SÁM HỐI Ở PHÍA BÊN KIA ĐỒI

zzLái xe ra khỏi cổng nhà tù, hình ảnh những giọt nước mắt sám hối của anh chị em tù nhân như nhỏ vào lương tâm mình đến buốt lạnh.  Tôi bắt đầu tập làm mục vụ ở trại tù sau ngày chịu chức.  Lòng hăng say trong những tháng ngày đầu của đời linh mục thôi thúc lên đường.  Đoạn kinh thánh của Isaiah mà Chúa Giêsu cảm nhận “Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn” ( Luca, 4:18-19) như nói với riêng mình hôm nay để hăng say lên đường.  Thế nhưng trong niềm hăng say đó, tôi dường như cảm thấy có xen lẫn cả men kiêu hãnh của người biệt phái, men tự hào của kẻ đã được xức dầu Thánh Hiến.  Tôi đến với anh chị em tù nhân với tâm tình yêu thương pha trộn thái độ của kẻ đến ban ơn.  Nhà tù nằm ở một góc xa vắng, cuối bên kia chân đồi.  Cây cỏ xơ xác, ngoại trừ những cách xương rồng trơ trụi.  Dưới chân đồi là dãy kẽm gai lạnh buốt, sắc bén hơn cả gai xương rồng.  Nó cho tôi cái cảm giác của niềm đau.  Đã nhiều lần tôi do dự đến đó.  Tôi thích ở gần bàn thờ có hoa, có nến, có bước chân người quen rộn rã chào đón.  Rồi một chiều trời thu, tôi rời bàn thờ hoa nến, nơi rộn rã phố phường, và đi về nơi phía chân đồi ảm đạm ấy.

Tôi say mê nói chuyện với anh chị em về Thiên Chúa, về cuộc đời, về sám hối, và về niềm hy vọng.  Họ âm thầm nhẫn nại lắng nghe, lắng nghe chân thành lắm!  Rồi trong một khoảnh khắc bất chợt, tôi thấy những bàn tay say mê đếm nốt cuộc đời trên những chuỗi tràng hạt đã sờn mòn.  Có những đôi tay ôm gọn cuốn Kinh Thánh trong lòng với những trang sách đã vàng úa của thời gian.  Hoá ra, có người đã đến với Đức Maria từ những ngày bước chân vào cổng trại giam.  Có người đã gặp Đức Kitô qua những trang Kinh Thánh đã phai màu giấy lụa.  Chúa Kitô đã đồng hành với họ vào những nơi xa xôi nhất của cuộc đời.  Sau tấm màn sắt lạnh lùng của dãy nhà tù, tôi gặp gỡ những mùa sám hối trọn vẹn quá.  Thời gian và ơn thánh đã giúp thanh tẩy bụi trần.  Lòng sám hối và đạo đức của một số anh chị em trong tù thách đố thái độ sống đạo của tôi.  Ai là người công chính trước mặt Thiên Chúa đây?  Người đi tu, hay kẻ ở trong tù?  Tôi bắt đầu băn khoăn, nhớ lại lời Kinh Thánh,“ Trên Trời sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hoán cải hơn là chín mươi chín người công chính không cần sám hối ăn năn.”  Tôi ở trong đám người nào đây?

Hàng ngày tôi đến nhà thờ và đọc kinh cáo mình mỗi sáng, nhưng trong lòng chưa bao giờ có những giọt nước mắt ăn năn.  Cạm bẫy cõi lòng có khi dùng giáo đường che đậy lương tâm.  Nó cho mình một cảm giác an tâm của người biệt phái: lễ lạc, kinh nguyện, làm việc mục vụ là thay cho của lễ hiến tế!  Hôm nay nghe Thánh Kinh chất vấn,“ Máu chiên bò Chúa không ưng, lễ toàn thiêu Chúa không nhận.  Chúa chỉ nhận tấm lòng tan nát khiêm cung.”  Tôi do dự.  Thật khó có tấm lòng tan nát khiêm cung, nhất là khi mình đang ở trên ghế cao của địa vị, ghế cao của kẻ phán xét.  Những chiếc ghế ngăn cản tìm về sám hối.  Những chiếc ghế khơi dậy nhiều thành kiến về con người hơn là nuôi dưỡng tâm tình bao dung.  Tôi ăn chay thỉnh thoảng vào mùa chay, và bố thí những lúc tùy hứng. Những anh chị em trong tù không có chọn lựa để ăn cái này hay bớt cái kia.  Họ đã sống với những năm tháng của mùa chay.

Trước khi vào giúp trại tù, hình ảnh của những tội phạm gợi lên trong tôi những ấn tượng tiêu cực về những con người sa ngã.  Sau một thời gian đến với họ, tôi thấy chính mình mới là người cần thay đổi.  Thay đổi thái độ về con người, nhất là những người tù đày.  Có một lần, ánh mắt xa xăm của người phụ nữ trạc tuổi bốn mươi đang nói chuyện làm lòng mình xe lại.  Chị  nhìn những bông hoa dại bên hiên nhà tù rồi nói: “Cha biết không, nhìn những bông hoa dại làm tôi nhớ đến những cánh hoa trong vườn ngày xưa.  Những lúc tưới hoa, hai đứa bé quấn quýt chân mẹ như những mèo con thơ dại.  Đùa giỡn, ôm ấp, rồi bỗng một ngày mẹ con chia li.  Vậy mà đã năm năm xa tụi nhỏ.  Gia đình tôi ở Hawaii.  Xa quá.  Mong sao có ngày về gặp lại con.  Tôi muốn dành cả cuộc đời còn lại để chăm sóc con mình.” 

Lòng sám hối và yêu thương tràn ngập lòng chị.  Hoá ra trong những lầm lỗi, ơn thánh đã mở lối đưa về yêu thương.  Tôi không hỏi tại sao chị vào tù?  Đó không phải là câu hỏi của hiện tại.  Nhưng cảm nhận sự biến đổi của ơn thánh trong phút giây hiện tại nơi một tấm lòng rạn vỡ mới là giây phút thiêng liêng, nó mở lối cho màu nắng hy vọng trong buổi chiều ảm đạm.  Lạ quá, trong cái mịt mù ảm đạm ấy, Chúa đã đến bên họ để khơi dậy lòng tin yêu, để họ biết khóc, biết sám hối và biết hy vọng.  Những bức tường kín không ngăn cản được ơn thánh.  Ơn Thánh vào thăm tù không cần giấy tờ hay thẻ I.D để qua cổng an ninh.  Cũng không cần chìa khoá của người cai tù để mở cửa phòng giam, nhưng có sức mạnh mở toang cánh cửa tâm hồn ngay cả khi họ đang bị nhốt kín sau khung cửa.  Ơn thánh rửa sạch lương tâm và giúp họ làm lại cuộc đời.  Tôi nói với chính mình, còn mùa sám hối nào đẹp hơn những mùa sám hối tôi gặp bên kia lưng đồi ấy.  Họ giúp tôi hy vọng về một tình thương quá vô biên.  Họ giúp tôi thật sự tin tưởng vào sức mạnh của Ơn Trời.

Tin mừng hôm nay cũng chất vấn tôi về thành kiến văn hóa và tôn giáo.  Cuộc đối thoại giữa Chúa Giêsu và đám đông về chuyện “Mấy người đến kể lại cho Ðức Giêsu nghe chuyện những người Galilê bị tổng trấn Philatô giết, khiến máu đổ ra hoà lẫn với máu tế vật họ đang dâng.  Ðức Giêsu đáp lại rằng: “Các ông tưởng mấy người Galilê đó có tội lỗi hơn hết mọi người Galilê khác bởi lẽ họ đã chịu đau khổ như vậy sao?  Tôi nói cho các ông biết, không phải thế đâu; nhưng nếu các ông không sám hối, thì các ông cũng sẽ chết hết như vậy.  Cũng như mười tám người kia bị tháp Silôa đổ xuống đè chết, các ông tưởng họ là những người mắc tội nặng hơn tất cả mọi người ở thành Giêrusalem sao?  Tôi nói cho các ông biết, không phải thế đâu; nhưng nếu các ông không chịu sám hối, thì các ông cũng sẽ chết hết y như vậy” (Luca, 13, 1-5).

Thành kiến về bất hạnh và đau khổ gắn liền với tội lỗi đã bàng bạc trong thời Chúa Giêsu.  Quan niệm này cũng bàng bạc trong Kitô Giáo mấy ngàn năm nay.  Nếu đau khổ nào cũng do tội lỗi, do ăn ở thất đức thì tôi lo quá.  Trước hết là lo cho Chúa Giêsu sẽ bị kết án oan “có lẽ ăn ở thất đức mới bị treo lên thập giá.”  Lo lắng thứ hai là lo cho Đức Mẹ cũng bị liệt kê vào nhóm ấy, “ăn ở ra sao mà cả Mẹ lẫn con phải đau khổ.”  Lo lắng thứ ba là cho anh chị em đang bất hạnh, đã đau khổ rồi lại thêm lời xì xào.  Lo lắng cuối cùng là khi đánh giá anh chị em mình dựa theo thành kiến văn hoá và tôn giáo, thì nó ngăn cản tự do nội tâm của tôi, một thứ tự do cần thiết để yêu thương và sống hạnh phúc.

********************************

Lạy Chúa, Lời Chúa hôm nay nhắc cho con vài điều quan trọng.  Không phải đau khổ nào cũng do tội lỗi.  Điều khác, khi nhìn anh chị em trong tù đã từng nhuốm vết nhơ bụi trần mà tình thương và ơn thánh Chúa vẫn hằng tuôn đổ để  làm  đời họ tái sinh, con cũng ước ao có được tâm tình sám hối như họ.  Con cần ơn thánh Chúa để được biến đổi để sống tự do là người con của chân lý, và khát khao  có cái nhìn bao dung của Chúa, để rộng lượng với anh chị em con.  Người đời thường nói “Ác quả ác báo,” nhưng con tin rằng Chúa không báo ác như người đời chúng con thường nghĩ.  Ước gì lời Kinh Thánh hôm nay luôn là ánh sáng soi dẫn lương tâm chúng con.  Amen!

Nguyễn Thảo Nam, S.J.

NHÌN SÂU HƠN ĐỂ CẢM THÔNG HƠN

Ông Steve Covey là tác giả cuốn sách nổi tiếng, Bảy Thói Quen của Người Thành Đạt, đã kể một câu chuyện mà làm cho những ai khi nghe câu chuyện có thể phần nào giúp họ cẩn trọng hơn trong việc xét đoán, nhưng cũng nhạy bén hơn trong cái nhìn bao dung và sâu rộng hơn.

Trong một chuyến tàu điện ngầm tại New York vào sáng Chủ Nhật, ông Steve cùng nhiều hành khách đang ngồi yên lặng thoải mái trong toa tàu và đang cảm hưởng bầu khí yên tĩnh.  Đến một trạm dừng, một người đàn ông và vài đứa con nhỏ của ông bước lên.  Những đứa bé này không chịu ngồi yên vào nghế của mình, nhưng chúng lại chạy lui chạy tới và la hét lớn tiếng trong toa tàu.  Ông Steve cảm thấy khó chịu và tự hỏi tại sao người đàn ông này lại để con cái mình gây ồn ào trên toa tàu như vậy.  Những đứa trẻ ấy mỗi lúc mỗi gây ồn ào và xáo trộn hơn trong toa tàu. Dần dần, ông Steve cũng nhận thấy sự khó chịu ra mặt của các hành khách khác.  Cuối cùng, vì không thể chịu nổi, ông Steve đứng lên và tiến vế phía người đàn ông vừa mới lên tàu và nói. “Thưa ông, con cái ông làm phiền mọi người quá, ông có thể bảo chúng ngồi yên vào ghế được không?”  Người đàn ông nhìn ông Steve và nói, “Ông nói đúng.  Tôi cũng muốn làm điều gì đó cho chúng.  Chúng tôi vừa từ bệnh viện trở về vì mẹ của chúng vừa mất cách đây một giờ.  Chính tôi cũng không biết tôi phải làm gì bây giờ; và tôi nghĩ những đứa con tôi cũng vậy.”[1]

*************************************

Quí vị và các bạn thân mến, câu trả lời của người đàn ông làm cho ông Steve tê tái và lặng người.  Ông Steve đã nhìn mọi người theo tiêu chuẩn của ông, và cũng muốn họ nhìn theo cách của ông, nên ông đã không thấy được nỗi đau của người đàn ông vừa mất vợ, và những đứa trẻ vừa mất mẹ.  Những lời xin lỗi của ông Steve đến ngay sau đó, nhưng dường như bầu khí nặng nề bao trùm trong tâm hồn của ông Steve và cả toa tàu.

Kinh nghiệm của ông Steve Covey cũng chính là kinh nghiệm của mỗi chúng ta trong cuộc sống thường nhật.  Chúng ta dễ dàng “chụp mũ” người khác bằng những hiện tượng bên ngoài và kết án họ một cách nhanh chóng theo lối suy nghĩ chủ quan của mình.  Một hành động xem chừng như không hợp lý của người thân mình; một câu nói xúc phạm đến mình; một cử chỉ gây bực bội cho mình… Những điều đó đều có nguyên nhân của nó.  Có thể những người ấy muốn hãm hại mình, hạ thấp phẩm giá của mình, nhưng biết đâu những con người đã xúc phạm chúng ta đó, họ cũng mang trong tâm hồn một nỗi đau thầm kín, một sự mất mát, hay một vấn đề nan giải mà họ mới gặp phải thì sao?  Biết đâu những người đó vừa bị mất việc làm, vừa bị một người bạn phản bội; hay có khi người thân của họ vừa gặp tai nạn thì sao?  Có thể người gây lỗi cho chúng ta cũng là nạn nhân của một sự hiểu lầm nào khác vừa giáng xuống trong cuộc đời họ thì sao?

Các bạn có bao giờ thử suy nghĩ về vấn đề này chưa?  Có bao giờ bạn thấy được nỗi đau của người mà theo bạn là không thể tha thứ được chưa?  Bạn có thử nhìn xa hơn một chút và nhìn sâu hơn một chút để khám phá những gì đang ẩn sâu trong tâm hồn của con người mà mình không thể tha thứ ấy chưa?

Bạn thân mến, để chúng ta có khả năng tha thứ cho người khác một cách chân thật, chúng ta cần học biết cách nhìn đằng sau của sự kiện, bên trong của sự kiện hơn là vội vàng xét đoán và phản ứng theo thành kiến cá nhân mình.  Trong gia đình cũng như ngoài xã hội, chúng ta ít nhiều đều nghe thấy những cuộc cãi vả, mất mối dây thân tình chỉ vì sự hiểu lầm và thiếu khả năng nhìn đằng sau và bên trong của mỗi sự kiện.

Trong tâm tình Mùa Chay, tôi mời bạn hãy thử áp dụng cách nhìn xa hơn một chút về người khác.  Với cái nhìn bao dung và thấu đáo ấy, chắc chắn bạn sẽ bước những bước tiến lớn lao trong tiến trình học làm người và sống như con người trong Mùa Chay này.

*************************************

Lạy Chúa, xin ban cho chúng con khả năng biết nhìn lầm lỗi của người khác với ánh mắt cảm thông và bao dung.  Với ánh mắt nhìn xa hơn, sâu hơn đối với mỗi con người, chúng con sẽ dễ dàng hơn trong việc tha thứ cho người khác.  Amen!

Br. Huynhquảng

[1] William J. Bausch, A World of Stories (Blackrock: The Columba Press, 1998), 214.

MAU MAU SÁM HỐI

Ngày xưa, cha ông chúng ta không cần tới những phương tiện hiện đại để biết được thời tiết, khi hậu … trái lại, họ chỉ dựa vào những hiện tượng trong thiên nhiên để biết được thời tiết nắng mưa, như tục ngữ ca dao đã diễn tả: ”Gió đàng nam vừa làm vừa chơi”.  Đôi khi chỉ cần quan sát những phản ứng của thú vật, họ cũng biết được thời tiết. Chẳng hạn như :”Chuồn chuồn bay thấp thì mưa, Bay cao thì nắng bay vừa thì râm.”

***

Bạn thân mến! Lời Chúa trong Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay cũng khuyến khích ta hãy nhìn vào những sự kiện, những biến cố xảy ra hàng ngày chung quanh ta, để nhờ đó mà biết được Thánh Ý Thiên Chúa. Lời Chúa hôm nay đã đưa ra hai trường hợp:

Trường hợp thứ nhất là những người Galilêa bị Philatô giết và trường hợp thứ hai là mười tám người bị tháp Silôê đổ xuống đè chết.  Dân Do Thái thời bấy giờ đã cho rằng những người bị chết là những kẻ tội lỗi cho nên bị Chúa trừng phạt.  Thế nhưng Đức Giêsu trong Tin Mừng hôm nay lại nhắc nhở ta một quan niệm khác, Ngài coi những biến cố đau thương và đẫm máu ấy như là một tiếng chuông cảnh tỉnh được gởi đến ta, để ta ăn năn sám hối, tu chỉnh cuộc sống và quay trở về cùng Thiên Chúa.

Lời Chúa trong Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay mời gọi ta sám hối: “Hãy sám hối, nếu không ta cũng sẽ bị tiêu diệt như những nạn nhân của biến cố tháp Silôê, hay như những người bị thảm sát dưới thời Tổng trấn Philatô”.

Ngày nay, báo chí, truyền hình, radio đã đưa tin về những tai nạn chết người: Xe đụng, tàu chìm, phi cơ rớt, động đất, hoả hoạn ..v..v.. Tại sao người ta gặp nạn, mà không phải là tôi?  Đừng dựa vào những may mắn trong cuộc sống, để yên trí rằng mình sống trong sạch, tốt lành; để tạo cho mình mối an tâm được Chúa ưu đãi hơn những người khác; để không lo hoán cải, không lo đổi mới.

zzCây vả trong Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay cũng ở trong tình trạng an toàn.  Nó không cho trái độc, không làm hại vườn nho, không phá vỡ khung cảnh đẹp của miếng vườn. Nhưng nó chỉ phạm một tội duy nhất:  tội làm hại đất, tội sử dụng đất màu mỡ mà không sinh hoa trái.

Cuộc sống người Kitô hôm nay cũng thế.  Đôi khi ta cảm thấy an toàn như cây vả cằn cỗi. Tự hào vì mình không làm điều xấu, chẳng làm hại ai, nhưng lại quên rằng mình đã phạm tội không làm điều tốt, những điều tốt trong khả năng và bổn phận phải làm.  Khi không làm điều tốt cho đời và cho người, là ta tiếp sức cho sự dữ tung hoành.  Sống đạo không phải chỉ là lo tránh tội, mà còn là tích cực gieo rắc và phát huy cái tốt, cái đẹp trong cuộc sống.

Thiên Chúa nhân từ, Ngài luôn kiên nhẫn chờ đợi. Ngài còn hoãn lại cho ta một kỳ hạn nữa. Nhưng hãy mau mau sám hối kịp thời.  Bao lâu còn sống, là như cây còn xanh tươi.  Lúc còn được sống yên lành là lúc cần hoán cải.  Có thể đây là cơ hội cuối cùng, trước khi cái chết ập xuống.  Hoán cải, đổi mới, không bao giờ là quá trễ.  Hoán cải là đón lấy những săn sóc tế nhị của Chúa, là đừng để thui chột những ơn lành Ngài ban.

Mùa Chay là mùa sám hối, mùa đổi mới. Mùa Chay không phải chỉ để thú tội, mà còn thú cả sự cằn cỗi, ì ạch của mình.  “Đổi mới hay là chết”. Có một thời người ta đã hô vang khẩu hiệu này. Và đây cũng là đòi hỏi của Chúa trong Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay.

Hoán cải là vấn đề tức thời và cấp bách.  Hãy mau mau sám hối, hãy tin tưởng vào Chúa và bắt đầu ngay hôm nay, kẻo không còn kịp nữa .

***

Lạy Chúa!  Xin ban ơn giúp sức cho con, để con biết ăn năn sám hối, biết tu chỉnh cuộc sống mà quay về với Chúa.  Xin cho con một trái tim mới, trái tim của yêu thương, tin tưởng và cây trông phó thác vào một mình Chúa.

Ước gì con biết nhìn mọi người bằng trái tim yêu thương của Chúa, con biết luôn khắc ghi trong lòng tâm tình “mến Chúa yêu người” mỗi ngày mỗi hơn. Amen.

Tổng hợp từ Veritas
(BĐ1:Exodus 3:1-8,3:13-15 – BĐ2:1Cr.10:1-6 &10:10-12 – PÂ: Lc.13:1-9)

NƯỚC MẮT LÀ QÙA TẶNG CỦA THIÊN CHÚA

Tôi đến chỗ làm năm phút sớm hơn giờ hẹn.  Vào văn phòng gặp ông xếp, tôi hỏi  qua những việc làm.  Ông dẫn tôi đi một vòng tham quan và nói:

– Anh chỉ mở cửa, đóng cửa, chào khi khách đến và lúc họ về, chỉ họ phòng viếng xác và nhà vệ sinh chỗ nào. Nếu họ có thắc mắc nào khác, hỏi tôi.

Nói xong, ông trở vào phòng làm việc tiếp, còn tôi ngồi xuống cái ghế cạnh cửa ra vào bên góc phải.

Từ lúc bé, tôi vốn sợ ma, sợ người chết và nhất là sợ thấy những khuôn mặt sầu não với những giọt nước mắt.  Mỗi lần có đám ma đi ngang nhà, tôi trốn sâu trong phòng; nhắm mắt, bịt kín hai lỗ tai để khỏi phải nghe những tiếng than khóc.  Tôi sợ thấy cảnh ly tan.  Tôi trách mình vì đã chọn nơi đây thay đi làm bên nhà thương, trại tù, hay soup kitchen mới phải.  Làm việc thiện nguyện tôi có nhiều lựa chọn, nhưng không hiểu sao lại là nơi này?  Phải chăng đây là con đường Chúa muốn tôi đi?  Phải chăng Chúa muốn tôi đối diện với chính nỗi sợ mà tôi muốn trốn chạy bao nhiêu năm nay?  Phải chăng Ngài muốn dạy tôi điều gì?

Đang miên man suy nghĩ, tôi nghe loáng thoáng có tiếng chân và giọng nói bên ngoài.  Một người thiếu phụ tuổi trạc 50 và một cô gái trẻ chừng 20 bước vào.  Người thiếu phụ mặc bộ đầm đen và đầu phủ một tấm voan đen làm nổi bật làn da trắng của bà.  Cô gái mặc bộ đồ tây đen, mái tóc đen tuyền xỏa dài ngang lưng, không phấn son.  Tôi mở cửa chào cả hai.  Cô gái lên tiếng:

– Xin vui lòng chỉ cho tôi phòng ông Fernando Sanchez.

zzTôi đưa họ đến phòng viếng xác.  Cả hai bước vào độ 10 phút, sau đó trở ra cửa đứng đón những người thân quen.  Đến 7 giờ các dẫy ghế đầy người.  Tiếng đàn, tiếng hát, tiếng kinh ngân nga kéo dài đến 8 giờ rồi ngưng.  Những tiếng khóc nức nở vang ra từ căn phòng.  Cô gái và người thiếu phụ bước ra tiễn khách về.  Những vòng tay ôm thân tình, nồng ấm trao nhau.  Nước mắt lăn trên má người thiếu phụ khi từng người đến chào bà.  Ngược lại, cô con gái trông rất bình thản, không giọt nước mắt trên khuôn mặt.  Khi người khách sau cùng bước ra cửa, hai mẹ con ngồi bệt xuống chiếc ghế sa lông.  Cô con gái gục đầu vào vai người thiếu phụ và bỗng bặt khóc òa, nức nở.  Cô không ngại ngùng vì sự có mặt của tôi.  Các giọt lệ vẫn rơi trên khuôn mặt người thiếu phụ, nhưng bà chẳng buồn lau.  Bà ngồi lặng yên để cô gái mượn bờ vai trút niềm đau…

Tiếng khóc của cô làm lòng tôi buồn nức nở theo.  Tôi bỗng nhớ đến ba tôi.  Ngày ba mất tôi không ở cạnh bên.  Tôi chưa một lần cảm nhận nỗi đau mất cha như cô gái đó.  Đêm nay là đêm cuối cô được nhìn xác người cha thân yêu.  Ngày mai, khi nắp hòm đã đóng, đất phủ quan tài, cô sẽ vĩnh viễn xa người cha.  Thật sự mất rồi!  Giờ kinh đêm có chiếc ghế trống.  Ai sẽ xướng kinh đêm nay, đêm mai và những ngày tới?  Không còn ngày “Lễ của Cha”.  Không gian tĩnh mịch khi thiếu giọng cười hiền hòa, tiếng nói trầm ấm và vòng tay ôm của cha.   Mất rồi!…

Nước mắt lăn trên má tôi tự khi nào tôi không hay.  Như cô gái, lần đầu tiên tôi khóc.  Lần đầu tiên tôi cảm nhận được nỗi đau mất cha.  Hôm nay tôi không bỏ chạy trước cảnh tang thương.  Không nhắm mắt.  Không bịt tai.  Nỗi đau của họ như đang luân chuyển trong tôi.  Tôi đồng cảm niềm đau thương tiếc, nỗi buồn ly tan với họ.  Nước mắt họ và tôi rơi xuống sàn gạch như đang chảy về cùng một dòng.  Trong không gian chúng tôi có khoảng cách, nhưng trong đau khổ chúng tôi không có biên giới.  Nước mắt đem con người đến gần nhau.  Nước mắt làm vơi nỗi đau.

Nước mắt là quà tặng của Chúa ban cho con người bên cạnh ngôn ngữ, ý tưởng được diễn đạt bằng lời hay bút mực. 

*****************************************

Lạy Chúa!  Nỗi sợ năm xưa của con đã tan theo dòng nước mắt.  Tuy đau khổ đồng hành với nước mắt, nhưng nước mắt không là điều đáng sợ để con phải trốn chạy, không dám đối diện. 

Cám ơn Chúa đã ban cho con nước mắt để xoa dịu nỗi đau thể xác và tâm hồn.  Xin cho con luôn biết sống thật với lòng mình.  Biết vui với người vui, buồn với người buồn.  Mọi sự Chúa tạo dựng đều hoàn hảo dẫu đó là nước mắt.  Amen!

Lữ Khách
Hayward, Hè 2007

TRÊN ÐƯỜNG VỀ

zzTrên đường về với Chúa, tôi đã bao lần cất cánh bay lên, nhưng có mưa phùn làm đôi cánh lạnh giá.

Ðã bao lần tôi muốn đi tới, nhưng lối về có gai góc cản ngăn.

Ðã bao lần muốn giang tay ra, cho đi nhiều hơn, nhưng có nuối tiếc bảo đừng.

Vì thế, trong mơ ước có gian nan.  Và, trên đường về với Chúa vẫn là khúc đường xa xăm.

******************************************

Trong cuộc sống, những giấc mơ chưa trọn vẹn là những giấc mơ buồn.  Vì không trọn vẹn nên mới buồn.  Nhưng đặc tính của những giấc mơ buồn lại thường là những giấc mơ lớn.  Vì lớn nên mới khó trọn vẹn.  Bởi đó, cái buồn của giấc mơ không trọn vẹn dường như vẫn là cái buồn giá trị, giá trị vì nó mang một hoài bão rất cao.

Cái không trọn vẹn đó thúc bách, mời gọi đi tới.  Con đường tình yêu không bao giờ có giới hạn thì giấc mơ tình yêu không bao giờ cùng.  Do đấy, sự chưa được trọn vẹn trong ước mơ đi về với Chúa là sự chưa trọn vẹn dễ hiểu trong thân phận làm người của tôi nơi trần thế này.  Ðường tình yêu càng dài thì giấc mơ tình yêu càng sâu.  Tình yêu càng sâu thì trên đường ấy, tôi cần miệt mài đi mãi.

Trên đường về với Chúa, tôi chỉ hỏi lòng tôi là tôi đã đi xa tới đâu, đã bay cao thế nào.  Chứ không thể có câu hỏi tôi đã yêu Chúa trọn vẹn chưa.  Từ ngàn xưa, Ngài đã biết hồn tôi là dang dở, những lời thề của tôi là những lời đoan hứa dập gẫy.  Bởi đấy, tôi không thể yêu Ngài trọn vẹn nhưng Ngài đòi tôi đi về trọn vẹn.

Trọn vẹn là một mơ ước.  Dang dở vì chưa trọn vẹn có chiều sâu của nó là nó làm cho mơ ước tiếp tục còn là ước mơ.  Tôi có thể cầu Chúa cho tôi đạt được mọi mơ ước không?  Khi đạt được mọi mơ ước rồi thì tôi không còn mơ ước nữa.  Không còn mơ ước thì còn gì để mà đi tới, còn gì để mà bay lên. Trong ý nghĩ ấy, đường về với Chúa nếu còn dang dở chỉ là lời gọi tôi đi tới.  Mỗi lần sa ngã chỉ là bảo tôi nhìn lên cao.  Tôi không thất vọng vì chưa đạt được mơ ước.

Mơ ước đã được rồi là hạnh phúc đã được đóng khung trong một bến bờ.  Tôi muốn thứ hạnh phúc vô cùng.  Tôi muốn hoài hoài mơ ước.  Tôi muốn vào một không gian hạnh phúc mà càng bay cao thì càng bắt gặp trời thênh thang tự do.  Càng bắt gặp thì càng si mê, càng si mê thì càng nuôi mộng đi tới nữa.  Tôi tin rằng hạnh phúc ấy có thật.  Ðó là chính Chúa.  Bởi tôi biết, tôi không bao giờ uống cạn được ân sủng của trời cao.  Vì thế, tôi không xin cho tôi đạt được điều tôi mơ ước mà chỉ xin cho tôi được mãi mãi, hoài hoài đi về Ngài, sống trung thành với mơ ước đó thôi.

Và vì thế, linh hồn tôi có vì bất toàn mà lầm lỗi, thì đấy chẳng thể là lý do làm tôi thất vọng, xuôi lòng. Trên đường về nhà Cha, nếu vì yếu đuối mà dừng nghỉ.  Thì, đường về nhà Cha có xa xăm thật.  Xa xăm ấy vẫn là xa xăm có Chúa.  Nếu vì sa ngã mà làm cho giấc mơ gian nan.  Thì, đường về nhà Cha có gian nan thật, gian nan ấy vẫn là gian nan ấm lòng.

******************************************

Lạy Cha,
Cha cầu xin cho con không thuộc về thế gian, nhưng Cha đã chẳng đem con ra khỏi thế gian.  Ngày nào con còn trong thế gian thì con còn nghe thấy tiếng dỗ dành của những rung cảm đam mê.  Từ trong bào thai của mẹ, con đã là lỗi phạm.  Con có thể vấp ngã vì bóng đêm, nhưng con có thể không thuộc về đêm tối.  Con không thất vọng vì những đám mưa phùn làm con ướt cánh.  Con không ủ dột vì bờ đá chênh vênh giữ chân con đi tới.  Vì con biết, khi Cha dìu con, thì tình trời sẽ sưởi ấm chiều mưa lạnh ảm đạm, và ân sủng sẽ gieo trên gai nhọn.  Khi Cha dìu con thì ước mơ sẽ nên tha thiết, và dù có vất vả cánh ong vẫn bay về được với mật ngọt của hoa.  Khi Cha dìu con thì con có thể trung thành. Khi Cha dìu con thì thánh giá sẽ là sức sống.

Lạy Cha,
Ðấy là mơ ước và cũng là lời cầu nguyện của con trên đường về.

Có giấc mơ nào đẹp mà không phải trả giá bằng thương đau?  Có giấc mơ nào lớn mà không phải trả giá bằng thử thách?  Có thập giá nào lên đồi Golgotha mà không quỵ ngã?  Có chiều nào trong vườn Giệtsimani mà không lo âu rướm máu.  Những áng mây trời chỉ bay trên đỉnh đồi.  Gió lộng chỉ ở ngoài biển khơi.  Tôi phải đi lên. Tôi phải miệt mài bước tới.  Và Ngài đã nói với tôi: “Cha ở cùng con mọi ngày cho đến tận thế” (Mt. 28: 20).

Tiếng gọi của trời cao là bảo tôi trung thành với ước mơ.  Cho dù lầm lỗi có làm tôi đau khổ vì mất giá trị nhưng chẳng vì thế mà Người chê trái tim tôi nghèo nàn xấu xí.  Ðôi cánh con chim sẻ sẽ chẳng bay cao được như con phượng hoàng.  Nhưng một ly nước nhỏ mà đầy thì ý nghĩa hơn một ly nước lớn mà vơi.

Dù có yếu đuối cản đường.  Dù có lầm lẫn che lối.  Dù ngày tôi chết, tôi vẫn chưa leo được tới nửa đồi của thập giá, nhưng nếu tim tôi vẫn hồng lửa ước mơ, hồn tôi vẫn vất vả đi tìm cõi vô biên thì đấy là đường mở lối vào vườn hạnh phúc rồi.

Cha trên trời sẽ chạnh lòng khi thấy một con chiên què mà cứ xiêu vẹo trèo lên.  Cha trên trời sẽ chạnh lòng khi thấy một đôi cánh đang lầm than vì gió lạnh, mưa ướt, mang thương tích vì gai rậm mà cứ nhất quyết tìm đường về.  Và vì đó, dù trong yếu đuối của tôi, tôi vẫn thấy biển rộng, trong dòng xót thương của Cha, tôi tới đồi cao.

LM. Nguyễn Tầm Thường – Trích trong “Con Biết Con Cần Chúa”

KHUÔN MẶT NGÀI BIẾN ĐỔI

Khuôn mặt phản ánh cuộc sống của con người. Sống trên đời, ai cũng muốn mình có khuôn mặt đẹp, dễ nhìn, dễ  mến. Vì thế, ngày nay người ta đã bỏ ra nhiều công sức và tiền bạc để đi thẩm mỹ viện sửa sang lại khuôn mặt của mình. Người ta muốn được người khác chú ý, muốn thu hút người khác, muốn người khác thay đổi cái nhìn về họ…

***

zzBạn thân mến!  Tin Mừng Chúa nhật hôm nay cũng tường thuật về một khuôn mặt, về sự biến đổi dung mạo của một người.  Người đó chính là Đức Giêsu khi Ngài biến đổi hình dạng trên núi Tabo: “Ðang lúc Người cầu nguyện, dung mạo Người biến đổi” (Lc.9:29).

Tin Mừng tường thuật thật rõ ràng :“Khuôn mặt của Chúa Giêsu biến đổi khi Ngài đang cầu nguyện”. Phải chăng cầu nguyện là gặp gỡ Thiên Chúa? Gặp gỡ Thiên Chúa làm biến đổi con người từ nội tâm đến thân xác, biến đổi từ khuôn mặt đến cả những gì con người sử dụng: “y phục của Người cũng trở nên trắng tinh chói loà ” (Lc.9:29).

Trong mùa Chay thánh này, Giáo hội mời gọi ta cùng biến hình với Đức Giêsu:

Biến hình với Đức Giêsu là thay đổi cuộc sống của ta, là biến đổi tâm hồn ta, là mang vào lòng ta một trái tim mới, trái tim của yêu thương, của tin tưởng và cậy trông phó thác.

Biến hình với Đức Giêsu là vất bỏ ý riêng của ta, là chấp nhận và vâng phục Thánh Ý Thiên Chúa, là lên đường bước đi với Chúa trong tình yêu và ân sủng Ngài ban.

Biến hình với Đức Giêsu là từ giã con người tội lỗi yếu hèn của mình, là trở nên giống Ngài mỗi ngày mỗi hơn.

Nhưng mọi cuộc biến hình đổi dạng đều phải khởi đi từ việc tiếp xúc với thân mật với Thiên Chúa.  Có tiếp sức thân mật với Chúa, có nỗ lực cầu nguyện liên lỉ, ta mới có sức mạnh Chúa ban để biến đổi cuộc đời của ta.  Đôi khi ta cũng dễ dàng lãng quên việc gặp gỡ Thiên Chúa, lãng quên việc cầu nguyện mỗi ngày, lấy cớ mình qúa bận bịu với những công việc của Chúa. Thế giới ta đang sống hôm nay rất thiếu những người chăm lo cầu nguyện, nhưng lại thừa những người lăng xăng…

***

Lạy Chúa Giêsu! Xin biến đổi con,
xin biến đổi con qua cầu nguyện.
Mỗi lần con thấy Chúa,
xin biến đổi ánh mắt con.
Mỗi lần con nghe Lời Chúa,
xin biến đổi tai con.
Mỗi lần con đọc Lời Chúa,
xin biến đổi môi miệng con.
Mỗi lần con rước Chúa vào lòng,
xin biến đổi tim gan con.

Xin cho khuôn mặt của con được ngời sáng hơn,
sau mỗi lần con gặp Chúa.
Ước gì mọi người thấy nét mặt tươi vui của Chúa,
trong nụ cười của con,
Thấy sự dịu dàng của Chúa,
trong lời nói của con.  Amen.

Tổng hợp từ R. Veritas
(BĐ1: St.15:5-12 &17-18  –  BĐ2: Pl.3:17- 4,1  –  PÂ: Lc.9:28b-36)

CUỘC GẶP GỠ ĐỊNH MỆNH

zzGặp gỡ nhau là việc thường tình.  Tuy nhiên, có những cuộc gặp gỡ làm thay đổi vận mệnh của một đời người.  Cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giê-su và ông Lê-vi là một trong những trường hợp đó:

Trong xã hội Do Thái thời Chúa Giê-su, những người làm nghề thu thuế bị dân chúng ghét bỏ và liệt vào hạng tội lỗi.  Ông Lê-vi là một nhân viên thu thuế và người ta nhìn ông với cặp mắt đầy ác cảm.  Sự ác cảm này không phải là vô cớ, vì khi làm nghề thu thuế, hầu chắc ông khó tránh được những lần lem nhem tiền bạc, đút lót đầu này ăn chận đầu kia.  Sống chung với những  người thu thuế, làm sao ông có thể tránh được những thói hư tật xấu của họ?  Ông cha ta có nói: “Gần mực thì đen”, câu nói này chắc cũng không ngoa!  Có tiền có quyền thì dễ có cơ hội giao du với những người xa hoa phóng đãng.  Số bạn bè mang tiếng là “bọn thu thuế và quân tội lỗi” đến dự tiệc tại nhà ông hôm ấy có thể minh chứng phần nào cho điều này.

Tuy hành nghề thu thuế, tuy sống lăn lộn với giới bất lương tội lỗi, nhưng thâm tâm ông luôn cảm thấy bất an.  Ông cảm thấy đời mình có cái gì đó không ổn, có cái gì đó cần phải bỏ đi, có cái gì đó cần phải sửa sang chỉnh đốn lại.  Ban ngày ông ra bàn thu thuế loay hoay với tiền bạc, với những kẻ trên cúi dưới lòn.  Nhưng đêm về, đối diện với chính mình, ông  thấy buồn da diết:  tiền bạc không mang lại cho ông niềm vui đích thật!  Từng đêm rồi lại từng đêm, ông dằn vặt khổ sở vì những ý nghĩ tốt xấu cứ đấu tranh dai dẳng trong tâm hồn.  Ông  muốn tìm cho mình một lối thoát, thế nhưng cái thòng lọng của nghề nghiệp, của lợi nhuận vẫn cứ xiết chặt lấy ông.

Mấy hôm rồi, quanh bàn thuế, ông nghe người ta nói nhiều đến một Thầy Giê-su nào đó đã mang lại an vui cho nhiều người.  Lê-vi nửa tin nửa ngờ: Thầy Giê-su là ai mà có thể làm được điều đó?  Ông tò mò tìm hiểu và nghe được rất nhiều điều thú vị.  Ông thầm ước mong mình có cơ hội gặp được vị Thầy có sức cảm hóa ấy, nhưng công việc bàn thuế và các mối giao lưu nghề nghiệp cứ chiếm hết giờ của ông!

Thế rồi hôm nay, một ngày định mệnh của đời ông:  Thầy Giê-su đi ngang trạm thu thuế, thấy ông và gọi ông.  Không chần chừ, ông đứng dậy đi theo Ngài, liều mất cả việc làm béo bở, liều chịu mọi hậu quả rắc rối có thể xảy đến sau này.

Lê-vi đã khởi sự tiến trình hoán cải.  Ông đã cương quyết rời bỏ bóng tối để đi ra miền đất ánh sáng.  Ông cương quyết làm lại cuộc đời.  Cơ hội đã tới, ông  phải bám lấy nó, không thể để cơ hội hiếm hoi này vuột khỏi tay ông.  Ông đã quá ngán ngẩm những đêm dài trằn trọc.  Phải cương quyết ra đi thôi.  Ông về nhà tổ chức một bữa tiệc lớn, mời Thầy Giê-su, các môn đệ của Thầy và các thân bằng quyến thuộc của mình đến chung vui, để nói lên quyết định trọng đại của mình, để từ giã họ mà đi theo vị thầy mà ông tin là sẽ mang lại cho đời mình niềm hạnh phúc an vui đích thật.

*********************************

Tiến trình hoán cải là con đường trở về được Thiên Chúa vạch ra cho chúng ta, là những tội nhân.  Tiến trình này cho chúng  ta thấy lòng thương xót bao la của Thiên Chúa biểu lộ qua Chúa Giê-su Ki-tô.  Người không đến để luận tội chúng ta, nhưng để vạch cho chúng ta thấy tội lỗi của mình mà hoán cải, hầu được giải thoát khỏi vòng cương tỏa của tội lỗi và được sống an vui thanh thản.  Qua các câu chuyện thuật lại trong các sách Tin mừng, chúng ta thấy Đức Giê-su luôn tìm dịp đến với những  người tội lỗi.  Người lân la chuyện trò với họ.  Người cùng ăn cùng uống với họ, để khơi dậy nơi họ niềm hy vọng vươn lên khỏi tình cảnh đáng thương của mình.  Và khi kẻ tội lỗi đã có thiện chí hoán cải, Người luôn tạo cơ hội thuận tiện để giúp họ làm lại cuộc đời.

Chúng  ta là những tội nhân trước mặt Thiên Chúa và trước mặt anh chị em.  Vì là người có tội, chúng ta thường mang nhiều mặc cảm.  Chúng ta muốn vươn lên, muốn thoát ra khỏi tình trạng đáng  buồn của mình.  Nhưng có lúc chúng ta không đủ can đảm, có lúc lại chẳng có ai chìa tay ra nâng  đỡ chúng ta!  Chúa Giê-su hiểu rõ tâm trạng này.  Người là vị Lương Y từ ái sẵn sàng ra tay cứu chữa mọi kẻ bệnh hoạn tật nguyền.  Người là vị Mục Tử nhân lành biết rõ từng con chiên của mình.  Người sẵn sàng tạm rời chín mươi chín con chiên đã yên ổn trong đàn để đi tìm một con chiên lạc, và đưa nó trở về sum họp với đàn.

*********************************

Lạy Chúa, con là một tội nhân hư hỏng.  Những  tội lỗi mà con quen phạm cứ mãi dằn vặt trong tâm hồn con.  Con rất muốn dứt bỏ những tội lỗi ấy.  Nhưng rồi con cứ sa đi ngã lại mãi, khiến nhiều lúc con nản chí muốn buông xuôi.  Nhân mùa Chay này, xin Chúa giúp con đảm đứng  dậy như ông Lê-vi, đi ra khỏi vùng đất tối tăm của sự chết, để theo Chúa tiến về miền đất ánh sáng của sự sống muôn đời.  A-men!

Trầm Tĩnh Nguyện

CUA ĐÁ VÀ ĐỜI NGƯỜI

Tôi ăn món cua đá.  Không phải là loại cua đá, cua sữa, cua biển hay cua gạch, nhưng là cua đồng.  Cua đồng đem xay nhuyễn rồi cho vào ngăn đá tủ lạnh, cua cứng như đá, nên tôi gọi là… cua đá.  Món này cũng thú vị, ngon hơn nếu có cà muối chua chấm mắm ớt hay mắm tôm.  Ăn món canh cua đá mà nghĩ về kiếp người, về đời mình.

Cua.  Đáng lẽ nó có thể đi đâu tuỳ thích, sống ở đâu nó muốn và sống hết thời gian ấn định của Đấng Tạo hoá ban cho, nhưng lại bị con người bắt, giết chết, xay nhuyễn.

Người.  Con người, ban đầu trong vườn địa đàng thật sự tự do, hạnh phúc và dĩ nhiên sẽ được sống hết tuổi thọ Thiên Chúa ấn định.  Nhưng bỗng nhiên, con người bị satan giết chết.  Thế là mất hết mọi sự.

Cua.  Đáng lẽ sau khi chết sẽ thối, lại được bảo quản trong tủ lạnh.  Nhờ thế, dù thân xác đã bị nghiền nát, nhưng vẫn còn giá trị.  Nó vẫn còn sử dụng để phục vụ cho con người.  Thời gian có thể vài ngày, vài tuần hay nhiều năm, nếu bảo quản tốt.

Người.  Cũng thế, đáng lẽ con người sẽ biệt tích khỏi địa đàng tình yêu Chúa thì lại được gia hạn, cho sống chuộc lỗi.  Đáng lẽ phải ra khỏi con ngươi của Ngài vì phản bội thì lại được ngày đêm mở to mắt hướng nhìn Ngài.  Đáng lẽ phải làm bạn với quỷ dữ thì lại được Chúa Ba Ngôi hâm nóng bằng lòng thương xót, cho làm bạn, làm con cái trong nhà và có quyền thừa tự.

Cua.  Tuy an toàn trong tủ, nhưng bất cứ lúc nào đem ra khỏi tủ thì nó sẽ hư thối rất nhanh.

Người.  Cũng vậy, con người thật an tâm khi sống trong chiếc tủ cứu độ khổng lồ.  Nhưng bất cứ lúc nào ta để cho ma quỷ lôi kéo hay tự ý ra khỏi chiếc tủ quan phòng thì sẽ bị huỷ diệt nhanh chóng.  Bao lâu ta xa rời Thiên Chúa, thì bấy lâu đời ta gặp trục trặc, và nguy cơ đau khổ, chết chóc rất cao.

Cua.  Dù ở trong tủ, nhưng không phải là thời gian kéo dài mãi mãi.  Chẳng ai cố giữ để nó tồn tại vĩnh viễn hay tìm cách phục hồi hình dạng cho nó.

Người.  Khác với cua. Nếu cứ ở trong tủ lưu trữ của Thiên Chúa thì con người sẽ mãi mãi không bao giờ bị rữa nát.  Trái lại, còn được Ngài ngày đêm chăm sóc kỹ lưỡng, rồi tìm cách trả lại hình dạng thật của ta, giống như trước kia vậy.

************************************

Ađam Eva tốt lành thánh thiện như thế mà còn không chịu nổi áp lực tấn công của satan, nói chi chúng ta, vốn đã mang trong mình vết tích của tội thì làm sao có thể chống trọi lại sức mạnh của sự dữ.  Người bệnh sao chống lại được người khoẻ.

Phêrô.  Nhờ nhìn thẳng vào Chúa Giêsu, Phêrô có thể đi trên mặt biển, dù biển đang sóng dữ dội.  Khi nhìn ra biển, ông liền bị chìm.  Nét đẹp của ông là biết mình đang chìm rồi la to, kêu Chúa cứu, và đưa tay để nắm lấy tay Ngài.  Ôi mắt nhìn mắt, tay nắm tay.  Thoát chết.

Lúc gà gáy lần thứ ba thì ông cũng đã chối Chúa ba lần.  Hình ảnh tuyệt vời trong dinh tổng trấn khi ông nhìn lên Chúa, lúc Ngài cũng đang hướng nhìn ông.  Ôi ánh mắt trái tim gặp được Trái Tim Cứu Độ.  Ông được cứu.

Israel.  Xưa trong sa mạc, họ đã nhìn lên con rắn đồng và thoát chết, thì nay bất cứ ai nhìn lên Thập giá tình yêu của Ngài cũng đều được cứu.

Ta.  Biển ghê sợ, biển đời ghê sợ hơn.  Biển dữ dội, biển đời dữ dội hơn.  Biển có thể nhận chìm nhiều tàu, nhiều ngư phủ, thì biển đời cũng có thể dìm chết nhiều người, nhận chìm nhiều gia đình, nhiều cộng đoàn.  Sức người sao có thể chống nổi.  Chỉ một chút xa rời Thiên Chúa là ta có thể bị tấn công. Một chút lơ là chước các mưu chước ma quỷ là có thể bị tổn thương.  Đã yếu lại càng yếu hơn.

zzHãy nhớ mình là bụi tro, rồi mai sẽ trở về bụi tro.  Thân phận con người nay còn mai mất, chỉ một cơn gió thoảng cũng làm nó biến đi mà chẳng để lại vết tích gì.

Con người chỉ là bụi tro, nhưng lại là một thứ tro bụi có giá trị.  Giá trị đến nỗi Thiên Chúa dám đánh đổi địa vị làm Chúa để trở thành người, rồi làm bạn, làm người phục vụ, làm người nô lệ.  Ngài chết thay.  Ngài đánh đổi mạng sống để cứu lấy thứ tro bụi con người.

Nếu muốn sống với Chúa, ta hãy cùng chết với Ngài.

Nếu muốn chết với Ngài, ta hãy sống với Chúa.

Nếu muốn mọi sự tốt lành, ta hãy làm nhiều việc tốt lành.

Nếu muốn được ơn cứu độ, ta hãy chết đi con người cũ do tội gây ra, đó là tất cả mọi thứ xấu do tư tưởng, lời nói hay hành động làm mất lòng Chúa, phiền lòng nhau.

Mùa chay, xin cho mỗi người được trở về với Chúa bằng thái độ dứt khoát.  Dứt khoát như cái chết, dứt khoát như Phaolô, dứt khoát như Phêrô… Vâng, hãy dứt khoát!

Thanh Thanh

KHÔNG CHỈ NHỜ CƠM BÁNH

Làm người là chấp nhận thân phận bị cám dỗ. Con người vừa mang trong mình khát vọng vươn tới tuyệt đối, vừa thấy mình luôn bị một mãnh lực nào đó kéo ghì xuống. Bởi thế, đời người lúc nào cũng phải chiến đấu cam go, chỉ một chút lơ là yếu mềm là vấp ngã.  Con người trở nên cao cả khi thắng được cám dỗ. Ngược lại, lúc buông xuôi theo cái tôi dễ dãi tầm thường, tôi chẳng còn là tôi. Chỉ khi tôi vượt quá cái tôi, tôi mới thật sự là chính mình. Tôi chỉ là tôi, khi tôi vươn tới Chân, Thiện, Mỹ.

***

Bạn thân mến! Trong mùa Chay Thánh này, ta hãy đi vào hoang địa với Đức Giêsu.  Hãy cùng với Ngài sống trong cô tịch, cầu nguyện và chay tịnh. Có chay tịnh và cầu nguyện, ta mới có khả năng nhận ra các cơn cám dỗ quen thuộc.  Biết mình bị cám dỗ thật là một ơn ban, vì ma quỷ chẳng phải là một con vật có đuôi lộ liễu.  Những cám dỗ của Ðức Giêsu trong Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay cũng là những cám dỗ của tôi trong cuộc đời này:

Cám dỗ đầu tiên đánh thẳng vào điểm yếu nhất của con người. Đó là cám dỗ về vật chất, về cái ăn cái mặc.  Sau một thời gian dài nhịn ăn vì chay tịnh, Đức Giêsu thấy đói. Cái đói làm tê liệt nhận thức, cái đói đụng đến bản năng sinh tồn. Ðiều cần thiết đối với người đang đói là cơm bánh.  Ðức Giêsu đã thắng được cơn cám dỗ vật chất  này. Ngài không phủ nhận sự cần thiết của vật chất, nhưng con người không chỉ sống nhờ cơm bánh (Lc.4:4).  Lợi nhuận trong kinh tế là điều quan trọng, nhưng không được quên các giá trị văn hoá, luân lý, tôn giáo… Lắm khi cái đói vật chất vẫn chi phối chúng ta. Người ta dễ hiểu sai câu: “Có thực mới vực được đạo“.  Chúng ta vẫn bị cồn cào bởi những thèm thuồng chính đáng và không chính đáng, cá nhân và tập thể, nhưng đừng để mình thỏa mãn cơn đói bằng mọi giá.

Sau cám dỗ về vật chất là cám dỗ về quyền lực, về tiếng tăm. “Tôi sẽ cho ông toàn quyền cai trị cùng với vinh hoa lợi lộc của các nước này…Vậy nếu ông bái lạy tôi, thì tất cả sẽ thuộc về ông” (Lc.4:6-7). Hãy bái lạy ma qủy để được quyền lực và vinh quang .  Có nhiều người nhẹ dạ đã tin vào lời hứa hão huyền này. Bao nhiêu đế quốc, bao nhiêu nhà cầm quyền đã qua đi trong dòng lịch sử của nhân loại.  Ðức Giêsu chẳng muốn nhận quyền từ một người nào khác ngoài Cha của Ngài. Chỉ có Cha mới là Ðấng duy nhất để Ngài bái lạy tôn thờ.

Sau cám dỗ về vật chất và quyền lực tiếng tăm, là cám dỗ về lòng khiêm nhượng, là cám dỗ của lòng tin vào đấng Tuyệt Đối. “Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì đứng đây mà gieo mình xuống đi!” (Lc.4:9). Tôi đưa mình vào tình huống hiểm nghèo, để bắt Chúa hành động.  Nhảy xuống từ nóc Ðền Thờ mà không chết, quả là ngoạn mục! Ta vẫn thích Chúa làm chuyện ngoạn mục cho đời ta. Ta không thích sống trong niềm tin êm ả, như đứa con biết rõ người Cha thương mình, không đòi kiểm chứng.

Tóm lại: Tiền bạc, của cải, sắc đẹp, khoái lạc, bằng cấp, quyền lực, uy tín, danh dự, khoa học, kỹ thuật..v..v.. tất cả những giá trị trên đây đều đáng quý. Nhưng đó không phải là cùng đích của con người.  Cùng đích của con người là chính Thiên Chúa, là cuộc sống hạnh phúc đời đời bên cạnh Đấng hằng yêu thương ta.

Ước gì tôi luôn luôn có Chúa kề bên, để Ngài giúp tôi mỗi ngày biết tự cởi trói chính mình, để tôi được tự do hơn mà trở về với Ðấng Tuyệt Ðối của đời tôi.

***

Lạy Chúa Giêsu, bị cám dỗ là thân phận của con người, nhưng thắng được cám dỗ là nhờ ơn của Chúa. Cuộc sống hôm nay cho con biết bao cám dỗ ngọt ngào, làm khuấy động những thèm khát nơi con. Cám dỗ chiếm đoạt và sở hữu.  Cám dỗ thống trị bằng quyền lực và tri thức. Cám dỗ sống buông thả bất cần đời…

Cám dỗ nào cũng hứa hẹn nhiều hoan lạc, nhưng thật ra lại làm cho con nghèo nàn hơn, trói buộc hơn vào cái tôi ích kỷ.  Xin cho con thắng được các cơn cám dỗ nhờ tỉnh thức và cầu nguyện, nhờ chay tịnh và sám hối ăn năn. Amen

Tổng hợp từ R. Veritas
(BĐ1:Dnl 26:4-10, BĐ2: Rm 10:8-13, PÂ: Lc 4:1-13)

HÃY XÉ LÒNG

zzMùa Chay được khởi đầu bằng nghi thức xức tro trên đầu.  Nghi thức này bắt nguồn từ truyền thống xa xưa của dân Do thái.  Trong Cựu ước, mỗi khi muốn tỏ lòng ăn năn hối cải, người Do thái thường xức tro trên đầu, ngồi trên đống tro và mặc áo vải thô hoặc xé áo ra.

Cựu ước nói nhiều đến tập tục này.  Nhưng dễ nhớ nhất là truyện dân thành Ni-ni-vê.  Ni-ni-vê là một thành phố lớn.  Nhưng dân chúng ăn chơi trụy lạc, phạm nhiều tội lỗi.  Thiên chúa muốn tiêu diệt thành này.  Trước khi phạt, Chúa sai ngôn sứ Gio-na đến báo động.  Nghe vị ngôn sứ nói Chúa sắp trừng phạt, dân thành sợ hãi bảo nhau bỏ đàng ăn chơi tội lỗi, tha thiết ăn chay cầu nguyện, mặc áo vải thô, ngồi trên đống tro.  Thấy dân chúng có lòng ăn năn sám hối, Chúa đã tha phạt cho thành.

Việc xức tro và xé áo trước hết nói lên sự buồn phiền đau đớn vì đã phạm nhiều tội lỗi.  Tội nhân tự nhận mình không xứng đáng được kính trọng, chỉ xứng đáng với tro bụi nhơ bẩn, với áo rách tồi tàn, đáng bị khinh miệt, bị chà đạp như cát bụi bên đường.

Việc xức tro và xé áo cũng làm cho tội nhân ý thức thân phận con người bọt bèo, cuộc đời mau chóng tàn phai như giấc mộng.  Đời người như một nắm tro bụi, chỉ một làn gió nhẹ thoảng qua đủ xóa sạch vết tích.  Cuộc đời giống như manh áo, hôm qua còn mới còn đẹp, hôm nay đã cũ kỹ xấu xí, hôm qua còn lành lặn, hôm nay đã sờn rách.

Như thế, việc xức tro và xé áo có một nội dung ý nghĩa rất sâu xa.  Nhưng với thời gian, do những cử hành máy móc, các việc này dần dần rơi vào thái độ hình thức bên ngoài.  Người ta làm cho qua lần chiếu lệ, chẳng còn có ý thức thống hối.  Chính vì thế, ngôn sứ Giô-en đã kêu gọi dân chúng : “Hãy ăn chay, khóc lóc, và thống thiết than van.  Hãy xé lòng chứ đừng xé áo” (Ge 2, 12b-13a).

Nghi thức phải diễn tả tâm tình thì việc cử hành mới có ích lợi.  Việc xức tro sẽ vô ích nếu trong lòng ta không dâng lên tâm tình sám hối.  Việc xé áo sẽ trở thành giả dối nếu tâm hồn ta không tan nát vì hối hận tội lỗi.

Xức tro trên đầu không quan trọng bằng xức tro trong tâm hồn.  Hãy xức tro vào tâm hồn cho tâm hồn xót xa đau đớn vì tội lỗi.  Hãy xức tro vào thói kiêu căng để nó biết hạ mình xuống trong khiêm nhường bé nhỏ.  Hãy xức tro vào thói phô trương để nó biết chìm vào âm thầm nghèo hèn.  Hãy xức tro vào thói hận thù ghen ghét để nó đau đớn vì đã không biết yêu thương.  Hãy xức tro vào những mối chia rẽ bất hoà để tẩy sạch vết thương, hàn gắn tình hiệp nhất.  Hãy xức tro vào tính ích kỷ để nó biết mở ra chia sẻ.  Hãy xức tro vào thói lười biếng để nó tỉnh thức chăm lo việc đạo đức.  Xức tro như thế có khác gì xát muối vào lòng, sẽ gây nên đau đớn xót xa, nhưng sẽ tẩy rửa linh hồn nên trong trắng.

Xé áo chẳng có ích lợi gì nếu ta không xé lòng ra.  Lòng ta bấy lâu đã gắn bó với tội lỗi.  Tội lỗi ăn sâu dính chặt hầu như trở thành một phần của tâm hồn.  Muốn dứt lìa tội lỗi, phải xé nó ra.  Hãy xé lòng ra khỏi những đam mê dục vọng bất chính.  Hãy xé lòng ra khỏi thói tham lam tiền bạc.  Hãy xé lòng ra khỏi thói nô lệ danh vọng chức quyền.  Hãy xé lòng ra khỏi thói ham mê ăn uống, rượu chè, cờ bạc.  Hãy xé lòng ra khỏi thói tự mãn tự tôn.  Biết bao thứ đã trở thành thiết thân.  Những quan hệ, những tiền bạc của cải, những chức tước danh vị, những thú ăn chơi, những tự ái, những giận hờn, tất cả đã gắn chặt vào đời ta.  Giờ đây phải xé nó ra.  Đau đớn lắm.  Vết thương sẽ nặng lắm.  Máu sẽ chảy nhiều lắm.  Nhưng khi đã cắt bỏ được hết những ung nhọt độc hại, linh hồn sẽ nhẹ nhàng, trong sạch và lớn mạnh vì được đầy tràn ơn phúc và tình yêu của Chúa.

Lạy Chúa, xin hãy ban thêm sức mạnh cho con, để mùa Chay năm nay con thực sự biết xức tro vào tâm hồn, biết xé tâm hồn trong đau đớn vì tội lỗi.  Lạy Chúa, xin đổi mới tâm hồn con.  Amen!

TGM Ngô Quang Kiệt