi nghe tin một chàng trai 23 tuổi gốc Nam Hàn tên là Cho Seung Hui, sinh viên năm thứ 4 của trường đại học kỹ thuật Virgina thuộc tiểu bang Virgina, Hoa Kỳ.  Vào lúc 7 giờ 15 phút sáng thứ Hai vừa qua (16/4/2007),  anh đã cầm súng đột nhập vào khu cư xá sinh viên và đã bắn chết 2 người.  Gần hai giờ sau, anh lại cầm súng đi vào các lớp học và bắn chết 5 thầy giáo và 25 sinh viên khác. Sau cùng, anh đã quay súng vào chính anh và bóp cò tự tử …Biến cố đau thương này đã cướp đi tổng cộng 33 mạng người và gây thương tích cho 26 người khác

* * * * *

Bạn thân mến, Ngay khi có tiếng súng nổ và 33 mạng sống con người bị cướp đi, các mạng lưới internet, các đài truyền thanh truyền hình đã đồng loạt đăng tải tin tức và hình ảnh về biến cố đau thương này. Các nhà thờ trong vùng đã liên tiếp tổ chức các buổi cầu nguyện cho các nạn nhân, đặc biệt nhất là trong sân vận động của trường đại học Virgina, nơi xảy ra biến cố đau buồn này, đã có hàng chục ngàn người đến thắp nến cầu nguyện cho các sinh viên bị giết hại. Trong những tin tức và hình ảnh được truyền đi, có hình ảnh của các bạn trẻ sinh viên ôm nhau khóc tức tưởi, có hình ảnh các bậc phụ huynh và gia đình của họ đang sụt sùi than khóc, và hình như cũng có cả hình ảnh Thiên Chúa  Yêu Thương, Ngài cũng đang khóc …

Thiên Chúa đang khóc với các bậc phu huynh và gia đình của họ, những người đã dành biết bao năm tháng hy sinh vất vả cho con cái, đã dành biết bao yêu thương săn sóc và ước mơ hy vọng vào người mình yêu thương …nay tất cả bị sụp đổ và chia lìa chỉ vì những viên đạn và lòng ích kỷ thù hận . Nguyện xin cho những giọt nước mắt đau buồn tiếc thương của các bậc phụ huynh và gia đình của họ được lau khô bằng nguồn trợ lực thiêng liêng trong niềm tin tưởng phó thác vào Thiên Chúa Tình Yêu.

Thiên Chúa cũng đang khóc với các bạn trẻ sinh viên của trường đại học kỹ thuật Virgina, những người đã tận mắt chứng kiến hình cảnh chém giết kinh hoàng nơi trường lớp của mình và đã gánh chịu những chia lìa mất mát nơi bạn bè thân yêu… Nguyện xin Thiên Chúa Tình Yêu lau khô  những giọt nước mắt đang tuôn trào nơi khuôn mặt ngây thơ hồn nhiên của các bạn, và cũng xin cho những giọt nước mắt của các bạn được Thiên Chúa thánh hóa để trở nên chứng tích của tình yêu thương trong cuộc sống hôm nay.

Và Thiên Chúa cũng đang khóc cho sự “tự do” của con người mà chính Ngài đã trao ban. Ngài không phải là 1 ông vua luôn ép buộc thần dân sống trong khuôn khổ và quy định của mình. Ngài cũng không phải là cảnh sát công an, luôn canh chừng và nghiêm trị những con người vượt ra khỏi luật lệ đã định sẵn, nhưng Ngài là Đấng Yêu Thương , luôn tôn trọng con người, coi con người như một “người lớn”. Chính vì thế, Ngài đã ban tặng cho con người món quà cao qúy, đó là sự tự do. Nhưng tiếc thay, khi có tự do trong tay, con người đã xử dụng tự do một cách bừa bãi , đã vượt qua những khuôn khổ trật tự.  Con người đã phá hủy những chương trình kế họach mà Thiên Chúa đã gầy dựng và ấn định cho mình… Tiếc thay, con người đã xử dụng tự do để làm hại người khác và làm hại chính mình bằng cách lấy đi mạng sống của người khác và mạng sống của chính mình … Tiếc thay con người đã biến “tự do” thành “tội ác”… và Thiên Chúa lại tiếp tục khóc…

Thiên Chúa đã khóc trong ngày hôm qua. Thiên Chúa vẫn còn tiếp tục khóc trong ngày hôm nay. Còn ngày mai thì sao nhỉ ? Thiên Chúa có còn tiếp tục khóc trong ngày mai nữa hay không ? Tôi và bạn, chúng ta phải làm gì trong ngày hôm nay để ngăn lại dòng nước mắt của Thiên Chúa đang chảy dài trên khuôn mặt của Ngài ? Tôi và bạn phải làm gì hôm nay để Thiên Chúa thôi đừng khóc nữa trong ngày mai ?

* * * * *

Lạy Chúa! Sự tự do là món quà cao qúy Chúa đã ban tặng cho con người, là chứng tích của tình yêu Thiên Chúa … Xin cho chúng con biết xử dụng tự do chúa ban trong khuôn khổ và trật tự để làm vinh danh Chúa trong cuộc sống hôm nay và cũng để mưu cầu lợi ích thiêng liêng cho chúng con trong cuộc sống đời đời mai sau . Amen