CHÚA ĐÃ SỐNG NHƯ CON NGƯỜI

Hắn ngồi đó ngả nghiêng như muốn nằm hẳn xuống.  Chiếc mũ len xám che gần hết khuôn mặt.  Nó như một vật bất ly thân và dường như chẳng muốn rời cái đầu bướng bỉnh.  Lâu lắm tôi mới thấy hắn gỡ ra để gãi mớ tóc rối như tổ quả.  Lạ, không có cái mũ ấy trông hắn cũng sáng sủa ra phết, vậy mà…   Tôi lắc đầu chán nản.  Lại một tên choai choai thời đại.

Chẳng thấy hắn mang tập vở gì.  Chỉ kè kè một cuốn sổ tay nho nhỏ và ghi ghi chép chép mỗi khi hắn hứng thú điều chi.  Lâu lâu hắn cắt ngang bài giảng của Cha giáo với một vài câu hỏi.  Những câu hỏi của hắn rất hay và rất sâu.  Chúng phảng phất những ý tưởng của một tâm hồn khắc khoải muốn được ủi an, được đong đầy, hay của một tâm hồn mãi kiếm mà chẳng thấy, mãi tìm mà chẳng gặp.  Tuy nhiên sao những lời thắc mắc của hắn bi quan và tối tăm quá.  Có lẽ chúng còn bi quan hơn cả kẻ tử tù đến ngày lĩnh án và tối hơn cả xó bếp phủ đầy nhọ của nhà nông nữa.  Mà quái, mỗi khi hỏi những câu ấy, giọng hắn như lạc đi và mắt hắn như mọng những nước.zz

Trẻ, bất cần, lấc cấc, chẳng phải tu sĩ và cũng chưa lập gia đình.  Thế thì hắn muốn làm cái quái gì khi lấy mấy lớp thần học này nhỉ?  Một, hai, rồi ba.  Tôi đã học chung với hắn lớp thứ ba rồi.  Vẫn thế ngồi nọ, vẫn mũ len kia, vẫn những câu hỏi hóc búa.  Tôi nhíu mày và muốn xua hắn ra khỏi trường suy tư của mình.  Nhưng đời sao có nhiều cái lạ.  Càng ghét thì ông trời lại càng dúi vào tay.  Tôi với hắn bị phân vào chung một nhóm thảo luận.  Mười mấy năm ròng lăn lộn với linh đạo I-Nhã, đề tài của những buổi thảo luận thú vị, nhưng không mới hay quá khó đối với tôi.  Chúng tôi thay phiên điều khiển nhóm và thường bắt đầu với một lời cầu nguyện ngắn.  Mỗi khi đến phiên mình, tôi khệnh khạng tìm những lời nguyện thật kêu.  Khi thì của Rahner, lúc thì của Pedro Arrupe, của Pierre Teilhard de Chardin, Joseph Tellow, David Fleming, William Barry, hay một nhân vật nổi tiếng nào đó.  Hay nhưng sáo rỗng quá, tại nó chẳng phải của mình.  Nhưng đến phiên hắn, hắn cứ đủng đỉnh mở cuốn sổ tay bé tý và đọc một đoạn suy tư của chính hắn.  Rất riêng tư, thẳm thẳm như hồ thu và thánh thoát như lời thì thào của con Tạo.  Chẳng muốn nhưng trí tôi lại một lần nữa bị khuấy động.  Bởi tôi cảm thấy một cái gì rất linh thánh đằng sau những lời trần tình của hắn…

Thời gian đẩy đưa, tôi thỉnh thoảng bị điệu đến bệnh viện nói chuyện với một số tâm hồn muốn tìm sự bình an.  Một ngày tôi được nói chuyện với ông H. đang nằm trong phòng mổ.  Lòng vòng với những câu chuyện và ưu tư về hệ lụy của sinh lão bệnh tử, về khao khát muốn sống và sợ chết của kiếp nhân sinh, và về niềm hy vọng cho một cuộc sống vĩnh hằng.  Ông là chủ của một gia đình 5 người.  Các con còn khá bé và ông là lao động duy nhất trong nhà.  Thế nên mỗi khi vào trong bệnh viện là nỗi lo của ông, của vợ và các con ông được chồng chất.  Những câu hỏi tại sao vì thế được dịp tuôn trào và lạ thay nó khá giống với ưu tư của hắn.  Tôi thoáng rùng mình và muốn quên đi.  H. đánh thức tôi bằng một câu hỏi khác: “Này, anh đã ra cha chưa nhỉ?”  “Chưa ông ạ.  Có lẽ tại nết tôi chưa thuần và trái yêu trong tim tôi chưa chín.  Vả lại, tôi còn phải học cho xong đã.  Kẻo sau này giáo dân hỏi mấy câu như ông tôi không biết đường nào mà đáp.”  Tôi mỉm cười trả lời.  “A, ra là anh vẫn còn đang đi học.  Thần học à?  Ở đâu vậy?” Tôi nói tên của trường nơi tôi  đang mài đũng quần.  Mắt ông sáng lên và vội nói, “Thế thì anh học chung với T rồi.  Anh biết anh ấy không?” T. nào nhỉ? Chẳng lẽ là hắn?  Ông đưa tôi một tấm hình.  Đích thị hắn rồi.  Một luồng gai ốc chạy suốt đằng sau lưng tôi. “Ông cũng biết hắn à?”  Tôi hững hờ hỏi.  Bất giác, ông òa khóc và kể cho tôi nghe chuyện của đời mình.

***********************************

Từ bé H. đã bị đau yếu thường xuyên.  Những đợt viêm thận kết nối làm đời ấu thơ của ông được dệt bằng thuốc men và những lần thăm viếng bác sĩ.  Vất vả lắm ông mới ra trường, tìm việc làm kha khá, lấy vợ và sinh con.  Những tưởng đời bình yên nhưng dông tố lại ập đến.  Cách đây 3 năm, hai trái thận của ông dở chứng đình công.  Các bác sĩ chẳng còn hy vọng cứu chúng.  Nếu nội trong vài tháng ông không có thận mới để thay, ông phải trở về với nơi ông đã sinh ra.  Các bác sĩ buồn bã báo tin.  Nằm yên với máy chạy thận nhân tạo trong lúc đợi chờ, lòng ông đầy lửa đốt.  Chết thì ông không sợ, nhưng để lại vợ dại và con thơ là điều ông không nỡ.  Nhìn bộ thiểu não của vợ hiền và nghe tiếng khóc nức nở của đám con làm lòng ông tan nát.  Ông muốn khóc với họ cho vơi nỗi phiền mà chẳng được.  Ông muốn gào lên với con Tạo cho hả nư mà không xong.  Lời cầu nguyện của ông được pha lẫn giữa trách móc và nài nỉ, giữa xót xa và hy vọng.  Mỗi ngày qua đi là mỗi ngày ông héo úa.  Tại sao lại là phút giây này?  Sao Ngài không chờ ít lâu nữa để vợ con tôi đỡ vất vả?  Ngài có trái tim không?  Ông tự hỏi.

Rồi hắn đến như một luồng gió.  Hắn vào bệnh viện thăm một thằng bạn cũ.  Chẳng kiếm ra phòng nên hắn bắt đầu lang thang.  Thấy ba đứa trẻ ngơ ngác ôm nhau ngồi khóc ở hành lang bệnh viện, lòng hắn chùng hẳn lại.  Hắn ngồi xuống và hỏi chúng chuyện chi.  Chúng trả lời, “Ba chúng em sẽ chết nếu không có ai cho ba một trái thận.  Cái của mẹ và của tụi em không hợp với ba, bác sĩ nói thế.  Rồi ai sẽ trả tiền nhà, ai sẽ hôn lên trán chúng em mỗi tối, ai sẽ đưa tụi em đến trường mỗi sáng?”  Những câu hỏi tiếp nối khiến hắn bâng khuâng.  Lắc đầu dứt khoát hắn bảo các em dẫn hắn đến phòng của H.  Ông ấy đang lịm dần trong cơn mê.  K vợ ông gượng gạo kể cho hắn nghe sự tình.  Hắn ngồi một lúc rồi đi ra tìm vị bác sĩ.

Hơn một tuần sau, người ta thấy hắn khập khễnh và nhăn nhó bước đi trong bộ đồ bệnh nhân.  Bệnh gì ư?  Bệnh yêu và cho đi.  Hắn đã đồng ý cho ông một quả thận của hắn.  May thay mấy thí nghiệm cho thấy một sự trùng hợp khá tốt và nghiễm nhiên hắn trở thành “good donator” (người tặng thận nhân hậu).  H. bình phục nhanh chóng và trở về với vợ con.  Còn hắn, trái thận còn lại bực bội vì mất đi người bạn đồng hành.  Nó giở chứng và muốn trừng trị hắn một lần cho thích đáng.  Thế đó hắn phải lưu lại trong bệnh viện đến hơn một tháng trời.  Cả gia đình hắn không ai hay.  Hắn cũng không muốn báo cho họ.  Lại nữa, mẹ hắn đang bị ung thư giai đoạn cuối và bố hắn cũng vất vả ngược xuôi giữa việc làm và bệnh viện.  Còn đứa em út bị hội chứng Down đến tắm một mình còn chưa nổi kia mà.  Lâu lâu H. và vợ con vào thăm vị cứu tinh của họ.  Con bé út vô tình kêu hắn là “second daddy” (người cha thứ hai).  Hắn đỏ mặt lắc đầu.  H. muốn hắn trở nên một nhân vật gần gũi hơn với gia đình ông.  Hắn khéo léo chối từ và chỉ giữ quan hệ ở một mức vừa phải.  Năm ngoái, hắn báo cho ông biết rằng hắn đã dọn về thành phố nơi ông đang sống.  Tại hắn chợt muốn đeo đuổi vài lớp thần học và tìm câu trả lời cho những suy tư. . .

Tai tôi chợt bùng đi.  Mắt tôi hoa lại.  Tôi xin phép ông ra về sau khi hứa sẽ trở lại.  Đêm ấy, phòng tôi không khói mà sao mắt tôi vẫn cay?  Tim tôi không thổn thức mà sao những giọt lệ cứ tuôn tràn?  Hình ảnh của một Giêsu lang thang tìm cách xoa dịu nỗi đau của trần thế trong thời đại hôm nay sao cứ rõ như ban ngày?  Rồi tôi thấy mình quá nhỏ nhen, quá tầm thường.  Tôi chỉ chú ý đến thái độ bề ngoài mà không nhận ra vẻ đẹp bên trong.  Tôi mải miết mang giá trị và quan niệm sống của cá nhân tôi, dân tộc tôi và quê hương tôi như là thước đo những người ngoại quốc tôi đang gặp.  Rồi một thoáng kiêu hãnh hão được dịp trổ sinh.  Tôi âm thầm khinh khi và chỉ trích hắn trong tư tưởng.  Tôi theo Chúa như thế ư?

Mấy hôm sau tôi lại gặp hắn.  Vẫn dáng vẻ bất cần, vẫn mũ len xùm xụp, vẫn thế ngồi như muốn nằm, vẫn không sách không vở và chỉ một cuốn sổ tay nhỏ téo trong túi.  Hắn đó, xương thịt trước mắt tôi. Hôm ấy là phiên tôi làm leader (người hướng dẫn) cho buổi họp nhóm.  Tôi không tìm những lời nguyện của các bậc tiền bối.  Chỉ run run và lí nhí những lời mà bản thân tôi cũng chả hiểu tôi muốn nói chi.  Tôi tâm tình đôi chút về một nội tâm muốn giao hòa và một nội tâm muốn cho đi.  Hắn ngồi đó đăm đăm nhìn tôi.  Hắn nhíu mày, mím môi rồi lắc đầu.  Buổi họp chấm dứt.  Tôi run run đứng dậy ôm hắn rồi lí nhí cảm ơn.  Hắn sững người nhìn tôi rồi nói: “You seem very strange today.  Are you OK?  Let me know if I can do anything to help.”  (Nhìn anh hôm nay rất lạ.  Anh vẫn bình thường chứ?  Cho tôi biết nếu tôi có thể làm gì để giúp anh.)  Rồi hắn nhún vai bỏ ra ngoài.  Cái tướng đi lấc cấc của hắn chẳng lẫn vào đâu được.  Tôi ngồi lại và mắt chợt đỏ hoe.  Cuốn vở trên bàn lại thêm một lần thấm những dòng nước mắt.

***********************************

Ôi lạy Chúa sao Ngài mãi lánh mặt.  Sao Chúa mãi muốn con nhận ra Ngài nơi những kẻ con không ngờ, những người con không thích?  Rồi từ đáy thẳm tâm hồn, một tiếng thì thầm như gió thoảng vọng về: Bởi cuộc đời là một chuỗi những ngày tìm và kiếm.  Bởi tình yêu là không chối từ mà chỉ muốn cho đi.  Bởi bến đỗ của trái tim không phân biệt giàu hay nghèo, già hay trẻ, sang hay hèn.  Bởi ý muốn và khao khát của Cha là được ôm trọn thế giới này với tất cả thực tế của nó trong vòng tay. Ngoài kia trời trở lạnh.  Gió rít từng cơn và những bông tuyết thật mịn thi nhau rớt xuống.  Nhưng lòng tôi thấy ấm hơn.  Tôi xách túi đứng dậy ra về, miệng lẩm nhẩm một bài hát thân quen của linh mục nhạc sĩ TT: “Chúa đã sống như con người, Ngài ca hát với ai vui cười.  Chúa đã sống như con người, Ngài than khóc với ai buồn đau.  Chúa gánh vác như bao người, Ngài lao tác kiếm cơm qua ngày. Chúa mãi mãi yêu con người dù ra sao vẫn yêu con người.”

QT – Mùa Chay 2008.

ĐƯỢC CỨU ĐỘ BẰNG TÌNH YÊU

Epictète là một triết gia – nô lệ tại xứ Syracuse.  Ông vua độc tài của Syracuse đọc sách của Epictète viết, thấy hay quá nên mới ra quyết định cho Epictète không phải làm nô lệ nữa. Epictète trả lời:

–   Vua hãy tự giải thoát chính mình đi.

–   Nhưng ta là vua mà, ông vua độc tài ngạc nhiên.

–   Một nhà độc tài là kẻ phải làm nô lệ cho các dục vọng của mình, còn một người nô lệ làm chủ được các dục vọng của mình mới là một người tự do.  Hỡi Đức Vua, hãy tự giải thoát chính mình đi.

****************************

Ai cũng thấy rõ sức mạnh rất lớn của các dục vọng trong lòng mình, như cổ nhân đã khéo ví von: “Vũ vô kiềm toả năng lưu khách, sắc bất ba đào dị nịch nhân” (Mưa không xiềng xích vẫn lưu được khách, sắc chẳng ba đào dễ đắm lòng người).

Có dục vọng tốt nhưng cũng có dục vọng xấu lôi kéo con người và xích chặt tâm hồn họ vào tội lỗi.  Trong Thánh Kinh, các dục vọng tội lỗi được diễn tả như bóng tối mịt mù ràng buộc và ngăn cản nhân loại trên đường tìm đến hạnh phúc đời đời: “Họ phải sống trong cảnh tối tăm mù mịt, kiếp lầm than xiềng xích gông cùm; vì họ chống cưỡng lời Thiên Chúa, dám khinh thường lệnh Đấng Tối Cao” (Tv 107,10).

Các dục vọng xấu là dư âm của cuộc sa ngã đầu tiên, khi người ta bị cám dỗ bước vào con đường vị kỷ, qui ngã, muốn trở nên Thiên Chúa.

Cái mất lớn nhất tính vị kỷ đã gây ra cho con người là làm cho họ mất khả năng nói lời yêu thương, tiếng nói của thần tính mà Thiên Chúa ban tặng cho loài người.  Sau khi sa ngã, Ađam và Eva đã quên đi tình liên đới, không còn biết đến niềm vui của sự cho đi:  Ađam đã đổ tội cho Eva: “Người đàn bà Ngài cho ở với con, đã cho con trái cây ấy, nên con ăn” (St 3,12).

Để hoàn toàn loại trừ xu hướng vị kỷ – bóng tối dẫn đến sự chết và là cái ách đè nặng lên cuộc sống con người, Đấng Cứu thế đã chiếu sáng thế gian bằng một tình yêu tuyệt đối, một tình yêu trút bỏ chính mình vì người khác: “Đức Giê-su Ki-tô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế.  Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự.” (Pl 2,6-8).

Tình yêu Đức Kitô là ánh sáng phá tan gông cùm của bóng tối sự chết luôn đè nặng lòng người. “Cái ách đè lên cổ dân, cây gậy đập xuống vai họ, và ngọn roi của kẻ hà hiếp, Ngài đều bẻ gẫy” (Is 9,1).  Tình yêu đó làm thoả mãn được cái đói từ sâu thẳm trong lòng người, nên có sức lôi cuốn người ta bỏ tất cả đi theo Ngài… không hề có việc trả giá: “Lập tức hai ông bỏ chài lưới mà theo Người… Lập tức các ông bỏ thuyền, bỏ cha lại mà theo Người” (Mt 4,20.22).

Thế nhưng giữa người tin vào Đức Kitô vẫn còn đó những bóng tối vị kỷ ngay trong việc truyền bá tình yêu cứu độ.  Thánh Phaolô đã cảnh báo về một tình yêu đã bị đánh mất vẻ đẹp, nơi những người muốn rao giảng một Tin Mừng của riêng mình: “Tôi muốn nói là trong anh em có những luận điệu như: ‘Tôi thuộc về ông Phaolô, tôi thuộc về ông Apôlô, tôi thuộc về ông Kêpha, tôi thuộc về Đức Kitô”!

Vì thế, thánh Phaolô coi tình yêu quên mình của Đức Kitô chịu đóng đinh mới là tất cả những gì cần được rao giảng: “Đức Kitô … sai tôi đi rao giảng Tin Mừng, và rao giảng không phải bằng lời lẽ khôn khéo, để thập giá Đức Kitô khỏi trở nên vô hiệu” (1Cr 1,12.17).

Đúng thế, thập giá Đức Kitô cũng có thể ra vô hiệu khi bị che chắn bởi bóng tối của lòng vị kỷ nơi các Kitô hữu, tình yêu tinh tuyền của Đức Kitô bị lu mờ bởi sự chia rẽ giữa những kẻ tuyên xưng niềm tin vào Ngài.  Vì thế mà thánh Phaolô tha thiết nài xin: “Đừng làm chi vì ganh tị hay vì hư danh, nhưng hãy lấy lòng khiêm nhường mà coi người khác hơn mình. Mỗi người đừng tìm lợi ích cho riêng mình, nhưng hãy tìm lợi ích cho người khác” (Pl 2,2-4).

Điêu khắc gia đại tài Michelangelo thường gắn một cây nến nhỏ trên nón mình để cái bóng của ông không đổ lên bức tranh đang vẽ, lên pho tượng đang đắp.  Điều đó làm cho F.L.McKean suy nghĩ: “chúng ta cũng phải hết sức cẩn thận, đừng để cho cái bóng của mình, những kẻ tìm kiếm tư lợi, đổ trên điều mà chúng ta đang làm cho Chúa Kitô”. 

****************************

“Lạy Chúa Giêsu, xin dạy con biết ở nhiệt thành, biết mến Chúa cho xứng đáng, biết thi ân mà không xá kể, biết chiến đấu mà không sợ đau thương, biết hoạt động mà không tìm an nghỉ.   Tận tình với chức vụ mà không mong phần thưởng nào khác, một biết mình làm theo ý Chúa luôn.  Amen” (thánh Ignatiô Loyôla)

Lm. HK

YÊU THƯƠNG THA THỨ

Một vị vua nước Pháp tuyên bố sẽ tiêu diệt tất cả kẻ thù của ông. Nhưng chỉ ít lâu sau, người ta thấy nhà vua đi lại vui chơi ăn uống với những kẻ thù trước kia, họ thắc mắc và lên tiếng hỏi:

– Chẳng phải ngài đã từng nói là sẽ tiêu diệt hết kẻ thù hay sao?

– Đúng thế! Ta đã tiêu diệt hết kẻ thù, vì ta đã biến họ thành bạn bè của ta.

***

Bạn thân mến! Lời Chúa trong Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay cũng nhắc đến kẻ thù: “Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em. Như vậy anh em mới được trở nên con cái của Cha anh em, Ðấng ngự trên trời” (Mt.5:44-45)

“Yêu thương tha thứ và cầu nguyện cho kẻ ngược đãi anh em”. Đó là lời mời gọi Chúa gởi đến mỗi người chúng ta hôm nay.

Ta không chỉ trở thành con cái Thiên Chúa vào ngày rửa tội, nhưng trở thành “con ngoan” của Thiên Chúa nhờ những hành vi tha thứ yêu thương mỗi ngày.

Yêu thương tha thứ là điều rất dễ nói, nhưng lại rất khó thực hiện. Yêu thương tha thứ là một cử chỉ anh hùng, là một nỗ lực vượt thắng tình cảm tự nhiên, để bước vào thế giới siêu nhiên của những người con của Thiên Chúa, để sống nhân hậu và hoàn thiện như Cha trên trời.(Mt.5:48)

Thế giới ngày nay có nhiều sự ác và người ác. Ta phải tiêu diệt sự ác bằng sự thiện, hoán cải người ác bằng tha thứ yêu thương. Tha thứ là ra khỏi vòng luẩn quẩn của oán thù, là mở ra con đường để đối thoại và hoán cải.  Hãy yêu thương tha thứ để rồi bản thân ta sẽ được Chúa thứ tha yêu thương.

Lấy oán báo oán chỉ tăng thêm hận thù mà thôi. Chỉ có ánh sáng mới xóa tan được bóng tối. Chỉ có tình thương mới dập tắt được hận thù.

Hận thù thì hủy diệt, còn yêu thương thì phát triển và xây dựng.  Khi trả thù, người ta biến mình bằng kẻ thù. Còn khi tha thứ, người ta vượt cao hơn họ.

Chỉ có tình yêu mới là phép mầu sẽ  biến kẻ thù thành bạn hữu. Nếu hận thù là hủy diệt, thì tình yêu là xây dựng.

Biến thù thành bạn, phải chăng là tiêu diệt kẻ thù rồi!  Đó chính là sức mạnh của tình yêu. Đó cũng là lời mời gọi của Tình Yêu cho thế giới hôm nay

***

Lạy Chúa! Xin ban cho con một trái tim mới, trái tim biết yêu thương tha thứ, để con vượt qua mọi oán hờn ghen ghét, mọi thù hằn ti tiện. Xin cho con cảm nghiệm được tình yêu thương tha thứ của Chúa, để con cũng biết yêu thương tha thứ anh chị em của con. Amen!

Tổng hợp từ R. Verita
(BĐ1: Lv 19:1-2 & 17-18 –  BĐ2: 1Cr 3: 16-23 – PÂ: Mt.5: 38-48 )

HUYNH TRƯỞNG, NGƯỜI LÀ AI?

zzNgày Mồng Bốn Tết Tân Mão (Feb 6, 2011), anh Phêrô Đinh Văn Ngọc cùng gia đình đi nghỉ tết tại bãi biển Mũi Né, Việt Nam.  Cùng đi với gia đình anh còn có anh Tuấn là em vợ của anh Ngọc. Trong khi đang tắm biển, thình lình anh Tuấn thấy một thanh niên đưa tay tỏ dấu hiệu bị chìm.  Đứng rất gần người bị nạn, anh Tuấn đã bơi ra để cứu nạn nhân.  Thật không may, do cơn nước xoáy, anh Tuấn đã bị dòng nước cuốn.  Nghe tiếng kêu cứu trước cảnh hai người bị nạn, anh Ngọc nhanh nhẹn tiến vào vùng nước xoáy để cứu anh Tuấn và nạn nhân kia, nhưng do dòng nước quá mạnh, anh Ngọc cũng bị cuốn.  Ngay tức thì, người cậu trong gia đình cũng tiến ra để cứu anh Ngọc, nhưng dòng nước cũng nhận chìm người cậu này.  Nghe tiếng kêu cứu, một chiếc ca-nô tiến ra cứu những nạn nhân này; chiếc ca-nô cũng bị lật úp, cuối cùng người cậu được cứu, còn anh Ngọc, anh Tuấn, và nạn nhân kia đã ra đi để lại bao thương nhớ xót xa cho gia đình, người thân, và bạn hữu.

* * *

Phêrô Đinh Văn Ngọc là ai?  Đinh Văn Ngọc là một người Huynh trưởng đầy nhiệt tình, vui tính, hòa đồng và có tinh thần trách nhiệm rất cao.  Anh Ngọc tham gia hội Giúp Lễ Quảng biên, nhóm Ơn gọi Xavio, ban Phụng Vụ, Thực tập I, II, III, và chính thức gia nhập Gia đình Huynh trưởng Quảng Biên năm 1992.  Anh lập gia đình với chị Nguyệt Anh, cũng là thành viên Gia đình Huynh Trưởng Quảng biên và đã có hai con; cháu út mới 18 tháng tuổi.

Sự hy sinh của anh Ngọc và anh Tuấn (Châu) nói lên điều gì cho những người còn sống, đặc biệt cho những Huynh trưởng chúng ta?

Tinh thần Phanxicô Khó Khăn, bổn mạng của GĐHTQB, đã bùng lên rõ nơi con người Đinh Văn Ngọc.  “Chính lúc hiến thân là lúc được nhận lãnh, chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân.”  Nếu anh Ngọc chỉ đứng nhìn thôi, nại lý do này nọ (vợ con – và thực sự anh có quyền nại như thế), không ra cứu nạn nhân, thì giờ đây anh vẫn sống,… nhưng nếu anh còn sống, anh sẽ nghĩ gì?  Anh có hối hận không?  Anh có hổ thẹn với lương tâm mình không?…  Cũng như người lính tinh nhuệ, anh Ngọc được đào luyện 37 năm để chỉ được dùng có một phút – một phút quyết định hoàn thánh giá trị ý nghĩa của người Huynh trưởng: Sống – chết cho người khác.  Từng cuộc họp, từng giờ sinh hoạt giáo lý, từng buổi tập hát, từng lớp học giáo lý, và đặc biệt những lần cầu nguyện, tham dự Thánh Lễ, chầu Thánh Thể mà anh đã được đào luyện, được hun đúc trong chiếc nôi đức tin đã giúp anh quên đi chính con người anh trong giây phút quyết định ấy.  Cái thấm của Đạo là chỗ đó, cái thấm của Máu và Mình của Đức Kitô là chỗ đó; nó âm thầm, ẩn dấu, nhưng vào thời điểm quyết định, chứng nhân hy sinh cho người khác được trổi lên và sáng ngời.

Sự ra đi của anh Ngọc cũng nhắc chúng ta rằng, cái chết có thể đến bất cứ lúc nào, không phân biệt tuổi tác, địa vị, hoàn cảnh.  Cái chết của anh Ngọc làm tôi hối hận, xấu hổ vì tôi đã khước từ một câu hỏi đơn giản của anh Ngọc trên Facebook.

Dinh Van Ngoc December 17, 2010 at 12:05am Report

Dear Viet,

Lau quá rồi không có tin tức gì của anh Dũng, Việt cho mình xin số dthoai và email/nick của anh Dũng nhé. con trai của anh Dũng Ngọc đở đầu.Hy vọng gia đình anh Dũng vẫn tốt đẹp.

Vu Viet December 20, 2010 at 10:52am

Ngoc than,

Chuc mung Giang Sinh. Gia dinh binh an khong? Hai dua con thay lon qua. DT anh Dung 813 93x 043x/ cell: 813 94x 881x.

Dinh Van Ngoc December 21, 2010 at 3:58am Report

Chuc giang sinh vui ve!

Anh Dung o My hay Japan? Thay so 81 dau! Neu o My thi them 1 dung ko?

Vậy mà tôi im luôn, không trả lời; để đến hôm nay muốn trả lời thì anh Ngọc cũng đã biết rồi.  Cuộc đời là thế đó!  Những điều xem chừng như rất bình thường với chính mình, chúng có thể trở nên giá trị và ý nghĩa đối với người khác.  Điều tôi coi thường bên này, nó có thể sẽ rất giá trị cho người khác ở bên kia.  Điều tôi không làm hôm nay, nó có thể là sự hối tiếc bất an cho ngày mai, nhất là trong mối quan hệ, tha thứ, hòa giải,… Chỉ để ý đến ngày tháng anh Ngọc chat với tôi mới thấy con người đầy nhiệt tình và quí tình bạn hữu của anh.  Và đúng vậy, với tính cách ấy, không lạ gì anh Ngọc đã xông xáo hăng hái ra cứu người bị nạn bất chấp tất cả.

Sự ra đi đột ngột của anh Ngọc cũng nhắc chúng ta, nếu bạn đang nợ ai một email, một cú điện thoại, một cánh thư, một lời xin lỗi, một lời mong được thứ tha, một khao khát được làm hòa… bạn hãy thực hiện ngay hôm nay đi, đừng chần chừ vì những lớp vỏ mình mặc bên ngoài (bằng cấp, công việc, bận rộn, địa vị, địa lý, cái tôi) sẽ qua đi.  Hãy cẩn thận, những thứ đó có thể giúp bạn vươn lên đỉnh cao trong xã hội, nhưng ở trên đó, chỉ có một mình bạn đứng lẻ loi, đơn chiếc.

Bạn thân, nếu hôm nay tôi biết hối hận vì sự lơ đãng trả lời câu hỏi của anh Ngọc thì với tính cách rất Huynh trưởng của anh, anh sẽ còn ray rứt hơn nếu anh không ra tay cứu vớt nạn nhân hôm ấy.  Chính vì không muốn ray rứt và lãng quên tiếng kêu cứu của nạn nhân, nên hôm nay anh đã nghĩ yên ngàn thu trong lòng Huynh Trưởng Tối Cao.

Trước giờ tiễn biệt bạn Phêrô Đinh Văn Ngọc, HTQB.

Vũ Việt – Br. Huynhquảng

NHÌN NGƯỜI NỮ…, NHÌN NGƯỜI NAM…

Sống là chọn lựa.  Chọn lựa là hy sinh.  Hy sinh là chết đi.  Chết cho điều này để sống cho điều kia. Bài đọc thứ nhất sách Huấn Ca hôm nay nói đến việc chọn lựa, “Trước mặt con, Người đã đặt lửa và nước; con muốn gì, hãy đưa tay ra mà lấy. Trước mặt con là cửa sinh cửa tử; ai thích gì, sẽ được cái đó”.

Tin Mừng hôm nay cũng nói đến việc chọn lựa, “Anh em đã nghe Luật dạy người xưa rằng: Chớ giết người; còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết, ai giận anh em mình thì đáng bị đưa ra toà”. “Anh em đã nghe Luật dạy rằng: Chớ ngoại tình; còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết, bất cứ ai nhìn người phụ nữ mà thèm muốn, thì trong lòng đã ngoại tình với người ấy rồi”.   

Nếu có những lối đi yên tĩnh thì cũng có những ngõ vắng xôn xao;
Nếu có những đường làng quạnh hiu thì cũng có những đại lộ rộn rã.
Tương tự như thế, trong tình yêu,
Tình yêu có cả những đại lộ thênh thang,
Cả những lối mòn chật hẹp.

Các bạn trẻ thân mến,

Luật cũ dạy: chớ giết người, chớ ngoại tình… đó là những đại lộ tình yêu, ai cũng thấy, ai cũng biết và dễ chấp nhận.  Nhưng ai giận anh em mình, ai bảo anh em mình là “bờm”, thì đáng bị toà án luận phạt… đó là những lối hẹp tình yêu mà ai ai cũng dễ va vấp và khó chấp nhận.  Cũng như,“Ai nhìn người nữ mà thèm muốn, thì trong lòng đã ngoại tình với người ấy rồi” lại là một lối mòn chật hẹp hơn.  Phải chăng đây chính là điều mắt chẳng hề thấy, tai chẳng hề nghe, lòng người không hề nghĩ tới, điều Thiên Chúa đã dọn sẵn cho những ai yêu mến Người mà thánh Phaolô nói tới trong bài đọc thứ hai hôm nay?

Có người nói, lạy Chúa, Chúa quá quắt, “Chúa đi guốc trong bụng đàn ông…”; nhưng cũng không ít người tạ ơn Chúa vì Chúa quá tế nhị, quá nhân ái khi không dám nói thêm “Ai nhìn người nam…”.

Thưa các bạn, có lẽ đây là đoạn Tin Mừng mà mỗi khi đọc hoặc nghe nói đến là chúng ta nhăn mặt, một đoạn Tin Mừng hiếm khi được chọn để suy niệm trong các buổi chia sẻ.

Vậy hôm nay, chúng ta thử nhìn thẳng vấn đề.  Đức Giêsu muốn nói gì ở đây?  Phải chăng Ngài muốn nói đến đức ái trọn hảo?  Phải chăng Ngài muốn nói đến sự thanh khiết hồn nhiên của những ai theo Ngài?  Hoặc Ngài muốn nói đến những đòi buộc triệt để giúp chúng ta tiến “nhanh hơn, cao hơn và xa hơn” trong đời sống làm con Chúa?  Có lẽ tất cả đó đều là câu trả lời.

Đức Giêsu, Đấng ba lần thánh, dẫu hoàn toàn vô tội… nhưng không vì thế mà những gì xảy ra nơi con người lại xa lạ với Ngài.  Ngài biết đến những xung năng vật vã, biết cả những cuồng si ươn hèn, hay những cám dỗ chết người nơi thân phận bọt bèo của kiếp nhân sinh.  Ngài biết nam cũng như nữ, trẻ cũng như già, khoẻ cũng như ốm, người sống đời dâng hiến cũng như kẻ ở bậc vợ chồng.

Trong cuốn sách của mình, một bác sĩ tâm lý thổ lộ: “Tôi thiết nghĩ, trong đời sống vợ chồng, việc giữ đức khiết tịnh còn khó hơn gấp bội so với những người sống đời độc thân.  Tôi không nói đến ngoại tình, nhưng tôi muốn nói đến sự kiêng khem”. Vậy thì tại sao phải kiêng khem trong bậc vợ chồng cũng như phải dè giữ ngũ quan trong đời dâng hiến?  Câu trả lời hẳn phải có một mẫu số chung: tất cả chỉ vì tình yêu.

Người ta sẽ không biết từ chối những điều cấm nếu đã không biết chối từ những điều được phép.  Sẽ không biết yêu thương nếu người ta đã không biết hy sinh cả những gì có thể làm.  Vì không phải điều ta dâng Chúa mới đáng giá, nhưng sẽ đáng giá hơn, cả những điều ta từ chối vì Người.  Tất cả phải phát xuất từ tình yêu, chỉ vì tình yêu.  Tất cả gỗ của muôn cánh rừng sẽ thật vô dụng nếu không có lấy một ngọn lửa, “Thầy đã đến đem lửa xuống thế gian, và Thầy những ước mong cho lửa này bùng cháy lên”.  Lửa ở đây, chính là lửa yêu thương.

Kitô hữu là những người lội ngược… mà dừng lại là thua cuộc, là trôi theo dòng đời.
Đừng ngần ngại tìm sự cô tịch cho tâm hồn ở những lối đi chật hẹp!
Đừng do dự trổ hoa giữa những sa mạc cằn khô!
Cũng đừng băn khoăn khi phải chắt chiu niềm vui nơi những lối đi gập ghềnh.

Ngài có đó, Giêsu có đó… sẵn sàng dẫn dắt, bổ sức và chữa lành bạn; ở đó, niềm vui dâng hiến sẽ là những bông hoa hiếm hoi trổ nụ trên những que cọng tình yêu.  Hãy cầu xin cho bạn đủ sáng, đủ hấp dẫn để các tâm hồn được gần Chúa hơn; cũng hãy cầu xin cho đủ lu mờ để không ai gắn bó với bạn mà xa dần Thiên Chúa. Chúc bạn mạnh mẽ để can trường đi vào những lối nhỏ yêu thương đó!

Lm. Minh Anh (Gp.Huế)

LUẬT MỚI

Có hai vợ chồng thường hay cãi nhau. Một hôm khi hai người đang cãi nhau rất hăng say, thì người chồng đề nghị với vợ: “Thôi, chúng ta đừng cãi nhau nữa. Bây giờ mỗi người hãy lấy giấy, viết ra tất cả những lỗi lầm, những tật xấu của người kia, rồi trao cho nhau”. Người vợ đồng ý. Người chồng cầm lấy tờ giấy, nhìn người vợ và cúi mặt xuống bắt đầu viết.  Người vợ thấy chồng bắt đầu viết, liền hối hả viết liên tục. Người chồng chỉ viết một câu rồi dừng lại nhìn vợ.  Sau vài phút, trang giấy của người vợ đầy những dòng chữ kể ra tất cả những tật xấu của người chồng, và người vợ xem ra hả dạ, vì đã viết nhiều hơn.

Đến lúc không còn gì để viết nữa, hai người trao cho nhau tờ giấy kể tội của nhau. Sau khi nhìn vào tờ giấy của chồng, nét mặt của người vợ bỗng biến đổi vì xúc động. Bà vội vàng đòi lại tờ giấy của mình đã đưa cho chồng. Vì trong tờ giấy của người chồng, bà chỉ đọc được một câu duy nhất: “Anh yêu em!”.

(Reader’s Digest, số tháng 11 năm 1985)

***

Bạn thân mến! Tình yêu chính là “Luật Mới” mà Đức Giêsu đã nói đến trong bài Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay: “Tôi không đến để bãi bỏ Lề Luật, nhưng là để kiện toàn” (Mt.5:17).  Hôm nay  Đức Giêsu nhắc lại ý hướng nguyên thủy của Thiên Chúa diễn tả qua Lề Luật, đó là Tình Yêu.  Ngài muốn đặt tình yêu làm nền tảng cho mối tương quan giữa con người với Thiên Chúa, và giữa con người với nhau. “Yêu Chúa hết lòng và mến thương tha nhân như chính mình”.

Nếu tình yêu chân thật là nền tảng cho mối tương quan giữa con người với Thiên Chúa, thì con người sẽ không bao giờ dám lên tiếng phàn nàn than trách Thiên Chúa. Nếu tình yêu là nền tảng cho mối tương quan giữa người với người, thì sẽ không còn cảnh tranh giành, xung đột, hận thù lẫn nhau nữa.

Luật Mới sẽ tạo nên những con người mới, xã hội mới, và tạo nên “Nước Trời”: “Anh em hãy trở nên hoàn thiện như chính Thiên Chúa là Đấng Hoàn Thiện”.

Trong một số ví dụ được Đức Giêsu đưa ra như giết người, gian dâm, bội thề… Luật mới không chỉ dừng lại ở những hành động tội ác, mà đòi hỏi phải đổi mới tận chiều sâu của tâm hồn, tận trái tim yêu thương:

– Trước kia, trong luật cũ, có giết người mới được coi là phạm Luật, mới phải ra toà. Nhưng từ đây, trong Luật Mới, chỉ có thái độ giận dữ, hay buông lời nhục mạ anh em là đã được coi là vi phạm Luật rồi. Thậm chí chưa tích cực giải hòa với một người anh em đã gây căng thẳng, bất bình, cũng coi như là phạm Luật, không còn quyền dâng của lễ cho Thiên Chúa nữa.

– Luật cũ xử phạt người có hành động ngoại tình. Từ đây, Luật Mới đòi buộc phải trong sáng từ ánh mắt đến tận tâm hồn. Phải tôn trọng và bảo vệ người bạn đời của mình.

Lời Chúa hôm nay mời gọi ta tránh lối sống giả hình, giữ luật một cách máy móc như các luật sĩ, kinh sư và nhóm Biệt phái Pharisêu. Họ đã bị Chúa Giêsu vạch trần là giả hình, là “mồ mả tô vôi”: Giữ luật rất kỹ, rất chi li chặt chẽ, nhưng là để cho bản thân mình được nổi danh đạo đức trước người khác. Lời Chúa hôm nay khuyên nhủ ta: “Nếu anh em không ăn ở công chính hơn các kinh sư và nhóm Pharisêu, thì anh em sẽ chẳng được vào Nước Trời”. (Mt.5:20).

Luật mới là một “Giao Ước Mới”, một “hợp đồng tình thương” với những điều khoản được Chúa “ghi tạc tận đáy lòng, tận trái tim con người” (Gr.31:33). Ngôn sứ Êzêkiel còn diễn tả qua hình ảnh cụ thể hơn nữa: “Ta sẽ ban tặng các con một trái tim mới, Ta sẽ đặt vào lòng các con một tinh thần mới, Ta sẽ lấy trái tim chai đá ra khỏi lòng các con và ban tặng các con một trái tim thịt mềm biết yêu thương. Ta sẽ đặt Thần Khí của Ta vào lòng các con để làm cho các con theo đúng luật của Ta” (36,23-27).

***

Lạy Chúa Giêsu, xin biến đổi con,
xin biến đổi con qua cầu nguyện.
Mỗi lần con thấy Chúa, xin biến đổi ánh mắt con.
Mỗi lần con rước Chúa, xin biến đổi môi miệng con.
Mỗi lần con nghe lời Chúa, xin biến đổi tai con.
Xin làm cho khuôn mặt con ngời sáng hơn sau mỗi lần gặp Chúa.
Ước chi mọi người nhìn thấy Chúa trong nụ cười của con, thấy sự dịu dàng của Chúa trong lời nói của con. Amen.

Tổng hợp từ R. Veritas
(BĐ1:Hc.15:16-21- BĐ2:1Cr.2:6-10 – PÂ: Mt.5:17-37)

XIN GÌ DỊP ĐẦU NĂM

zzTrong những ngày đầu năm, chắc hẳn mỗi người chúng ta đều có chung một ước muốn, đó là xin Chúa ban ơn cho mình trong năm mới.  Phần Chúa thì chắc hẳn cũng sẵn sàng ban ơn cho chúng ta. Vậy hôm nay chúng ta nên xin gì?

Một người kia cứ xin Chúa ban ơn hoài.  Chúa nghe mãi đến nỗi phải mệt.  Vậy để giải quyết anh này, Chúa nói : “Bây giờ Ta quyết định ban cho con bất kỳ 3 điều nào mà con xin.  Sau đó thì thôi Ta không ban ơn gì nữa cả”.  Anh rất vui sướng và xin ngay: “Xin cho vợ con chết để con cưới một người vợ khác tốt hơn”.  Chúa nhậm lời, vợ anh chết.  Nhưng khi bà con và bạn bè đến lo chôn cất vợ anh, họ nhắc lại những phẩm chất tốt của chị, khi đó anh mới tiếc và biết rằng mình đã quá hấp tấp khi xài lời xin thứ nhất.  Anh đành phải xài thêm lời xin thứ hai: “Xin cho vợ con sống lại”.  Chúa cũng nhậm lời.  Thế là anh chỉ còn có một lời xin thôi.  Đây là cơ hội cuối cùng nên anh suy nghĩ rất kỹ phải xin gì?

–  Một người bạn góp ý hãy xin cho được bất tử.  Nhưng người khác nói bất tử có ích lợi gì nếu không có sức khoẻ tốt.  Vậy hãy xin sức khoẻ.

–  Nhưng một người khác nói sức khoẻ thì làm gì được nếu không có tiền.  Vậy hãy xin tiền.

–  Người thứ ba phản đối: tiền bạc có nhiều cũng vô ích nếu không có bạn.  Hãy xin có thật nhiều bạn. Ý kiến này cũng có người khác phản đối nữa.

Tóm lại, muốn xin cái gì thì thoạt đầu thấy cái đó là tốt nhưng suy nghĩ lại thì thấy nó cũng chưa phải là tốt nhất.  Anh chàng bối rối quá, chạy tới nói với Chúa “Xin Chúa dạy con biết phải làm gì bây giờ?”.  Chỉ vì bối rối quá nên anh mới nói với Chúa vậy thôi chứ anh nào ngờ đây là lời xin thứ ba và cũng là lời xin cuối cùng.  Từ nay anh không còn được quyền xin gì nữa cả.  Anh tiếc quá sức, gãi đầu gãi cổ và tự trách mình.  Nhưng khi đó xảy ra một điều bất ngờ, bất ngờ hơn cả sự bất ngờ của anh khi thốt lên lời xin thứ ba.  Sự bất ngờ này là Chúa mỉm cười hài lòng.  Chúa nói: “Con thật là khôn ngoan khi xin như vậy.  Từ nay Ta sẽ chỉ cho con biết phải làm gì.  Con chỉ việc nghe theo lời Ta chỉ dạy, và đời con sẽ được hạnh phúc, hạnh phúc muôn đời, hạnh phúc mãi mãi.”

***************************************

Câu chuyện trên đủ trả lời cho câu hỏi chúng ta đặt ra hồi nãy:  Trong Thánh lễ hôm nay, chúng ta nên xin gì với Chúa.

–  Xin cho được nhiều tiền chăng?  Nhưng phải chăng có nhiều tiền là hạnh phúc?  Chúng ta đã thấy nhiều gia đình rất giàu nhưng vợ chồng con cái đối xử với nhau rất tệ.

– Xin cho được sống lâu chăng?  Nhưng phải chăng sống lâu là hạnh phúc?  Có nhiều người sống lâu quá đến nỗi con cháu phát chán.

Chúng ta đang rơi vào tình trạng bối rối của anh chàng kia rồi.  Vậy hãy hỏi Chúa xem ta nên xin gì.

Trong Tin Mừng, Chúa bảo: “Tiên vàn hãy lo tìm kiếm Nước Thiên Chúa và sự công chính. Rồi mọi thứ khác Cha trên trời sẽ lo cho chúng con”.  Trong ngữ vựng của Tin Mừng, “tìm sự công chính” có nghĩa là tìm thánh ý Chúa.  Như thế, câu trả lời này giống y câu Chúa đã trả lời cho anh chàng kia: xin cho mình được biết ý Chúa và làm theo ý Chúa, đó là lời xin khôn ngoan nhất, tốt đẹp nhất, quý giá nhất, vì xin điều này là sẽ được tất cả mọi điều khác.

Chắc là có người không tin.  Vậy chúng ta hãy lý luận một chút.  Những ai đã làm cha làm mẹ chắc hiểu rất rõ cha mẹ lo gì cho con cái và mong muốn gì nơi chúng.  Có phải chăng ông bà anh chị em sẵn lòng lo cho con cái mình tất cả những gì cần thiết cho nó như cơm nước, quần áo, tiền bạc, vui chơi, sức khoẻ, học hành, tương lai v.v…  Tóm lại là lo hết mọi thứ, dù cho mình thiều thốn nhưng mình cũng sẵn sàng lo cho con, miễn là nó hạnh phúc thôi.  Và khi lo cho nó tất cả như vậy, ông bà anh chị em mong muốn gì nơi con cái mình?  Phải chăng chỉ mong muốn một điều duy nhất là nó biết nghe theo lời dạy bảo của mình.  Nếu chúng ta có một đứa con thông minh, làm được rất nhiều việc nhưng luôn cãi cha cãi mẹ, thì chắc chúng ta không vui vẻ gì.  Trái lại một đứa con ít thông mình, ít tài nhưng ngoan ngoãn, chịu khó làm theo lời mình dạy bảo thì một mặt nó làm vui lòng mình và mặt khác đời nó cũng thành đạt, bởi vì thực ra tất cả những gì mình chỉ dạy nó đều là để cho nó được tốt mà thôi, nếu nó nghe thì nó tốt.

Thiên Chúa cũng thế.  Khác một điều vì chúng ta là người phàm nên có nhiều điều chúng ta muốn lo cho con cái nhưng lo không nổi, một số điều ta dạy bảo chúng cũng chưa hẳn là hay nhất, tốt nhất. Phần Chúa thì toàn năng quyền phép vô cùng Chúa muốn lo cho chúng ta điều gì là Ngài thừa sức lo được.  Ngài thông minh vô cùng nên Ngài dạy ta điều gì thì chắc chắn đó là đều hay nhất và tốt nhất.

Bởi vậy Chúa có đầy đủ lý do để nói rằng: chúng ta chẳng cần lo gì cả ngoài lo tìm biết và làm theo ý Chúa.  Chúng ta cũng có đầy đủ lý do để tin một cách chắc chắn rằng xin cho được biết ý Chúa và làm theo ý Chúa, đó là điều xin khôn ngoan nhất, được điều này là được tất cả những điều khác.

Tóm lại, điều chúng ta cần xin nhất là xin Chúa cho ta biết Ngài muốn ta làm gì; điều chúng quyết tâm là trong năm nay ta sẽ lo tìm biết để thi hành ý Chúa, còn mọi sự khác chúng ta giao hết cho Chúa xin Ngài lo liệu cho chúng ta.

Lm. Carôlô Hồ Bặc Xái

 

PHÚT GIAO MÙA

zz“Đây phút thiêng liêng đã khởi đầu,
Trời mơ trong cảnh thực huyền mơ”,

Nếu chiều mùa xuân năm 1933, trước cái không gian huyền ảo thực hư của Đà Lạt, thi sĩ Hàn Mặc Tử đã ngẩn ngơ thốt lên những vần thơ ấy, thì chiều hôm nay, trong cái linh thánh của phút giao mùa khi những giờ cuối của năm cũ đang qua đi, nhường chỗ cho một năm mới sắp đến, thì hãy như nhà thơ, chúng ta hãy cùng mấp máy đôi môi: “Ôi lạy Chúa mở cho con đôi mắt, thấy tình yêu kỳ diệu Chúa khắp nơi”.  Vâng, tình yêu Chúa quá ư kỳ diệu, vượt quá trí hiểu; bao hy sinh cùng lời cầu nguyện của các đấng sinh thành quả thật vô biên.

Tình yêu Chúa quá ư diệu kỳ khi “Con người là chi mà Chúa cần nhớ đến, phàm nhân là gì mà Chúa phải lưu tâm?”, thì chúng ta, những người đang quỳ đây, biết lấy chi đền đáp Chúa bây giờ, vì mọi ơn lành Ngài đã ban cho…

Hồng ân tiếp nối hồng ân, mỗi ngày là một hồng ân: hồng ân bí tích, Mình Máu Chúa nuôi sống, bí tích Chúa ban ơn “cho con được sống và sống dồi dào”; hồng ân Lời Chúa, “Lời Chúa là đèn soi cho con bước, là ánh sáng chỉ đường con đi”; hồng ân quan phòng, Chúa ban cho cái ăn, cái mặc, cái để chia sẻ; hồng ân tha thứ, “bao lỗi lầm Chúa phủ che, tội ta làm Chúa ném thật xa”; hồng ân sức mạnh, bình an và niềm vui của Thánh Thần mà nếu không có, tưởng chừng như chúng ta không thể vượt qua, không thể đứng vững trước những tang tóc, nghịch cảnh và xúi quẩy.  Rồi kể sao cho xiết muôn ân huệ siêu nhiên cũng như tự nhiên Chúa ban cho Giáo Hội, cho giáo xứ, cho mỗi cộng đoàn, mỗi gia đình và mỗi người trong những tháng ngày qua.  Hãy tạ ơn Chúa, vì muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương.

Thứ đến, công ơn bể trời của mẹ cha, “Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”, các đấng sinh thành còn sống hay đã qua đời mà qua lời cầu nguyện, qua bao mồ hôi nước mắt của các ngài, chúng ta có được ngày hôm nay.  Thế mà, “mẹ thương con biển hồ lai láng, con thương mẹ kể tháng kể ngày”.

Nhân ngày cuối năm, chúng ta cùng gẫm suy câu chuyện Cậu Bé và Cây Táo. Có cậu bé kia sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo.  Khi bắt đầu có trí khôn, cậu bé đồng thời cũng sớm nhận ra cây táo đã sừng sững sau vườn nhà mình tự bao giờ.  Cậu nào biết, ngày ngày, táo rợp bóng cho cậu cùng chúng bạn vui đùa.  Ngày kia, cậu thở than cùng cây táo, “Táo ơi, con buồn quá, con không có gì để chơi cả”. Táo trả lời, “Sao con không leo lên đây, chuyền từ cành nầy sang cành nọ, hái táo mà ăn cho thoả”. Thế là cậu bé rủ thêm chúng bạn ngày ngày leo trên thân táo; và không hơn gì các bạn tinh nghịch khác, một đôi lần, cậu bé dùng đá và gậy đánh vào cành, rạch vào thân… làm táo xây xát đớn đau. Leo lên leo xuống mãi cũng chán, cậu bé đòi táo cho đồ chơi khác, táo ra sức rợp bóng thật um tùm để chim chóc về làm tổ hầu chú bé và các bạn có thể lên bắt những chú chim nhỏ về nuôi. Và qua dòng thời gian, cậu bé lớn lên thật nhanh và hầu như quên hẳn cây táo giờ đây cũng già cỗi theo năm tháng.

Thế mà vào một ngày kia, giờ đã là một thanh niên, cậu bé trở lại khu vườn trước sự ngạc nhiên của cây táo, táo hỏi, “Con còn đến đây làm gì?”, người thanh niên đáp, “Ta cần tiền cưới vợ”. Suy nghĩ một hồi, táo đáp, “Thì con hãy chịu khó ngày ngày hái táo đem ra chợ bán để dồn tiền cưới vợ”. Bẵng một thời gian sống với vợ con, cậu ấy dường như không còn nhớ đến cây táo; rồi một hôm, cậu lại trở về, táo lại hỏi, “Ta còn gì để cho con nữa, con cần gì?”. “Ta cần dựng một căn nhà”. Táo nói, “Ta không còn đủ sức cho quả để con đem bán nữa, thôi con hãy chặt những cành lớn nơi ta để tạm dựng cho mình cùng vợ con một căn nhà”. Thế là cậu bắt đầu chặt không thương xót những cành lớn, vừa đem bán vừa dành đủ gỗ, dựng cho mình một căn nhà, mặc cho táo trơ trọi bên góc vườn tưởng chừng như không ai còn biết đến.

Vậy mà cũng người thanh niên ấy, một chiều kia lại trở về khu vườn, táo lúc này đã mù loà, tai không còn nghe, mắt không còn nhận ra cậu nữa, cậu phải lên tiếng thật to để thổ lộ rằng cậu đã chán ngấy căn nhà gỗ và phải dọn đi nơi khác.  Nghe được, táo vẫn hớn hở thì thào, “Thôi, thì con cứ đốn ngả thân ta, lấy gỗ đóng cho mình một chiếc thuyền để xuôi xuống miền nam sinh sống”. Và một lần nữa, cậu lại nhẫn tâm đốn hạ cây táo để thoả ý mình.

Lâu thật lâu, không biết mấy chục năm sau, cậu bé ngày xưa giờ đây tóc đã điểm hoa râm lại trở về bên gốc táo ngày nào, lần nầy không hiểu sao, cậu không nhận ra táo, nhưng táo lại trực giác nhận ra cậu. Người đàn ông ấy không còn đòi hỏi táo điều gì nữa vì táo đâu còn gì để cho, nhưng cậu bé ngày xưa giờ đây quá hối hận khi tìm về gốc táo, tựa lưng vào đó để gẫm suy cuộc đời. Và kìa, táo cảm thấy thật hạnh phúc khi vẫn còn là một chỗ tựa cho đứa con tội nghiệp của mình.

Anh Chị em, gốc táo ấy chính là hình ảnh của mẹ cha, đã một đời hy sinh miễn sao cho con được nên người, nên thánh. Niềm vui sướng và hạnh phúc của các đấng sinh thành chính là trở nên nơi nương tựa cho con cái, dù đã ngồi một chỗ như gốc táo già hay đã lão hoá đồng như một trẻ thơ, hoặc cho dù chỉ còn là nấm mộ lạnh ngoài nghĩa trang đìu hiu… Vậy chớ gì mỗi người chúng ta ngày càng biết kính trọng và yêu thương các đấng sinh thành, những gì đã mất hoặc chắc chắn một ngày kia chúng ta sẽ vĩnh viễn không còn.

Chớ gì những lời cuối năm cũng như đầu năm, cũng là những lời cuối đời của mỗi người chúng ta sẽ mãi mãi là “Tạ Ơn Chúa Vì Muôn Ngàn Đời Chúa Vẫn Trọn Tình Thương”.

Lm. Minh Anh (Gp. Huế)

MUỐI VÀ ÁNH SÁNG

Sau một thời gian dài học hỏi và tu luyện, người học trò mới cất tiếng hỏi thầy mình:

– Thưa thầy, đâu là sự khác biệt giữa kiến thức và giác ngộ?

Thầy mỉm cười và ôn tồn gỉai thích:

– Khi có kiến thức, giống như con có “ánh sáng” soi đường con đi. Nhưng khi con giác ngộ, chính con sẽ trở thành “ánh sáng” soi đường cho người khác.

***

Bạn thân mến! Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay cũng mời gọi ta trở nên “Ánh Sáng và Muối Đất”.  Đó cũng là lệnh truyền cấp bách mà Chúa Giêsu gởi đến mỗi người chúng ta hôm nay.

zz “Chính anh em là muối cho đời”. (Mt.5:13) Muối là một sản phẩm không thể thiếu trong đời sống con người. Muối vừa làm phân bón cho đất đai màu mỡ; vừa làm gia vị cho các món ăn thêm thơm ngon đậm đà; vừa bảo quản thực phẩm cho khỏi hư thối.

Khi muối muốn ướp cho “mặn đời”, muối phải biết chấp nhận hòa tan, phải biết “mất đi” cho chính mình để hoá thân trong chất mặn, để hiến dâng cho đời hương vị thơm ngon, mặn nồng của quảng đại, của yêu thương và tha thứ …

Chính anh em là ánh sáng cho trần gian”(Mt.5:13). Đây là lời mời gọi tuyệt vời dành cho người Kitô, bởi lẽ chỉ Thiên Chúa mới là Ánh Sáng (1Ga.1:5). Chỉ Ðức Giêsu mới dám nhận mình là Ánh Sáng (Ga.8:12).  Vậy ta muốn trở thành ánh sáng như Đức Giêsu, ta phải ở gần Ngài: gần đèn thì ta được toả sáng.

Ánh sáng không thiên vị một ai, không thích người này và cũng không chê người kia. Ánh sáng của mặt trời lan tỏa khắp nơi, chiếu sáng mọi người và mọi nhà. Ánh sáng của người Kitô cũng vậy,“ánh sáng của anh em phải ở trên cao, vượt trên mọi danh vọng, tiền tài, lạc thú. Không phải để khoe khoang, tự kiêu, nhưng là để tôn vinh Cha, Đấng ngự trên trời” (Mt.5:16).

Ánh sáng của cây nến tuy nhỏ bé nhưng cũng đủ toả sáng cả một căn phòng, làm cho bóng tối phải lùi bước. Một khi ánh sáng của ngọn nến bừng lên, đó cũng là lúc ngọn nến bị đốt cháy, bị tan biến đi. Người Kitô cũng vậy, phải mất đi cho chính mình, phải tan biến đi để “Ánh Sáng Chúa Kitô“ được loan toả khắp nơi, khắp mọi nhà, khắp mọi tâm hồn.

Khi bị đốt cháy, ngọn nến nhận sức nóng từ ngọn lửa và cho đi ánh sáng. Người Kitô trong thế giới hôm nay cũng phải giống như vậy. Nhưng trong suy tư thinh lặng, tôi tự hỏi lòng mình: “Tôi đang nhận điều gì trong cuộc sống hôm nay?  Và tôi sẽ cho đi những gì cho người anh em xung quanh tôi?”

***

Vì tôi là muối nhạt nên thế giới này vô vị

Vì tôi là đèn hết dầu, nên thế giới còn nhiều bóng tối.

Thế giới này sẽ mang bộ mặt mới nếu tôi thực thi lời mời gọi của Chúa Giêsu trong Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay: “Anh em là muối cho đời …Anh em là ánh sáng cho trần gian ”.

Lạy Chúa Giêsu! Xin giúp con lắng nghe tiếng Chúa và nỗ lực thực thi Lời Ngài trong cuộc sống của con hôm nay. Amen!

Tổng hợp từ R.Veritas

(BĐ1: Is 58, 7-10 – BĐ2: 1 Cr 2, 1-5 – PÂ: Mt.5:13-16)

 

 

THỜI GIAN

Mùa hè năm 1932 tại Los Angeles (Mỹ) có cuộc tranh giải thế vận hội về môn lội sải 400 mét. Người có nhiều hy vọng nhất để ghi tên vào bảng vàng là nhà vô địch Pháp J. Taris, vì lúc bấy giờ J. Taris đang giữ chức vô địch thế giới về hạng này.  Nhưng rút cuộc khi về mức, một lực sĩ Mỹ, Buster Chabbe đã với tay trên mép hồ trước J. Taris vỏn vẹn một gang tay.  Báo chí và những nhà hâm mộ “con gà nòi Pháp” thất vọng kêu ầm lên: đó là mối hận lớn nhất trong đời thể thao của nhà vô địch không may.

Trên dưới 1/10 sao, anh là một nhà vô địch, tên anh được khắc vào bảng vàng, đời sau còn nhắc nhở, hoặc anh chỉ là kẻ bại trận, chỉ đáng rước những lời an ủi, tên tuổi anh sẽ chìm dần trong quên lãng.  Thể thao có những luật lệ khắt khe, nhưng không phải là không công bằng.

(Phạm cao Tùng,  Tôi có thể nói thẳng với anh, 1967, tr 5)

***************************************

Nếu bạn đang tuổi thiếu niên, bạn hãy dùng hết thời giờ để học và để làm việc, vì bạn phải sửa soạn cho đời sống tương lai.  Tứ tuần, ngũ tuần mới học ngoại ngữ thì chỉ dùng được 20, 30 năm.  Nếu học ngay từ 18, đôi mươi bạn dùng được gấp đôi thời gian trên.  Hơn nữa, còn trẻ dễ học hơn khi trưởng thành, dễ sản xuất hơn là thu nhận.  Bởi thế, không chỉ là làm việc suốt ngày đêm mà quên ăn quên ngủ.  Không, bạn phải nghỉ ngơi cho đúng độ, nhưng đừng bao giờ vừa làm việc vừa chơi, như thế là “bạn bắt cá hai tay”, kết cuộc không được con nào!

Thời giờ thấm thoát thoi đưa,
Nó đi đi mãi có chờ đợi ai.

Bạn đã thấy thời giờ đi mau chừng nào chưa, hay bạn còn đang ngồi mơ mộng, đang thêu dệt ảo tưởng cho tương lai?  Bạn đang làm thơ tả ánh trăng thu, hoa đào nở, hay bạn đang làm việc mà bạn cho là hữu ích cho đời bạn?  Bạn hãy xắn tay áo lên làm việc, kẻo cái già xồng xộc nó thì tới nơi!

Có lẽ bạn thắc mắc, tại sao không được bỏ phí thời giờ bằng cách chơi không hay giải trí vô ích? Cứ “chơi cho thỏa chí tang bồng đã sao”?

Bạn lầm rồi!  Thời giờ và đời sống dương thế không phải là của bạn!  Thiên Chúa đã cho bạn mượn tất cả, và bạn phải trả lại Ngài một ngày kia đúng như khi bạn nhận.  Ngày nào Chúa đòi, bạn không biết trước được.  Nhưng chắc chắn bạn có thể chết bất cứ lúc nào.  Nếu bạn nghĩ rằng mình còn lâu mới chết, mình còn đang “xuân xanh xấp xỉ tới tuần cập kê” mà!  Giả như ý nghĩ đó đúng, thì bạn cũng phải ý thức rằng: mỗi giờ là một bước đi gần đến sự chết…  Nhưng bạn có thấy bao nhiêu người chết lúc 12, 15 hay 18 xuân xanh không?

Bây giờ giả sử có một bác sĩ quả quyết là chỉ 7 ngày nữa bạn sẽ chết, bạn sẽ làm gì?  Chắc là bạn sửa soạn kỹ càng lắm: nào là lo xin lỗi người này kẻ khác, nào là thanh toán nợ nần, hay lo xưng tội để rửa sạch linh hồn… Làm gì thì làm, chắc bạn phải dùng tuần lễ ấy hơn những tuần lễ trước nhiều lắm!

Bạn có biết một phần tư trẻ con chết dưới 7 tuổi, một nửa không sống tới 17 tuổi, 100 người mới có một hay hai người thọ tới 60, và 500 người mới có vài người thọ bát tuần.  Và bạn hãy tưởng tượng mỗi phút có ít nhất hàng trăm người chết?

Bạn có vặn ngược kim đồng hồ lại, giờ chết vẫn đẩy nó đi… Thời gian trôi nhanh lắm.  Bạn hãy dùng nó hết sức của bạn.  Nếu bạn đã bỏ phí thời gian qua để làm những việc vô ích, để hưởng lạc thú, để vùi đầu vào chốn chơi bời, trác táng, thì năm mới bạn hãy ngẩng đầu lên nhìn vào Thượng Đế, Đấng khoan nhân vô cùng.  Như Charles de Foucauld, như Madeleine… bạn sẽ được hạnh phúc vô cùng của Thiên Chúa phú ban.  Vì thế muốn sống khôn ngoan, bạn sẽ biết rằng, lúc nào bạn cũng gần cái chết.  Nghĩ đến cái chết, không phải để bi quan, yếm thế, nhưng để vui tươi hơn, yêu đời hơn, lăn xả vào đời để làm việc hữu ích.

Bạn ạ, chỉ có phút hiện tại mới thuộc về bạn.  Bạn phải cố gắng dùng cái phút ấy cho nên.  Chắc đã nhiều lần bạn vào thăm một nghĩa địa.  Trên mỗi tấm mộ, người ta thường ghi người này thọ 80 tuổi, người kia 20 tuổi…  Chắc bạn cho cô nàng 20 ấy sống ít quá!  Sao mới nửa chừng xuân mà đã vội vàng ra đi?  Ít quá thật không?  Không, nếu cô ta đã sống trọn 20 năm cố gắng, sống theo ý muốn của Thiên Chúa: không bỏ phí một giây phút nào vô ích.  Thiên Chúa không tính năm, tính tháng, nhưng Ngài cân những năm bạn đã sống.

Lẽ tất nhiên ai chả muốn sống lâu.  Ngày xuân, người ta hay chúc nhau “trăm tuổi bạc đầu râu”, muôn ngàn phúc, lộc thọ…  Nhưng bạn chớ quên rằng: đời sống thế gian lâu dài mấy rồi cũng có cùng.  Bạn phải tìm một đời sống vô cùng và đời đời hạnh phúc, bằng cách sống tốt lành, đạo đức ở trần gian.  Lắm khi bạn nghĩ: hoạt động để làm gì?  Làm việc đạo đức, ích lợi chi, nếu một ngày kia sẽ phải chôn vùi dưới 3 thước đất!  Nhưng, bạn ơi, đàng sau cái chết, một đời sống đời đời đang chờ đợi bạn.

Nói về thời gian thì không bao giờ hết.  Nhưng chắc chắn một điều là thời gian đi nhanh lắm. Chiếc đồng hồ tinh vi nhất cũng chỉ chứng minh có một điều là: thời gian bay như tên.  Vậy bạn phải làm gì?  Bạn hãy nắm lấy hiện tại, hãy lợi dụng từng phút của đời bạn để làm những việc hữu ích.  Làm một việc gì không cần lắm, còn hơn nói rằng một nửa giờ không cần.  Bạn có thể bắt chước nhà văn sĩ nọ đã lợi dụng thời gian 15 phút dọn cơm muộn của vợ, để viết một tác phẩm thời danh “Time is money” (Thời giờ là vàng).  Tóm lại, bạn phải luôn nghĩ rằng, đời sống của bạn có cùng, sẽ có ngày bạn phải trả lại tất cả thời gian mà Thiên Chúa ban cho bạn.

Thiên Chúa sẽ ban cho bạn hạnh phúc vĩnh cửu nếu bạn biết dùng ngày giờ ở dương thế theo thánh ý của Ngài.  Bạn đã sửa soạn chưa?  Vì Thiên Chúa đến bất ngờ như chớp phương đông lòe sang phương tây!  Chúc bạn một đời sống mới, nhất là biết dùng thì giờ vàng ngọc Thiên Chúa đã ban cho bạn. zz

Năm hết Tết đến, mai vàng nở rộ khắp nơi, tô điểm cho ngày xuân thêm tươi đẹp, người ta chúc nhau được gặp nhiều may mắn:

Mai vàng nở khắp quê nhà, 
An khang, thịnh vượng món quà chúc Xuân.

Còn tôi sẽ chúc bạn hai chữ “Phúc đức”, một câu đối bằng chữ Nho, nghe cũng hay hay.  Hy vọng trong năm mới này bạn được hạnh phúc tràn đầy, nhất là được tăng trưởng trên đường nhân đức:

       Phúc mãn đường, niên tăng phú quí,
       Đức lưu quang, nhật tiến vinh hoa.
       Phúc đầy nhà, năm thêm giầu có
       Đức ngập tràn, ngày một vinh hoa.

 Viết theo GM Tihamer Toth TV và Lm Giuse Đinh lập Liễm