CẦU NGUYỆN LÀ CHIẾN THUẬT

Trong cuộc khảo thí tại trường sĩ quan trẻ, vị Thiếu tá giám khảo hỏi một chuẩn uý :

– Trong một cuộc hành quân, đơn vị do anh chỉ huy rơi vào tình huống này : Phía trước và hai bên đơn vị của anh bị quân đich vây chặt, chúng chặn cả lối rút lui của anh, có nghĩa là đơn vị anh bị bao gọn, lúc đó anh xử trí thế nào?

Mọi con mắt của Ban Giám Khảo đổ dồn về phía anh sĩ quan trẻ, anh suy nghĩ một lát rồi đứng nghiêm trả lời quyết định:

– Thưa Thiếu tá và Ban Giám Khảo, tôi sẽ hạ lệnh : CẦU NGUYỆN

Tất cả Ban Giám Khảo nhìn nhau bỡ ngỡ, không ai nghĩ tới câu trả lời như thế. Viên Thiếu tá vỗ vai anh sĩ quan trẻ và nói:

– Anh hãy xử trí đúng như hôm nay nhé!

****************************

Sách Tin Mừng ghi lại cách sống của Chúa, chứa đựng cả một kho tàng về gương cầu nguyện:

  • Sau khi chịu Phép rửa tại sông Giođan, Chúa lên núi ăn chay và cầu nguyện, để bắt đầu cho bước đường truyền giáo sắp tới. 40 ngày đêm (Mt 4,2b), một Vị Thiên Chúa mang thân phận con người cũng phải ăn chay cầu nguyện để xin Thiên Chúa Cha chúc lành cho việc làm Chúa sắp thực hiện.
  • Chúa dạy hãy cầu nguyện nơi kín đáo, đừng huênh hoang chỗ đông người (Mt 5,4-6)
  • Chúa đã dạy các Tông đồ cách cầu nguyện bằng Kinh Lạy Cha. (Mt 4,7-14)
  • Chúa cầm 2 chiếc bánh, 5 con cá dâng lời cầu nguyện, chúc tụng Thiên Chúa Cha, để thực hiện một phép lạ vĩ đại: Hoá Bánh ra nhiều cho 5000 người đàn ông, không kể đàn bà, trẻ em ăn, và còn dư 12 thúng đầy. (Mt 14,12-21)
  • Chúa dạy nếu cùng nhau hiệp lời để cầu nguyện, ở đâu có hai ba người họp lại nhân danh Thầy, thì Thầy ở đó giữa họ. (Mt 18,19-20).
  • Trước khi chịu khổ hình Chúa đem theo một số tông đồ vào vườn Giệtximani để cầu nguyện cùng Thiên Chúa Cha. Trước sự thử thách Chúa sắp trải qua, mồ hôi hoà lẫn máu nhỏ xuống. Một sự thử thách cao đến tột độ đối với bản tính con người của Chúa. (Mt 26,36-46)
  • Một lời cầu nguyện của Chúa Giêsu gồm 26 câu , đoạn 17 trong Tin mừng Thánh Gioan.
  • Trên Thánh Giá trước khi tắt hơi thở Chúa dâng lên Thiên Chúa Cha lời nguyện cuối cùng :Thế là đã hoàn tất. (Ga 19,30b)

… … …

Tôi còn nhớ có lần tôi đọc trong tác phẩm SỐNG HẠNH PHÚC của TGM Fulton J. Sheen có một câu chuyện kể về tấm gương sáng về cầu nguyện của tổng thống Abraham Lincoln.

Một nhân chứng đương thời với A. Lincoln, kể lại rằng ông ta có sống với A. Lincoln trong ba tuần lễ ngay sau khi trận đánh Bull Rull kết thúc :

– Đêm ấy tôi không ngủ được. Tôi bèn thử dợt lại những gì phải nói trước công chúng sáng hôm sau đó. Đã quá nửa đêm, đúng ra là gần hừng đông. Và tôi nghe có tiếng thầm thì trong phòng Tổng Thống ngủ. Cửa phòng hé mở. Theo bản năng. Tôi bước lại gần và thấy một cảnh không thể nào quên được. Tôi thấy Tổng Thống đang quì bên một cuốn Kinh Thánh đang mở. Ánh sáng trong phòng chỉ vừa đủ. Ngài quay lưng về phía tôi. Tôi đứng lặng một lúc, quá đỗi bàng hoàng và kinh ngạc. Rồi tôi nghe Tổng Thống cầu nguyện :

–  “Lạy Chúa, Chúa đã nghe lời cầu khấn của Salômon trong đêm khuya, xin cho được ơn khôn ngoan. Xin Chúa nhậm lời con đây, con không thể dẫn dắt dân tộc này nếu Chúa không ra tay giúp đỡ con. Con là kẻ nghèo hèn và tội lỗi. Lạy Chúa, Chúa đã nhậm lời cầu xin của Salômon, xin hãy nghe lời con nài van mà cứu lấy đất nước này!”

Hình ảnh qua những tấm gương về việc cầu nguyện của anh chàng sĩ quan trẻ, của Tổng Thống A. Lincoln, đặc biệt qua Đức Giêsu đã để lại cho tôi những tấm gương đáng để cho tôi noi theo. Vì cầu nguyện chính là những lúc tôi được diện kiến với Chúa, để hàn thuyên tâm sự. Chính những lúc đó là lúc Chúa đang nghe tôi nói, và Chúa sẽ dẫn đường chỉ lối cho tôi đi. Câu trả lời của anh sĩ quan trẻ cho thấy một niềm xác tín đáng tin cậy nơi anh ta, đó là CẦU NGUYỆN.

Trong cuộc sống, thường tình tôi nghĩ đến Chúa khi gặp những đau khổ, thử thách, ngoài ra khi bình an, phẳng lặng tôi ít khi nào nhớ đến để cám ơn Chúa. Con thật là vô ơn bạc nghĩa quá Chúa nhỉ?

****************************

Lạy Chúa, từ đây xin cho con biết đến với Chúa trong cuộc sống hằng ngày. Những lúc thư thái bình an, cũng như lúc gặp gian nan thử thách, cho con biết đến với Chúa để cùng hàn huyên tâm sự chia sẻ niềm vui, nỗi buồn. Xin giúp con biết thực tâm tin tưởng, cậy trông, phó thác nơi Trái Tim đầy lòng thương yêu của Chúa.

  • Biết cảm tạ, tri ân Chúa đã ban cho con được sự bình an trong một ngày sống.
  • Biết  tin tưởng, phó thác vào ơn Chúa giúp, để con dùng nghị lực vượt qua những khó khăn. Amen

Pet. PBH

PHẢI RỬA CHÂN CHO NHAU

Người biết mình sắp qua đời thường để lại di chúc cho con cái.  Di chúc nói lên ước nguyện, lời nhắn nhủ hay lệnh truyền của người sắp ra đi.  Có thể nói Thầy Giêsu khi biết cuộc Khổ Nạn gần đến cũng đã để lại một di chúc kép cho các môn đệ dấu yêu:  Ngài đã rửa chân cho các môn đệ và nhất là Ngài đã lập bí tích Thánh Thể.

Thứ Năm Tuần Thánh là ngày chúng ta đặc biệt nhớ đến di chúc ấy.  Sống di chúc của Chúa Giêsu là cách biểu lộ tình yêu đối với Ngài.  Có nhiều điểm giống nhau nơi việc Rửa chân và lập Bí tích Thánh Thể.  Cả hai đều là những cử chỉ Thầy Giêsu làm lúc cận kề cái chết.  Cả hai đều được làm trong bầu khí một bữa ăn tối gần lễ Vượt Qua.  Vào lúc cuối đời, sau bao năm tận tụy với sứ mạng phục vụ, Thầy Giêsu muốn gói ghém trong hai cử chỉ đơn giản ấy lễ hiến dâng đời mình.  Cả hai đều tượng trưng cho cái chết tự hạ trên thập giá.

Rửa chân đòi Thầy phải cúi xuống rất sâu, phải trở thành tôi tớ phục vụ.  Rửa chân là điều mà tôi tớ không hẳn phải làm cho chủ, thì bây giờ Thầy làm cho trò.  Cái chết trên thập giá là sự phục vụ cao nhất được diễn tả qua việc rửa chân.

Bí tích Thánh Thể còn diễn tả cách tuyệt vời hơn cái chết hy sinh ấy.  Trong bí tích này, tấm bánh trở nên Mình Thầy bị bẻ ra và trao đi.  Rượu trở nên Máu Thầy, Máu sẽ bị đổ ra cho muôn người trên thế giới.  Trong cả hai biến cố Rửa chân và Bí tích Thánh Thể, Thầy Giêsu đều mời các môn đệ tham dự cách tích cực.  Tham dự vào cái chết của Thầy bằng cách để cho Thầy rửa chân, hay tham dự bằng cách ăn uống Mình và Máu Ngài.

Hai biến cố trên không phải là chuyện chỉ xảy ra một lần bởi Thầy Giêsu.  Thầy mời các môn đệ cũng làm như Thầy, và lặp đi lặp lại những cử chỉ đó.  “Anh em cũng phải rửa chân cho nhau” (Ga 13, 14).  “Anh em hãy làm việc này mà tưởng nhớ đến Thầy (Lc 22, 19).  Cúi xuống phục vụ tha nhân và lãnh nhận Bí Tích Thánh Thể sẽ giúp chúng ta tham dự vào cái chết và sự Phục sinh của Chúa Giêsu.  Muốn ở lại trong tình thương của Thầy Giêsu, cần giữ lệnh Thầy truyền (Ga 15, 10).

Mà “đây là lệnh truyền của Thầy, anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 15, 12).  Hơn nữa, Thầy Giêsu còn cho ta một cách khác để ở lại trong Thầy: “Ai ăn Thịt và uống Máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy” (Ga 6, 56).

Thứ Năm Tuần Thánh là ngày lễ của Tình Yêu theo đúng nghĩa nhất. Yêu là cúi xuống phục vụ, yêu là bẻ đời mình cho tha nhân như Thầy Giêsu.  Ước gì chúng ta được ở lại trong tình yêu của Giêsu nhờ biết yêu.

****************************************

Lạy Thầy Giêsu, khi Thầy rửa chân cho các môn đệ, chúng con hiểu rằng Thầy đã làm một cuộc cách mạng lớn.  Thày dạy chúng con một bài học rất ấn tượng khi Thầy bưng chậu nước, bất ngờ đến với các môn đệ trong bữa ăn, khi Thầy cúi xuống, dùng bàn tay của mình để rửa chân rồi lau chân cho họ. 

Chắc Thầy đã nhìn thật sâu vào mắt của từng môn đệ và gọi tên từng người.  Giây phút được rửa chân là giây phút ngỡ ngàng và linh thánh. 

Lạy Thầy Giêsu, thế giới chúng con đang sống rất thấm bài học của Thầy.  Chúng con vẫn xâu xé nhau chỉ vì chức tước và những đặc quyền, đặc lợi.  Ai cũng sợ phải xóa mình, quên mình.  Ai cũng muốn vun vén cho cái tôi bất chấp lương tri và lẽ phải.  Khi nhìn Thầy rửa chân, chúng con hiểu mình phải thay đổi cách cư xử.  Không phải là ban bố như một ân nhân, nhưng khiêm hạ như một tôi tớ.  Từ khi Thầy cúi xuống rửa chân cho anh Giuđa, kẻ sắp nộp Thầy, chúng con thấy chẳng ai là không xứng đáng cho chúng con phục vụ.

Lạy Thầy Giêsu, Thầy để lại cho chúng con một di chúc bằng hành động.  Thầy đã nêu gương cho chúng con noi theo, để rửa chân chẳng còn là chuyện nhục nhã, nhưng là mối phúc.  Xin cho chúng con thấy Thầy vẫn cúi xuống trên đời từng người chúng con, để nhờ đó chúng con có thể cúi xuống trên đời những ai khổ đau bất hạnh.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu

TÌM LẠI SỰ NGẠC NHIÊN

Mấy năm trước, tờ Chicago Tribune (Diễn đàn Chicago) có đăng bài viết của Amelia Bahl nhan đề: “Đi đạo với Bà Tôi”.  Bài được viết theo thể đối thoại như sau;

Ricky hỏi:
– Thưa bà tại sao cây lại thay lá vào cuối mùa hạ?

Bà trả lời:
– Vì những lá cây cũ mèm xơ xác rồi, cần mặc lấy lá mới.
– Những lá mới từ đâu đến vậy?
– Từ sâu dưới lòng đất, bà mẹ thiên nhiên luôn bận bịu chuẩn bị lá mới cho chúng.
– Bà ơi, có bao giờ bà thấy bầu trời giống như một hồ nước úp lộn ngược không?
– Và những áng mây bé tí kia trông giống những chiếc thuyền buồm phải không nào?
– Cháu thắc mắc chả hiểu chúng dương buồm đi về đâu?
– Có lẽ đi dự “hội mây” đó cháu.
– Chúng sẽ làm gì ở đó nhỉ?
– Có lẽ để quyết định xem trái đất có cần mưa thêm không?
– Chà! Chúa lo lắng tất cả mọi sự, bà nhỉ?

******************************

Bà của Ricky thực là một gương mẫu hoàn hảo cho người trưởng thành.  Bà không bị mất cảm thức của mình về những điều ngạc nhiên của trẻ thơ.  Biết ngạc nhiên là biết nhìn thấy sự vật giống như trẻ con nhìn thấy chúng.  Là biết đặt ra những câu hỏi tương tự như trẻ con thường hỏi.  Biết ngạc nhiên là biết nhìn mọi sự như chúng ta nhìn chúng lần đầu tiên, nghĩa là nhìn chúng với sự tươi mát lần đầu, toả ra sự mới mẻ từ đôi tay tạo dựng của Chúa khi chưa hề bị tì ố.  Biết ngạc nhiên là biết nhìn vào một cánh đồng cỏ ướt đẫm sau cơn mưa và nhận ra những dấu chân của Chúa trên đó.  Biết ngạc nhiên là biết nhìn vào đôi mắt trẻ thơ và nhận ra dấu tay của Thiên Chúa ẩn chứa trong đó.

Có một ví dụ thú vị cho vấn đề chúng ta đang bàn được thấy trong quyển sách của Charles Colson tựa đề “Born Again” (Tái sinh).  Colson một trong những người bị kết án trong vụ Watergate của tổng thống Nixon vào thập niên 1970.  Về sau, ông đã trở lại đạo Chúa.  Sự trở lại này đã để lại một ấn tượng sâu đậm trong tâm hồn ông mãi đến hôm nay.

Trong một đoạn sách của mình, Colson đưa chúng ta lùi về quá khứ 20 năm trước để tham dự một mùa hè thú vị mà ông đã trải qua cùng hai cậu nhóc, con của ông. Ông đã mua cho chúng một chiếc thuyền buồm dài 14 bộ (quãng 4 mét rưỡi) và đem nó ra hồ.  Khi cả ba đến bờ hồ, một cơn mưa phùn nho nhỏ của mùa hạ bắt đầu lất phất.  Tuy nhiên điều này chẳng làm cho họ quan tâm.

Sau khi thuyền rời khỏi bến, họ chỉ còn nghe thấy tiếng nước vỗ mạn thuyền và tiếng chiếc buồm sũng nước vỗ phành phạch trong gió.  Cậu bé Chris, 10 tuổi được giao nhiệm vụ điều khiển chiếc thuyền. Khi nhận thức được vai trò thuyền trưởng của mình, gương mặt cậu bé trông mới rạng rỡ làm sao! Ánh mắt cậu toé lên nỗi hào hứng khi biết rằng cậu đang nắm trong tay quyền điều khiển sức mạnh của gió. Nhìn vào khuôn mặt và ánh mắt cậu con trai, Colson hết sức sửng sốt.  Lúc đó, ông tâm sự với Chúa và ông vẫn còn nhớ mãi những lời tâm sự ấy:

“Lạy Chúa, xin cảm tạ Ngài đã ban cho con đứa con trai này, đã ban cho con giây phút kỳ dịêu này. Chỉ cần nhìn vào đôi mắt đứa nhỏ này, đời con đã thoả mãn rồi.  Trong tương lai, dù có xảy đến điều gì cho dẫu ngày mai con có phải chết, thì đời sống của con kể cũng đã mãn nguyện lắm rồi. Tạ ơn Chúa”.

Sau đó, Colson ngạc nhiên vì điều ông vừa làm. Trước đó, ông đâu có tin rằng Thiên Chúa có bản ngã, thế mà trong ngẫu hứng, ông lại thưa chuyện với Ngài như một Đấng có bản ngã.  Trong niềm vui vào giây phút ấy, tim ông đã vượt khỏi trí não để biểu lộ lời xác nhận sự hiện hữu của một Thiên Chúa hữu ngã.  Qua chính những lời cầu nguyện của mình, ông khám phá rằng dù ông chưa tự chứng minh được là có Thiên Chúa, ông vẫn có thể thưa chuyện với Ngài. Làm sao ông có thể thưa chuyện với Ngài được nếu không phải là tận thâm sâu tâm hồn ông vẫn ý thức rằng có ai đó đang lắng nghe ông từ một nơi nào đó. Thực thế, vào buổi trưa hè mưa phùn ấy, Colson đã khám phá ra cho mình điều mà các tác giả linh đạo luôn nhất trí với nhau, đó là: Sự ngạc nhiên là trọng tâm mọi lời khẩn nguyện và thờ phụng.

Điều này dẫn chúng ta đến với sứ điệp thực tiễn của bài Phúc Âm hôm nay.

Nếu chúng ta cảm thấy khó cầu nguyện và thờ phụng Chúa, có thể là vì chúng ta đã để cho cảm thức ngạc nhiên như trẻ con của mình bị khuất sau đám mây: có lẽ vì chúng ta đã không nghiêm chỉnh nghe theo lời Chúa Giêsu nói trong Phúc Âm hôm nay; “Ai không biết đón nhận nước Chúa như một trẻ nhỏ thì sẽ chẳng bao giờ vào được đó đâu”.

Có lẽ chúng ta đã đánh mất cảm thức ngạc nhiên như trẻ con của mình về vũ trụ. Có lẽ từ lâu lắm rồi chúng ta không còn đi bộ dạo chơi và trò chuyện với con cháu chúng ta.

Nhà viết tiểu thuyết hiện đại John Updike đã cảnh cáo chúng ta điều có thể xảy ra nếu chúng ta không còn biết tiếp xúc với những thành viên trẻ trong gia đình Thiên Chúa như sau:

“Nếu người lớn chúng ta không biết tiếp tục trò chuyện với trẻ con, chúng ta sẽ không còn là những con người nữa, mà chỉ còn là những cỗ máy biết ăn và biết kiếm tiền”. Nhà thừa sai vĩ đại Albert Schweitzer nói: “Bi kịch của cuộc sống chính là chúng ta đã chết mặc dù vẫn mang tiếng là đang sống”. Khi cảm thức ngỡ ngàng trước vũ trụ bắt đầu lịm tắt thì ý thức về cầu nguyện và phụng thờ cũng bắt đầu tàn lụi theo. Đây là một lời rất quan trọng và thực tiễn mà Chúa Giêsu dành cho chúng ta qua bài Phúc Âm hôm nay.

******************************

Để kết thúc xin mời anh chị em yên lặng hiệp ý cầu nguyện cùng tôi:

“Lạy Chúa, xin giúp chúng con giữ mãi được cảm thức ngạc nhiên trước cuộc sống, đừng để chúng con trở nên mù loà không nhìn thấy dấu tay Chúa trong vũ trụ quanh chúng con, đặc biệt nơi ánh mắt và khuôn mặt của các trẻ nhỏ.

Xin giúp chúng con biết luôn tiếp xúc với những trẻ em chung quanh chúng con, để đừng bao giờ quên lời Chúa Giêsu truyền dạy; “Kẻ nào không tiếp nhận nước Chúa như một trẻ nhỏ thì sẽ chẳng bao giờ vào được đó”.

Xin hãy giúp chúng con tái khám phá ra cách nào để ngạc nhiên ngõ hầu nhờ đó chúng con có thể tìm lại được cách thức cầu nguyện và phụng thờ Chúa.

Chúng con nguyện xin nhờ Chúa Giêsu là Đấng hằng sống hằng trị cùng Chúa và Chúa Thánh Thần đến muôn thuở muôn đời.”

Lm Mark Link, SJ

MUỐI CHO ĐỜI

Hạt muối thật bé nhỏ. Chẳng ai chú ý tới sự hiện diện của nó. Bên cạnh thịt, cá, rau cỏ, muối chỉ đóng vai phụ. Người ta chưng bày những món ăn đắt tiền. Người ta giới thiệu những món ăn cầu kỳ. Không thấy ai chưng bày muối. Chẳng có ai giới thiệu muối trong bữa tiệc lớn. Xét về giá trị kinh tế, muối chẳng đáng giá bao nhiêu.

Muối có đó nhưng không ai thấy muối.  Không chỉ vì muối bé nhỏ khiêm nhường mà vì muối phải tan biến đi. Phải tan biến đi muối mới có tác dụng. Muối ướp vào thịt cá mà không tan đi thì không thấm được vào thớ thịt, thớ cá, không giữ cho thịt tươi cá tốt được. Muối gia giảm vào cá kho, thịt rim, nước canh mà không tan đi thì khi ăn phải, người ta sẽ nhăn mặt bỏ đi. Chỉ khi tan biến đi, hoà tan vào thịt, cá, rau cỏ, muối mới có ích lợi.  Muối phải hiện diện nhưng lại phải tiêu huỷ đi thì mới có ích.

Tuy bé nhỏ khiêm nhường và vắng mặt, nhưng sự hiện diện của muối là một hiện diện tích cực. Tích cực vì góp phần bảo trì thực phẩm khỏi hư thối, vì nâng phẩm chất món ăn. Tích cực vì là một thành phần hầu như không thể thiếu trong các món ăn. Tuy không thấy và không nói ra, nhưng ai cũng ngầm hiểu trong mỗi món ăn đều có muối.

* * * * *

Khi dùng muối làm hình ảnh minh hoạ, chắc chắn Đức Giê-su cũng muốn cho các môn đệ của Người có những đặc tính của muối:

  • Người muốn các môn đệ của Người sống giữa nhân loại như muối ở trong thức ăn.
  • Người muốn các môn đệ của Người hiện diện thật khiêm nhường như những hạt muối bé nhỏ.
  • Người muốn các môn đệ của Người hiến thân mình cho nhân loại như những hạt muối hoà tan trong thực phẩm.

Nhưng để sự hiện diện bé nhỏ khiêm nhường mang yếu tố tích cực, các môn đệ phải giữ được vị mặn của muối. Vị mặn, đó là lòng yêu mến Chúa mặn nồng, là tình yêu tha nhân mặn mà, là sống tinh thần Tám Mối Phúc như Chúa đã dạy.

* * * * *

Lạy Chúa, Chúa tin tưởng con, nên đã gọi con là muối trần gian. Xin cho lòng con yêu mến Chúa tha thiết, để đem cho đời hương vị tình yêu. Amen

TGM. Giuse Ngô Quang Kiệt

ĐIỀU ƯỚC CỦA ÔNG GIÀ NOEL

Vào một ngày mùa đông năm 1979, tại nhà hàng bán thức ăn nhanh ở thành phố Kansas, bang Missouri (Mỹ), có một chàng trai tuổi ba mươi gặm nhấm nỗi buồn vì mới mất việc làm.  Đó là năm thứ hai liên tiếp anh bị sa thải đúng một tuần trước ngày lễ Giáng sinh.  Trong lúc chờ người phục vụ đem thức ăn đến cửa xe, anh chợt phát hiện cô ta chỉ mặc phong phanh một chiếc áo khoác mỏng. “Ta cứ tưởng mình là kẻ khốn khổ nhất thế gian, không ngờ người phụ nữ này còn khổ hơn, phải chống chọi với cái rét vì miếng cơm manh áo” – anh tự nhủ. Lúc trả tiền, anh đưa cô tờ 20 USD và bảo giữ phần tiền thừa.

Đó là đoạn mở đầu của câu chuyện cổ tích thời hiện đại về một “ông già Noel bí ẩn” lặng lẽ tặng tiền cho người nghèo trên đường phố vào dịp Giáng sinh suốt 26 năm qua.  Ông không thể nhớ hết mình đã giúp bao nhiêu người, có khi đó là một phụ nữ vô gia cư, một ông lão với chiếc áo len không lành lặn, người vợ góa của một lính cứu hỏa…  Hàng trăm gia đình đã nhận được niềm vui bất ngờ như thế từ ông già Noel bí ẩn. Đến nay, số tiền ông âm thầm trao tặng đã lên đến 1,3 triệu USD.

Danh tánh của “ông già Noel bí ẩn” có lẽ sẽ mãi là ẩn số với nhiều người, nếu tình thế không buộc ông phải lên tiếng.  Do suy kiệt thể lực sau những đợt hóa trị mạnh để chữa ung thư, “ông già Noel bí ẩn” đã quyết định hé lộ thân phận của mình với một hi vọng mãnh liệt, đó là truyền đến người khác niềm tin vào lòng tốt tình cờ, để ngày càng có nhiều người tiếp tục thực hiện công việc của ông.

Ông là Larry Stewart, một doanh nhân 58 tuổi sống tại thành phố Kansas, bang Missouri (Mỹ). Đến nay, Stewart vẫn không sao quên hình ảnh người nữ phục vụ 26 năm trước.  Khi nhận tờ giấy bạc 20 USD, môi chị bỗng run lên và nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. Chị run rẩy nói: “Thưa ông, ông không biết là điều này có ý nghĩa như thế nào đối với tôi đâu!”.  Người phụ nữ khiến Stewart nhớ lại câu chuyện của chính mình.

Năm 1971, Stewart lúc đó là một thanh niên thất nghiệp với gia tài duy nhất là chiếc ôtô đồng thời là căn nhà di động.  Không một xu dính túi, gã trai ấy đánh liều đến gọi bữa ăn sáng tại một nhà  hàng ở bang Missisippi, rồi giả vờ nói mình làm mất ví.  Người chủ nhà hàng đã làm động tác cúi xuống sàn rồi nhoài người về phía Stewart, đưa ra tờ 20 USD. “Chắc anh đánh rơi tiền này!” – ông ta nói. Đó là “tấm vé” giúp Stewart bắt đầu một cuộc đời mới. “Tôi đã cầu nguyện và hứa với Chúa sẽ tìm cách để trả lại”.

Stewart đã thực hiện được lời hứa ấy của mình.  Mỗi năm đến tháng mười hai, ông lại sắm vai ông già Noel xuống phố.  Ông đã lặn lội lái xe đến nhiều thành phố trên khắp nước Mỹ, đem niềm vui bất ngờ đến cho nhiều người.  Không chỉ tặng tiền mặt, Stewart còn lập một “hiệp hội những ông già Noel bí ẩn” (www.secretsantausa.com), với yêu cầu thành viên phải cam kết ít nhất một lần trong đời “làm một việc thiện ngẫu nhiên”. Đến nay, đã có gần 3.000 người tham gia hiệp hội này.

Vào tháng tư năm nay, Stewart được chẩn đoán mắc bệnh ung thư thực quản, đã di căn đến gan. Những đợt hóa trị mạnh đã rút cạn sức lực và khiến ông mất luôn cảm giác thèm ăn.  Stewart sụt gần 45kg, người gầy và xanh như tàu lá.  Nhưng ông chưa bao giờ nghĩ đến việc từ bỏ sứ mệnh của mình. “Tôi làm những việc này không phải vì bản thân.  Đó là một cách thể hiện tinh thần “tri ân bất cầu báo” (cho đi không cần nhận lại).

Giờ đây, sứ mệnh của Stewart không chỉ là tặng tiền người nghèo dù ông tiết lộ sẽ tặng 165.000 USD cho người nghèo trong mùa Giáng sinh năm nay. Ông ước gì có thể nói chuyện và truyền đi ngọn lửa của lòng tốt đến thật nhiều người, để thế gian không chỉ có một mà rất nhiều “ông già Noel bí ẩn” đem đến cho những người kém may mắn mùa Giáng sinh thật sự an lành. 

************************************

Lạy Chúa Giêsu Hài Đồng, Chúa đã không chọn một cung điện nguy nga nhưng lại chọn hang đá bò lừa hôi hám để sinh ra.  Chúa đã không sinh ra như một người giàu có nhưng lại sinh ra trong cảnh bần cùng khó khăn.  Xin cho con nhận ra hình ảnh một Chúa Giêsu bé nhỏ, nghèo nàn, đói khát, bơ vơ, lạnh lẽo… nơi những người kém may mắn xung quanh.  Xin cho con ít là một lần trong năm, nhân dịp kỷ niệm ngày sinh nhật Chúa, biết đưa cánh tay ra làm nghĩa cử bác ái với những người đang sống trong cảnh cơ hàn.  Xin cho con được một lần làm “ông già Noel bí ẩn” mang niềm vui và tình yêu đến với tha nhân.  Amen!

Sưu Tầm

NGẪU NHIÊN Ư?

Cơn bão hoành hành trong thung lũng hẹp ở Châu Mỹ như trút cả cuồng nộ xuống ngôi nhà thờ nhỏ, cũ kỹ đứng lẻ loi.  Ngôi nhà thờ đương đầu rất giỏi và gió chỉ làm bung một mảng tường nhỏ mới vá sau bàn thờ chính.  Bất tiện quá!  Lễ Giáng Sinh gần kề làm sao bít kịp cái lỗ hổng đó?  Không khéo nó lại lôi cuốn sự chú ý của người dự lễ hơn là cái hang đá.

Cha xứ nảy ra sáng kiến đi ra cửa hàng tạp hóa của một hội đoàn giới trẻ.  Người bán hàng đưa ra một bức thảm dệt tay kim tuyến lấp lánh chen với ngà, chung quanh viền ren Bỉ.  Chiếc thảm này trước kia được phủ trên một cái bàn trong cung điện cao sang, nhưng ở cái xó vùng sâu xa này, có ai thưởng thức được cái nghệ thuật quí giá đó?  Vì thế giá rẻ mạt.  Ừ, sao lại không mua bức thảm này che vào cái lổ hổng đó?  Ngài mua liền.

Ý kiến thế mà hay:  Bức thảm làm nhà thờ nổi bật lên!  Sáng sớm ngày áp lễ, cha xứ đến nhà thờ, ở chỗ chờ xe bus ngài gặp một bà đang đứng đợi xe trong gió lạnh, ngài bảo:

– Bà vào nhà thờ ngồi cho đỡ lạnh, còn 45 phút nữa xe mới qua đây.

Bà ta vào nhà thờ quì gối đọc kinh, mắt bà bỗng mở to ra, bà chạy lên gần ngắm nhìn, sờ sờ tấm thảm và thốt lên:

– Thưa cha, bức thảm này đúng là của chúng con.  Chồng con mua nó ở thủ đô nước Bỉ.  Cha coi, đây chính là ký hiệu của chúng con.

Bà kể cho cha nghe tấm thảm kịch của gia đình. Vợ chồng bà sống tại nước Áo, khi quốc xã Đức tràn tới, họ bỏ chạy.  Họ định trốn sang Thụy Sỹ, là phụ nữ , bà quá cảnh dễ dàng, còn chồng bà bị bắt lại, bà cho rằng ông đã chết trong trại tập trung rồi.  Cha xứ ngỏ ý muốn trao lại tấm thảm nhưng bà từ chối:

– Thưa cha, bức thảm để ở đây tốt hơn trong túp lều của con.  Con vui lòng chịu đựng cảnh khốn quẫn.  Con đi xin việc coi sóc nhà cửa nhưng người ta từ chối vì lý do con đã già!

Thánh lễ đêm Giáng Sinh, mọi người dự lễ đều ngắm nhìn gian thánh được trang trí lộng lẫy, những ánh nến càng tôn vẻ lấp lánh của bức thảm.  Lễ xong một ông đến xin gặp cha xứ, ông là chủ một hiệu kim hoàn.  Ông nói:

– Thưa cha, thực là lạ quá!  Bức thảm này đúng là của chúng con trước kia.  Khi chúng con sống ở Viên, thủ đô Áo Quốc, cứ mỗi lần mời Đức Cha đến dùng bữa, nhà con lại đem tấm thảm này ra trải bàn.

Cha xứ kể lại cho ông sự việc xảy ra sáng nay.  Ông hồi hộp xin cha:

– Cha có thể tả cho con vóc dáng của bà ấy được không?  Có lẽ nào lại chính là nàng?  Không lẽ nàng còn sống?

Ông xin cha hướng dẫn để theo dõi vết tích người đàn bà nghèo khổ đó.

Quả đúng là bà vợ của ông ta.  Chiều ngày lễ Giáng Sinh hai vợ chồng được đoàn tụ sau bao năm dài xa cách.  Một phép lạ của Tình Yêu Con Thiên Chúa.

*********************************

Mỗi khi chuẩn bị mừng lễ Giáng Sinh, Giáo Hội muốn nhắc nhở lại cho nhân loại một biến cố, ngày khởi đầu cho công cuộc Cứu Độ của Thiên Chúa, Giêsu Ngôi Hai  Con Thiên Chúa mặc lấy thân phận xác phàm con người hạ sinh trong hang bò lừa.

Chắc hẳn Thánh Giuse đã phải tần tảo chạy ngược chạy xuôi để tìm một chỗ trọ cho gia đình. Trong Tin Mừng Thánh Luca 2,7b viết: vì hai ông bà không tìm được chỗ trong nhà trọ.. Chắc hẳn dân chúng sống ở gần đó đã không quên nghĩ đến việc mở những quán trọ, để khách phương xa có chỗ trú chân, nhân việc Augustô ra chiếu chỉ mọi người phải về quê quán để khai tên tuổi.  Không phải vì không còn chỗ để trọ, nhưng có lẽ vì họ nhìn thấy cảnh nghèo nàn của gia đình Thánh Gia, hơn nữa Mẹ đang bụng mang dạ chửa, lại sắp sửa đến ngày mãn nguyệt khai hoa, tiếp đón hai người trong lúc này, đang trong tình trạng có nhiều điều sẽ phải giúp, gây cho họ nhiều phiền toái chăng? Thánh Giuse đành phải đưa vợ vào trú tạm nơi chuồng nhốt súc vật trong hang đá.  Và ngay đêm hôm đó, đêm sương tuyết giá lạnh của mùa đông.  Con Thiên Chúa ngự xuống trần gian, đem an bình xuống cho nhân loại, phát xuất từ nơi hang đá đó.  Những mục đồng là những người đầu tiên hạnh phúc được chiêm ngưỡng dung mạo của Đấng Cứu Thế ra đời.

Ngày nay trong dịp lễ kỷ niệm Giáng Sinh của Chúa, nhân loại đã phong phú hóa thành huy hoàng, hoành tráng với đèn điện nhấp nháy, máng cỏ sáng rực đèn điện, ngôi sao lạ sáng rực muôn vàn màu sắc.  Đây là một điều rất tốt vì con người đã nhận ra được Chúa Giêsu là ai và thể hiện việc mừng ngày Sinh Nhật của Chúa cho long trọng là đúng.  Nhưng có một điều còn tốt hơn và trọn vẹn hơn cho chính mỗi người, trong suốt quãng thời gian chuẩn bị trong mùa Vọng, Giáo Hội muốn nhắc nhở mỗi người hãy biết chuẩn bị nơi tâm hồn mình, để xứng đáng mừng kỷ niệm ngày Giáng Sinh của Chúa, như Thánh Gioan nhắc nhở: anh em hãy sám hối vì Nước Trời đã gần đến. Ông chính là người đã được ngôn sứ Isaia nói tới : Có tiếng người hô trong hoang địa. Hãy dọn sẵn con đường cho Đức Chúa, sửa lối cho thông để Người đi (Mt 3,2-3). Mỗi người cũng hãy thật tâm làm cho tâm hồn nên trong trắng, uốn nắn những suy tư tính toán cho ngay thẳng, hãy lấp bỏ những nghi kỵ, ghét ghen thay vào đó bằng tin tưởng, yêu thương.

Sau bao năm tháng tìm nhau trong tuyệt vọng.  Hai người ai cũng tin rằng người kia đã chết. Nhưng bức thảm che lấp cái lỗ hổng sau bàn thờ chính trong đêm Giáng Sinh, là chiếc cầu nối đem lại sự xum họp của họ.  Sự an bài của Thiên Chúa đã sắp xếp để hai ông bà gặp lại nhau.  Qua những sự việc: Từ cơn bão hoành hành làm bể bức tường – Đến suy tư của cha sở và ngài đã mua được bức thảm – Hai cuộc gặp gỡ giữa người đàn bà nghèo khổ trước ngày lễ và người đàn ông giàu có sau giờ lễ.  Một sự an bài tuyệt diệu Thiên Chúa đã làm để trong đêm Hồng Phúc này  Chúa đã cho hai ông bà găp lại nhau trong ngày kỷ niệm Giáng Sinh của Chúa Giêsu.  Và sự bình an của Chúa đã thực sự đến với ông bà trong Thánh lễ chiều hôm ấy.  Cái trống vắng, cô đơn tưởng chừng như sẽ theo suốt quãng đời còn lại nay lại được lấp kín bằng sự xum họp.

*********************************

Lạy Chúa, Chúa muốn mặc lấy thân phận con người, để Chúa được gần gũi với con người hơn, và dễ thực hiện Ơn Cứu Độ của Chúa hơn nhưng con người không nhận ra được Thánh Ý của Chúa.  Xin Chúa giúp con trong cuộc sống hằng ngày biết nhìn ra được Thánh Ý Chúa luôn đồng hành cùng con, để trong khi gặp gian nan thử thách, cũng như khi thanh thản bình an, trong mọi lúc con đều vui nhận và cám ơn Chúa. Amen.

Pet P.B.H

CHO CHÚA MỘT CƠ HỘI

Có một cuộc đối thoại độc đáo giữa một người Tân Tòng và một người chưa có niềm tin như sau:
–  Anh đã theo đạo Công giáo rồi sao?
–  Vâng, nói đúng hơn là tôi theo Đức Kitô.
–  Vậy xin hỏi anh, Ông Giêsu sinh ra ở quốc gia nào?
–  Rất tiếc là tôi quên mất chi tiết này.
–  Thế khi chết ông ta được bao nhiêu tuổi?
–  Tôi cũng nhớ không rõ nên chẳng dám nói.
–  Vậy ông ta đã thuyết giảng bao nhiêu bài?
–  Tôi không biết.
–  Quả thật anh biết quá ít, quá mơ hồ để có thể quả quyết là anh đã theo đạo.
–  Anh nói đúng một phần.  Tôi rất hổ thẹn vì mình đã biết quá ít về Đức Kitô.  Thế nhưng điều mà tôi biết rất rõ là thế này: Ba năm trước tôi là một người nghiện rượu sáng say chiều xỉn, nợ lút đầu lút cổ, gia đình tôi xuống dốc trầm trọng, bao nhiêu của cải tôi đều nướng vào các cuộc men say tuý luý.  Mỗi tối, khi trở về nhà, vợ con tôi đều tức giận, buồn tủi và xấu hổ.

Thế mà bây giờ tôi đã dứt khoát bỏ rượu và đã cố gắng trả được hết nợ, gia đình tôi đã tìm lại được hạnh phúc.  Vợ tôi, các con tôi ngóng trông và vui mừng đón đợi tôi sau khi tôi đi làm về.  Những điều này, không ai khác hơn chính là Đức Kitô đã làm cho tôi và đó là tất cả những gì tôi biết về Người.

***********************************

Khi lãnh phép rửa sám hối của Gioan, dân chúng hỏi ông:  “Chúng tôi phải làm gì?” (Lc 3,10).  Qua câu hỏi ấy, chúng ta thấy sám hối mang chiều kích cộng đoàn, sẵn sàng đổi mới bằng hành động cụ thể.

Các thánh thường nói:  “Lạy Chúa, Chúa muốn con làm gì?”  Đó là một thái độ sẵn sàng làm theo ý Chúa.  Có được tâm tình ấy quả không dễ dàng.  Nhưng nói được như Đức Maria mới thực là cao quí:  “Xin Chúa cứ làm cho tôi như lời Ngài nói” (Lc 1,38).

Người tân tòng trong câu chuyện trên đây, sau khi được đổi mới hoàn toàn, ông đã nói:  “Những điều này không ai khác hơn, chính là Đức Kitô đã làm cho tôi”.

Như vậy:

  • Sám hối không chỉ là quay trở về với quá khứ, mà còn hướng đến một tương lai tốt đẹp hơn.
  • Sám hối không chỉ có tính cách cá nhân, mà còn mang tính liên đới trong cộng đoàn.
  • Sám hối không chỉ là một cảm xúc mông lung, nhưng chính là một quyết tâm hành động.
  • Sám hối không chỉ là hướng tới đời sống thánh thiện, mà là trở về với một đấng thánh:  Đức Giêsu Kitô.

Vì thế, sám hối chính là dành cho Chúa Kitô cơ hội để Người thanh tẩy tâm can, thay đổi con người, nhất là để Người biến những tâm tình và ước muốn của chúng ta nên giống những tâm tình và ước muốn của Người.

  • Thay vì sám hối bên ngoài, Chúa Kitô muốn chúng ta thật sự hướng lòng về Người.
  • Thay vì kiêu căng tự mãn, Chúa Kitô muốn chúng ta thực sự khiêm tốn để nên giống Người.
  • Thay vì nô lệ cho của cải, tiền bạc, Chúa Kitô muốn chúng ta hãy ra khỏi nỗi bận tâm về mình mà nhường cơm sẻ áo cho anh em.

Mùa Vọng là mùa của hy vọng.  Thiên Chúa không bao giờ thất vọng về con người.  Cho dù con người có sa ngã, phản bội, Thiên Chúa vẫn theo đuổi chương trình cứu độ của Người.  Cho dù thấp hèn tội lỗi, con người vẫn mang hình ảnh cao đẹp của Thiên Chúa, nên mỗi người đều được Thiên Chúa tin tưởng, yêu thương.  Mùa Vọng mời gọi chúng ta sám hối, đồng thời cũng kêu gọi chúng ta hãy hoàn toàn phó thác và hy vọng nơi Người.

***********************************

Lạy Chúa Giêsu, sám hối là dọn đường cho Chúa đến, sám hối cũng là dọn lối để đến với tha nhân.  Xin dạy cho chúng con biết bày tỏ lòng sám hối bằng cách mềm mại để Chúa uốn nắn, và cố gắng sống công bình bác ái với anh em.  Amen!

Thiên Phúc

THIÊN ĐÀNG

Một đệ tử luôn bị chia trí trong công việc bổn phận hằng ngày, anh bị ám ảnh và mất nhiều thời giờ để lo lắng về cuộc sống sau khi từ trần: Cuộc sống ở thế giới bên kia sẽ ra sao ?, Tôi sẽ đi về đâu? ..v.v..

Một ngày kia anh đến với Minh Sư để xin chỉ dạy.  Ngài nói với anh:

– Tại sao con phải mất nhiều thời giờ để nghĩ về thế giới bên kia?

Sau một lúc suy nghĩ, người đệ tử  trả lời:

– Nhưng con có thể nào không nghĩ tới được sao?

– Được chứ.

– Thưa thầy bằng cách nào?

– Bằng cách sống trên thiên đàng, ngay bây giờ và ngay tại nơi đây.

– Thưa thầy! Vậy thiên đàng ở đâu?

– Ở tại nơi đây và ở ngay trong cuộc sống này.

( Anthony de Mello, trích trong “One Minute Wisdom”)

* * * * *

Bạn thân mến, Thiên đàng hạnh phúc… Cuộc sống vĩnh cửu đời đời… Đó là hy vọng, là mơ ước muôn đời của mọi kitô hữu sống trên dương thế này.  Nhưng làm sao để có thể đến được thiên đàng hạnh phúc? Làm sao để có được cuộc sống vĩnh cửu đời đời? Làm sao để được cứu rỗi?

Hơn hai ngàn năn trước đây, Thiên Chúa, qua những lời giảng dạy của Đức Giêsu Kitô, Ngài đã chỉ dạy cho con người con đường ấy: Con đường của yêu thương, yêu thương Thiên Chúa và yêu thương tha nhân.

Hơn hai ngàn năm trước đây, chỉ vì yêu thương, Thiên Chúa Ngôi Hai đã tự hủy thân phận của mình, đã mượn lấy thân xác đơn sơ yếu đuối của trinh nữ Maria để xuống thế làm người, đã mặc lấy thân phận mỏng dòn yếu đuối của con người. Ngài đã sống như con người, đã chết nhục nhã trên thập giá vì con người và cho con người để mang con người về với Thiên Chúa Cha, về nơi thiên đàng hạnh phúc, về hưởng cuộc sống vĩnh cửu đời đời.

Mỗi năm, vào tháng 12, Giáo Hội mời gọi mọi tín hữu chuẩn bị tâm hồn để đón mừng “Mầu nhiệm Ngôi Hai Nhập Thể”. Phụng vụ trong mùa Vọng cũng mời gọi mọi tín hữu hãy ăn năn sám hối, hãy “sống tích cực giây phút hiện tại” để  đón chờ Chúa đến, để chuẩn bị cho tương lai.

Niềm hy vọng vào tương lai giúp ta thêm sức lực và can đảm. Nhưng niềm hy vọng đó không cho phép ta thoát khỏi cuộc sống hiện tại.  Nếu niềm hy vọng mà tách rời khỏi thực tế thì niềm hy vọng đó sẽ trở thành ảo vọng. Vì thế muốn đạt tới niềm hy vọng cho tương lai, ta phải tích cực sống giây phút hiện tại. Người học trò muốn có tương lai tươi sáng không thể chỉ ngồi đó chờ đợi, nhưng phải ngày đêm chăm lo học hành.  Người nông phu muốn có mùa gặt bội thu không thể khoán trắng công việc đồng áng cho trời đất. Nhưng phải cần cù chăm chỉ dầm mưa dãi nắng trên cánh đồng.

Ðời sống của ta là một mùa Vọng kéo dài. Mùa Vọng trần gian cứ muốn bao phủ chúng ta trong màu tím buồn của những gian nan thử thách, của những thất bại chán nản, của những lo âu, nghi ngờ, mệt mỏi… Ta hãy tin tưởng vững chắc vào lời Chúa hứa. Lời Chúa sẽ chiếu ánh sáng hy vọng tương lai vào những tăm tối u buồn hiện tại. Ta không ngồi khoanh tay chờ đợi, nhưng tích cực làm những công việc bổn phận trong hiện tại. Làm mọi việc thường ngày với lòng tin tưởng phó thác. Làm những việc nhỏ mọn với tình mến Chúa yêu người tha thiết.  Ðó chính là tâm tình chờ đón Chúa đến. Đó cũng là cách ta bắt đầu “tập” sống trong thiên đàng ngay giây phút này và ngay trong cuộc sống này.

* * * * *

Lạy Chúa, trong tâm tình chờ đón Chúa đến, xin cho con biết chuẩn bị tâm hồn, biết tích cực sống giây phút hiện tại, tích cực chăm lo những công việc bổn phận với tâm tình tin tưởng yêu thương và phó thác… Xin cho mỗi giây phút và mỗi công việc trong cuộc sống của con hôm nay được Chúa thánh hóa, được Chúa ủi an nâng đỡ để con có thể bắt đầu “tập”sống trong thiên đàng ngay giây phút này và ngay trong cuộc sống này.  Amen

Linh Xuân Thôn

CHÚA ĐẾN LÀM NGƯỜI

Tối nay ngồi soạn sành đèn Noel và dọn máng cỏ, em chợt suy nghĩ thật nhiều về mầu nhiệm nhập thể làm người của con Thiên Chúa.  Đã có đến hai mươi mấy mùa Noel, nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên em mới cảm nhận được tâm tình của Chúa khi Chúa đến và mang lấy phận người.  Nhìn bé Giêsu trắng trẻo mập mạp trong máng cỏ, Mẹ Maria quỳ gối trang nghiêm… em chợt nghĩ tới cảnh sanh nở mình vừa trải qua cách đây sáu tháng và phì cười: chẳng giống!  Người phụ nữ mới sanh con, chẳng đủ sức để ngồi dậy, huống chi là quỳ gối trang nghiêm thế.  Cả bé Giêsu nữa, em bé mới sanh bé tí tẹo, mỏng manh, yếu ớt chứ đâu được trắng trẻo mập ú thế kia.  Phải rồi, con người ta và cả em nữa, luôn áp đặt một cái gì đó thần thánh trong việc Chúa đến làm người.  Phù một cái sanh ra em bé, úm xì bùa một cái bé Giêsu lớn to khỏe…

Và có lẽ mọi người đã quên mất, gia đình ba người họ: Giuse, Maria và Giêsu cũng giống như bất cứ gia đình nào khác: cũng thiếu ngủ, mất sức, bối rối và lúng túng khi có em bé mới.  Em chợt thấy thương Mẹ Maria thật nhiều, một người con gái trẻ, đang ở tuổi hồn nhiên ngây ngô, nay thì trở thành mẹ, lại phải sanh nở trong cảnh đơn chiếc, không cha mẹ anh em kề bên đỡ đần động viên.  Trong cái lạnh của đêm đông, có ai hay Mẹ đã ôm bé Giêsu suốt đêm để bé ngủ ấm và ngon giấc.  Và trong cái hang bò lừa chật hẹp hôi hám kia, có ai biết Mẹ đã bật khóc trong đau đớn lẫn sung sướng hạnh phúc khi lần đầu tiên được nhìn thấy cục cưng Giêsu lành lặn xinh xắn khỏe mạnh.  Ai có thấu chăng trong cái nghèo hèn thiếu thốn của hang Bêlem,  Mẹ đã được ủ áp tình người, đã hằng ghi nhớ mọi kỉ niệm ấy và suy đi nghĩ lại trong lòng khi những người chăn chiên xa lạ ghé thăm, chúc mừng và biếu cho một ít thực phẩm…

Đêm nay ngồi bên máng cỏ và nghe Boney M hát: “Một vị vua vừa ra đời trong đêm đông lạnh giá, để cứu chúng ta” dường như em đã muộn màng hiểu được một chút tâm tình của mầu nhiệm nhập thể.  Có cái gì đó dũng cảm cứng cỏi dày sức chịu đựng, có cái gì đó mong manh đau khổ, và có cái gì đó vui, tràn đầy tình yêu.

Chúa ơi, em mong mỗi mùa Noel về, mình sẽ thôi lo nghĩ tới quà cho người này người kia, thôi nghĩ tới shopping sale ở đâu rẻ, thôi nghĩ tới se sua diện quần áo đẹp, tiệc tùng đám này đám kia…

Chúa ơi, bằng những hi sinh nho nhỏ thực tế của em, em sẽ dọn một chỗ thật trống trải thơm tho, thật đầm ấm tình yêu để Chúa đến mùa vọng này.

Ngạo – Mùa vọng 2006

*******************************************

Giữa giá rét của mùa đông,
xin cho con gặp Chúa.

Giữa những long đong và bấp bênh của phận người,
xin cho con gần Chúa.

Giữa cảnh nghèo khó và trơ trụi,
xin cho con thấy Chúa đi với con và hiểu con.

Lạy Chúa Giêsu bé thơ nằm trong máng cỏ,
xin cho con cảm được sự bình an của Chúa,
ngay giữa những âu lo hằng ngày.

Xin cho con đón lấy cuộc đời con
với bao điều không như ý.

Và cuối cùng,
xin cho con dám sống như Chúa
vì Chúa đã dám sống như con.

Rabbouni

THƯ MÙA GIÁNG SINH

Như các con biết đó, ngày sinh nhật của Ta sắp kề.  Mỗi năm đều có cuộc vui mừng để nhớ đến ta và Ta nghĩ năm nay cũng vậy thôi.  Trong thời gian này có rất nhiều người đi sắm quà cáp, có rất nhiều đài radio, quảng cáo TV và khắp các nẻo trên thế giới mọi người đều nhắc nhở bàn tán là ngày sinh nhật của Ta đã gần kề.

Ta thấy rất là tốt khi biết được ít ra một năm một lần cũng có người nghĩ đến Ta.  Như con đã biết mừng sinh nhật Ta bắt đầu từ lâu lắm rồi.  Ban đầu thì người ta còn hiểu được và biết ơn đối với tất cả những gì Ta đã làm cho họ, nhưng vào thời gian này, thì họ hầu như không còn biết mục đích của niềm vui mừng này nữa rồi.  Gia đình và bạn bè đến với nhau rất vui vẻ, nhưng họ không biết ý nghĩa của cuộc vui nữa rồi.

Ta còn nhớ năm ngoái đã có một bữa tiệc rất thịnh soạn để mừng Ta.  Bàn ăn thì đầy ắp các đồ ăn thật ngon miệng, nào là bánh nướng, trái cây, hạt dẻ và chocolate.  Họ bày biện trang hoàng thật đẹp mắt và có thật nhiều và rất nhiều các món quà gói ghém đẹp lộng lẫy.  Nhưng con có biết không?  Ta không được mời.  Ta là khách quan trọng nhất nhưng họ lại quên không gởi thiệp mời Ta tới.

Buổi tiệc là để mừng Ta, nhưng tới ngày vĩ đại đó, Ta bị bỏ rơi ở ngoài.  Họ đóng cửa vào mặt Ta… mà Ta thì muốn vào với họ và chung bàn với họ.  Thật ra Ta không lạ gì vì trong những năm vừa qua rất nhiều người đã đóng cửa bỏ mặc Ta.  Vì không được mời nên Ta đã yên lặng tự tham dự vào bữa tiệc của họ.  Ta đã vào và chọn một góc tường quan sát.  Mọi người đều ăn uống; có một số người say túy lúy, kể chuyện tếu lâm và cười rũ rượi về bất cứ cái gì.  Họ rất vui vẻ với nhau.  Và trên hết nữa có một ông gìa thật mập mặc đồ đỏ với cặp râu trắng phêu đã bước vào và kêu to “Ho Ho Ho” Ông đó cũng say mèm.

Ông ta ngồi trên ghế sô-fa và các trẻ nhỏ chạy đến với ông nói: “Ông già Noel, Ông gìa Noel” như thể là bữa tiệc này là để mừng ông vậy!  Ngay đúng 12g sáng thì mọi người ôm nhau chúc mừng. Ta đã dang tay ra để chờ được ôm nhưng con có biết không, không một ai ôm Ta hết.  Sau đó họ bắt đầu phát quà cho nhau.  Họ nóng lòng náo nức mở từng món quà một.  Khi họ đã mở hết các món quà, Ta đã nhìn coi xem may ra họ có dành một món quà nào cho Ta chăng?  Con nghĩ thế nào nếu trong ngày sinh nhật của con mà mọi người trao đổi quà với nhau nhưng con thì lại không được một món nào?  Lúc đó Ta đã hiểu ra được sự thừa thãi của mình và Ta đã lẳng lặng rời khỏi cuộc vui đó.  Mỗi năm thì lại càng tệ bạc hơn.  Mọi người chỉ biết ăn uống nhậu nhẹt, quà cáp, tiệc tùng với nhau mà không còn ai nhớ đến Ta hết.

Ta muốn mùa Giáng Sinh năm nay con hãy để cho Ta vào trong cuộc sống của con.  Ta muốn con phải ý thức được rằng hơn 2000 năm trước Ta đã đến thế gian này để mang lại sự sống cho con, trên cây thập tự, để cứu độ con.

Ngày nay Ta muốn con phải tin điều này với tất cả trái tim của con.  Ta muốn chia sẻ với con điều này, vì người ta không mời Ta đến dự tiệc của họ thì Ta sẽ có bữa tiệc riêng, một bữa tiệc thật long trọng mà không ai có thể tưởng tượng được, một bữa tiệc rất ư là ngoạn mục!  Ta vẫn còn đang sửa soạn những chi tiết cuối cùng.  Hôm nay đây, Ta đang gởi rất nhiều thiệp mời và con cũng có một tấm nữa.  Ta cho con biết, nếu con muốn tham dự bữa tiệc của Ta thì Ta sẽ dành chỗ cho con và viết tên con xuống trong sổ khách vĩ đại của Ta bằng chữ vàng.  Chỉ những ai có tên trong sổ khách này mới được mời vào dự bữa tiệc mà thôi.  Những ai không phúc đáp thiệp mời sẽ bị bỏ ngoài rìa.

Con biết phúc đáp thiệp mời của Ta bằng cách nào không?  Bằng cách hãy mở rộng lòng ra với những người chung quanh kém may mắn hơn con….. Ta sẽ chờ đợi tất cả các con tham dự bữa tiệc của Ta năm nay.  Mong sẽ gặp con ….

Thương con nhiều.
Giêsu Của Con
(Ánh Nhiệm, Chuyển Ngữ)