DỌN ÐƯỜNG CHO CHÚA

Trong trận bão lụt tại miền Trung nước Việt vừa qua, nhiều làng bị nước ngập; nhiều đoạn đường bị nước lũ cuốn đi hay bị sạt lở, xe cộ không đi lại được… Dân làng muốn thoát ra nhưng không đi được vì đường sá không còn xử dụng được nữa.  Nhiều đoàn cứu trợ muốn đến những làng xa xôi, nhưng không có đường đi, nên đành chịu bó tay.

Những con đường thật là quan trọng. Ðường đi giúp cho người bị nạn có thể thoát ra.  Ðường đi giúp cho người bị nạn đón nhận được sự cứu trợ.  Ðường đi nối liên lạc giữa người với người.

Ðường sá hư hỏng làm giao thông ngừng trệ, chậm trễ việc cứu trợ, ngăn cách người với người. Muốn cho giao thông mau lẹ, muốn việc cứu trợ có kết quả, muốn cho con người gần gũi nhau, phải sửa chữa đường đi cho thật tốt.

* * * * *

Bạn thân mến, con đường vật lý đã cần, nhưng “con đường thiêng liêng” còn cần hơn…Con đường thiêng liêng có thật tốt mới giúp ta lãnh nhận Ơn Chúa và nhất là đón nhận chính Chúa đến. Thật ra Chúa đã đến từ lâu, nhưng ta chưa đón nhận được Ngài vì con đường thiêng liêng trong tâm hồn ta đã bị hư hỏng.

Con đường thiêng liêng trong tâm hồn ta có những đỉnh đồi kiêu ngạo, luôn muốn nâng mình lên, luôn khoe khoang, không chịu thua kém người khác. Tâm hồn ta có những ngọn núi tự ái cao ngất trời xanh, không bao giờ chịu nhận lỗi, không bao giờ chịu tha thứ.

Con đường thiêng liêng trong tâm hồn ta có những hố sâu tham lam muốn chiếm đoạt tất cả, muốn thu vén tất cả vào túi riêng. Tâm hồn ta có những hố sâu chia rẽ, luôn gây ra bất hoà, luôn giận hờn, luôn ganh ghét, luôn nghi kỵ.  Tâm hồn ta có những hố sâu đam mê, miệt mài đuổi theo danh lợi, thú vui dục vọng.

Con đường thiêng liêng trong tâm hồn ta có những khúc quanh co của sự dối trá, không thành thật với Chúa, không thành thật với người khác và không thành thật với chính mình. Tâm hồn ta có những khúc quanh co của sự trốn tránh bổn phận, của sự giả hình, của sự thiếu duyệt xét lương tâm.

Con đường thiêng liêng trong tâm hồn ta có những lượn sóng gồ ghề của những lời nói độc ác, tàn nhẫn.  Tâm hồn ta gồ ghề vì sự lười biếng không chịu cố gắng thăng tiến bản thân. Tâm hồn ta gồ ghề vì những phê bình chỉ trích thiếu tính cách xây dựng.

Tất cả những ngọn đồi, những hố sâu, những khúc quanh co, những lượn sóng gồ ghề ấy ngăn chặn Chúa đến với ta. Trong mùa Vọng này, chúng ta được mời gọi hãy sửa chữa con đường thiêng liêng trong tâm hồn ta cho tốt đẹp hơn để đón Chúa đến.

Hãy bạt đi những thói kiêu căng tự mãn; tính tự ái ngang ngạnh. Hãy lấp đầy những hố sâu tham lam, chia rẽ, bất hoà; những đam mê, dục vọng. Hãy uốn thẳng lại những quanh co dối trá, giả hình. Hãy san bằng những lượn sóng gồ ghề độc ác; những câu nói hành nói xấu trong cuộc sống hằng ngày.

TGM . Ngô Q. Kiệt

* * * * *

Lạy Chúa,  đổi mới một con đường bằng cách lấp đầy những hố sâu, uốn thẳng những khúc quanh thì thật dễ, dọn dẹp cho sạch sẽ một con đường thì dễ hơn ….Nhưng đổi mới tâm hồn, dọn dẹp con đường thiêng liêng trong tâm hồn thì  không dễ chút nào.  Để chuẩn bị cho ngày Con Thiên Chúa  lại đến, xin ban ơn giúp sức cho con trên con đường phấn đấu bản thân, để mỗi ngày con biết “bắt đầu lại” công việc dọn dẹp đổi mới con đường thiêng liêng trong tâm hồn con, Amen .

ĐIỀU ƯỚC ĐÊM GIÁNG SINH

Khi bé Amy Hagadom vòng qua góc phòng họp bên cạnh lớp học, cô bé không để ý nên va phải một cậu bé học lớp 5 đi ngược lại. Cậu này hét vào mặt cô bé : “Đi đứng thế hả, đồ dị hợm”, sau đó với ánh mắt giễu cợt, cậu ta nhấc chân phải lên và bắt chước dáng đi cà nhắc của Amy.

Bị xúc phạm, nhưng cố hết sức, Amy tự nhủ “kệ xác hắn” và lầm lũi bước về lớp học.  Thế nhưng khi đi học về, Amy cứ nghĩ mãi về hành động của đứa bé kia, và cậu ta không phải là đứa duy nhất.  Kể từ lúc học lớp 3, Amy đã phải chịu đựng những lời giễu cợt của các bạn về cách phát âm và cái chân cà nhắc của mình.  Amy cảm thấy tủi thân, trong phòng học đầy bạn bè, nhưng cô bé lúc nào cũng thấy mình đơn độc.

Bữa ăn tối hôm đó, Amy chẳng nói một lời nào.  Mẹ cô bé đoán ngay là đã có gì không hay xảy ra.  Để giúp bé vui hơn, bà thông báo: “Amy này, có một cuộc thi về điều ước Đêm Giáng sinh.  Hãy viết thư cho ông già Noel và con có cơ hội đoạt giải thưởng.  Mẹ nghĩ cô bé tóc vàng đang ngồi trên bàn ăn có thể tham gia đấy.”

Amy cười khúc khích, cuộc thi có vẻ thú vị.  Amy bắt đầu miên man suy nghĩ về điều ước của mình.  Chợt cô bé mỉm cười, biết mình phải ước gì.  Lấy giấy và bút chì, cô bé bắt đầu viết về điều ước của mình bằng câu “Kính gửi ông già Noel”.

Cả nhà bắt đầu đoán già đoán non Amy sẽ ước gì, chị Amy – Jamine và mẹ cô đoán Amy sẽ ước con búp bê có 3 chân, bố Amy lại đoán là một cuốn sách hình.  Còn Amy thì vẫn giữ bí mật.  Đây là bức thư Amy gửi ông già Noel.

“Kính gửi ông già Noel,

Cháu tên là Amy.  Năm nay cháu 9 tuổi.  Cháu có chuyện khó xử ở trường.  Ông có thể giúp cháu không?  Các bạn luôn chế giễu cách cháu phát âm và cái chân cà nhắc của cháu.  Cháu bị bệnh liệt não. Cháu chỉ ước một ngày không bị cười nhạo…

Thương yêu ông
Cháu Amy”

Hôm ấy tại đài phát thanh WJTL ở Fort Wayne, bang Indiana, rất nhiều thư từ khắp nơi đổ về tham gia cuộc thi “Điều ước đêm Giáng sinh.  Nhân viên đài đôi khi phải bật cười vì những món quà khác nhau mà các cô bé, cậu bé mong ước.

Đến lá thư của Amy, giám đốc Lee Tobin đọc đi đọc lại mãi.  Ông biết liệt não là một căn bệnh rối loạn cơ, mà bạn bè của Amy chắc chẳng thể nào hiểu được.  Ông cho rằng, cần phải cho mọi người ở Fort Wayne nghe về câu chuyện đặc biệt của cô bé học lớp 3 và điều ước khác thường của cô.  Ông nhấc máy gọi một tờ báo địa phương đến.

Ngày hôm sau, hình Amy và lá thư cô bé gửi ông già Noel xuất hiện trên trang nhất của tờ News Sentinel.  Câu chuyện nhanh chóng lan nhanh.  Trên cả nước, báo chí, đài phát thanh và truyền hình đều tường thuật về câu chuyện của cô bé ở Fort Wayne, Indiana, cô bé chỉ mong một món quà đơn giản nhưng đầy ý nghĩa của đêm Giáng Sinh – một ngày không bị cười nhạo.

*************************************

Hôm ấy như thường lệ bưu tá lại đến nhà Hagadorn.  Rất nhiều thư được gửi cho Amy, cả trẻ em và người lớn trên khắp nước Mỹ.  Đó là những thiệp mừng hoặc những lời động viên khích lệ.

Suốt mùa Giáng sinh, hơn 2 ngàn người trên khắp thế giới đã gửi đến cho Amy những lá thư thân ái và động viên.  Cả nhà Amy đọc từng lá thư một.  Một số viết rằng họ cũng bị tật và bị chế giễu khi còn nhỏ.  Mỗi lá thư là một lời nhắn gửi đặc biệt.  Thông qua những lá thư và thiệp của mọi người, Amy phát hiện ra một thế giới toàn những bạn bè thực sự quan tâm và lo lắng cho nhau.  Cô bé nhận ra rằng, không còn bất cứ lời chế giễu nào có thể làm cho cô cảm thấy bị bỏ rơi.

Nhiều người đã cảm ơn Amy đã dám mạnh dạn bày tỏ mong ước của mình.  Những người khác động viên Amy bỏ ngoài tai những lời chế nhạo và phải luôn luôn ngẩng cao đầu.  Lynn – một cô bé học lớp 6 ở Texas, đã gửi cho Amy: “Mình muốn làm bạn của cậu và nếu cậu muốn thăm mình, chúng ta có thể chơi đùa với nhau.  Không ai có thể cười cợt chúng ta, và dù họ có làm như thế, chúng mình cũng chẳng thèm nghe.”

Amy đã có một điều ước thật đặc biệt không bị giễu cợt ở trường tiểu học South Wayne.  Hơn thế, tất cả mọi người ở trường được thêm một bài học.  Cả thầy và trò cùng nói chuyện với nhau về việc chế nhạo đã làm cho người khác cảm thấy bị tổn thương như thế nào.

Năm đó, thị trưởng Fort Wayne chính thức tuyên bố ngày 21 tháng 12 là ngày Amy Jo Hagadorn trên khắp thành phố.  Thị trưởng giải thích rằng, bằng cách dám đưa ra một điều ước đơn giản như thế, Amy đã dạy cho mọi người một bài học.

Thị trưởng phát biểu rằng “Mọi người đều mong muốn và xứng đáng được người khác đối xử tôn trọng, thân ái và quý mến”.

Alan.D.Shultz

*************************************

Lạy Chúa, lại một mùa Giáng Sinh gần kề, mùa mua sắm, mùa trao tặng nhau những món quà.  Bao nhiêu dự định mua sắm qùa cáp cho những người thân thương và cho chính baby Giêsu nữa.  Chúa Giêsu Hài Đồng ơi, Ngài thích món quà gì nhất trong đêm kỷ niệm sinh nhật Ngài?  Nghe “Điều Uớc Đêm Giáng Sinh” “một ngày không bị cười nhạo” của cô bé  9 tuổi Amy, con như nghe thấy tiếng trả lời thầm thĩ của một Giêsu bé bé xinh xinh trong máng cỏ: “Một ngày được con nghĩ tới”.   

Lạy Chúa, món quà này đơn giản quá, không tốn tiền để mua, không tốn công để đi sắm, nhưng hình như con chưa trao ban món quà này cho Chúa bao giờ!  Xin cho con biết lắng nghe “Điều Uớc Đêm Giáng Sinh” của Ngài nói với con trong đêm Sinh Nhật năm nay.

Lạy Chúa, xin tha thứ cho con nếu trong cuộc sống con có vô tình xúc phạm đến nỗi đau của anh em mình.  Xin dạy con biết yêu thương, tế nhị để ý đến tâm tư tình cảm của nhau để biết trao tặng nhau những món qùa đơn giản nhưng đầy ắp tình người, chứ không chỉ là những món quà trống rỗng vô nghĩa.  Amen!

LỪA DỐI

Bên Ấn Độ có một Vua muốn dâng lễ vật cho thần thánh hầu xin ơn xuống cho toàn dân.

Để mọi người có dịp góp phần, đức vua bèn truyền lệnh xây một bồn đựng rất lớn.  Sau đó, mọi người sẽ đóng góp sữa bò làm lễ vật.  Toàn dân hoan nghênh mệnh lệnh của vua và hứa sẽ đóng góp.

Mấy lần đầu, dân chúng phấn khởi dâng hiến, và hình như các vị thần rất hài lòng vì của lễ. Nhưng một lần kia, công việc đã không tiến hành như thường lệ.  Không ai bảo ai, muôn người như một đều tự chấp nhận một sự lừa dối.  Họ lý luận một cách đơn giản:  ai cũng đem đóng góp sữa và bồn đựng rất lớn, vậy nếu tôi đem nước thế sữa cũng chẳng ai khám phá ra được.

Nghĩ sao làm vậy, khi mọi người đã làm xong thủ tục đóng góp sữa bò, nhà vua tiến gần đến bồn sữa để làm phép dâng cúng….  Nét mặt Ngài đổi sắc, các cận thần cũng thế.  Trước mặt họ, bồn sữa không có sữa chỉ toàn là nước lạnh.

********************

Chắc chúng ta muốn biết phản ứng của vị vua:  Ngài sẽ thịnh nộ toàn dân và kiếm cách trừng phạt họ chăng?  Hay hành động của dân khiến vua kiểm điểm lại cách cai trị của mình?   Một điều hiển nhiên là dân đã tỏ ý bất tuân, họ đã tuân lệnh một cách bó buộc, họ đã chu toàn bổn phận công dân theo hình thức, họ đã đóng góp nhưng họ đã đánh tráo lễ vật.  Hành động của họ chứng tỏ sự bất mãn không phục tùng, họ đã không tự do dâng hiến.

Câu chuyện này nhắc lại cho chúng ta câu chuyện của hai vợ chồng Ananya và Saphira trong sách Công Vụ Tông đồ 5,1-11.  Hai vợ chồng đã bán một thửa đất, và khấu trừ giấu đi một phần giá cả, rồi đem một phần nào đó đặt dưới chân các tông đồ.  Sau khi nghe thánh Pherô qưở trách, hai vợ chồng đều ngã lăn ra và tắt thở.

Người Kitô hữu không thể dối lòng, chúng ta tin là Chúa nhìn thấu mọi sự, và Ngài hiện diện khắp nơi.  Có thể dấu con mắt phàm trần nhưng không qua mặt được Thiên Chúa.  Đồng thời, Chúa cũng thấu rõ mọi sự hy sinh chúng ta chịu vì danh Chúa, và Ngài sẽ thưởng công cho chúng ta còn hơn lòng chúng ta mong đợi:  “Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả công cho anh” (Mt 6,4)

********************

Lạy Chúa, Chúa không bao giờ chịu thua lòng quảng đại của con.  Xin cho con luôn biết chân thành hiến dâng.  Xin Chúa đừng chấp tính hời hợt, nhẹ dạ của con.  Nếu vì yếu đuối, con xa cách Chúa, xin Chúa đừng bao giờ từ bỏ con.  Xin hãy luôn là Vua cai trị lòng con. Amen!

Thiên Phúc

CỘNG TÁC VỚI ƠN CHÚA

Chuyện kể rằng một bà già bị đau răng, bà đã làm Tuần chín ngày để kính thánh Antôn, vì người ta nói: Thánh Antôn “chuyên trách” về bệnh này.

Hết Tuần chín ngày bà vẫn còn đau.  Lúc đó một vị linh mục đến thăm.  Bà liền hỏi:

– Xin cha nói cho con biết: có phải thánh Antôn chuyên trách bệnh đau răng không?

Vị linh mục nói:

– Bà hãy nghe tôi: Đây là địa chỉ của nha sĩ.  Hãy đến đó và nói là tôi giới thiệu, họ sẽ làm không công cho bà.

Bà già la lên:

– Trời đất ơi, một ông linh mục vô thần:

Thánh Antôn ở trên trời cao tự nhủ:

– Kể ra cũng đau lòng, để nhận lời cầu nguyện của bà, chính ta đã gởi đến cho bà vị linh mục này. Thế mà!

*****************************

Nếu bà già trong câu chuyện suy niệm bài Tin Mừng hôm nay, chắc bà sẽ không làm cho thánh Antôn phải thất vọng.  Người phụ nữ xuất huyết trong bài Tin Mừng và bà già đau răng trong câu chuyện trên, cả hai đều tin tưởng vào Chúa.  Nhưng niềm tin của họ có sự khác biệt rất lớn.  Người phụ nữ xuất huyết nghĩ mình phải làm điều gì đó chứ không chỉ tin suông.  Bà đến với Chúa chứ không chờ Chúa đến với mình.  Bà già đau răng thì cầu nguyện rồi chờ phép lạ.  Bà không chịu làm gì nữa.

Ông Giairô cũng tin rằng Chúa có thể cứu sống con gái ông.  Ông đã làm hết sức mình.  Con gái ông hấp hối không thể đến với Chúa được, nên ông đã xin Chúa đến chữa cho con gái ông.

Cộng tác với ơn Chúa là điều kiện để Chúa ban ơn.  Chúng ta không thể chỉ thụ động chờ Chúa làm phép lạ, nhưng hãy sử dụng hết những phương tiện bình thường Chúa ban.  Phần còn lại tùy Chúa định liệu cho ta.  Thánh Ignatio de Loyola đã cho chúng ta lời khuyên bất hủ này: “Hãy làm như thể mọi việc tùy thuộc chúng ta, và hãy cầu nguyện như thể mọi việc tùy thuộc Thiên Chúa”.  McKenzie nói:  “Khi ta cố gắng làm những gì có thể, Thiên Chúa sẽ làm những điều chúng ta không thể”.

Thiên Chúa ban cho chúng ta quyền tự do, Người không thúc ép, nhưng để chúng ta toàn quyền sử dụng tự do của mình.  Thiên Chúa không đối xử với chúng ta như những con bù nhìn, nhưng luôn coi trọng chúng ta như những cộng tác viên của Người.

Trong các phép lạ Chúa làm, Người đều cần sự cộng tác của con người:

    • Trong tiệc cưới Cana, Chúa chỉ làm phép lạ khi người ta đã “múc nước đổ đầy các chum” (Ga 2,7).
    • Trong phép lạ về bánh, Người chỉ làm cho bánh hoá nhiều khi “có 5 chiếc bánh và 2 con cá (Mc 6,35-43).
    • Khi chữa mắt cho người mù, Người chỉ thoa bùn vào mắt anh, còn phần anh phải đi rửa ở hồ Silôê mới được sáng mắt (Ga 9,1-40).

Thiên Chúa muốn chúng ta sử dụng hết các khả năng của mình, và Người sẵn sàng can thiệp khi cần.  Ngạn ngữ Tây phương có câu: “Hãy tự giúp mình trước rồi Trời sẽ giúp sau”.

*****************************

Lạy Chúa, Chúa yêu thương chúng con với trái tim của người cha người mẹ, Chúa để chúng con hoàn toàn tự do đáp lại tình yêu Chúa.  Xin cho chúng con luôn biết sống thảo hiếu, đẹp lòng Chúa.  Xin dạy chúng con biết cộng tác với ơn Chúa, để được Chúa ban ơn trợ giúp trong những cơn gian nan khốn khó.  Amen!

Thiên Phúc

SỐNG CHUNG

Một bà nọ có một ông chồng khó tính lắm. Bà không nói là khó tính thế nào, nhưng trong gia đình thì thật không ai hiểu chồng hơn bà.  Bà luôn than thở với Chúa: “Chúa ơi! Thánh giá của con nặng quá, con vác không nổi!”.

Càng về già, ông chồng càng khó tính, hay cằn nhằn, la mắng vô cớ, nên bà kêu xin Chúa: “Xin Chúa đổi thánh giá khác cho con.” Thế là một đêm bà nằm chiêm bao thấy mình đang vác thánh giá lên đồi Calvê.  Lên tới nơi, bà thấy nhiều thánh giá quá: lớn có, nhỏ có, bằng gỗ, bằng lá, bằng vàng, bằng bạc, đủ mọi hình thức, mọi vật liệu.  Bà vui mừng vội bỏ thánh giá của mình xuống và lựa thánh giá khác theo đúng ý mình.  Bà liền chọn ngay thánh giá bằng lá và thầm nghĩ chắc là hợp với mình vì bà đã lớn tuổi rồi.  Nhưng vừa đưa tay lên nhấc thì bà không ngờ trong lá có đầy gai, bà hoảng hốt rút tay ra và xin Chúa cho lựa cây thánh giá khác.  Mắt bà sáng lên khi nhìn cây thánh giá bằng vàng, vừa nhỏ vừa xinh, chẳng những nó nhẹ nhàng, gọn gàng mà lại có thể đem bán được.  Nhưng vừa sờ tới bà đã hét lên: “Nóng quá!  Vàng thiệt nhưng nóng như lửa, sờ vô không được”.  Bà cứ chọn lựa mãi, nhưng được cái này lại mất cái kia.  Cuối cùng, bà cũng tìm được một cây.  Bà vui mừng vác lấy, và chợt nhận ra: “Ủa, đây chính là cây thập giá tôi đã vác mấy chục năm nay mà!”

Thế là bà quì xuống xin lỗi Chúa: “Lạy Chúa, xin tha thứ cho con. Thánh giá mà Chúa ban cho con là tốt nhất, con không thể lựa được cây nào khác tốt hơn”.

*****************************

Người ta ai cũng thích chung sống với kẻ hợp ý tâm đầu.  Thế nhưng, chúng ta thử nghĩ xem trong một công viên hay một vườn hoa mà chỉ có một loài hoa, hoặc một màu sắc mà thôi, thì công viên đó sẽ như thế nào?  Trái lại, nếu càng có nhiều loại hoa với nhiều màu sắc, công viên đó càng rực rỡ, đẹp đẽ, và hấp dẫn!

Cũng thế, trong đời sống con người, chúng ta thường nghe nói: “Chín người mười tính”. Thật không ai hoàn toàn giống ai, không ai là người hoàn hảo cả, mỗi người đều có ưu và khuyết điểm riêng.  Ngay trong chính bản thân mỗi người đều có bản tính tốt đẹp làm chúng ta hãnh diện, nhưng lại không thiếu chi những khuyết điểm mà chúng ta chẳng ưa thích hoặc làm chúng ta phải hổ thẹn.

Một tác giả đã viết: “Nếu trên đời này có hai người sống chung với nhau không bao giờ cãi vã, thì tôi sẽ cho bạn biết trên đời có hai người chưa nói hết sự thật”.  Thành thật mà nói, va chạm là điều không thể tránh khỏi trong cuộc sống, nó phát sinh từ cái nhìn, quan điểm và cách sống khácnhau.  Điều quan trọng là mỗi người biết mở rộng nhãn giới, biết nhìn nhận thực tại của bản thân, cũng như biết nhận định cái hay cái đẹp của tha nhân như Franklir đã khuyên.  “Hãy tìm nhân đức nơi kẻ khác và tật xấu nơi chính mình.”

Chúng ta hãy có cái nhìn của Chúa. Ngài tạo dựng mỗi người một vẻ đẹp riêng, mỗi người là một tạo vật độc nhất vô nhị, được tạo dựng với một gia sản thể lý cũng như tinh thần riêng để chu toàn một sứ mệnh riêng.  Trong kế hoạch mầu nhiệm của Chúa, mỗi người có một chỗ đứng, một tầm quan trọng cần được khám phá để sống đúng với ơn gọi của mình.

*****************************

Lạy Chúa, xin mở rộng mắt con, để con biết khiêm tốn đón nhận cái hay cái đẹp nơi những người sống chung quanh con, để con biết chung tay góp sức, xây dựng Giáo Hội Chúa và một thế giới tốt đẹp hơn, hầu duy trì và bảo vệ món quà sự sống mà Chúa đã muốn chia sẻ và thông ban cho con.  Amen!

Thiên Phúc

YÊU THƯƠNG KẺ THÙ

Margarita, một sinh viên Y Khoa người Cuba, hiện đang định cư bên Hoa Kỳ. Một hôm được nghỉ ngơi sau kỳ thi cuối khóa, Margarita chợt nhớ tới cuộc sống tại Cuba ngày nào. Bà cảm thấy tim mình đau nhói khi thấy bị đối xử cách thiếu kính trọng và tàn nhẫn. Đặc biệt bà căm thù một sĩ quan cảnh sát đã luôn luôn gọi điện thoại phá vỡ giấc ngủ của bà tại Cuba. (Nhằm để kiểm tra xem bà có ở nhà hay không? Vì bà nằm trong số những người từng vượt biên). Bây giờ là 2 giờ sáng, Margarita nhất định gọi hắn để trả thù cho bõ ghét. Bà nhủ thầm

– Ta sẽ đánh thức hắn dậy khi hắn đang ngủ say. Ta sẽ cho hắn nếm thử chính cái phương dược của hắn xem hắn có thích thú nó không ?

Sợ mình có cơ hội đổi ý, Margarita lập tức quay số điện thoại của viên sĩ quan cảnh sát Cuba, trong khi chờ đợi nối đường dây, Margarita cảm thấy cơn giận dâng lên nghẹn cổ. Và khi hắn vừa trả lời có mặt, bà tuôn ra xối xả :

– Tôi là Margarita đây, người phụ nữ trẻ mà ông đã hành hạ qua bao năm tháng ngày xưa. Tôi gọi điện để cám ơn ông đây …

Hắn ngạc nhiên :

– Để cám ơn tôi ư?

Bà giải thích với vẻ chiến thắng và trả thù hả hê :

– Đúng thế! Bây giờ tôi là một sinh viên tại Hoa Kỳ. Chính vì sự quấy rối liên miên của ông khiến cho cuộc sống của tôi tại Cuba không thể chịu nổi.  Chính ông đã cưỡng bách tôi tới đất nước trù phú này, nơi một phụ nữ có thể biến giấc mơ của mình thành hiện thực.

Margarita rất đỗi ngạc nhiên khi người sĩ quan Cuba thở dài thậm thượt.  Hắn yên lặng một lát rồi nói với giọng chùng xuống:

– Cuộc sống của tôi ở đây rất khó khăn, tôi đang phải đau khổ nhìn con gái mình mỗi ngày tiến dần về cõi chết vì bệnh đau gan. Chỉ thị của bác sĩ là cho cháu uống 6 viên Aspirin mỗi ngày.

Tới đây giọng ông vỡ vụn ra :

– Bà gọi điện đánh thức tôi dậy để trả đũa sự quấy rối của tôi đã làm bà đau khổ một thời. Nhưng tôi cũng đang đau khổ mỗi đêm, cố gắng chăm sóc đứa con gái nhỏ.  Cháu đang tiến dần tới cõi chết vì tôi không đủ tiền mua Aspirin và nếu tôi có đủ tiền thì cũng không có đủ thuốc để mà mua!

Giọng người đàn ông thều thào trong điện thoại nặng trĩu ưu sầu.  Margarita xúc động không biết xử trí ra sao bèn cúp điện thoại.  Bà ngồi một lúc lâu, dán mắt vào sách mà chẳng thấy được chữ nào!

Margarita tự nhủ:

– Cho hắn đáng đời! Hắn đã làm đời ta đau khổ.

Nhưng lạ lùng làm sao, cơn giận sục sôi đã biến đâu mất mà có một cái gì hoàn toàn khác đã đong đầy trái tim Margarita!

Sáng hôm sau Margarita chạy vội ra tiệm thuốc.  Bà mua thật nhiều Aspirin đóng vào một hộp lớn và yêu thương gởi về cho viên sĩ quan Cuba, kẻ cựu thù.  Bà thầm nghĩ:

– Bây giờ ta mới tự do thực sự!

*******************

Trên cây thập tự ngày nào Chúa đã xin Đức Chúa Cha tha tội cho họ vì họ không biết việc họ làm. (Lc23,34).  Yêu thương của Chúa là thế đấy.  Margarita trong lòng đầy ắp căm thù khi nghĩ tới viên sĩ quan ngày trước.  Nhưng khi đối diện qua điện thoại, tâm hồn bà chợt lắng dịu lại, trái tim bà mở ra một lòng khoan dung, một tình thương bao la, mà tình thương này bà lại dành cho chính kẻ thù đã hại  mình.  Chắc hẳn trong lúc này lời kinh Lạy Cha Chúa đã dạy đang vang vọng lên nơi tâm hồn bà  … và tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con. (Mt 6,12)  Bà đã tha thứ cho kẻ thù của mình, như Chúa trả lời câu hỏi của Phêrô ngày nào: không phải là 7 lần nhưng là 70 lần 7 (Mt 18,22).  Bằng một cử chỉ cao đẹp mà khó có ai có thể làm được như bà Margarita :  RỘNG LƯỢNG THỨ THA – CHIA SẺ TÌNH THƯƠNG

*******************

Lạy Chúa, đọc qua câu chuyện trên, con tự kiểm nghiệm lại con, con cảm thấy hổ thẹn vì những Lời Chúa dạy con qua Tin Mừng, con thực hiện chưa được là bao.  Xin Chúa giúp con biết lắng nghe đón nhận những điều Chúa đang dạy con, qua những lời giáo huấn của Giáo Hội, của các Đấng Bề Trên một cách chân tình hơn để con sống thực hành đối với tha nhân, biết yêu thương, chia sẻ và tha thứ nhiều hơn.  Amen!

Pet. PBH

CHA EM LÀ NGƯỜI CẦM LÁI

Trong một cuộc hải trình vượt Đại Tây Dương, khách du lịch đang thư thái ngắm cảnh hoàng hôn trên boong tàu. Nơi tít mù xa, mặt trời vỏ cam đang chiếu những ánh vàng cuối cùng của một ngày còn sót lại. Bỗng mây đen ùn ùn kéo tới, tối sầm cả một vùng trời.  Sấm chớp đổ xuống liên hồi, giông tố cuồn cuộn nổi lên, càng lúc càng thét gào dữ dội.

Mọi người trên boong chen lấn nhau chạy về phòng mình.  Duy chỉ có một bé trai cứ tiếp tục chạy giỡn trên boong giữa trận cuồng phong. Được hỏi tại sao em không sợ hãi trước cơn giông tố?

Em thản nhiên đáp lại:

– Vì cha em là người cầm lái con tàu.

**************************

Giống như khách du lịch trong câu chuyện trên, các môn đệ cũng gặp một trận cuồng phong khi vượt biển.  Các ngài kinh hoàng vì thấy mình sắp bị nuốt chửng.  Bó tay bất lực trước phong ba bão táp, các ngài đã vội đánh thức Đức Giêsu và xin Người ra tay cứu giúp:  “Thưa Thầy, chúng con chết mất, Thầy không quan tâm sao” (Mc 4,38).  Người liền đe gió và phán với biển như phán với một người bị qủy ám:  “Hãy im đi”.  Tức thì sóng biển yên lặng.

Ai cũng thích lúc sóng yên biển lặng, xuôi chèo mát mái.  Nhưng cuộc đời nào mà chẳng có những cơn giông?  Đại dương nào mà không có những bão tố?

Tuy nhiên, chính giông tố mới giúp chúng ta nhận ra chính mình: mình còn yếu đuối và bất lực, còn nhát đảm và kém tin.

Cũng chính giông tố sẽ đưa ta đến với Chúa, để ta hoàn toàn phó thác cho sự quan phòng của Người.  Cũng chính giông tố sẽ giúp ta biểu lộ đức tin.  Có thể nói, đức tin sẽ lớn lên ít nhiều sau mỗi lần giông tố.

Thánh Phaolô viết:  “Thiên Chúa không ban cho ta một thần khí nhát sợ nhưng mạnh mẽ, bác ái và tự chủ” (2 Tm 1,7).

Mỗi người chúng ta không khác chi chiếc thuyền nan chông chênh giữa cơn lốc cuộc đời, khó khăn nối tiếp khó khăn.  Giống như cậu bé đã tin tưởng ở cha mình cầm lái con tàu, mỗi người chúng ta cũng hãy vững tin ở Thiên Chúa tình yêu, Người sẽ hướng dẫn cuộc đời của mỗi chúng ta.  Có Chúa trong đời, những cô đơn như bị xóa nhòa, những khó khăn dường như nhỏ lại, những yếu đuối như được mạnh sức.  Chúng ta không cầu xin cho cuộc đời mình như biển lặng, nhưng xin cho cõi lòng chúng ta được tĩnh lặng ngay giữa lúc biển động.

Thánh Phanxicô Salêsiô dạy:  “Phải ở lại trong con thuyền mà Thiên Chúa đã đặt chúng ta vào, để hành trình từ cõi đời này về chốn đời sau.  Chúng ta phải sẵn sàng ở lại trong sự bình an thanh thản”.

**************************

Lạy Chúa, thuyền đời chúng con chẳng bao giờ được êm ả, nó chỉ êm ả khi tới bến thiên đàng.  Xin cho lòng chúng con luôn bình an ngay cả khi Chúa còn đang ngủ, miễn là có Chúa trong thuyền, vì Chúa chính là thuyền trưởng của đời chúng con.  Amen!

Thiên Phúc

CÓ NHỮNG HÒN ĐÁ

Mỗi ngày hai buổi, chiếc xe đưa tôi đến sở làm và mang tôi từ sở làm về nhà, chiếc xe lao vun vút trên con đường rộng thênh thang với bề mặt là lớp nhựa đường bằng phẳng màu đen với cái mùi hôi hôi khó ngửi.  Tôi qua lại trên con đường này đã nhiều năm nhưng đã được bao nhiêu lần tôi chú tâm để biết được rằng: Dưới lớp nhựa đường màu đen khó ngửi kia là hàng vạn, hàng triệu hòn đá lớn nhỏ khác nhau, hình dáng khác nhau, đã đan kết với nhau, đã nằm im lìm và chìm sâu dưới mặt đường từ bao nhiêu năm qua, liên tiếp từ đời này đến đời kia, để  làm nên con đường quen thuộc này… Có lẽ tạo hóa đã sinh ra những hòn đá này và đặt để cho chúng một nhiệm vụ duy nhất là lót đường.   Tôi gọi tên chúng là “Hòn Đá Lót Đường”.

Tôi vẫn còn nhớ rõ mấy tuần trước đây, xe của tôi bị xẹp bánh trên đường đi làm chỉ vì một vài hòn đá đã trồi lên trên mặt đường, hòn đá ấy đã có một thời là hòn đá lót đường, hôm nay nó đã vươn mình lên cao, đã vượt qua khỏi lớp nhựa đường, nó muốn nhìn ngắm trời mây non nước chăng?  Hòn đá ấy mỗi ngày một vươn cao hơn, hòn đá ấy với những góc cạnh sắc bén đã đâm thủng bánh xe của tôi.   Trong lúc tôi loay hoay thay bánh xe,  không chú ý,  những góc cạnh sắc bén này đã cắt một đường trên bàn tay tôi đến rướm máu….  Chao ôi! những hòn đá phá hoại, những hòn đá vô tích sự… Tôi gọi tên chúng là “Hòn Đá Oan Nghiệt”, là “Hòn Đá Cản Đường”.

************************

Hôm nay ngồi một mình, mở bàn tay nhìn vết cắt hôm nào, nay đã thành sẹo, tôi sực nhớ về những hòn đá.  Tôi cũng ngồi một mình hồi tâm tưởng nhớ đến những công việc mà tôi đã và đang làm…  Những công việc mà tôi thường hay gọi bằng những từ thân quen là công việc “phục vụ”,  là công việc “xây dựng nước Chúa”…  Tôi không biết mình là hòn đá nào đây trên “con đường phục vụ”?  Là hòn đá lót đường hay là hòn đá cản đường trong công việc “xây dựng nước Chúa”?  Thật khốn cho tôi nếu tôi là hòn đá cản đường, thật vô phúc cho tôi nếu tôi là hòn đá cản đường mà cứ nghĩ  rằng mình là hòn đá lót đường.

Là hòn đá lót đường, tôi có chịu ẩn mình dưới lớp nhựa đường màu đen đen khó ngửi kia hay không?

Là hòn đá lót đường, tôi có thiết tha liên kết với những hòn đá lót đường khác, cũng đang âm thầm nằm chung quanh tôi, để  làm thành một cái nền cứng chắc cho con đường hay không ?

Là hòn đá lót đường, tôi có cam chịu cảnh âm thầm chìm sâu trong lòng đường để anh em của tôi bước lên mà đi đến với Chúa không?  Mỗi bước chân bước đi là mỗi bước khác nhau:  Có những bước chân nhẹ nhàng êm đềm của người già em bé; có những bước chân thướt tha dịu dàng phảng phất hương thơm người con gái; nhưng cũng có những bước chân mạnh bạo đầy vũ lực của những chàng trai đang phung phí sức.  Chắc hẳn sẽ không phải là một khó khăn chịu đựng cho tôi khi đón nhận những bước chân nhẹ nhàng êm đềm cũng như những bước chân thướt tha dịu dàng, nhưng còn những bước chân mạnh bạo đầy vũ lực thì sao?  Nó sẽ làm tôi nhói đau, đôi khi nó sẽ mang đến cho tôi những vết thương rướm máu.  Tôi có chịu đựng được không?  Tôi còn tiếp tục làm hòn đá lót đường trong công việc “xây dựng nước Chúa” nữa hay không?

************************

Lạy Chúa! Xin ban ơn giúp sức cho con, để con mãi mãi là một trong muôn vàn hòn đá lót đường, để  anh em của con bước lên và đi đến với Chúa.  Xin cho con luôn biết ẩn mình chìm sâu trong lòng đường, để  làm tròn “ơn gọi” mà Chúa đã mời gọi và  đặt để nơi con. Amen .

Duyên Lãng

PHẢN BỘI TẠI BỮA TIỆC LY

Lễ Vượt Qua là lễ quan trọng nhất của người Do Thái.  Đó là việc kỷ niệm hằng năm về sự giải thoát dân Israel khỏi ách nô lệ người Ai Cập.  Lễ này cử hành vào ngày 13 tháng Nisan (khoảng tháng Tư theo công lịch), nhưng vì ngày của người Do Thái bắt đầu vào lúc mặt trời lặn nên lễ thực sự bắt đầu từ lúc mặt trời lặn ngày 14 tháng Nisan.  Đối với Chúa Giêsu và các môn đệ, chắc chắn nhiều người khác cũng vậy, bữa ăn vượt qua được ăn vào chiều thứ Năm của năm đó.

Chuẩn Bị

Các môn đệ biết Thầy Giêsu muốn ăn Lễ Vượt Qua tại Giêrusalem, nhưng chưa chắc Thầy có muốn ăn ở đó hay không.  Họ đến gần Ngài và hỏi: “Thầy muốn chúng con đi dọn cho Thầy ăn lễ Vượt Qua ở đâu?”  Chúa Giêsu sai Phêrô và Gioan đi chuẩn bị những gì cần thiết và dặn dò: “Các anh đi vào thành, và sẽ có một người mang vò nước đón gặp các anh.  Cứ đi theo người đó.  Người đó vào nhà nào, các anh hãy thưa với chủ nhà: Thầy nhắn: “Cái phòng dành cho tôi ăn lễ Vượt Qua với các môn đệ của tôi ở đâu?”  Và ông ấy sẽ chỉ cho các anh một phòng rộng rãi trên lầu, đã được chuẩn bị sẵn sàng: và ở đó, các anh hãy dọn tiệc cho chúng ta.”  Hai môn đệ ra đi.  Vào đến thành, các ông thấy mọi sự y như Người đã nói.  Và các ông dọn tiệc Vượt Qua (Mc 14:12–16).

Trước giờ đã định, Phêrô và Gioan đã chuẩn bị xong cho bữa ăn mừng Lễ Vượt Qua, Chúa Giêsu và 10 môn đệ khác đến phòng tiệc.  Lúc đó khoảng 6 giờ chiều.  Tất cả chờ tiếng kèn đồng được các tư tế thổi tại Đền Thờ báo thời điểm mặt trời lặn để có thể bắt đầu dùng bữa.

Dạ Tiệc Bắt Đầu

Khi các môn đệ ngồi vào bàn ăn, cuộc tranh luận xảy ra về chuyện ưu tiên cao – thấp, trước – sau.  Chúa Giêsu quở trách họ và dạy bài học về đức khiêm nhường.  Ngài cởi áo, thắt lưng, đổ nước vào chậu, và rửa chân cho từng người.  Phêrô không chịu cho Thầy rửa chân mình, Chúa Giêsu nói với ẩn ý: “Anh em đã sạch, nhưng không phải tất cả đâu!” (Ga 13:10).  Thánh Gioan cho chúng ta biết rằng Chúa Giêsu ám chỉ môn đệ Giuđa.  Có thể Ngài nói lời đó khi di chuyển từ chỗ Phêrô tới chỗ Giuđa, và có ý cho Giuđa hiểu rằng Ngài đã biết rõ ý định đen tối của ông.

Khi mọi người yên vị, Chúa Giêsu nói thêm về bài học Ngài vừa dạy: “Anh em đã biết những điều đó, nếu anh em thực hành thì thật phúc cho anh em!”  Tiếp tục ám chỉ Giuđa, Chúa Giêsu nói: “Thầy không nói về tất cả anh em đâu.”  Có lẽ các môn đệ hiểu Chúa Giêsu đã sai lầm khi chọn một kẻ phản bội làm môn đệ, nên Ngài nói thêm: “Chính Thầy biết những người Thầy đã chọn, nhưng phải ứng nghiệm lời Kinh Thánh sau đây: Kẻ đã cùng con chia cơm sẻ bánh lại giơ gót đạp con” (Ga 13:17-18).  Câu này được Chúa Giêsu trích dẫn từ Cựu Ước (Tv 41:10), trực tiếp nói tới Đa-vít, và gián tiếp nói tới Đức Kitô, vì Đa-vít được mô tả trước về Đấng Mêsia – Đức Giêsu Kitô.  Chúa Giêsu cho các môn đệ biết trước để rồi họ sẽ nhận ra rằng lời tiên tri này nói về Ngài.

Tâm Thần Xao Xuyến

Thánh Gioan cho biết rằng Chúa Giêsu “cảm thấy tâm thần xao xuyến” (Ga 13:21).  Rõ ràng Chúa Giêsu phiền lòng vì sự hiện diện của Giuđa.  Ngài đã bật khóc vì thương Giêrusalem và nay lại buồn vì sự hiện diện của một con người được chọn mà chống lại Ngài, mê muội và cố chấp đi theo đường xấu.  Một lần nữa, Chúa Giêsu lại nói về sự phản trắc, lần này Ngài nói thẳng thắn hơn: “Thầy bảo thật anh em, có người trong anh em sẽ nộp Thầy, mà lại là người đang cùng ăn với Thầy” (Mc 14:18).  Chúa Giêsu cho biết lý do khiến Ngài xao xuyến.  Ngài bị phản bội bởi một người đồng bàn với Ngài, một người thân thiện thuộc Nhóm Mười Hai.

Cuối cùng, ý nghĩa trong lời nói của Chúa Giêsu cũng thấm sâu vào trí óc ngờ vực của các môn đệ.  Họ nhận ra rằng Ngài không dùng hình tượng trong lời nói mà Ngài xao xuyến.  Các môn đệ bắt đầu cảm thấy buồn và xao xuyến.  Họ nhìn nhau và thắc mắc, nhưng ánh mắt của họ buồn bã hơn là nghi ngờ.  Ai cũng sợ chính mình là người mà Thầy ám chỉ.

Chúa Giêsu đã xác định khi Giuđa hỏi có phải là mình hay không.  Chúa Giêsu vẫn tránh nói rõ kẻ phản bội và trả lời chung: “Chính là một trong Nhóm Mười Hai đây, mà là người chấm chung một đĩa với Thầy” (Mc 14:20).  Có thể cách diễn tả của Ngài chỉ là cách nói khác một chút: “Người cùng ăn với Thầy.”  Rồi Ngài nói tiếp: “Đã hẳn, Con Người ra đi theo như lời đã chép về Người.  Nhưng khốn cho kẻ nào nộp Con Người: thà kẻ đó đừng sinh ra thì hơn!” (Mc 14:21).  Chúa Giêsu chịu khổ nạn không phải là Ngài bị lừa hoặc bị ép buộc, mà Ngài chấp nhận hoàn toàn tự nguyện.

Đó là những lời đáng sợ nhất mà Chúa Giêsu đã nói khi còn trên thế gian.  Sự đe dọa đó không thể tránh: đó là lời đe dọa trực tiếp về án phạt đời đời đối với Giuđa.  Hẳn là tốt hơn cho Giuđa được sinh ra nếu thời gian không đến khi ông thị kiến hạnh phúc Nước Trời, nhưng điều có thể này có vẻ bị loại trừ qua lời nói của Chúa Giêsu.

Có thể là lời nói của Chúa Giêsu đã làm gián đoạn nghi vấn của các môn đệ: “Thưa Thầy, chẳng lẽ con sao?” (Mt 26:25a).  Giuđa biết rất rõ rằng Chúa Giêsu ám chỉ ông, nhưng ông lảng tránh, nên cũng hỏi Thầy xem sao, và Chúa Giêsu liền xác định: “Chính anh nói đó!” (Mt 26:25b).  Đối với những người khác hỏi, Chúa Giêsu không nói gì.  Nhưng với Giuđa thì Chúa Giêsu xác định ngay.  Rõ ràng là Giuđa giả hình và có ý định đen tối.

Giuđa Bỏ Trốn

Phêrô ra dấu với Gioan và hỏi nhỏ: “Hỏi xem Thầy muốn nói về ai?”  Gioan ghé sát vào Chúa Giêsu và thì thầm: “Thưa Thầy, ai vậy?”  Chúa Giêsu trả lời: “Thầy chấm bánh đưa cho ai thì chính là kẻ ấy” (Ga 13:26).  Rồi Ngài chấm một miếng bánh, trao cho Giuđa, con ông Simôn Ítcariốt.  Gioan thấy Giuđa nhận miếng bánh thì cảm thấy ái ngại.  Phúc Âm không thấy nói Gioan có cho Phêrô biết kẻ phản bội hay không, rất có thể Phêrô không biết.

Lúc này, Thánh sử Gioan lại đề cập sự ảnh hưởng của Satan: “Y vừa ăn xong miếng bánh, Satan liền nhập vào y” (Ga 13:27a).  Khi xác định Giuđa là kẻ phản bội, có vẻ như Chúa Giêsu loại ông khỏi tông đồ đoàn.  Giuđa càng bị Thiên Chúa loại trừ thì Satan càng thoải mái chiếm hữu ông.  Càng khước từ ơn Chúa thì càng yếu đuối, không đủ sức chống lại ma quỷ.

Hy vọng cuối cùng đối với Giuđa trở nên mong manh.  Chúa Giêsu không còn hy vọng gì ở Giuđa nữa.  Lực bất tòng tâm, Ngài nói với Giuđa: “Anh làm gì thì làm mau đi!” (Ga 13:27b).  Chúa Giêsu muốn không bận tâm tới sự có mặt của kẻ phản bội để có thể dành chút thời gian còn lại cho các môn đệ trung tín.  Các môn đệ khác nghe Chúa Giêsu nói và tưởng là Ngài bảo Giuđa mua đồ chuẩn bị lễ và bố thí cho người nghèo.

Có thể tưởng tượng rằng Thánh Gioan như chết lặng khi Giuđa bỏ ra ngoài sau khi nhận miếng bánh từ tay Chúa Giêsu.  Khi Giuđa đi ra cửa, Gioan thấy bóng tối bao phủ Giuđa như chiếc áo khoác.  Bóng tối bên ngoài tương phản với ánh sáng trong phòng.  Gioan nhận thấy sự tương phản đó nên đã viết: “Lúc đó, trời đã tối” (Ga 13:30).

Câu nói ngắn gọn của Thánh Gioan tạo ấn tượng mạnh mẽ.  Có vẻ như Thánh Gioan nhìn vào chính bóng tối khác với một hiện tượng vật lý; bóng tối mà Giuđa đi vào là một biểu tượng.  Đó là giờ của bóng tối, “người ta đã chuộng bóng tối hơn ánh sáng, vì các việc họ làm đều xấu xa” (Ga 3:19); đó là thời của quyền lực tối tăm (Lc 22:53), quyền lực này đã chiếm hữu linh hồn Giuđa; chính vì bóng tối này mà ánh sáng chiếu soi, và “bóng tối đã không diệt được ánh sáng” (Ga 1:5).

Phêrô Vấp Ngã

Sau Bữa Tiệc Ly, Chúa Giêsu tha thiết nói với 11 môn đệ để cảnh báo họ về những gì sắp xảy ra.  Ngài nói: “Đêm nay tất cả anh em sẽ vấp ngã vì Thầy.  Vì có lời đã chép: Ta sẽ đánh người chăn chiên, và đàn chiên sẽ tan tác” (Mt 26:31).  Ngài không ngoại trừ ai: Tất cả sẽ vấp ngã vì Ngài.

Chúa Giêsu trích dẫn lời Kinh Thánh trong sách Dacaria nói về Ngài: “Hãy đánh mục tử, đàn chiên sẽ tan tác” (Dcr 13:7).  Các sự kiện trong đêm hôm đó và ngày hôm sau thực sự ứng nghiệm mọi lời Chúa Giêsu đã nói về cuộc khổ nạn của Ngài.  Mặc dù các môn đệ đã được cảnh báo trước, chuẩn bị trước, họ vẫn không dám đối diện với sự thật, và thực tế tang thương của Đức Kitô đã khiến họ quá bất ngờ.

Một lần nữa, Phêrô lại làm ngơ những gì Thầy Giêsu đã nói và chuyển sang chủ đề khác mà ông đang nghĩ.  Ông hoàn toàn trái ngược với Thầy Giêsu.  Chúa Giêsu nói: “Anh sẽ vấp ngã, anh sẽ chối Thầy.”  Nhưng Phêrô nói mạnh: “Dầu tất cả có vấp ngã đi nữa thì con cũng nhất định là không” (Mc 14:29).  Ông rất tự tin, hoàn toàn xác nhận rằng tất cả các đồng môn vấp ngã, ngoại trừ ông – nghĩa là ông sẽ không bao giờ vấp ngã.

Lời xác quyết của Phêrô vô hiệu.  Câu trả lời của Thầy Giêsu quả quyết và xác định.  Lời nói trước rất rõ ràng và mạnh mẽ: “Thầy bảo thật anh: hôm nay, nội đêm nay, gà chưa kịp gáy hai lần, thì chính anh, anh đã chối Thầy đến ba lần” (Mc 14:30).  Các sự kiện đêm hôm đó chứng tỏ lời nói tiên tri của Chúa Giêsu về Phêrô và các môn đệ đều ứng nghiệm.

Đêm Định Mệnh

Trước khi rời Phòng Tiệc Ly, Chúa Giêsu và các môn đệ đã hát Thánh Vịnh – gọi là Hallel.  Đây là một phần trong nghi thức Lễ Vượt Qua.  Sau đó mọi người đi tới Vườn Dầu ở phía Đông.  Có lẽ lúc đó trong khoảng 10 giờ tới 11 giờ đêm.  Trăng rằm dịp Lễ Vượt Qua đã lên cao trên Núi Mô-áp ở phía Đông và tỏa ánh sáng nhạt trên thành phố tĩnh lặng.  Nếu truyền thống này đúng, nhóm lính tráng hẳn là không phải đi xa để tới dinh Cai-pha, nơi họ chuẩn bị bắt Chúa Giêsu ngay đêm hôm đó.

Chúa Giêsu và các môn đệ rời thành phố để tới thung lũng và ngang qua Fountain Gate.  Khi ra ngoài thành phố, họ đi về phía Bắc trên con đường dọc theo con suối Cedron, suối này khô cạn vào thời điểm đó.  Lúc này, nhìn suối Cedron sâu và tối, phân cách thành phố ở phía Tây với Núi Ô-liu ở phía Đông.  Họ đi dọc theo con đường ở dưới khe núi tối tăm, nhưng bên trên có ánh trăng chiếu sáng trên thành phố ở hai bên nên thấy ánh sáng mở trên các cây ô-liu ở triền núi.  Ngay đối diện Đền Thờ, không xa chiếc cầu hiện nay, hướng về phía Đông và tới Vườn Dầu trên sườn đồi.  Hành trình từ Phòng Tiệc Ly phải đi qua vùng địa thế khó khăn và có thể phải mất khoảng 30 phút.

Lm Ralph Gorman
Trầm Thiên Thu (chuyển ngữ từ CatholicExchange.com)

NIỀM TIN TRƯỚC CÁI CHẾT

Cơn dịch hoành hành trong vùng thổ dân Bắc Cực. Vị truyền giáo kể :

Cơn dịch hơi lắng xuống, tôi thắng cái xe trượt tuyết và trẩy lên vùng băng tuyết Cực Bắc của xứ đạo, cách 100 cây số, để thăm những giáo dân khốn khổ của tôi.

Thật kinh hoàng!  Nhà nào cũng có bệnh nhân, thần chết đã thu hoạch một mùa phong phú.  Tôi thấy mười một xác chết cứng lạnh nằm trên tấm chiếu.  Trời 40 độ âm.  Tiến lại gần, tôi sững sờ thấy mỗi xác ôm trong tay một gói nhỏ, một miếng vỏ cây, dùng làm giấy của người Bắc Cực.  Một ý nghĩ u buồn, tôi thầm nghĩ trong đầu :

– Mê tín bẩn thỉu !

Tôi cúi nhặt một vài tờ giấy. Trên mỗi tờ giấy có những hàng chữ :

– Chỉ một mình cha mới được đọc những hàng chữ này.

Tờ thú tội của họ.

Khi những con người khốn khổ này thấy mình sắp chết và không gặp được các cha để xưng tội, họ viết tội lên miếng giấy vỏ cây.  Không biết họ tự viết hay nhờ người khác viết cho.  Tôi không biết… ?

Cuối tờ xưng tội nào cũng kết như nhau:

– Thưa cha, con xin cha dâng một lễ cho linh hồn con, thay vì bổng lễ con xin dâng cha bộ da con Luyết Thử … bộ da con Hải Cẩu … cái búa của con … v… v…

Niềm tin của những người thổ dân này khiến tôi xúc động, nước mắt tràn mi.  Tôi đã dạy cho họ, khi không thể xưng tội, lòng thành tâm thống hối cách trọn cũng xoá bỏ được tội lỗi.  Đây là dấu chứng hùng hồn và chân tình họ để lại nói lên niềm tin vào Chúa trước khi họ chết.

Những thổ dân Bắc Cực sống và chết như thế đấy, khiến chúng ta phải hổ thẹn.

**************************

Con người chúng ta đang sống trong một thế giới văn minh, hiện đại vượt bực.  Và hình như để chạy đua với nền văn minh đó, con người cũng đang phải tất bật sống hoà nhập vào cái cộng đồng đô hội đó.  Thậm chí có những người không còn thảnh thơi trong bữa điểm tâm buổi sáng, ngồi ngay trên xe bus nhai ổ bánh mì, hoặc vài ba trái bắp, nắm xôi … tiện cho đôi đàng, vừa đi vừa ăn cũng xong bữa điểm tâm; bước xuống xe là đúng giờ vào ca.  Cuộc sống vật chất là phải tranh thủ lấy từng giờ từng phút, làm hết ca còn tranh thủ làm tăng ca để kiếm thêm lương phụ trội.  Tất cả cũng chỉ lo cho gia đình mình có lương thực hằng ngày, lo cho con cái mình ăn học nên người… và còn bao nhiêu cái lo nữa cho gia đình.  Đây cũng là một hình thức sinh hoạt tốt đối với đại đa số các gia đình;  nhưng đó mới chỉ là một phần trong cuộc sống.  Phần còn lại, quan trọng cần thiết hơn chính là chuyện chăm chút cho đời sống tâm linh, cho việc sống đạo, nếu tất cả đều thể hiện được như chuyện kiếm cơm, áo, gạo, tiền như trên, để thể hiện cái niềm tin, cách sống đạo của chính mình, thì quả đó là một điều hạnh phúc biết bao.

Qua câu chuyện trên, chúng ta thấy những thổ dân sống nơi vùng Bắc Cực giá lạnh, họ phải phấn đấu để đương đầu với khí hậu khắc nghiệt, nhưng họ đã thể hiện niềm tin của họ thật đáng cho ta ngưỡng mộ thán phục.  Quả là những thổ dân này thiệt thòi biết bao khi sống trong vùng Bắc Cực lạnh giá, từ vật chất đến tinh thần, họ thiếu thốn nhưng họ vẫn vui khi chung sống bên nhau.  Đặc biệt, qua những nghĩa cử hành động của những người đang đứng trước ngưỡng cửa của sự chết.  Họ đã thực sự dọn mình ăn năn tội trước khi nhắm mắt, tuy trong giờ phút lâm tử họ không được lãnh nhận bí tích giải tội và xức dầu.  Nhưng chính họ đã thể hiện niềm tin của mình bằng những miếng giấy xưng tội như trên.  Cử chỉ và hành động đó chắc chắn Chúa sẽ tha thứ và rước linh hồn họ về hưởng bên Thánh Nhan Ngài.

**************************

Lạy Chúa, Chúa đã cho con được hưởng những thuận lợi hơn những người thổ dân trên.  Nhưng con đã không biết vận dụng những thuận lợi đó để làm nảy sinh ra những hoa trái tốt tươi, mà đôi khi còn ơ hờ trễ nải trong việc sống đạo.  Xin Chúa giúp con biết mạnh dạn, dũng cảm để con thể hiện niềm tin của con cách mạnh mẽ giữa đời thường.  Bằng cách sống theo lời Chúa đã dạy : là mến Chúa và yêu người.  Xin Chúa giúp con thực hiện chu toàn được hai điều trên.  Vì đây là hành trang thể hiện chính niềm tin của con, để chuẩn bị cho ngày Chúa sẽ gọi con về trình diện với Chúa.  Amen!

Pet. PBH