BẠI LIỆT

Bệnh bại liệt còn gọi là bệnh viêm tủy xám hay còn gọi là bệnh Polio (Poliomyelitis).  Chứng bệnh này do siêu vi trùng poliovirus gây ra.  Khi nhiễm vào cơ thể,  siêu vi trùng poliovirus đi vào hệ thần kinh trung ương, làm yếu các cơ bắp và lâu dần làm bại liệt.

Trước đây, bệnh bại liệt xảy ra rất nhiều nơi con người, đặc biệt là nơi trẻ em.  Nhưng vào năm 1840, bác sĩ Jakob Heine đã nghiên cứu ra nguyên nhân gây bệnh và đã bào chế ra vắc-xin để phòng ngừa. Từ đó số nạn nhân của bệnh bại liệt đã giảm đi rất nhiều trong những thập niên gần đây.

(Nguồn: Tự Điển Bách Khoa Toàn Thư Wikipedia)

***

Bạn thân mến! Người bại liệt chịu nhiều thiệt thòi. Họ không thể làm được những việc cần làm.  Không thể đến được những nơi muốn đến.  Người bại liệt trong Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay cũng thế. Anh được nghe biết Ðức Giêsu đã làm phép lạ chữa nhiều bệnh tật, anh muốn đến xin Ngài chữa lành bệnh tật, nhưng anh không có khả năng một mình đi đến gặp Ngài.  Trong đời sống thiêng liêng, đó là hình ảnh của những tâm hồn bại liệt.  Chúa vẫn rộng rãi ban phát ân huệ của Ngài, nhưng đối với những tâm hồn bại liệt, dù muốn cũng không thể đến lãnh nhận ân phúc của Ngài được.

Có tâm hồn bị bại liệt vì yếu đuối. Tâm hồn yếu đuối bị những đam mê, dục vọng đè bẹp, không sao chỗi dậy được.  Ðam mê, dục vọng giống như những sợi dây, rất mềm mại nhưng cũng rất chặt chẽ.  Tâm hồn bị đam mê, dục vọng trói buộc sẽ trở nên tê liệt, thấy những điều tốt đẹp nhưng ngại ngùng phấn đấu, mất hết ý chí chỗi dậy, vươn lên.

Có tâm hồn bị bại liệt vì do dự. Tâm hồn do dự có nhiều ước muốn tốt đẹp, nhưng cứ mãi băn khoăn suy tính, rồi cơ hội qua đi mà vẫn không làm được điều mình mong muốn. Có tâm hồn bị bại liệt vì chai đá.  Tâm hồn chai đá hoàn toàn mất hết khả năng ước muốn điều lành, thờ ơ với việc thăng tiến bản thân, dị ứng với những việc đạo đức.  Ðây là thứ bại liệt đáng sợ nhất.

Người bại liệt trong Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay đã tìm ra phương thế để đến với Chúa. Ông nhờ những người thân khiêng tới.  Khi người bại liệt được đưa xuống trước mặt Ðức Giêsu, Ngài cảm nhận ngay Đức Tin mạnh mẽ của họ.

Đức tin không chịu lùi bước trước khó khăn: phải vượt qua đám đông chật cứng trước cửa. Gặp đám đông vây quanh, chắn lối đến với Ðức Giê-su, họ không sờn lòng nản chí, không bàn chuyện tháo lui, nhưng cương quyết tìm biện pháp khắc phục những khó khăn.  Ðã nỗ lực đổ mồ hôi để khiêng người bệnh đến, giờ đây họ lại phải nỗ lực vận dụng trí não để tìm cách đưa người bệnh tiếp cận Ðức Giê-su. Ðức Tin trong sáng đã làm cho trí khôn họ trở nên sáng suốt. Họ mau chóng tìm được một lối khác để đến với Người.

Ðức Tin đơn sơ trong sáng có những sáng kiến tuyệt vời, táo bạo. Đức tin tìm ra con đường khác thường để đến với Ðức Giêsu: không qua bằng cửa chính, nhưng bằng lỗ hổng ở mái nhà.  Không vào được cửa chính, họ trèo lên mái nhà. Không có cửa thì họ làm ra cửa. Tháo rỡ mái nhà quả là một biện pháp táo bạo.  Biện pháp táo bạo càng chứng tỏ Ðức Tin mãnh liệt của họ.

Đức Tin mang tính tập thể, đồng tâm nhất trí: người bại liệt cần bốn người bạn khiêng mình, bốn người khiêng đồng ý cùng nhau giúp người bại liệt. Ðức Tin giúp ta đồng tâm nhất trí với nhau.  Niềm tin chân thực loại trừ mọi xung khắc bất đồng, dẫn đến đoàn kết, hợp tác, cùng nhau làm những việc tốt có ích lợi cho người khác.

Ðức Tin  giúp ta không suy tính, do dự, nhưng cương quyết bắt tay vào việc làm, không chịu ngồi lì một chỗ.  Nhìn thấy việc phải làm, họ bắt tay vào làm ngay không để chậm trễ, không e dè vì gánh nặng, không mất thời giờ bàn bạc, so đo, tính toán, trốn tránh trách nhiệm.  Biết người bệnh cần gặp Ðức Giê-su, họ lập tức đi tìm cáng và bảo nhau khiêng người bệnh đến ngay.

Nhìn vào Ðức Tin trong sáng của bốn người khiêng, ta thấy Ðức Tin của mình ra sao?  Đức Tin của ta có còn hoạt động không?  Có bị tê liệt không?  Tê liệt vì những đam mê dục vọng trói buộc.  Tê liệt vì những lười biếng thiếu cố gắng.  Tê liệt vì những ước muốn nửa vời.  Tê liệt vì lòng nguội lạnh thiếu nhạy cảm trước những nhu cầu thiêng liêng…

Hôm nay, ta hãy noi gương bốn người khiêng bệnh nhân.  Hãy ra khỏi tình trạng tê liệt tâm hồn.  Hãy lên đường, ra đi đừng ngại ngùng, do dự.  Hãy biến Ðức Tin thành những việc làm chuyên chở đức bác ái.  Hãy phấn đấu vượt qua mọi khó khăn.  Hãy sống Ðức Tin một cách sáng tạo, vui tươi và đoàn kết.  Một Ðức Tin như thế sẽ trở thành ngọn đèn phá tan đi bóng tối đang phủ vây giăng mắc, soi đường dẫn lối cho ta đi đến với Chúa.

***

Lạy Chúa Giêsu!  Xin thêm Ðức Tin cho con.  Xin cho con nhận ra những bại liệt trong tâm hồn, biết chạy đến với Chúa để cầu xin ơn chữa lành Chúa ban. Amen.

Trích R. Veritas

THẦY CŨNG LÀ CHA

Có lẽ Thầy không đẹp bằng cha nó.  Nhưng mà, điều đó có hề gì.  Nó thương Thầy hơn thưong cha nó.  Nó là đứa bất hiếu?  Nhưng liệu nó có yêu thương được cha nó, người đã ngoảnh đầu bỏ mặc năm đứa con và một người vợ “tay yếu chân mềm” đúng nghĩa, là má nó.  Cha đi.  Má con nó lênh đênh, chao đảo giữa cuộc đời chỉ để được tồn tại.  Những ngày tháng đó, nó không quên.

Nó gặp Thầy vào những năm đầu vào đại học.  Thầy dạy tiếng Pháp cho lũ học trò rành tiếng Anh nhưng không biết chữ tiếng Pháp nào.  Mỗi lần chúng nó cất giọng đọc, người bình thường chỉ muốn bịt tai.  Thầy thì không.  Thầy nghe kỹ, để sau đó Thầy chỉnh, rất từ tốn nhưng nội dung thì đại loại theo kiểu này ”Ngu như con bò, mà so sánh vậy thì tội nghiệp con bò quá!”.  Mỗi lần nghe vậy, đứa hiếu thắng như nó thấy lùng bùng lỗ tai!  Nó muốn thắng con bò!  Và nó học, học cái mớ tiếng của thi ca và nhạc họa nhưng khó nuốt ấy.

Thầy đã “truyền lửa” cho chúng nó bằng sự nhiệt tình không mệt mỏi của Thầy.  Có lẽ không đứa nào trong chúng nó quên được hình ảnh Thầy lúc đó.  Thầy ốm nhom, nhưng giọng khỏe, đầy lửa.  Lúc đó cả lũ chúng nó say mê học tiếng Pháp. Những giờ học với Thầy là những giây phút thú vị nhất.

Nhưng lúc ấy nó gắn bó với Thầy hơn các bạn.  Chẳng biết thế nào mà Thầy biết cảnh ngộ của nó.  Thầy chú ý đến nó hơn vì Thầy bảo Thầy cũng đã từng trong trại trẻ mồ côi.  Thầy gieo yêu thương vào tâm trí nó.  Thứ tình yêu mà nó đã khóc đòi trong những trang nhật ký khi đến nhà các bạn có đầy đủ mẹ cha.

Thầy tập cho nó nói những điều nó suy nghĩ, vưóng bận nhưng không biết chia sẻ.  Thầy tập cho nó thoát khỏi tâm trạng sống trên ốc đảo ngay cả khi xung quanh nó đầy người.  Thầy dạy nó cách nhìn cuộc sống và con người một cách đúng đắn hơn.  Thầy dạy cho nó cách làm NGƯỜI xứng đáng !

Nó thích nhìn tấm hình Thầy chụp với Mẹ Thérésa, khuôn mặt hai người đầy vết chân chim, nhưng đầy tình yêu thương.  Nó thấy Mẹ Thérésa đẹp và Thầy nó cũng đẹp.

Giờ đây, nó sống xa Thầy, nhưng có điều gì, nó lại bấm số gọi: Thầy sẽ dẫn bước để nó tìm đường.

Nó chưa bao giờ gọi Thầy bằng Ba. Tiếng Ba đó, nó vẫn dành riêng cho một người, dù có hay là không xứng đáng.  Nhưng khi con nó chào đời, nó đã gọi Thầy và xin “Thầy cho con bé gọi Thầy là ông ngoại !”

Thầy tên Trần Duy Nhiên, dạy tiếng Pháp ở trường Đại Học Luật TPHCM

(Nguồn:  Blog 228)

*************************************

THƯ GỞI EM 07

Vâng, em và tôi sẽ không làm được gì nhiều cả, nhưng chắc chắn là chúng ta có thể đốt lên một ngọn nến, và mồi lửa cho nhau để ánh lửa ấy lan ra.  Tôi biết rằng ánh lửa của một ngọn nến mong manh lắm, chỉ cần một làn gió thoảng của cuộc đời là sẽ tắt ngúm ngay, nhưng nếu chúng ta đốt cho những ngọn nến chung quanh, thì đến ngày nào đó, chẳng may ánh lửa của mình tắt đi, những ngọn nến chung quanh ấy sẽ sẵn sàng châm lại cho mình.  Em cũng hãy nhớ rằng, một ngọn nến có thể bị gió thổi tắt, nhưng khi nó truyền cho nhau để trở thành một đám cháy to, bấy giờ gió càng mạnh thì lửa càng cao.  Không biết đến bao giờ ngọn nến của em và tôi sẽ biến thành đám cháy, nhưng nếu ta không khởi đầu thì chắc chắn sẽ không bao giờ có một ánh sáng đủ mạnh để xua đuổi bóng đêm.

zzThà thắp lên một ngọn đèn leo lét
Còn hơn ngồi mà nguyền rủa bóng đêm.  (tâm niệmTrần Duy Nhiên) 
blog duynhien

 *************************************

MẤT….

……Tôi không nhớ ra được kỷ niệm nào buồn về Thầy … Nghe tin Thầy mất, ngẫm cho cùng cũng hơi bất bình, vì Thầy đâu có mất gì đâu, tôi biết giờ này Thầy đã thanh thản bình yên, những người thân, bạn bè, học trò của Thầy, như bạn, như tôi … mới mất mát… Tôi cũng chưa kịp suy nghiệm rõ xem mình mất mát những gì, chỉ biết là mất mát rất lớn … mà ngay thời điểm bây giờ mình chưa nhận ra hết …

Cho nên tôi viết những dòng này, không phải viết cho Thầy nữa, mà mong an ủi, chia sẻ cùng các bạn … Tôi không học với Thầy một tiết học nào trong trường, nhưng tôi đã học rất nhiều từ Thầy từ khi biết Thầy qua Mái Trường Xưa. Đến giờ tôi vẫn không thể tin là sẽ không bao giờ còn trông thấy nickname duynhien trên Mái Trường Xưa nữa…

Tôi cầu mong chính mình được sống như Thầy đã sống, sống trọn vẹn, và sống cho đi … như Thầy đã có lần nói “sống để chết” … Cám ơn cuộc đời cho tôi có diễm hạnh biết đến Thầy…

Trích từ forum Mái Trường Xưa

*************************************

TRÍCH….

…….Và thày đã trở thành một con người hoạt động thiện nguyện không hề biết mệt mỏi cho cộng đồng những người nghèo khổ, cô đơn, cơ nhỡ, một nhà giáo tâm huyết với bao thế hệ trẻ, một người chỉ cho (và biết cách cho nữa) mà không bao giờ chờ được nhận lại (vì thế người được thày cho không cảm thấy bị nợ bao giờ).

Vòng hoa đưa tiễn thày thật nhiều, của biết bao lớp học trò trong suốt hơn 30 năm, của các diễn đàn trong nước, các nhóm thiện nguyện, các cộng đoàn… xếp quanh lối vào nhà thờ… còn thày nằm đó, trong khi bao nhiêu người khóc… nhưng mình tin chắc thày đang mỉm cười.

……..Với tôi, anh Nhiên chết trẻ quá, mặc dù tuổi của anh đã xấp xỉ 70, vì anh vẫn còn tràn trề nhiệt huyết, anh vẫn còn sung sức, còn cống hiến được cho cuộc đời, cho mọi người những ý tưởng mới mẻ, những năng lực dồi dào của mình.

Anh Nhiên là người thích kết nối, anh đã sử dụng hầu hết các phương tiện Internet như tham gia các diễn đàn, viết Blog, tham gia hầu hết các nhóm làm việc…. để kết nối mọi người lại với nhau, bằng tình thân chan hoà, vui vẻ.

ĐC Phaolo Bùi Văn Đọc

………Và còn nhiều nữa…  Qua các bài tâm tình của mọi người, các bloggers, mình hiểu thêm nhiều, nhiều lắm, về ý nghĩa của cuộc sống mà chính thày đã là ngọn đuốc, là tấm gương sáng cho mọi người…….

*************************************

Lạy Chúa Giêsu là Đấng làm chủ sự chết, một ngọn đuốc sáng vừa bị thổi tắt đi giữa chúng con, ngọn nến Trần Duy Nhiên.  Xin cho chúng con tiếp tục truyền nhau ngọn lửa tin yêu, hy vọng đầy nhiệt huyết  mà người anh em chúng con đã thắp lên giữa bóng đêm của thế gian u tối.  Xin cho con biết cách sống sao để khi con về với Chúa, mọi người khóc mà con lại mỉm cười, mọi người tiếc nuối mà con lại thanh thản, mọi người cảm thấy “mất” mà con lại cảm thấy “được”.  “Được” những gì Chúa đã hứa với con mà cả một đời con đã theo đuổi, hiến dâng và phục vụ.  “Được” những gì mà Thiên Chúa đã hy sinh mạng sống mình để chuộc lại cho con được hưởng.  Amen!

VÌ SAO ANH YÊU EM?

zzMột cô gái hỏi bạn trai của mình:
–  Tại sao anh yêu em?
–  Sao em lại hỏi thế, Sao anh tìm được lý do gì chứ? Chàng trai trả lời.
–  Không có lý do gì tức là anh không yêu em!
–  Em không thể suy diễn như vậy được.
–  Nhưng bạn trai của bạn em luôn nói cho cô ấy biết lý do mà anh ta yêu cô ấy
–  Thôi được, anh yêu em vì em xinh đẹp, giỏi giang, nhanh nhẹn.  Anh yêu em vì nụ cười của em, vì em lạc quan.  Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác.

Cô gái cảm thấy rất hài lòng.

Vài tuần sau, cô gái gặp một tai nạn khủng khiếp nhưng thật may, cô ấy vẫn còn sống.  Bỗng nhiên, cô trở nên cáu kỉnh vì cảm thấy mình vô dụng. Vài ngày sau khi bình phục, cô gái nhận được một lá thư từ bạn trai của mình:

“Chào em yêu!

Anh yêu em vì em xinh đẹp. Thế thì với vết sẹo em có trên mặt anh không thể yêu em thêm được nữa.  Anh yêu em vì em giỏi giang, nhưng bây giờ em có làm gì được đâu. Vậy thì anh không thể yêu em được.  Anh yêu em vì em nhanh nhẹn nhưng thực tế em đang ngồi xe lăn.  Đây không phải là lý do giúp anh có thể yêu em.  Anh yêu em vì nụ cười của em, nhưng cả tháng nay rồi anh không thấy em cười.  Anh có nên yêu em nữa không? A nh yêu em vì em lạc quan.  Bây giờ anh không yêu em nữa vì lúc nào em cũng nhăn nhó, than vãn.  Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác nhưng giờ đây mọi người lại phải quan tâm đến em quá nhiều.  Anh không nên yêu em thêm nữa.  Đấy chẳng có gì khiến anh phải yêu em vậy mà anh vẫn yêu em.  Em có cần một lý do nào nữa không, em yêu?”

Cô gái bật khóc và chắc chắn cô không còn cần một lý do nào nữa.

Còn bạn, bạn có bao giờ hỏi những người thân của bạn lý do vì sao họ yêu bạn không?  Tình yêu đôi khi không nhất thiết phải cần có một lý do!

Sưu tầm

************************************

Lạy Thiên Chúa Tình Yêu, con không bao giờ thắc mắc “Vì sao Chúa yêu con” vì tình yêu không nhất thiết phải cần có lý do.  Con hoan hỉ chấp nhận việc Chúa yêu con như một việc đương nhiên, như một chân lý phải xảy ra như thế.  Chúa “phải” yêu con vì Chúa là Chúa, là Cha, là Thiên Chúa Tình Yêu cho dù tình yêu có làm Ngài lỗ lã, bị thiệt thòi và hy sinh tính mạng.  Chúa “phải” yêu con cho dù con ngoảnh mặt đi với Ngài.  Chúa “phải” yêu con cho dù con xấu xa đáng ghét.  Chúa “phải” yêu con vì đó là… bổn phận của Chúa.

Nhân ngày lễ Tình Yêu, nhìn ngắm những người đang yêu, được yêu, hoặc đang mong muốn chinh phục tình yêu, họ tìm nhiều cách để biểu hiện tình yêu của mình với đối tượng.  Con ngồi đây, nhìn Chúa, nhìn lòng mình và thắc mắc tại sao con lại không yêu Chúa như Chúa đáng được yêu?  Tại sao con không thể yêu như Chúa đã yêu con?  Tại sao con lại không yêu Chúa hơn các tạo vật khác?  Tại sao chưa bao giờ con tìm cách để biểu hiện tình yêu của mình với Chúa?  Tình yêu không cần lý do để có, nhưng tình yêu cần có sự nuôi dưỡng để phát triển, cần được chăm sóc tỉ mỉ để có thể tồn tại.

Lạy Chúa Giêsu, Đấng đã chết cho con được sống, Chúa có cần được yêu lại không?  Chúa có cần quà tặng của tình yêu không?  Xin cho con biết câu trả lời trong Ngày Lễ Tình Yêu này với mỗi người chúng con.  Amen!

PHONG CÙI

Sống trên cao nguyên Di Linh thuộc Giáo phận Đà lạt, không ai lại không biết đến trại phong Di Linh, nơi có phần mộ của Đức Cha Jean Cassaigne, vị Tông Đồ Người Cùi tại Việt Nam.

zzThật vậy, Đức Cha Jean Cassaign đã dành trọn cuộc đời của Ngài để sống cho người phong cùi, mang Tin Mừng Ơn Cứu Độ đến cho họ, săn sóc phục vụ họ và rồi Ngài cũng mang vào người căn bệnh hiểm nghèo như họ.  Thân xác của Ngài đã trở nên lở loét và hôi thối vì căn bệnh hiểm nghèo này. Cuối cùng, Ngài đã chết như một người phong cùi tại trại phong Di Linh. Thân xác của Ngài được vùi chôn bên cạnh nhà nguyện của trại phong theo ước muốn của Ngài là luôn được ở bên cạnh những người con phong cùi yêu dấu của Ngài.

Sao lại yêu người phong ? Thú vị gì ?

Sao lại sống chết với người phong ? Lợi lộc chi ?

Sao lại vui sống với người phong trong rừng vắng âm u, trong nghèo đói đọa đầy ? Ý nghĩa gì ?

Chắc hẳn Đức cha Jean Cassaigne đã sống với người phong và đã chết cho người phong chỉ vì ân sủng từ tình yêu và vinh quang của mầu nhiệm Thập Giá.

(Viết theo Simonhoadalat.com)

***

Bạn thân mến, Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay cũng nhắc đến người phong cùi.  Khi nhìn thấy Chúa Giêsu, anh đã van xin Ngài chữa cho anh lành bệnh: ” Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch “ (Mc.1:40 ). Lời cầu xin của anh là lời cầu xin đẹp nhất, đẹp ở câu nói  “Nếu Ngài muốn”.  Anh cầu xin Chúa cứu giúp và anh đã đặt trọng tâm của lời cầu xin vào “ý muốn của Chúa”, anh coi ý muốn của Chúa cao trọng hơn ý muốn của anh, và to lớn hơn việc anh được khỏi bệnh hay không. Vâng! Nếu Chúa muốn, Chúa có thể làm cho tôi được sạch bệnh.

Bạn và tôi, chúng ta đã cầu xin với Chúa ra sao nhỉ ? Đã có lần nào, tôi và bạn cầu xin Chúa với tâm tình của người phong cùi trong Tin Mừng hôm nay?  Đã có lần nào khi cầu xin, ta đặt ý zzmuốn của Chúa lên trên ý muốn của ta ? Hay là ta muốn Chúa làm theo ý của ta, thay vì ta phải làm theo ý của Ngài ?

Tin Mừng hôm nay cũng thuật lại rằng: “Chạnh lòng thương, Chúa Giêsu giơ tay đụng vào anh, và anh được sạch bệnh” (Mc.1:41-42). Chạnh lòng thương nên Chúa Giêsu đã vượt qua những biên giới cấm kỵ trong đạo Do Thái để đến gần người phong cùi.  Chạnh lòng thương nên Ngài đã không sợ bị ô uế mà giơ tay đụng chạm vào các vết thương lở loét của anh để chữa lành cho anh.  Chạnh lòng thương nên Ngài đã mang anh về với gia đình, mang anh gia nhập lại vào cộng đoàn xã hội, nơi mà người ta coi anh như người ô uế tội lỗi; như người đã chết rồi .

Niềm vui quá lớn lao khi được chữa lành đã khiến anh không thể im lặng, anh đã rao truyền khắp nơi về người đã chữa cho anh lành bệnh, đã mang lại niềm vui và hạnh phúc cho anh trong xum họp gia đình, trong tái nhập vào đời sống cộng đoàn xã hội.

Ngày nay, mỗi khi lãnh nhận các bí tích, tôi và bạn cũng được Chúa Giêsu đụng chạm đến, cũng được Ngài chữa lành những căn bệnh hiểm nghèo của linh hồn và có khi cả thân xác nữa.  Ngài ra tay chữa lành cho tôi vì Ngài “chạnh lòng thương”.  Tôi và bạn , chúng ta cảm nghiệm ra sao về ơn được chữa lành ? Ta phải làm gì để đền đáp ơn phúc lớn lao và cao trọng này ?

***

”Nếu Chúa muốn, Chúa có thể làm cho con được sạch”.

Lạy Chúa! Xin cho con biết noi gương bắt chước người phong cùi trong Tin Mừng hôm nay: Luôn biết chạy đến với Chúa, biết tin tưởng và phó thác vào tình yêu thương của Chúa để con cũng được Ngài chữa lành mọi bệnh tật linh hồn và cả thân xác nữa. Amen .

Linh Xuân Thôn

 

AI YÊU MẾN THẦY…

Trong bài Phúc Âm Chúa Nhật ngày 13 tháng 5, Chúa Giêsu nói những lời tâm huyết nhất với các tông đồ: “Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy. Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy. Cha Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại với người ấy.” Một lời ‘tỏ tình’ tha thiết kèm theo một lời hứa ‘trung thành’.

Trên trần gian này, hàng ngày không biết bao nhiêu lần những lời tỏ tình và những lời thề non hẹn biển vẫn xảy ra: “Em là tất cả của anh, anh sẽ yêu em đến trọn đời…” Thế nhưng bao nhiêu mối tình như thế bền vững với thời gian, bao nhiêu người yêu nhau trung thành đến mãn kiếp?  Kinh nghiệm cuộc đời cho thấy rằng không ít trường hợp mà những lời hứa hẹn tha thiết nhất chỉ là lời nói gió bay.

Tại đại học nọ, có một người con gái mến một cậu trai cùng trường. Ngày đầu tiên gặp anh, chị đã bị thu hút bởi ngoại hình bảnh bao đi đôi với những lời nói dí dỏm duyên dáng.  Tình bạn dẫn đến tình yêu, chị yêu anh tha thiết sau khi nghe những lời tỏ tình và những lời hứa hẹn ngọt bùi.  Vì yêu anh không tính toán nên chị đã hiến dâng cho anh tất cả và mang trong lòng giọt máu của anh trước ngày chị ra trường.  Anh nhận lãnh trách nhiệm làm cha và hai người đã kết hôn với nhau.  Trước tương lai của một gia đình mới không sáng sủa gì, chị trả mọi giá để học cho hết đại học.  Hai người cùng tốt nghiệp, nhưng vì tin tưởng vào tình yêu, chị đã đi làm vất vả để anh tiếp tục học cho đến khi lấy được mảnh bằng luật sư.  Trong những năm tháng sống chung và phục vụ chồng, chị đã sanh thêm một đứa con thứ hai và có mang đứa thứ ba.  Rồi ngày vinh quang đã đến, người chồng thành đạt với tư cách là luật sư có thế giá trong cộng đồng tại Mỹ, nên bận rộn đến độ vắng mặt trong lúc chị đơn độc sanh nở đứa con thứ ba của mình.  Chị vẫn tin vào anh và sẵn sàng đón nhận tất cả vì hạnh phúc của gia đình.

Nhưng sự thật không đẹp như chị tưởng. Từ ngày quen biết chị, anh đã là con người hai mặt.  Những lời đường mật mà anh nói với chị thì anh cũng nói với một người con gái khác, và khi đứa con thứ ba của chị chào đời thì người con gái kia cũng đã có ba đứa con với anh.  Từ lâu chị đã đoán biết được tình trạng bất trung này, nhưng anh vẫn khẳng định rằng chị có một tâm hồn hiền dịu và thông cảm, nên chị là người phụ nữ mà anh không thể thiếu được trên đời.  Chị đã tin vào những lời ngọt ngào ấy, mà chị cho là thành khẩn.  Giờ đây, công thành danh toại, anh không còn lý do gì cần đến cái trái chanh mà anh đã vắt kiệt nước.  Chị đã ‘hết giá trị sử dụng’, nên anh quyết định ly dị cho nhẹ gánh… Những lời nỉ non từ trước đến giờ, chỉ là mánh khoé của một kẻ sở khanh.  Một kết thúc bi đát cho một trong bao nhiêu mối tình bi đát!

***************************************

Những chuyện như trên xảy ra thường xuyên khiến ta dè dặt khi nói đến ‘tình yêu’; nhưng không phải vì thế mà không có những người con gái tin tưởng vào một tình yêu trung thành.

Năm 1944, đúng vào ngày 13 tháng 5 như hôm nay, thành phố Trentô tại Ý bị dội bom khốc liệt. Giữa cảnh tang thương ấy, một nữ sinh viên 24 tuổi, tên là Chiara Lubich, đã vững tin vào lời hứa của ‘người yêu’ mình và thực hiện mọi lời nhắn nhủ.  Người yêu của chị tên là Giêsu Kitô, và lời nhắn nhủ được chị nghe lại ngày hôm ấy là: “Ai yêu mến Thầy thì giữ lời Thầy… Cha Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại với người ấy”.  Giữ Lời Thầy ư?  Lời Thầy là lời nào?  Chị Chiara lật lại Kinh Thánh và câu đầu tiên chị đọc với một ánh sáng mới, ấy là: “Điều gì con làm cho một anh em bé mọn là con làm cho chính Thầy”.

Sau trận bom, nhà của chị trở thành đống gạch vụn.  Họ hàng thân thích chị trốn lên núi mà trú ẩn, nhưng riêng chị thì ở lại Trentô để giúp đỡ những người ở trong tình trạng quá bi đát.  Giữa thành phố đổ nát, chị gặp một phụ nữ mất trí vì phải chứng kiến cái chết của cả bốn đứa con mình. Chị ôm bà ấy vào lòng để ủi an bà, và qua đó chị nghe được lời kêu gọi phải ôm vào lòng mình trọn vẹn mọi khổ đau của toàn thể nhân loại.  Sau này Chiara Lubich nhiều lần nhắc lại rằng ‘cuộc sống tình yêu của chị với Chúa’ khởi đầu từ giữa những người bất hạnh tại Trentô.

Và ‘Người Tình’ của chị Chiara là một người tình không bao giờ phản bội.  Hơn sáu mươi năm sau, mối tình ấy vẫn còn thắm thiết và trổ sinh không biết bao nhiêu là hoa quả.  Phong trào Focolare (Lửa!) mà chị đã thắp lên từ trong lòng bom đạn, thì giờ đây đã tràn lan khắp thế giới, với hơn hai triệu thân hữu và cảm tình viên.  Làng Loppiano, cái nôi của Focolare, trở thành một đại gia đình mà không biết bao nhiêu linh mục, tu sĩ và giáo dân đã đến sống một thời gian để cảm nghiệm Tình Yêu Trung Thành của Thầy Chí Thánh thể hiện qua sự hiệp nhất giữa môn đệ Ngài, trước khi tủa đi khắp nơi trên thế gian mà làm chứng cho Tình Yêu này.

Quả thật, Đức Kitô không chỉ là Người Tình tuyệt hảo, mà Ngài chính là Tình Yêu.  Ngài đã đánh đổi cả mạng sống của mình để chứng tỏ tình Yêu Thủy Chung của Ngài đối với nhân loại, và vì ‘yêu thương đến cùng’ nên Ngài đã ‘ở lại’ với các Tông Đồ và những ai ‘yêu mến’ Ngài.  Ngài ‘ở lại cho đến tận thế’ qua Thần Khí của Ngài, và một cách cụ thể là qua Lời Ngài và qua Bí Tích mà Ngài đã trao lại cho Giáo Hội trọng trách giữ gìn từ thế hệ này đến thế hệ kia.

Chị Chiara Lubich đã hiến trọn cuộc đời mình cho Người Yêu thiêng liêng thánh thượng đó, và chị đã được gì?  Hãy nghe lời chị nói:

Vì Chúa Giêsu hiện diện, vì Ngài ở giữa chúng tôi và trong chúng tôi, nên chúng tôi không thể nào không cảm nhận sự hiện diện của Ngài.  Chúng tôi cảm nhận Niềm Vui mà chúng tôi chưa từng bao giờ có được, chúng tôi cảm nghiệm một niềm Bình An và Nhiệt Tình mới; một Ánh Sáng đã bừng lên để soi rọi linh hồn chúng tôi.

Và vì chúng tôi Hiệp Nhất với nhau cùng với Chúa Giêsu ở giữa, nên thế giới chung quanh chúng tôi đã hoán cải.  Chúa đã nguyện cầu với Cha: “Xin cho họ nên một ngỏ hầu thế gian tin”. Nhờ đó, nhiều người khám phá ra Thiên Chúa lần đầu tiên, và nhiều người khác đã trở về với Chúa.”

***************************************

Hai loại tình yêu, hai kết quả trái ngược.  Một tình yêu đem lại sầu khổ, đau đớn, đổ vỡ, rồi chia lìa; một tình yêu đem lại Niềm vui, Bình An, Ánh Sáng và Hiệp Nhất.  Những lời hứa của một ‘người yêu’ ở thế gian có thể là một lời chân thành nhưng cũng có thể là một lời nói cửa miệng; còn lời hứa của Chúa Giêsu thì chắc chắn sẽ trở thành hiện thực.

Ngày hôm nay, Chúa lặp lại lời nhắn nhủ: “Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy. Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy.  Cha Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại với người ấy.”  Ngài đang hứa với bạn và tôi cũng như từng hứa với chị Chiara Lubich.  Chị đã nghe, chị đáp trả và cuối cùng đã cảm nhận được sự hiện diện của Ba Ngôi trong lòng mình. Còn bạn và tôi thì sao?  Chúng ta có thực lòng tin và mong những gì Ngài hứa để rồi chính chúng ta cũng ‘giữ lời Ngài’ bằng cách thí mạng sống mình mà ‘làm chứng’ cho Ngài trong những biến cố nhỏ nhất hằng ngày không?  Làm sao để lời hứa ‘Ai yêu mến Thầy…’ sẽ không đau đớn trở thành câu hỏi: ‘Ai yêu mến Thầy’?

Trần Duy Nhiên

 *********************************

zzAi yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy. Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy. Cha Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại với người ấy.”  Lạy Thầy Chí Thánh Giêsu, con tin rằng nếu không có lòng yêu mến thì sẽ không thể trải dài tâm tình mến yêu như ở trên đây được.  Hôm nay, Thầy đã gọi người con đáp trả tình yêu mến đó, linh hồn Phanxicô Xaviê Trần Duy Nhiên, về với Thầy.  Xin Thầy và Chúa Cha dang rộng trái tim yêu thương để đón nhận người đã từng tin tưởng vào lời hứa của Thầy khi xưa và hăng say rao truyền lời hứa đó cho thế gian.  Thiên Quốc thêm được một bông hoa tô điểm trong vườn ngự uyển, còn chúng con thì mất đi một người thầy, người bạn, một chứng nhân cho Tin Mừng giữa đời thường.  Xin bù đắp cho Giáo Hội Việt Nam trước sự ra đi của một tông đồ đầy nhiệt huyết.  Xin ban ơn an ủi cho gia đình trước nỗi mất mát lớn lao này.  Amen!

Lang Thang Chiều Tím

 

 

CAN ĐẢM VÀ CẢM THÔNG

Có một người thanh niên nọ chán chê cảnh đời, đã tìm đến với vị thiền sư.  Người thanh niên thưa với vị thiền sư như sau:

Thưa ngài, con đang chán đời.  Con muốn được giác ngộ để thoát khỏi cảnh đời lầm than.  Nhưng con không thể sống khắc khổ ngồi thiền lâu giờ được.  Trước sau gì rồi con cũng vấp ngã lại.  Thầy có thể chỉ cho con một con đường nào đó ngắn và đơn giản nhất không?

Vị thiền sư liền quả quyết:

Dĩ nhiên là có, nếu anh thực sự có quyết tâm.  Nhưng trước hết anh hãy cho tôi biết là anh có chuyên môn nào và anh có khả năng tập trung tư tưởng vào khả năng chuyên môn đó không?

Người thanh niên trả lời:

Con chẳng có nghề ngổng gì cả.  Gia đình con giàu có, cho nên con không phải làm gì.  Chỉ có một điều con có thể tập trung tâm trí vào là đánh cờ.  Con đã ngồi hàng giờ trước bàn cờ.

Vị thiền sư suy nghĩ một lúc rồi nói với một vị tu sĩ trong thiền đường như sau:

zzThầy đã hứa tuân phục tôi như là bề trên của thầy.  Và giờ đây tôi yêu cầu thầy hãy thực thi sự vâng lời đó đối với tôi.  Thầy hãy ngồi vào bàn cờ và thi đấu với người thanh niên này.  Nếu thầy thua, tôi sẽ chém đầu thầy với thanh kiếm này.  Dĩ nhiên thầy sẽ được lên Niết Bàn.  Còn nếu thầy thắng, tôi sẽ lấy đầu người thanh niên này.  Ðấu cờ là môn duy nhất mà người thanh niên này đã tập luyện suốt đời.  Nếu anh ta thua, anh ta sẽ phải mất đầu thôi.

Người tu sĩ lẫn người thanh niên đều hiểu rằng vị thiền sư sẽ không đùa cợt trong những lời lẽ vừa rồi.

Cuộc thi đấu bắt đầu.  Cả hai người đều đắn đo từng bước một.  Nhưng chỉ vài nước cờ, người thanh niên đã ở thế thượng phong.  Nhưng lạ lùng thay nhìn sang người tu sĩ, anh không thấy có bất cứ nét bối rối nào hiện lên trên khuôn mặt.  Những năm tháng dài tập luyện và sống khắc khổ đã làm toát lên trên gương mặt của vị tu sĩ sự thanh thản và an bình.

Người thanh niên bỗng nhìn lại quãng đời đã qua của mình.  Anh đã phung phí tiền của và sức lực để chạy theo những phù phiếm.  Cuộc sống của anh quả là một cuộc sống không đáng sống.  Tự nhiên sự kính phục và cảm thông dâng trào trong anh.  Anh liền quyết định nhường bước cho vị tu sĩ.  Từ thế thượng phong, anh dần dần tự đặt mình vào thế bị tấn công.

Theo dõi cuộc thi đấu, vị thiền sư nắm bắt được từng chuyển vận trong tâm tư của người thanh niên. Ông ra lệnh cho ngưng cuộc đấu.  Rồi tuyên bố:

Không có ai thắng ai thua cả.  Cũng chẳng có chiếc đầu nào phải rơi ở đây.  Tôi chỉ xin hai điều…

Nói tới đó, ông liền quay sang người thanh niên và nói tiếp:

Một là tập trung tư tưởng hoàn toàn.  Hai là niềm cảm thông. Hôm nay, anh đã học được cả hai điều đó. Anh đã hoàn toàn tập trung vào trận đấu.  Nhưng trong sự tập trung ấy, anh đã cảm nhận được lòng cảm thông và muốn hy sinh chính mạng sống của anh.  Anh có thể ở lại với chúng tôi vài tháng để tập luyện theo tinh thần ấy.  Chắc chắn anh sẽ được giác ngộ.

*********************************

Quý vị và các bạn thân mến,

Tính hướng thiện, lòng can đảm, sự thanh liêm, lòng cảm thông hẳn luôn luôn có trong đáy thẳm tâm hồn mỗi người.  Ðó có thể là bài học mà chúng ta có thể rút ra được từ câu chuyện trên đây.

Chính từ trong đáy thẳm tâm hồn mà như có tiếng gọi thúc đẩy chúng ta mở ra để chia sẻ san sớt với những người túng cực hay bênh đỡ kẻ cô thế.

Chính từ đáy thẳm ấy mà chúng ta nghe được như thôi thúc để reo vui khi gặp được hạnh phúc và để đau buồn trước nỗi khổ của người đồng loại.  Hẳn không cần phải là một bậc đại thánh mới có thể làm được những hy sinh vĩ đại, sự cảm thông và tình yêu không nhất thiết phải được biểu lộ bằng những việc phi thường.  Những dịp để bày tỏ sự tha thứ đến bất cứ lúc nào trong cuộc sống mỗi người.  Mỗi lần chúng ta làm một nghĩa cử là một lần chúng ta góp phần xây dựng một thế giới đáng sống hơn.

*********************************

Lạy Chúa, Chúa đã tạo dựng chúng con theo hình ảnh của Chúa.  Chúa đã đặt để trong chúng con một quả tim biết yêu thương.  Cuộc sống của chúng con chỉ có ý nghĩa khi chúng con biết sống theo ơn gọi ấy.  Xin cho chúng con luôn biết lắng nghe tiếng Chúa và không ngừng đáp trả lại bằng những nghĩa cử yêu thương. Amen.

R. Veritas

ĐƯỢC CHỮA LÀNH

Cuộc sống của con người luôn bao trùm bởi nhiều loại bệnh tật.  Con người đã tìm ra được loại thuốc trị bệnh này thì bệnh khác lại phát sinh.  Y khoa, khoa học, văn minh, tiến bộ luôn là niềm vui cho con người.  Nhưng con người dù có tài giỏi mấy đi nữa vẫn không giải quyết được mọi thứ, không trị được mọi loại bệnh tật đang tràn lan trên thế giới. Tuy nhiên, khi đọc Tin Mừng, chúng ta thấy chỉ có mình Chúa Giêsu, Ngài đã chữa được mọi thứ bệnh hoạn tật nguyền.

***

Ban thân mến!  Tin Mừng hôm nay thuật lại việc Ðức Giêsu và các môn đệ đến thăm nhà ông Simon trong lúc bà mẹ vợ của ông đang bị sốt, nằm trên giường.  Ðức Giêsu đã đem niềm vui đến cho gia đình ông.  Ngài đã chữa lành cho bà bằng một cử chỉ hết sức đơn giản là cầm nhẹ tay bà và nâng bà dậy.

Một cơn bệnh đơn giản, một cách chữa bệnh đơn giản.  Ðức Giêsu chẳng nói một lời, chỉ làm một cử chỉ nhẹ nhàng thân ái.  Ngài lại gần bà, nhẹ nhàng cầm lấy tay bà và nâng dậy. Cơn sốt lui ngay khiến bà có thể đi lại được. Sức sống nào truyền qua cử chỉ cầm tay ấy? Quyền năng nào nâng con người chỗi dậy?

Sau khi được Chúa chữa lành, bà mẹ vợ của ông Phêrô đã đứng dậy và phục vụ mọi người.  Cử chỉ của bà giúp ta hiểu được rằng qua các Bí Tích mà ta đã lãnh nhận,  ta được làm con của Chúa,  được Chúa chữa lành, ta cũng phải mau mắn chỗi dậy ra đi phục vụ anh em đồng loại, đặc biệt những người bé nhỏ, cô thân cô thế, những người neo đơn, ốm đau tật nguyền.

Cũng trong ngày hôm đó. Khi mặt trời lặn, người ta đem đến cho Ðức Giêsu bao người yếu đau đủ loại.  Căn nhà ông Simon hẹp quá khiến nhiều người phải đứng bên ngoài.  Chúa chữa lành tất cả.

Sau một ngày bận bịu và mệt mỏi, Ðức Giêsu đã thức dậy sớm, khi các môn đệ còn ngủ say. Ngài đã đi vào trong thinh lặng để cầu nguyện. Ngài luôn kết hợp với Thiên Chúa Cha bằng lời cầu nguyện.

Chúa Giêsu luôn yêu thương con người. Ngài chữa lành bệnh tật, xua trừ ma quỉ. Ngài không chỉ dừng bước ở Capharnaum, nhưng Ngài còn phải đến nhiều nơi khác nữa. Ngài tiếp tục cùng với các môn đệ ra đi. Tin Mừng cần được rao giảng, cần được loan báo cho nhiều nơi và cho mọi người.

 ***

Lạy Thiên Chúa, xin dạy con luôn biết thinh lặng:

–  Thinh lặng nơi con mắt, biết nhắm lại trước những vấp váp của tha nhân, biết quay đi truớc những dịp tội gây xao xuyến.

–  Thinh lặng nơi đôi tai, để nghe được tiếng kêu của người nghèo đói, để khép lại trước những mời mọc của ma quỷ.

– Thinh lặng nơi miệng lưỡi, để biết ca tụng Chúa và đem lại an vui cho muôn người, tránh mọi lời nói gây đớn đau, đổ vỡ.

– Thinh lặng nơi trí khôn, để mở ra trước sự thật và khép lại trước dối trá.

– Thinh lặng nơi quả tim, để tránh xa mọi ích kỷ, thù hằn, ghen ghét, để yêu mến và ước ao Thiên Chúa trên mọi sự.  Amen.

Trích từ R. Veritas

ÁNH MẮT ĐỨC TIN

Những tấm gương giàu lòng nhân ái vẫn luôn luôn được đề cao.  Hiện nay tại Việt Nam, nhiều người đã biết tới tên của bác sĩ Jerry, người đứng đầu tổ chức chuyên giải phẫu miễn phí cho các trẻ em dị tật bẩm sinh.  Cho đến nay đã có gần hai trăm trẻ em Việt Nam hưởng được sự trợ giúp của tổ chức này.

Sinh năm 1957, ngay từ khi được ba tuổi, bác sĩ Jerry đã ước mơ trở thành một bác sĩ giống như các bác sĩ hay đi giúp đỡ người khác ở các nhà thờ.  Năm hai mươi ba tuổi, chàng thanh niên Jerry bước chân vào ngành y khoa ở trường đại học Harvard.  Con đường sự nghiệp đầy hứa hẹn, bác sĩ Jerry có thể dễ dàng kiếm được nhiều tiền nhưng hình ảnh của các bác sĩ chuyên đi cứu giúp người khác vẫn cứ luôn đeo đuổi ông.

Năm 1993, bác sĩ Jerry vận động bạn bè quen biết để thành lập một hội bác sĩ từ thiện chuyên giải phẫu hàm mặt.

Tháng Giêng năm 1995, đoàn bác sĩ do Jerry làm trưởng đoàn đã quyết định sang Việt Nam.  Ca đầu tiên mà bác sĩ gặp là một em bé có khuôn mặt giống người sói.  Em bé này không hề biết đến nụ cười và cũng chưa bao giờ được đặt chân tới bất cứ trường học nào.  Bác sĩ Jerry đã thực hiện ca phẫu thuật tạo hình này suốt sáu tiếng đồng hồ để trả lại nụ cười cho em bé.  Sau ca mổ, bà ngoại của em bé này chắp tay cung kính trước mặt ông và nói rất nhiều.  Mặc dù không biết một chữ tiếng Việt nào, bác sĩ Jerry cũng cảm động vô cùng vì hiểu đó là những lời cám ơn chân thành nhất.

Hình ảnh của bà ngoại và ánh mắt của em bé này như một nỗi ám ảnh thôi thúc bác sĩ Jerry đều đặn trở lại Việt Nam mỗi năm một lần.  Không những thế, ông còn mang hai đứa con theo và giải thích như sau: “Ðể chúng hiểu rõ công việc của cha chúng và phải biết san sẻ hạnh phúc của mình cho những mảnh đời bất hạnh”.

**********************************

Trả lại cho người khác một gương mặt khả ái, mang lại cho người khác một nụ cười không nhất thiết phải là một bác sĩ giải phẫu hàm mặt, mà bất cứ ai cũng có thể làm được điều đó.  Người tín hữu Kitô tin rằng mỗi một người sinh ra trên cõi đời này, dù xấu xa thấp hèn đến đâu, cũng đều có một phẩm giá cao trọng, bởi vì mỗi người đều mang lấy hình ảnh của Thiên Chúa.  Không có gương mặt nào xấu đến độ không phản chiếu được vẻ đẹp của Thiên Chúa.  Thật ra, chúng ta không làm cho một gương mặt nên khả ái, mà chỉ khám phá ra sự khả ái trên gương mặt của người khác.  Dĩ nhiên, chỉ với con mắt đức tin và tình yêu thương, chúng ta mới nhìn ra được vẻ đẹp của mỗi người.

Mùa Phục Sinh chúng ta nhớ lại ơn tái sinh.  Trong cuộc trao đổi với người biệt phái tên là Nicôđêmô, Chúa Giêsu đã nói đến sự cần thiết của tái sinh.  Nhưng dĩ nhiên con người không thể tự mình sinh ra hay sinh lại, đó là ơn nhưng không của Chúa.  Cái nhìn mới cũng không phải là kết quả của cố gắng nơi con người mà là ơn huệ của Chúa.  Với ơn đức tin nhờ phép rửa, con người sẽ nhìn bằng chính ánh mắt của Thiên Chúa, yêu thương bằng chính tình yêu của Ngài.  Ðó là ơn mà các tín hữu Kitô chúng ta cần xin Chúa củng cố trong chúng ta.

**********************************

Lạy Chúa,  lắm khi chúng con chỉ đoán xét người khác qua bề ngoài và tính toán so đo trong cách cư xử với người khác.  Xin giữ cho ánh mắt đức tin của chúng con luôn được tươi mát để nhìn thấy vẻ đẹp nội tâm của mỗi người.  Xin trao ban cho chúng con nụ cười trên môi để chúng con cũng biết khơi dậy niềm vui cho người khác.  Xin cho chúng con biết rằng không có một niềm vui nào đáng quý hơn là niềm vui phục vụ.

R. Veritas

ÁNH SÁNG ĐÃ ĐẾN

zzMột người kia rất sợ bóng tối.  Anh đến hỏi vị thầy của mình cách thức làm sao cho hết sợ.  Vị thầy dẫn anh vào một hành lang tối và bảo anh, vừa đi vừa lấy gậy đập vào bóng tối.  Anh ta làm theo , nhưng chẳng mấy chốc, anh quay đầu trở lại.  Vị thầy lại bảo anh, vừa đi vừa la hét om xòm để xua đuổi bóng tối.  Anh đi được một quãng, nhưng khi khản cả cổ không còn la được nữa thì cơn sợ lại đến.  Cuối cùng, vị thầy đưa cho anh que diêm và một cây nến.  Khi thắp lên ngọn nến, ánh sáng tuy yếu ớt nhỏ bé, nhưng đủ để đẩy lui bóng tối chung quanh anh.  Thế là từng bước một anh đi hết hành lang không sợ hãi.  Ánh sáng xuất hiện và đẩy lui bóng tối.

********************************

Nước Thiên Chúa

Bạn thân mến, theo tin mừng Marcô, sau khi mời gọi các môn đệ đầu tiên, Đức Giêsu ghé vào Kêpar-nahum, một thị xã cạnh biển hồ Galilê, nơi dân chúng chuyên về nghề đánh cá.  Ngày Sabát, ngài vào hội đường và giảng dậy.  Có điều gì đó khác lạ nơi vị tôn sư này.  Theo như dân chúng nhận xét: “nội dung thì mới mẻ, cách nói chuyện thì có uy quyền.”  (Mc 1,27).  Chúng ta không biết chi tiết bài giảng trong ngày Sabát ấy, nhưng chắc hẳn nội dung không đi ngoài chủ đề “Nước Thiên Chúa đã gần đến.  Hãy sám hối và tin vào Tin Mừng.” (Mc 1,15).  Thật vậy, trọng tâm sứ điệp rao giảng của Đức Giêsu là loan báo về Nước Thiên Chúa.  Việc Chúa Giêsu trừ tà trong hội đường là dấu chỉ Nước Thiên Chúa đã xuất hiện, và quyền lực của ác thần đang bị đánh bại.

Đối với nhiều người, cụm từ “Nước Thiên Chúa” hoặc “Nước Trời” vẫn là cái gì khó hiểu, trừu tượng, mơ hồ, cho dù hàng ngày chúng ta vẫn cầu xin cho “Nước Cha trị đến.”  Khác với các kinh sư đương thời, Chúa Giêsu đưa ra một quan niệm mới mẻ về Nước Thiên Chúa.  Thay vì nhấn mạnh về sự công thẩm của Thiên Chúa, Chúa Giêsu nói về tình thương của Ngài.  Thiên Chúa mà Chúa Giêsu mô tả không phải là vị thẩm phán, nhưng là người cha giầu tình thương.  Một Thiên Chúa không phân biệt giữa dân tộc này hoặc dân tộc nọ.  Một Thiên Chúa không quan tâm đến của lễ toàn thiêu cho bằng con người thương yêu đùm bọc nhau.  Một Thiên Chúa muốn đối xử với chúng ta trong quan hệ cha-con, chứ không phải là vua-tôi.  Thiên Chúa mà Chúa Giêsu rao giảng là một Đấng trung tín, từ bi và nhân hậu. Ngài chậm giận và chan chứa tình thương.  Ngài sẵn sàng tha thứ tất cả, sẵn sàng đón nhận tất cả.

Qua sứ vụ rao giảng và chữa lành của Chúa Giêsu, cụm từ “Nước Trời” không còn mang ý nghĩa lãnh thổ hoặc quốc gia, như đế quốc Rôma hay đất nước Palestine.  “Nước Trời” cũng không hẳn là một chế độ hoặc chính thể, như chính thể cộng hoà hay chế độ quân chủ.  Thiên Chúa chẳng cần đất đai, cũng chẳng cần thần dân.  Nói đúng hơn, Chúa Giêsu mô tả Nước Trời là một hình ảnh của sự hoạt động và hiện diện của Thiên Chúa trong thế giới.  Nước Thiên Chúa là một mầu nhiệm không dễ nắm bắt nhưng cũng không phải là điều mơ hồ, mà chính là thực tại.  Một thực tại xảy ra khi tâm hồn con người mở ra để đón nhận Thiên Chúa.  Nước Chúa ngự đến khi ý Chúa được thể hiện.  Nước Chúa hiện diện khi Thiên Chúa có mặt trong đời sống con người.

Tin Mừng này có nghĩa gì với chúng ta hôm nay?

Có lần người chị của thánh Tôma Aquinô đã hỏi thánh nhân: “Làm thế nào để lên thiên đàng?”  Thánh nhân trả lời vắn gọn: “Hãy ao ước đi!”  Thật thế, khi chúng ta ao ước được Chúa ngự trị trong lòng mình, chúng ta bắt đầu tiến trình thanh tẩy.  Khi chúng ta để Lời Chúa soi rọi cuộc sống chúng ta, thì các thần ô uế đã và đang ám chúng ta phải lung lay.  Những tăm tối, những ô uế, những đam mê tội lỗi sẽ phải bật tận gốc.

Hãy tự hỏi lòng mình xem tôi có muốn lên thiên đàng không?  Tôi có thật sự muốn sống mầu nhiệm “Nước Thiên Chúa” ngay tại cuộc sống trần thế này không?  Nếu muốn chúng ta có thể bắt đầu học “ao ước” từ bây giờ và xắn tay áo lên “sống” mầu nhiệm “Nước Thiên Chúa” ngay từ hôm nay. Bằng cách nào ư?  Một cánh én không làm nên mùa Xuân nhưng một ngọn nến nhỏ với một ánh sáng yếu ớt đủ để đẩy lui bóng tối.

Là tín hữu, chúng ta được mời gọi để chia sẻ vào sứ mạng của Hội thánh, rao truyền một nền văn minh tình thương và sự sống.  Chúng ta cần góp sức nỗ lực, cho dù nhỏ đến đâu, để đẩy lui nền văn hoá bạo lực và chết chóc đang lan tràn chung quanh chúng ta.  Trong lời nguyện cầu, trong những đóng góp vật chất và tinh thần, trong công tác truyền thông, bằng những chữ ký thỉnh nguyện, bằng những buổi thắp nến nguyện cầu, rất nhiều người chúng ta đã và đang gióng lên tiếng nói của lương tâm, tiếng nói cho công lý.

Bóng tối của thế gian sẽ được đẩy lui từ từ nếu tất cả những người Kitô cùng thắp lên một ngọn nến nhỏ, cùng sống tinh thần “Nước Trời” như lời giảng dạy đầy uy quyền của Chúa Giêsu Kitô.

Đâu có công bình và bác ái, ở đấy có Thiên Chúa.
Đâu có Thiên Chúa, ở đấy là Thiên đàng.

Bảo Lộc

ĐẤNG THÁNH CỦA THIÊN CHÚA

Mọi người đều kinh ngạc đến nỗi họ bàn tán với nhau: “Thế nghĩa là gì? Giáo lý thì mới mẻ, người dạy lại có thẩm quyền. Ông ấy ra lệnh cho cả các thần ô uế và chúng phải tuân lệnh!” (Mc.1:27-28)

 ***

Bạn thân mến!  Trên đây là lời bàn tán của dân chúng khi nghe Đức Giêsu giảng dạy tại hội đường trong ngày Sabát.  Đó cũng là những dòng chữ cuối cùng của bài Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay.

Tin Mừng hôm nay thuật lại rằng: Đức Giêsu cùng với các môn đệ đi vào hội đường trong ngày Sabát.  Ngài được mời giảng dạy cho dân chúng. Tin Mừng không cho ta biết Đức Giêsu đã giảng về điều gì. Chỉ biết nội dung của lời giảng thì mới mẻ, và cách giảng dạy thì khác hẳn với các kinh sư.  Ngài giải thích Kinh Thánh với uy quyền.  Ngài chẳng phải dựa vào sách vở, vào truyền thống có sẵn. Hôm nay Ngài vừa là “Thầy Dạy” để dạy dỗ dân chúng những chân lý, những lời vàng ngọc, Ngài vừa là ‘Thầy Thuốc” để chữa lành cho bệnh nhân.

Lời giảng dạy của Đức Giêsu và nhất là sự hiện diện của Ngài trong hội đường ngày hôm ấy đã khiến cho thần ô uế phải khiếp sợ.  Chúng đã  phải lên tiếng kêu than:  “Ông Giêsu Nadarét ơi!  Chuyện chúng tôi can gì đến ông mà ông đến tiêu diệt chúng tôi? Tôi biết ông là ai rồi: Ông là Ðấng Thánh của Thiên Chúa!” (Mc.1:24).  Nhưng Ðức Giêsu ra lệnh cho nó: “Hãy câm đi và xuất khỏi người này” (Mc.1:25).  Thần ô uế chẳng muốn từ bỏ căn nhà nó đã ở.  Nó chỉ ra đi sau khi đã vật vã người ấy và kiến cho người ấy phải gào thét lên.  Ðức Giêsu đã chiến thắng và đã giải phóng con người khỏi nô lệ, khỏi sự ràng buộc và chi phối của thần dữ.

Qủy thường được diễn tả như một con vật xấu xí đáng sợ.  Nếu thế thì ta rất dễ nhận ra nó, và nó cũng khó lòng cám dỗ được ta.  Nhưng trong thực tế, qủy mang dáng dấp rất xinh đẹp và hấp dẫn.  Nó tấn công ta bằng những thủ đoạn rất tinh tế và ngọt ngào.  Nó nắm rõ yếu điểm của ta.  Nó lèo lái ta mà ta không biết.  Nó phỉnh phờ gạt gẫm ta bằng thứ hạnh phúc giả tạo.  Nó tìm mọi cách kéo ta xa Chúa, kìm hãm ta phải sống trong đam mê tội lỗi.

Con người trong thế giới hôm nay vẫn bị “ám” bởi nhiều thứ khác nhau:  Đam mê và dục vọng,  sợ hãi và oán thù,  ích kỷ và hưởng thụ… và con người cũng bị “ám” bởi những ngẫu tượng của trần thế như:  tiền bạc, tiện nghi, thời trang, chức vị, công danh sự nghiệp,  phim ảnh… Cái “ám” nào cũng làm ta mất tự do, kìm hãm ta trong cuộc sống nô lệ cho vật chất trần thế.  Con người thì thấy mình bất lực.  Ta không thể làm khác đi.  Ta không thắng được những cái “ám” đó với bản năng và thói quen của chính mình.

Bởi vì lẽ đó, ta cần một Ðấng Thánh của Thiên Chúa. Ta cần sức mạnh và uy quyền của Ngài. Xưa kia Ngài đã chữa lành người bị qủy ám.  Ngài đã lên tiếng xua đuổi tà thần ra khỏi con người: “Hãy xuất ra khỏi người này” (Mc.1:25).  Hôm nay, bạn và tôi, chúng ta ước mong điều gì ở nơi Ngài ? Ta muốn Ngài trục xuất khỏi lòng ta điều gì ? Ta phản ứng thế nào? Ta vui mừng vì được Chúa dạy bảo và chữa lành, hay ngại ngùng vì sợ phải thay đổi?

Hãy đến bên Ngài.  Hãy siêng năng cầu nguyện tâm tình với Ngài. Hãy múc lấy sức mạnh và uy quyền của Ngài. Hãy tin tưởng và phó thác đời ta trong tình thương yêu bao bọc chở che của Ngài, Bạn nhé!!!

***

Lạy Chúa!  Xin cho con luôn biết quay về với chính mình để nhận ra khuôn mặt của “sự dữ“  ẩn hiện trong cuộc sống của con.  Và xin cho con luôn biết cậy trông vào Chúa, biết thân thưa cùng Chúa “…Xin cứu chúng con cho khỏi sự dữ…”  Amen.

Trích từ R. Veritas