MẸ MARIA VÔ NHIỄM NGUYÊN TỘI

Từ những thế kỷ đầu tiên, đặc biệt là tại Cộng Đồng Ê-phê-sô vào năm 431, Giáo Hội đã bày tỏ và lưu truyền niềm tin cao cả về Đức Mẹ, Mẹ của Chúa Giêsu là đấng không vương tội tổ tông.

Và Giáo Hội đã phải chờ đợi suốt một thời gian lâu dài để chứng nghiệm “những mầu nhiệm ân sủng” về Đức Mẹ Maria, Mẹ Thiên Chúa. Thánh Irênê đã cảm nhận rằng Đức Mẹ Maria là Vô Nhiễm nguyên tội và tuyên dương Mẹ là bà Eva mới.  Nhưng phải chờ mãi đến thế kỷ XV Giáo Hội mới bắt đầu công bố: “ Thiên Chúa đã sửa soạn cho Con Thiên Chúa một cung lòng xứng đáng cho Ngài và làm cho Mẹ Người là một người Trinh nữ Vô Nhiễm Nguyên Tội.  Với mục đích đó, Thiên Chúa đã gìn giữ Đức Mẹ tinh tuyền khỏi mọi tội lỗi, nhờ vào ân sủng đặc biệt được hưởng trước sự thương khó, sự chết và sự sống lại của Chúa Giêsu Kitô.”

Nhưng đúng vào năm 1854, Đức Giáo Hoàng Pius IX mới công bố thành tín điều: “Đức Mẹ là Vô Nhiễm Nguyên Tội”.  Bốn năm sau vào năm 1858, tín điều này được chứng minh trên toàn thế giới một cách bất ngờ, khi một em bé gái 14 tuổi tên là Bernadette Soubirous không biết đọc biết viết được Đức Mẹ hiện ra tại hang đá Massabielle ở Lộ Đức đã nói với em: “Ta là Đấng Vô Nhiễm Nguyện Tội” (Que soy era Imacula Conception)

Vô Nhiễm Nguyên Tội của Mẹ Maria không chỉ là được bảo toàn khỏi sự xấu, vết nhơ của tội tổ tông và mọi thứ tội lỗi khác, mà còn là sự viên mãn của ân sủng.  Ân sủng đó không phải là Đức Mẹ được đón nhận một cách thụ động mà chính là một công trình thâu nhận được bằng một đời sống đức tin anh hùng.

Mẹ Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội là đấng hoàn toàn phó thác tin cậy vào Lời Thiên Chúa, đón nhận một trọng trách nặng nề và một sứ mệnh cao cả là làm Mẹ của Chúa Giêsu Kitô, Đấng Cứu Chuộc nhân loại.

Mẹ Maria chính là người nữ đã thốt lên lời “Xin Vâng” với Thiên Chúa của Mẹ và tuyệt đối trung thành: hoàn toàn liên kết mật thiết với Chúa Con vô điều kiện… dù khi bà con thân thuộc ở Nazaret cho là điên rồ và ruồng bỏ và cho đến khi Chúa Giêsu trút hơi thở cuối cùng trên thánh gía trên đồi Can-vê: “Bà đã đứng cạnh thánh gía của Chúa Giêsu”

Phó Tế J.B. Huỳnh Mai Trác

***************

Nơi ngưỡng cửa những buổi chiều
Lạy mẹ, con đến bên Mẹ với con tim đầy phiền muộn
Mẹ đã thấy điều làm con đau khổ trên đường con đi
Mẹ ơi, con biết rõ đôi tay mẹ đã ứ đầy
Những bó hoa của khổ đau mà mọi người đến để dâng lên Mẹ hiền.
Nơi ngưỡng cửa của những buổi chiều, Mẹ thật để ý,
Vì đó là giờ mà tâm hồn con luôn quay về với Mẹ.
Mẹ ơi, những lời nói của con thật nặng nề.
Lời nguyện cầu của con còn nhút nhát.
Ðể nói chuyện với Chúa của con, con cần đến tiếng nói của Mẹ hiền.
Ngôi sao luôn tỏa sáng trong đêm tối của những nghi nan nơi con,
Mẹ hướng cái nhìn của con về bình minh của tình yêu mến .
Mẹ ơi, khi con do dự trước những giao điểm đường đời,
Con lập lại tên Mẹ và con lại luôn luôn bước tới.
Cho tới giờ được chúc phúc, giờ được nhìn ngắm dung nhan Mẹ,
Con sẽ không còn nghĩ tới những đá cản trên đường!
Mẹ ơi, khi con đợi chờ kết thúc của cuộc lữ hành,
Con sẽ đi về nhà Cha khi cầm tay Mẹ hiền….

Jeannine Perrier

MỞ CỬA TÂM HỒN

Hàng năm cứ đến mùa bão vào khoảng tháng 9 đến tháng 11 là người dân đất Việt phải hứng chịu một chục trận cuồng phong từ Biển Đông thổi vào.  Bão hay đi kèm với lũ lụt.  Nước dâng, hoa mầu thiệt hại đường xá hư hỏng.  Nước rút, bùn lầy ứ đọng rác rưởi lan tràn.  Sau cơn lũ lụt mọi người cùng nhau bắt tay vào việc quét dọn nhà cửa, sửa sang đường xá.  Chỗ nào rác rưởi ứ đọng thì phải khai thông.  Chỗ nào ổ gà ổ vịt thì phải lấp cho bằng phẳng.  Việc dọn dẹp này không những quan trọng mà còn phải nhanh chóng thực hiện để vãn hồi sinh hoạt, ổn định cuộc sống.

***************

Trong hoang địa, Gioan Tẩy Giả cũng đã lên tiếng kêu gọi mọi người làm một việc tương tự là hãy gấp rút mở đường cho Chúa Cứu Thế, mở cho Ngài một con đường thoáng đãng để Ngài đến với tâm hồn mình: “Hãy dọn sẵn con đường của Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi” (Mc 1:3).  Lời kêu gọi của Gioan nhắc lại lời ngôn sứ Isaia sáu thế kỷ trước đó: “Hãy mở một con đường cho Đức Chúa giữa đồng hoang, hãy vạch một con lộ thẳng băng cho Thiên Chúa chúng ta.  Mọi thung lũng cần được lấp đầy, mọi núi đồi sẽ phải bạt xuống.” (Is 40:3-4).

Sứ điệp của các ngôn sứ khá đơn giản: Hãy cải thiện đời sống! Hãy làm cho nó tốt hơn!  Nhưng làm được việc này không phải dễ.  Nó đòi hỏi nhiều thời gian và nỗ lực.  Sống trong xã hội tiêu thụ ở thành thị, chúng ta đã quá quen thuộc với mì ăn liền, điện thoại viễn liên, rửa hình trong một tiếng, gửi hàng trong một ngày, và những dịch vụ nhanh khác. Cuộc sống hiện đại dễ làm cho chúng ta có cảm giác rằng mọi thứ phải nhanh chóng và dễ dàng.

Ngay cả trong đời sống tâm linh cũng vậy.  Chúng ta ham chuộng những món ăn tinh thần dọn sẵn, những bài giảng hùng hồn, những bản thánh ca thánh thót.  Có người nghĩ rằng Mùa Vọng chỉ cần nghe giảng, xưng tội theo thói quen là đủ rồi.  Làm xong bổn phận rồi quay về lại với những tất bật của việc mua sắm quà cáp, trang hoàng nhà cửa, nấu nướng tiệc tùng.  Việc thay đổi cuộc sống như tin mừng đòi hỏi dường như không được mấy ai đưa vào chương trình chuẩn bị cho Giáng Sinh.

Chúng ta muốn có được cảm nghiệm ơn sủng thật nhanh, thật dồi dào, nhưng lại ngại phải thay đổi cuộc sống, phải lấp đầy những hố sâu ngăn cách trong tâm hồn, phải san bằng những thói hư tật xấu.

Những hố sâu cần lấp đầy phải chăng là những bổn phận tôi còn thiếu xót, những điều đáng lẽ tôi phải làm nhưng đã không làm?  Nếu như tôi chưa dành đủ thì giờ cho gia đình, tôi cần lấp đầy hố sâu đó.  Nếu như tôi đang còn giận hờn ganh ghét với ai đó, tôi cần lấp đầy hố sâu đó.  Nếu như tôi còn thờ ơ với những đau khổ của người chung quanh, đặc biệt là của những người thân quen, tôi cần lấp đầy hố sâu đó.  Nếu như tôi đã chểnh mảng trong việc nguyện cầu, tôi cũng cần lấp đầy hố sâu đó.

Còn những chốn gồ ghề cần phải bạt cho phẳng phiu, phải chăng là những thói hư tật xấu, những đam mê tội lỗi cần phải sửa đổi?  Nếu tôi hay chỉ trích nói xấu người khác, tôi cần bạt cho phẳng cái tôi to lớn của mình.  Nếu tôi sống một cuộc sống giả hình, nói một đàng làm một nẻo, tôi cần bạt cho phẳng cái tôi giả hình của mình.  Nếu tôi đang coi những người chung quanh, vợ chồng, con cái, đồng nghiệp, hay bạn bè như là công cụ để tôi sai khiến, để thoả mãn ý riêng của tôi, tôi cũng cần phải bạt cho phẳng cái tôi cao ngạo của chính mình.

Điều lạ lùng là chúng ta sợ thay đổi nhiều hơn là sợ đau khổ.  Các chuyên gia tâm lý cho biết rằng loài vật sẽ thay đổi tập quán sống hơn là chịu đau. Nhưng con người thì ngược lại, họ sẵn sàng chịu khổ hơn là phải thay đổi những thói quen tập quán của mình.  Nghe thì khó tin, nhưng chúng ta thử nhìn chung quanh xem.  Nhiều người thà chịu đau hơn là đi khám bác sĩ, vì sợ lòi ra bệnh này bệnh nọ.  Nhiều cặp vợ chồng thà sống lạnh nhạt không hạnh phúc hơn là đi trị liệu tâm lý gia đình.  Nhiều người sợ đi tĩnh tâm, sợ vào các nhóm học hỏi lời Chúa, vì không muốn “biết nhiều” để khỏi phải “giữ nhiều.”

Để lấp đầy những hố sâu, san bằng những chỗ gồ ghề, thật không dễ dàng tí nào!  Nhưng nếu không bắt tay vào làm việc đó thì chúng ta không thể cảm nghiệm mầu nhiệm Giáng Sinh một cách trọn vẹn.  Chúa Cứu Thế đến để đem bình an và niềm vui cứu độ.  Nhưng nếu con đường của tâm hồn tôi còn nhiều lồi lõm, nhiều chướng ngại vật thì làm sao tôi có thể đến để gặp gỡ Ngài.

***************

Mùa Vọng là mùa của tỉnh thức, mùa của mong chờ, mùa của hy vọng.  Chúng ta trông chờ Chúa Cứu Thế đến để đem bình an, niềm vui, và hy vọng cho thế gian.  Khi tâm hồn chúng ta được lấp đầy những hố sâu ngăn cách, bạt phẳng những núi đồi ích kỷ kiêu ngạo, chúng ta sẽ gặp được Đấng Cứu Thế.

Hôm nay, thánh Phêrô mời gọi chúng ta: “Trong khi mong đợi ngày Chúa đến, anh em phải cố gắng sao cho Ngài thấy anh em tinh tuyền, không chi đáng trách và sống bình an.” (Pt 3:14).  Bạn và tôi, chúng ta sẽ làm gì để lời khuyên này được thực hiện trong đời sống của chính mình?  Chúng ta đang chuẩn bị nhiều điều cho ngày lễ Giáng Sinh.  Nhưng sau ngày 25 tháng 12, điều gì sẽ còn đọng lại trong lòng mỗi người chúng ta?

Bảo Lộc

HÃY SÁM HỐI

Anh em hãy sám hối vì Nước Trời đã đến gần” … (Mt. 3:1)

Bạn thân mến!  Trên đây là tiếng hô trong hoang địa;  là lời rao giảng của Gioan hai ngàn năm trước khi ông đi dọn đường cho Chúa.  Đó cũng là lời mời gọi “Sám Hối” mà Gioan gởi đến mỗi người chúng ta trong bài Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay.

Lời rao giảng của Gioan thật cấp bách.  Ông mời gọi ta phải mau mau sám hối, vì “Cái rìu đã đặt sát gốc cây, bất cứ cây nào không sinh quả tốt đều bị chặt đi và quăng vào lửa” (Mt. 3:10)

Nếu sám hối là dọn đường của lòng mình, thì chúng ta hãy dẹp bỏ những chướng ngại của tâm hồn để Chúa có thể đến và ngự trị:

Tâm hồn ta có những đỉnh đồi kiêu ngạo luôn muốn nâng mình lên, luôn khoe khoang, không bao giờ chịu thua kém người khác. Tâm hồn ta có những ngọn núi tự ái cao ngất trời xanh, không bao giờ chịu nhận lỗi, không bao giờ chịu tha thứ.

Tâm hồn ta có những hố sâu tham lam muốn chiếm đoạt tất cả, muốn thu vén tất cả vào túi riêng. Tâm hồn ta có những hố sâu chia rẽ, luôn gây ra bất hoà, luôn giận hờn, luôn ganh ghét, luôn nghi kỵ. Tâm hồn ta có những hố sâu đam mê, miệt mài đuổi theo danh, lợi, thú. Tâm hồn ta có những hố sâu dục vọng nặng nề thú tính.

Tâm hồn ta có những khúc quanh co của sự dối trá, không thành thật với Chúa, không thành thật với người khác và không thành thật với chính mình. Tâm hồn ta có những khúc quanh co của sự trốn tránh bổn phận, của sự giả hình, của sự thiếu duyệt xét lương tâm.

Tâm hồn ta có những lượn sóng gồ ghề của những lời nói độc ác, tàn nhẫn. Tâm hồn ta gồ ghề vì thói lười biếng không chịu cố gắng thăng tiến bản thân. Tâm hồn ta gồ ghề vì những phê bình chỉ trích thiếu tính cách xây dựng.

Tất cả những ngọn đồi, những vực sâu, những khúc quanh co, những lượn sóng gồ ghề ấy ngăn chặn Chúa đến với ta.  Nên hôm nay, Gioan mời gọi ta hãy sửa chữa con đường thiêng liêng cho tốt đẹp để đón Chúa Giêsu đến.

Hãy bạt đi thói kiêu căng tự mãn. Hãy bạt đi tính tự ái ngang ngạnh. Hãy lấp đi những hố sâu tham lam, chia rẽ, bất hoà. Hãy lấp đi những hố sâu đam mê, dục vọng.  Hãy uốn thẳng lại những quanh co dối trá. Hãy uốn thẳng lại những khúc quanh giả hình. Hãy san phẳng những lượn sóng gồ ghề độc ác. Hãy san phẳng những lượn sóng gồ ghề nói hành nói xấu.

***************

Lạy Chúa, thật là khó khi nhận mình lầm lỗi, và cũng không dễ dàng khi phải sửa chữa lỗi lầm.

Xin ban cho con ơn sám hối, dám mạnh dạn đi đến những hành động cụ thể, và can đảm chấp nhận cắt tỉa đớn đau, để con xứng đáng đón rước Chúa đến mang nguồn vui ơn Cứu Độ cho cuộc đời của con. Amen.

Trích từ R. Veritas

NGƯỜI MÔN ĐỆ “EM BÉ”

Khi giúp tĩnh tâm ở Dòng Xitô Phước Lộc, Bà Rịa, tôi ngắm hoài những cái bảng “Cầu nguyện cho quý vị ân nhân”.  Ở đâu tôi cũng thấy đầy những cái bảng này, hết bảng lớn đến bảng nhỏ.  Phòng ngủ thì bảng ghi tên một người, còn phòng lớn thì nhiều người. Tòa nhà tĩnh tâm vừa xây được vài năm nhờ các vị ân nhân đóng góp. Vì có công nên Dòng làm những cái bảng để ghi công, biết ơn, đồng thời cũng xin các người đến tĩnh tâm cầu nguyện giúp.

Nhìn những cái bảng này làm tôi liên tưởng thời gian tôi phục vụ tại Giáo xứ Chúa Ba Ngôi ở San Jose, California.  Khi xây dựng hội trường lớn, cha chánh xứ và các cha phụ tá kêu gọi hết nước miếng mà số tiền đóng góp chẳng thấm vào đâu so với khoản tài chánh cần để có thể xây dựng. Cuối cùng phải nhờ nhóm chuyên viên vận động đến để gây qũy.  Họ đề nghị làm những cái bảng ghi tên của các vị ân nhân đóng góp xây dựng hội trường.  Tối thiểu phải đóng góp bao nhiêu tiền mới được khắc tên mình vào bảng. Và bà con sốt sắng hơn để đóng góp.  Các bảng bằng gạch khắc tên được dán vào đầy tường chung quanh tòa nhà.  Đây là tâm lý tự nhiên vì ai cũng muốn được khen, ai cũng muốn được người khác biết việc công đức của mình.  Thành ra có công thì cần phải được biết ơn.  Giáo xứ đã biết ơn và cũng xin anh chị em cầu nguyện và cám ơn quý vị ân nhân đóng góp.  Đây quả là một phép lạ vì giáo xứ nghèo mà có thể đóng góp được khoản tiền lớn để xây dựng hội trường.

Trong câu chuyện Đức Giêsu hóa bánh ra nhiều (Ga 6:1-15), Thánh Gioan thuật lại rằng có một em bé có năm chiếc bánh và hai con cá, và nhờ bánh cá, lòng quảng đại và sự hợp tác cho đi của em bé với Đức Giêsu mà mọi người được ăn no nê.  Tôi cảm thấy vai trò của em bé này quan trọng lắm vì không có em bé không biết Đức Giêsu có làm được phép lạ hay không?  Thành ra công ở đây có hai người là chính, Đức Giêsu và em bé, dù rằng công của em bé nhỏ xíu so với công của Đức Giêsu, nhưng em vẫn là người có công.

Mời anh chị em cùng tôi khám phá “em bé” này.  Nếu đã có công thì cần phải biết tên tuổi gia thế của vị ân nhân để cám ơn.  Nhà Dòng, nhà thờ nào quyên góp tiền để xây cất cái gì cũng cần những ân nhân giúp đỡ.  Khi khánh thành phải tuyên dương công trạng và cám ơn những vị ân nhân đó (không cám ơn, biết ơn, ghi ơn họ thì lần sau chớ có sớ rớ tới để mà nhờ với cậy).  Em bé có công thì mình cũng phải biết về em bé chớ.  Em bé thì chắc là phải nhỏ lắm; ba, bốn, năm tuổi thì mới gọi là em bé, chớ lớn khoảng mười tuổi hoặc hơn mà gọi em là em bé thì em giận đấy.  Em trai hay gái thì không ai biết, tên gì cũng chẳng ai hay, giàu nghèo cũng khó đoán.  Em bé làm gì ở đó với phần ăn tối của bé là năm chiếc bánh và hai con cá?  Nếu em chạy chơi thì không lẽ cha mẹ em dự tính rằng em, một đứa trẻ ba bốn tuổi nhỏ xíu của mình, chạy chơi xa và sẽ về trễ nên… gói theo đồ ăn tối cho em bé?  Mà nếu cha mẹ có bới đồ ăn cho bé thì khi em chạy chơi với chúng bạn cùng trang lứa, thông thường bé sẽ để đồ ăn ở một xó xỉnh nào đó rồi chạy chơi, chơi một chặp thì bé chẳng còn nhớ đã để đồ ăn ở đâu, vì bản chất của bé là ham vui và hay quên.

Nếu em bé đi theo cha mẹ thì đâu phải em bé cho năm chiếc bánh và hai con cá, mà là cha mẹ của em bé cho.  Nếu mẹ nói đứa con nhỏ đem một trăm đồng biếu cha xứ thì đâu phải đứa con nhỏ cho, mà là người mẹ cho.  Nếu vậy thì có khả năng người cho bánh là người lớn chớ không phải em bé.  Nhưng Thánh sử lại muốn nói “em bé.”  Vì thế, tôi cảm nghiệm thấy Thánh Gioan muốn nói đến “em bé” theo nghĩa bóng.  “Em bé” ở đây là một người lớn nhưng có tâm hồn như “em bé”.  Tâm hồn em bé thì đơn sơ, không so đo tính toán, dám cho hết những gì mình có, trong khi người lớn thì thường có thái độ “thủ” lại.

“Em bé” có công nên được người ta khen: “Cám ơn em bé nghe, không có bé thì không biết chúng ta có bánh để ăn không.”  “Em bé” nghe khen thì khoái, nghe khen nhiều quá nên lỗ mũi nở ra, ngày càng to thêm ra, “em bé” đứng đón nhận tất cả lời khen tặng và tưởng rằng tất cả là công của nó: “Không có tôi thì chắc quý vị đói hết rồi!  Không nhờ công tôi thì làm gì ca đoàn hát hay được như vậy!  Không có tôi giúp thì làm sao giáo xứ xây được nhà thờ đẹp như vậy v.v…”  Lỗ mũi nó càng ngày càng nở to, khoái chí, tự mãn, và nó không chịu làm “em bé” nữa, nó lớn ra để làm người lớn và đứng phía trước mặt Chúa Giêsu để đón nhận những lời khen tặng.  Nó lớn quá đến nỗi nó che khuất luôn cả Chúa.  Chúa chết và trời lại đi vào bóng đêm.

“Em bé” phải tiếp tục làm “em bé”.  “Em bé” mà đòi to lớn ra thì át mất Chúa thôi.  Trong đám đông mấy ngàn người, “em bé” sẽ bị và được tan biến đi, để công của hai người chỉ còn một vai chính là Chúa Giêsu, Thiên Chúa, Đấng giàu lòng thương xót ban sự sống và ban dư đầy – ban sự sống của chính Ngài để làm của ăn nuôi đoàn con.

Người môn đệ theo Chúa Giêsu phải mang khuôn mặt, tâm hồn “em bé” này, phải và ước muốn mặc lấy tâm hồn bé thơ, tinh thần đơn sơ, không so đo tính toán, dám dẹp bỏ ý riêng và những cái lý luận, những cái “tôi” to lớn của mình, để Chúa Giêsu được lớn lên, để cảm nghiệm Chúa làm những phép lạ cả thể trong tâm hồn và trong đời sống của mình.

Nếu cha mẹ đưa bánh và cá cho em bé và dặn con đưa cho Đức Giêsu, và nếu em bé ích kỷ tính toán: “Đưa hết thì mình ăn cái gì? Chừng này chỉ đủ cho mình con ăn thôi, làm sao mà cho được, mà chừng này thì làm sao nuôi được ngần ấy người, đừng nói năm chiếc bánh và hai con cá, năm trăm chiếc bánh và hai trăm con cá cũng chẳng thấm vào đâu!” Nếu em bé không quảng đại cho, thì chắc Đức Giêsu khó làm phép lạ, hay nói cách khác, Đức Giêsu không thể làm được phép lạ, như khi Đức Giêsu về thăm Nadarét, Thánh Mátcô thuật lại rằng: “Người đã không thể làm được phép lạ nào tại đó; Người chỉ đặt tay trên một vài bệnh nhân và chữa lành họ.  Người lấy làm lạ vì họ không tin” (Mc 6:5-6).  Sự kiện này nói lên một điều là Thiên Chúa cần con người hợp tác với Thiên Chúa để Ngài làm những phép lạ cả thể trong tâm hồn và trong đời sống mỗi người. Ân sủng của Thiên Chúa sẽ vẫn là ân sủng nếu con người từ chối hợp tác với Ngài.

Anh chị em thân mến, đâu là những chiếc Bánh Ân Sủng và Cá Tình Thương mà bạn và tôi đã nhận nhưng không?  Cái gì cản trở bạn và tôi trao ban những Ân Sủng và Tình Thương đó như lòng Chúa mong ước?

***************

Lạy Chúa, xin cho chúng con trở nên “Em Bé” để mỗi người chúng con biết sống quảng đại như em bé, dám cho đi mà không tính toán những món quà Chúa ban nhưng không, biết đón nhận Tình Yêu và Ân Sủng Chúa ban tặng để rồi biết rộng lòng trao ban những món quà của Chúa, cho những anh chị em chung quanh chúng con, đặc biệt những anh chị em đang cần sự giúp đỡ của chúng con.  Xin nhắc nhở chúng con luôn biết rằng công của chúng con thật quá bé nhỏ so với công của Chúa.  Xin ban cho chúng con Thần Khí Chúa để chúng con có thể vượt lên trên bản tính tự nhiên của con người, là thích được kể công trạng, để chúng con sống với luật siêu nhiên mà Chúa trân trọng mời gọi chúng con bước theo.  Amen!

Giuse Ngô Văn Chữ, S.J.
November 12, 2008

LỜI TẠ ƠN

Tạ ơn cho những người bố, những người mẹ. Tạ ơn cho những sáng sớm vất vả với dòng xe cộ đỏ chói và đen đặc trên xa lộ. Tạ ơn cho tháng năm ngược xuôi kiếm tiền nuôi chồng, nuôi vợ và nuôi con. Tạ ơn cho những người cha người mẹ một đời khổ vì con, một đời cực vì cháu.

Tạ ơn cho những giọt nước mát lạnh từ trời cao đã tuôn đổ, những giọt nước mắt đã rớt rơi để dập tắt mầm mống của giận hờn oán ghét. Tạ ơn cho những vết thương bầm tím trên thân xác và trong tâm hồn đang từ từ phai màu và được chữa lành.

Tạ ơn cho những lầm lỗi. Tạ ơn cho những lần được thứ tha, được bỏ qua, được quên đi, được xóa nhòa. Tạ ơn cho những chịu đựng âm thầm, không cằn nhằn, không đi ra đi vào đá thúng đụng nia. Tạ ơn cho những hành động ích kỷ và một tấm lòng từ tâm bao dung.

Tạ ơn cho những giây phút thất vọng và hy vọng.  Tạ ơn cho những giọt lệ khổ đau và nụ cười hạnh phúc.  Tạ ơn cho những giây phút buồn phiền, cô đơn, và chán nản, không ai vỗ về.  Tạ ơn cho một lần hạnh phúc, vinh quang, và thất vọng.  Tạ ơn cho những thất bại và thành công.

Tạ ơn cho một tô mì gói với chả lụa thơm nồng . Tạ ơn cho một tô phở đặc biệt với bò viên, hành ngò, và thịt tái nạm. Tạ ơn cho một tô cơm trắng với thịt kho, rau muống, và dưa muối.  Tạ ơn cho nước mắm, mắm tôm, mắm ruốc bốc mùi thơm lừng trong nhà bếp. Tạ ơn cho bún bò huế, bún vịt sáo măng, bún mọc, cháo gà, cháo vịt, cháo lòng và phở tái.  Tạ ơn cho bánh cuốn, bánh bèo, bánh đúc, bánh phồng tôm.  Tạ ơn cho gạo trắng cơm ngon. Tạ ơn cho những bữa cơm thơm nồng được nấu bởi bàn tay của ông của bà, của bố của mẹ, của chị của anh, và của cả những người em, em trai cũng như em gái.

Tạ ơn cho những người thầy những người cô đã giúp con trưởng thành và đồng hành với con.  Tạ ơn cho một năm học vui vẻ với nhiều kết quả tốt đẹp. Tạ ơn cho những trí khôn Thiên Chúa đã ban cho con. Tạ ơn cho một sức khỏe không đau yếu. Tạ ơn cho sự cần cù, hy sinh, và thương yêu của mẹ cha.  Tạ ơn cho một đêm dạ vũ vui nhộn với tiếng nhạc êm đềm và quyến rũ.

Tạ ơn cho những thân hình lực lưỡng của đứa con trai, mới ngày nào còn nhỏ xíu, nay vươn vai đứng dậy hóa ra người thanh niên với những sợi râu mọc lưa thưa trên mép.  Tạ ơn cho những đứa con gái, ngày nào tóc còn ngắn như con trai, giờ này tóc dài thướt tha đen nhánh, êm đềm bước đi những gót hài đầu tiên của tuổi thanh xuân, tuổi của sắc đẹp rực rỡ, huy hoàng.

Tạ ơn cho những đám cưới tưng bừng với bao nhiêu quan khách. Tạ ơn cho những tà áo dài trắng thướt tha, những khuôn mặt đỏ hồng, những đôi mi e lệ dưới khăn voan cô dâu trắng toát. Tạ ơn cho những đứa con đang hình thành trong bụng. Tạ ơn cho những mái ấm gia đình hạnh phúc.

Và quan trọng hơn cả … Tạ ơn cho con được biết Chúa, được làm con của Chúa, được  bàn tay Ngài luôn chở che thương yêu chăm nom săn sóc …Và nhất là cho con được hưởng nhờ Ơn Cứu Độ từ trời cao, cho con được tham dự vào “Bản Tính Thiêng Liêng” của Chúa, cho con được trở nên đồng hình đồng dạng với Ngài.

***************

Lạy Chúa!  Có rất nhiều điều con cần phải tạ ơn, tạ ơn Trời và tạ ơn Ðời.  Có kể ra hết cũng không đủ giấy mực để tâm sự với Chúa về những hồng ân con đã lãnh nhận.  Con chỉ biết khắc ghi trong lòng để luôn sống tâm tình tạ ơn trong mỗi giây mỗi phút của cuộc đời con.  Amen

Trích từ R. Veritas

TỈNH THỨC VÀ CẦU NGUYỆN

Mùa Vọng là mùa chờ đón Chúa đến. Chúa sẽ đến nhưng ta không chắc gặp được Người. Vì Người đến rất bất ngờ và rất âm thầm.  Muốn gặp được Chúa ta phải tỉnh thức.

Tỉnh thức có nghĩa là đừng mê ngủ. Chúa thường hay đến vào ban đêm, nghĩa là vào lúc ta không ngờ.  Ðời sống có những bóng đêm ru ta ngủ say mê khiến ta không gặp được Người.  Có những bóng đêm của tội lỗi giam cầm hồn ta trong giấc ngủ bạc nhược khiến ta không còn đủ sức thoát ra. Tội lỗi lôi kéo tội lỗi. Tội lỗi chồng chất giống như những tảng đá gìm ta xuống vực sâu vô tận.  Có những bóng đêm của danh vọng ru hồn ta ngủ quên trên vinh quang chói lọi.  Vinh quang giống như ngọn đèn đốt cháy biết bao đời thiêu thân.  Có những bóng đêm của xác thịt cuốn hồn ta vào giấc mộng lạc thú.  Lạc thú giống như chiếc lưới rất mềm mại, rất nhẹ nhàng, nhưng rất hiểm độc.  Linh hồn đã sa vào khó có thể thoát ra.  Có những bóng đêm của thói ích kỷ chỉ biết sống cho bản thân mình.  Ích kỷ giống như một hang sâu, càng đi vào càng thấy tối tăm.  Có những bóng đêm của tiền tài bao phủ ta trong giấc mộng giàu sang phú quí.  Chìm đắm trong giấc mộng, ta sẽ chẳng nghe được bước chân của Chúa đi qua.

Tỉnh thức cũng có nghĩa là tỉnh táo phân định.  Chúa đến rất âm thầm và rất bé nhỏ. Người không đến với cờ quạt trống phách tưng bừng, nhưng đến trong âm thầm lặng lẽ. Người không đến trong uy nghi lẫm liệt của những vị vương đế, nhưng Người đến trong hiền lành khiêm nhường như một người phục vụ. Người không mặc gấm vóc lụa là, nhưng đơn sơ trong y phục dân dã.  Người không đến như vị quan toà nghiêm khắc, nhưng như một người cha nhân hậu, một người bạn dễ thương dễ mến.  Người đang đến qua những con người hiền lành bé nhỏ quanh ta.  Người đang đến trong những con người khốn khổ túng cùng.  Người đang đến qua những khuôn mặt xanh xao hốc hác.  Người đang đến trong những tấm thân gầy guộc.  Người lẫn vào giữa đám đông vô danh.  Người chìm mất trong số những kẻ bị loại ra ngoài lề xã hội.  Người ẩn mình giữa đám người ăn xin đang lê bước khắp các nẻo đường cát bụi.  Người đang rét run với cặp mắt ngơ ngác thất thần ở giữa những nạn nhân bão lụt.  Phải tỉnh táo lắm ta mới nhận ra Người.  Phải tỉnh thức lắm ta mới gặp được Người.

Tỉnh thức không có nghĩa là cứ ngồi đó mà chờ đợi. Tỉnh thức là bắt tay vào hành động.  Chúa như ông chủ đi vắng.  Người cho ta được toàn quyền khi Người vắng nhà.  Người giao trách nhiệm cho ta trông coi gia đình ta, giáo xứ ta, địa phương ta, đất nước ta và cả thế giới nơi ta đang sống. Ta được tự do hành động. Ta có trách nhiệm làm cho gia đình, xứ đạo, địa phương, đất nước, và cả thế giới được phát triển về mọi mặt.  Vì thế, tỉnh thức là nhìn thấy những nhu cầu của anh em, và đáp ứng những nhu cầu đó. Tỉnh thức là nhìn thấy ý Chúa trong những trào lưu thời đại. Tỉnh thức là nhận biết Chúa hành động trong những tâm hồn thiện chí thuộc các niềm tin, mầu da, quan điểm khác nhau để biết cộng tác trong việc xây dựng xã hội. Tỉnh thức là dấn thân hy sinh phục vụ anh em trong quên mình.

Ngay từ đầu mùa Vọng, Chúa mời gọi ta hãy tỉnh thức.  Hãy bước ra khỏi giấc ngủ miệt mài, lười biếng.  Hãy đoạn tuyệt với những giấc mộng phù hoa.  Hãy thôi đuổi theo những đam mê dục vọng.  Hãy nói không với những đồng tiền bất chính.

Hãy tỉnh táo phân định để nhận ra dung mạo thực sự của Ðức Kitô.  Ðừng chạy theo những khuôn mặt mang dáng vẻ cao sang quyền quý. Ðừng chạy theo những khuôn mặt nặng về quyền lực.  Ðừng chạy theo những lời hứa hẹn giàu sang.  Dung mạo đích thực của Ðức Kitô là nghèo hèn, là khiêm nhường, là bé nhỏ.

Hãy tỉnh thức để làm việc không ngừng, để quên mình, hy sinh phục vụ cho lợi ích của đồng loại.

Như thế, tỉnh thức không phải là việc dễ dàng. Tự sức ta sẽ khó mà tỉnh thức. Nên ta phải tha thiết cầu nguyện xin ơn Chúa trợ giúp.  Có ơn Chúa thúc đẩy, ta mới có thể dứt bỏ con đường tội lỗi xưa cũ.  Có ơn Chúa soi sáng, ta mới đủ tỉnh táo nhận ra dung mạo đích thực của Ðức Giêsu.  Có ơn Chúa trợ giúp, ta mới đủ hăng hái ra đi phục vụ trong quên mình.

***************

Lạy Chúa, xin giữ hồn xác con luôn tỉnh thức để con nhận biết Chúa đang đến với con trong cuộc sống hằng ngày. Amen.

TGM. Ngô Quang Kiệt

MỎNG DÒN

Một em bé đã khóc sướt mướt vì em của nó làm rơi bể bức tượng  làm bằng sành thật đẹp . Bức tượng đó là món quà sinh nhật của em nay đã trở thành những mảnh vụn. Thật tội nghiệp em bé.  Nếu như  bức tượng đó làm bằng nhựa thì em bé đã không cần phải nâng niu, và cũng không phải giữ gìn một cách cẩn thận nữa.

***************

Bạn thân mến!  Nếu chúng ta sống trong một thế giới mà mọi cái đều không thể bể, không thể vỡ, không thể hư hao mất mát, không thể chết, không có tai nạn và dĩ nhiên không có sức khỏe cũng chẳng có đau yếu bệnh tật… Một thế giới như thế quả thực là một thế giới chết. Bởi lẽ, một thế giới như thế không có gì để phát triển, không có gì mới mẻ, cũng không có mầm non để thay thế cho những cái già nua cằn cỗi.  Cần phải có nhiều cái hư nát mỏng dòn tiêu tan để cho nhiều cái mới xuất hiện.  Quan trọng hơn nữa là để cho những con người mới được sinh ra trong thế giới này.  Một cây cảnh bằng ni lông thì mãi mãi chỉ có thế thôi, nhưng nếu là một cây cảnh thật, thì nó sẽ có lá héo lá vàng lá khô, và cây ấy có thể tàn rụi, có thể chết, và dĩ nhiên, cây ấy cũng sẽ đâm chồi nẩy lộc nở hoa, nghĩa là có sức sống mới, có đổi mới.

Nếu tất cả mọi cái đều không thể hư hỏng, không thể vỡ bể, không thể hư hao thì người ta không cần phải nương tay với bất cứ cái gì, người ta cũng chẳng cần phải sợ bất cứ cái gì, người ta cũng chẳng cần phải ân hận vì bất cứ việc lỡ tay nào, người ta chẳng cần bảo trì bất cứ điều gì, và như vậy, chẳng còn có gì đáng quí nữa.

Thiên Chúa đã ban cho con người một hồng ân cao cả. Ðó là đã tạo dựng cho con người một thế giới có biến đổi, và nhất là đã tạo dựng con người với một cuộc sống mỏng dòn.  Có sống trong một thân phận mỏng dòn yếu đuối, con người mới biết quí trọng sự sống của mình. Có những yếu hèn vấp ngã, con người mới biết quí trọng tự do đích thực.  Có những mò mẫm tìm kiếm, con người mới biết thế nào là niềm vui của khám phá. Có những sa chân lỡ bước, con người mới hiểu được thế nào là cảm thông tha thứ.

Thân phận bụi tro của con người không phải là một ý nghĩ bi quan mà Giáo Hội muốn gieo vào lòng các tín hữu. Ðó là một lời mời gọi. Ðó là một thách đố để vươn cao hơn. Ðó là một thức tỉnh cho niềm hy vọng. Ý thức được thân phận mỏng dòn là thấy được nhu cầu luôn luôn đổi mới và hoán cải. Ý thức được thân phận tội lỗi, là thấy được nhu cầu cần phải có bàn tay đỡ nâng, tha thứ của Thiên Chúa.  Bên kia những mỏng dòn yếu đuối, bên kia những thử thách gian lao, bên kia những thất bại mất mát, bên kia cái chết, là niềm vui của sự phục sinh.  Ðó phải là niềm tin của chúng ta, niềm tin của những người được làm con Thiên Chúa.

***************

Lạy Chúa, Chúa đã dùng môi miệng của thánh Phaolô để nói với chúng con: “Nơi đâu tội lỗi càng nhiều thì nơi đó ân sủng của Chúa càng dồi dào tuôn đổ”.

Lạy Chúa! Giữa biết bao đam mê tội lỗi đang bủa vây… biết bao thử thách và níu kéo đang mời gọi… Xin ban cho con tấm lòng ăn năn hoán cải.  Xin giúp con luôn tin tưởng và trông cậy vào tình yêu thương tha thứ của Chúa. Amen.

Trích từ R. Veritas

MỘT GIẢI PHÁP CHO NỀN HOÀ BÌNH THẾ GIỚI

Vương quốc Fanxica là một đất nước thái bình, thịnh vượng.  Nhà vua và hoàng hậu lại có diễm phúc sinh được hai hoàng tử khôi ngô tuấn tú, văn võ song toàn và có khí phách dũng cảm của bậc anh hùng.  Hai vị hoàng tử nầy lại thương yêu hoà hợp với nhau, đêm ngày gắn bó với nhau như hình với bóng.

Trong khi đó, vua nước láng giềng tên là Faroux, là một người cực kỳ nham hiểm và ác độc, nuôi mối căm thù truyền kiếp với vua Fanxica.  Lòng căm thù của ông lại càng dâng cao khi thấy vua Fanxica có hai hoàng tử khôi ngô tuấn tú, vũ dũng hơn người, trong khi mình thì không có lấy một mụn con.  Vì thế, ông rắp tâm hạ sát hai vị hoàng tử kia cho bằng được.

Vua Faroux biết hai vị hoàng tử thường hay vào rừng săn bắn, nên vua cho người mai phục, giăng bẫy bắt được hoàng tử em là Faram.

Sau khi hay tin em mình mất tích trong rừng, hoàng tử anh một mình một ngựa xông xáo vào rừng tìm em.  Không ngờ chính anh cũng bị vua Faroux giăng bẫy bắt được.

Tên vua độc ác giam hai anh em vào hai ngục tối biệt lập nên hai hoàng tử không hề hay biết gì về số phận của người kia.

***************

Theo thông lệ hàng năm, vào dịp sinh nhật của vua, vua cho tổ chức những cuộc quyết đấu giữa những con ác thú, để chúng phanh thây xé xác nhau làm trò vui cho quan quân và dân chúng.

Năm nay, thay vì cho ác thú đấu nhau, nhà vua ác độc bắt hai tù nhân vạm vỡ khoẻ mạnh, mỗi người mang một bộ da sư tử trên mình, đeo thêm mặt nạ sư tử, và buộc họ phải quyết đấu cho đến khi một trong hai người phải chết. Ai sống sót sẽ được trả tự do.

Cả đấu trường hò la vang dậy khi quân lính dẫn hai đấu thủ mặc lốt sư tử bước ra. Với thanh mã tấu trên tay, hai con người lốt sư tử xông vào nhau chiến đấu vô cùng ác liệt như hai ác thú say mồi. Đám đông cổ võ hò la vang trời dậy đất.

Cuộc chiến kéo dài hơn cả tiếng đồng hồ mà vẫn bất phân thắng bại. Cả hai đấu thủ mệt nhoài, mình mẩy hai người đều đầy thương tích máu me, nhưng không ai chịu nhường ai. Mỗi người đều dốc hết toàn lực để hạ đối thủ, để dành sự sống, để được trả tự do, để khỏi làm nô lệ suốt đời.  Chỉ có chiến thắng hay là chết!

Thế rồi đấu thủ cao người hơn lao tới như báo vồ mồi, vung đao chém xoạc mặt đối phương, làm rơi mặt nạ sư tử, để lộ ra một khuôn mặt… rất thân quen!

Anh kinh hoàng tột độ! Thanh mã tấu trên tay rơi xuống.  Anh giật bỏ mặt nạ của mình ra.  Hai người ồ lên kinh ngạc.  Họ bàng hoàng nhận ra nhau.  Không ai xa lạ, họ chính là hai anh em ruột thịt, hai hoàng tử con vua Fanxica bị vua Faroux bắt cóc.

Họ lao vào nhau, ôm chầm lấy nhau khóc nức nở. Họ đâu ngờ rằng đối thủ mà họ quyết tâm tiêu diệt cho bằng được lại là người anh em rất thân yêu.

Nước mắt tuôn tràn hoà chung với máu. Hai con người bầm dập, mình mẩy đầy máu me ôm nhau khóc tức tưởi. Khóc vì đã coi nhau như kẻ thù, đã đấu tranh với nhau như ác thú; khóc vì đã gây cho nhau bao vết thương đau. Họ vẫn đứng đó, ôm nhau khóc tức tưởi trước hàng ngàn cặp mắt bàng hoàng kinh ngạc của mọi người.

***************

Hình ảnh hai anh em ruột thịt giao đấu với nhau một mất một còn trong câu chuyện trên đây là một minh hoạ cho tấn thảm kịch đau thương vẫn diễn ra hằng ngày giữa cộng đồng nhân loại.  Ngay giờ đây, nhiều nơi trên thế giới cũng đang xảy ra những cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn y như thế.

Chính ma quỷ thù nghịch với Thiên Chúa, cũng giống như ông vua Faroux độc ác kia, đã trùm lên con người lốt sư tử, lốt chó sói. “Người là chó sói của người – homo homini lupus”.  Vì thế, con người không còn nhận ra nhau là anh em cùng loài; mà xem người khác như là kẻ thù cần tiêu diệt để dành lấy sự sống cho mình.

Đứng trước thảm cảnh đó, mọi cố gắng xây dựng hoà bình của con người, của các tổ chức quốc tế đều không thể dập tắt hận thù và chiến tranh.

Khi hai bên đã say máu chiến tranh, nếu có người tước súng đạn của họ đi, thì đôi bên sẽ chiến đấu với nhau bằng dao rựa, mã tấu…  Nếu tịch thu dao rựa, mã tấu, thì đôi bên sẽ dùng gậy gộc gạch đá để huỷ diệt nhau; Có tịch thu hết gậy gộc gạch đá thì đôi bên có thể tấn công nhau bằng nắm đấm, dùng răng để cắn xé nhau…

Vậy phải làm thế nào để chấm dứt chiến tranh, tái lập hoà bình cho nhân loại?

Muốn làm cho đôi bên tự động ngưng chiến và làm hòa lại với nhau thì giải pháp tốt nhất không phải là tước bỏ khí giới mà là khai hoá cho đôi bên biết rằng: đối thủ của họ không là ai khác mà chính là người anh em ruột thịt con cùng một cha.

Chính Vua Giê-su đến thế gian để thực hiện điều đó. Ngài tuyên bố trước toà Philatô: “Tôi đã sinh ra và đã đến thế gian nhằm mục đích này:  làm chứng cho sự thật”.  Sự thật quan trọng nhất của Chúa Giê-su là soi sáng cho mọi người biết Thiên Chúa là Người Cha rất yêu thương và tất cả nhân loại là con cái của Ngài và là anh chị em ruột thịt với nhau. Với sự thật nầy, mặt nạ da thú đã bị tước bỏ đi, để lộ khuôn mặt rất thân thương của người anh em.

Mừng lễ Chúa Giê-su Vua, chúng ta hãy cầu xin cho mọi người trên khắp thế giới được đón nhận sự thật cao đẹp do Chúa Giê-su mang đến.  Chỉ có sự thật tuyệt vời nầy mới có thể giải thoát nhân loại khỏi hận thù chiến tranh, khỏi cảnh huynh đệ tương tàn, nồi da xáo thịt.  Chỉ có sự thật nầy mới là động cơ xây dựng thế giới trở thành một đại gia đình huynh đệ.

Lm Inhaxiô Trần Ngà

NGÀY PHÁN XÉT

Nào những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy đến thừa hưởng Vương Quốc đã dọn sẵn cho các ngươi vì khi xưa Ta đói, các ngươi đã cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước; Ta trần truồng, các ngươi đã cho mặc; Ta đau yếu, các ngươi đã thăm nom; Ta ngồi tù, các ngươi đã đến thăm… Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy.  (Mt.25:34-40)

***************

Bạn thân mến! Trên đây là tường thuật về ngày phán xét chung cuộc trong bài Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay.  Trong ngày phán xét chung cuộc này Thiên Chúa sẽ đến trong vinh quang để xét xử muôn dân. Trong ngày đó con người với công phúc hay tội lỗi sẽ được thưởng phạt phân minh rõ ràng.  Trong ngày đó con người không còn chỗ cho địa vị, cho quyền uy, thế  lực hay giàu sang phú quý. Trong ngày đó không một ai được miễn trừ,  cũng không còn có cơ hội để thanh minh hay lập công chuộc tội cho những việc mình đã thực hiện trước đây khi còn sống trên trần gian. Trong ngày đó, tình yêu là thước đo duy nhất để phân biệt kẻ xấu hay người tốt.  Cách cư sử và thái độ sống của mình với anh em đồng loại là tiêu chuẩn duy nhất để xác định công phúc hay tội lỗi.

Cách cư xử và thái độ sống của Mẹ Têrêsa Calcutta là mẫu mực của tình yêu, là gương sáng cho ta noi theo.  Bà bị cuốn hút bởi tình yêu dành cho những người bệnh tật và  đau khổ.  Dưới mắt của bà, những người bệnh tật đau khổ không chỉ là những người đáng thương, mà còn là hiện thân của chính Chúa Giêsu đau khổ.  Tình yêu con người và tình yêu Chúa Giêsu đan quyện vào nhau.  Vì yêu Ngài, nên bà đã yêu người bệnh tật đau khổ mãnh liệt hơn.   Bà tập nhìn ra chính Chúa Giêsu trong mỗi con người, cho dù con người đó mang dáng vẻ bệnh hoạn kinh tởm đến đâu đi nữa.

Ta không phải tìm Chúa  nơi xa xôi.  Ngài không chỉ ở trong nhà thờ, trong bí tích mà Ngài còn ẩn mình trong những người hèn kém đáng thương.  Ngài gần gũi với nỗi đau của người yếu thế.  Ngài chia sẻ những  nỗi câm nín của bất công chèn ép trong xã hội…

Mỗi người yếu đuối khốn cùng xung quanh ta đều là một bí tích.  Qua họ ta có thể gặp gỡ Chúa Giêsu bằng xương bằng thịt…Chắc hẳn đã bao lần Chúa đi qua đời ta nhưng ta đã không chú ý đến.  Ngài đã đi qua đời ta như một người ăn xin nghèo khổ nơi cuối phố;  như một người bệnh với thân xác gầy còm ốm yếu trong bệnh viện;  như một người già đang sống lê lết những tháng ngày còn lại của cuộc đời nơi viện dưỡng lão …

Hôm nay Chúa Giêsu vẫn mời gọi ta ra tay giúp đỡ cho các anh chị em bé mọn khốn khổ của Ngài:  Những người mù chữ, những trẻ em đường phố, những người bị suy sụp tinh thần cần được yêu thương, những người vô gia cư không đủ khả năng để tìm cho đời mình một chỗ ở, những người tự nhốt mình trong tù ngục đam mê, những người trần trụi vì phải sống nhờ  trên thân xác của mình… Trong ngày phán xét chung thẩm,  ta không thể giả vờ ngạc nhiên khi nghe biết mình đã để Ngài đi qua đời ta với hai bàn tay trắng.  Ta sẽ bị Ngài xét xử dựa trên tình yêu cũng như cách cư sử và thái độ sống của mình với anh chị em xung quanh ta.

***************

Lạy Chúa Giêsu, chúng con thường cố ý thu hẹp vũ trụ của Chúa, chúng con đã giữ chặt Chúa ở trong nhà thờ, và kết qủa là nhiều tâm hồn vẫn xa Chúa, nhiều nơi vẫn vắng bóng Chúa cho dù Chúa đã đến trái đất này từ hơn 2000 năm.  

Lạy Chúa!  Ngài là Vua của trời đất vũ trụ,  là vua của muôn vua và là Chúa của mọi tâm hồn… Xin Chúa đến ngự trị trong cung lòng tâm hồn của mỗi người chúng con và của cả nhân loại này nữa, Amen.

trích R. Veritas

NOI GƯƠNG

Cũng giống như các tín hữu trong Hội thánh Công giáo, người tín hữu Việt Nam vô cùng tự hào về cha ông chúng ta – những anh hùng trung kiên với đức tin, đã can đảm hiên ngang đổ máu đào tử đạo để minh chứng cho đức tin Công giáo.  Chúng ta vui mừng tạ ơn Thiên Chúa đã ban cho Giáo hội Việt Nam nhiều vị tử đạo.  Chúng ta vui mừng và thành tâm cầu xin, cung nghinh, tôn kính các thánh tử đạo.  Đó là những tình cảm và việc làm thật tốt đẹp.

Thế nhưng, cha ông chúng ta đã đổ máu vì đức tin, đã hiến dâng cả mạng sống để chứng tỏ tình yêu mạnh hơn sự chết.  Những con người hy sinh cao cả như thế chẳng lẽ lại chỉ mong để con cháu ca hát ngợi khen, rước sách tung hô mình?  Người ta đã nhận định là tín hữu Việt Nam rất nhiệt tình trong kinh hạt, rước sách linh đình nhưng lại ngại hy sinh dấn thân trong công việc mục vụ, bác ái yêu thương.  Đời sống tôn giáo của tín hữu Việt Nam xanh tốt như cây nhiều cành lá mà ít hoa quả.  Những nhận định không hoàn toàn đúng nhưng cũng đáng để suy nghĩ.  Từ đó, thiết nghĩ, có lẽ cha ông tử đạo của chúng ta mong nơi con cháu một điều gì đó cao hơn, khó hơn việc hát ca, rước sách.

Ngược dòng thời gian trở về với bữa Tiệc Ly, Chúa Giêsu – Đấng tử đạo đầu tiên – đã để lại lời trăn trối cho các môn đệ: “Thầy đã nêu gương cho anh em, để anh em cũng làm như Thầy đã làm cho anh em”. (Ga 13,15).  Như thế, điều Chúa muốn nơi các môn đệ là NOI GƯƠNG Ngài trong HÀNH ĐỘNG chứ không chỉ là ca hát ngợi khen.

Người Việt thường nói:”Cha nào con ấy”. Vì vậy, đừng bao giờ quên rằng: chúng ta mang trong mình dòng máu của các thánh tử đạo là những người đã đặt Chúa lên trên mạng sống.  Cha ông chúng ta can đảm dấn thân lẽ nào con cháu lại hèn nhát, lười biếng?  Nếu chúng ta sống nhàn hạ, cầu toàn, chỉ lo vun vén cho bản thân mình thì liệu có xứng đáng với sự hy sinh cao cả của cha ông, liệu xương máu các ngài có bị uổng phí?  Cha ông tử đạo trên trời sẽ nghĩ gì khi nhìn thấy con cháu ngại hy sinh trong đời sống đạo hôm nay?  Chúng ta cần nhớ rằng: Giáo hội phát triển là nhờ những tín hữu dám sống chết cho niềm tin của mình.

Mỗi khi mừng kính các thánh tử đạo là mỗi dịp để khơi dậy tinh thần tử đạo nơi chúng ta.  Tinh thần tử đạo không gì khác hơn là làm chứng cho Chúa giữa cuộc đời.  Xưa các thánh tử đạo đã dám chết cho niềm tin của mình, thì nay chúng ta cũng phải dám hy sinh cho những giá trị tinh thần cao quí trong cuộc sống hàng ngày.

***************

Có chuyện kể rằng: Người nông dân nọ miệt mài lao tác, trồng được cây xoài trĩu nặng quả thơm ngon.  Ông hái quả cho con cái và quảng đại đem chia sẻ cho bà con láng giềng.  Mọi người hân hoan đón nhận và cảm kích trước tấm lòng nhân ái của ông.  Thế rồi ông chết.  Để tỏ lòng biết ơn người trồng xoài, con cái cùng hàng xóm bắt đầu xây tường bao quanh khu đất cây xoài.  Rồi mọi người ra sức góp công của xây dựng một cái miếu để thờ ông ngay dưới gốc cây.  Hàng ngày lần lượt con cháu và mọi người đến miếu rỉ rả kể lại công ơn người trồng xoài, xì xụp hương nến lạy ông và xin ông phù hộ độ trì cho ăn nên làm ra.  Ai cũng hỉ hả mãn nguyện với công trình và các nghi thức vì họ cho rằng họ đang làm người trồng xoài vui lòng.  Nào có ngờ đâu, nơi chín suối, người trồng xoài buồn thương hết sức.  Ông thấy đau đầu với những lời tụng niệm; ông thấy ngột ngạt trước nến hương.  Ông chỉ mong ước một điều: các con ông và những người hàng xóm hãy NOI GƯƠNG ông mà miệt mài lao tác trồng tiếp những cây xoài khác để cho muôn người được hưởng những hoa thơm trái ngọt, để cuộc đời ngọt ngào hạnh phúc.

***************

Cũng trong bữa Tiệc Ly năm xưa, Chúa Giêsu đã ban cho các môn đệ một điều răn mới: “Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 13,34).  Thật lạ, Chúa không bảo môn đệ phải ca hát ngợi khen Ngài, nhưng lại bảo môn đệ hãy noi gương bước theo Ngài xây dựng cuộc sống chan chứa yêu thương.

Yêu thương nào chẳng có hy sinh.  Yêu thương không hy sinh thì chỉ là thương môi thương mép.  Hành trình NOI GƯƠNG Chúa Giêsu luôn đòi hỏi nhiều từ bỏ và dấn thân.  Giáo hội phát triển là nhờ những tín hữu dám sống chết cho niềm tin của mình –  đây là bài học chúng ta phải ghi nhớ trong lòng.

Nguyện xin các Thánh tử đạo cầu bầu cùng Chúa thêm sức cho chúng ta, để chúng ta có đủ can đảm noi gương bước tiếp con đường hy sinh anh dũng vì mến Chúa yêu người như các Ngài.

Nguyễn Xuân Trường