TÌNH YÊU CỨU ĐỘ

Bữa tiệc trong Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay diễn ra trong một khung cảnh đầy mâu thuẫn. Một bên là căn nhà sang trọng của thủ lĩnh biệt phái, một bên là Chúa Giêsu ăn mặc đơn sơ trong bộ quần áo của dân nghèo. Một bên là ông Simon người được coi là đạo cao đức trọng, một bên là người phụ nữ bị coi là đại tội nhân.  Một bên là mâm cao cỗ đầy, mọi người vui tươi ăn uống, một bên là người phụ nữ quỳ mọp sát đất, không dám ngẩng mặt lên, gục đầu khóc lóc.  Chính trong khung cảnh đầy mâu thuẫn, trái ngược ấy, Chúa Giêsu bày tỏ tình yêu thương bao la của Người.

zzĐó là tình yêu bao dung chấp nhận mọi người. Chúa Giêsu chấp nhận ông Simon dù Chúa không ưa lối sống của ông và của những người biệt phái, vì họ tự tôn cho rằng mình đạo đức mà khinh miệt những người khác. Thế nhưng Chúa vẫn chấp nhận ông, chấp nhận lời mời của ông, đến dự tiệc với ông, ngồi đồng bàn với ông, chia sẻ món ăn và câu chuyện với ông. Không chỉ chấp nhận ông Simon, Chúa còn chấp nhận người phụ nữ bị coi là tội lỗi công khai.  Chị vào nhà trong ánh mắt khinh thị của mọi người.  Nhưng Chúa vẫn điềm nhiên để chị khóc ướt chân mình.  Chúa đã để chị hôn chân mình.  Chúa đã để chị lấy tóc lau chân mình. Chúa đã để chị xức dầu tràn đầy trên chân mình.  Còn hơn thế nữa, Chúa lên tiếng công khai bênh vực chị. Nếu Chúa công khai bày tỏ thịnh tình với ông Simon khi đến nhà ông dự tiệc thì Chúa cũng công khai bày tỏ thịnh tình với người phụ nữ khi lên tiếng bênh vực chị. Chúa chấp nhận tất cả mọi người.

Đó là tình yêu bao dung tha thứ mọi tội lỗi. Thái độ của Chúa Giêsu đối với người phụ nữ tội lỗi là thái độ bao dung tha thứ. Chúa để cho chị vào nhà. Chúa để cho chị gục đầu vào chân Chúa, khóc ướt chân Chúa, lấy tóc lau chân Chúa và xức dầu thơm lên chân Chúa. Chị làm điều ấy ở nơi kín đáo còn đỡ gây chống đối, đằng này chị làm điều ấy công khai trước mắt mọi người, mà lại là những người ghen ghét, chống đối và kết án chị. Ánh mắt và thái độ của những người chung quanh, đặc biệt là của ông Simon không lọt ngoài tầm mắt Chúa. Nhưng Chúa vẫn để chị làm những gì biểu lộ lòng thống hối, lòng yêu mến của Chị. Sau đó Chúa còn công khai lên tiếng ca ngợi tình yêu và niềm tin của Chị, công khai tha thứ cho chị.

Đó là tình yêu bao dung hoán cải. Chúa không ưa thói hợm hĩnh, giả hình của người biệt phái. Nhưng Chúa vẫn tìm cách hoán cải họ. Vì thế hôm nay Chúa nhận lời đến nhà ông Simon dự tiệc. Thấy thái độ của ông đối với người phụ nữ và những ý nghĩ thầm kín của ông phê phán Chúa, Chúa không để ông trong lầm lạc, nhưng đã lên tiếng giải thích cho ông hiểu những điều then chốt trong đời sống đạo và những gì có giá trị thực sự trước mặt Chúa. Chúa phải tốn công giải thích cặn kẽ vì Chúa yêu thương ông, muốn ông hiểu và hoán cải tâm hồn.

Đó là tình yêu ban ơn cứu độ. Tất cả những gì Chúa làm là mong đem ơn cứu độ cho loài người, cho tất cả mọi người không loại trừ một ai. Chúa muốn cứu độ cả ông Simon là người tưởng lầm mình đạo đức nhưng chỉ là đạo đức bên ngoài. Chúa muốn cứu độ cả người phụ nữ bị mang tiếng tội lỗi, bị mọi người khinh miệt, loại trừ. Tình yêu của Chúa không phải là thứ cảm tính nhất thời, đem đến an ủi nhất thời.  Đó là tình yêu đem đến ơn cứu độ, đem đến hạnh phúc thực sự và vĩnh cửu cho con người.

***

Lạy Chúa, con cảm tạ tình yêu vô biên của Chúa.
Lạy Chúa, xin cứu độ con. Amen.

TGM. Ngô Quang Kiệt
( BĐ1:2Sm 12,7-10.13 –  BĐ2:Gl 2,16.19-21 –  PÂ:  Lc 7,36-8,3)

SỐNG YÊU THƯƠNG

Câu Phúc Âm của thánh Gioan: “Thầy để lại bình an cho anh em, Thầy ban cho anh em bình an của Thầy” (14,27) khiến tôi nhớ đến một câu chuyện.  Xin chia sẻ với các bạn câu chuyện này nhé.

zzCó ông bác sĩ nổi tiếng tài giỏi, rất thương vợ và bà vợ cũng rất thương ông.  Bỗng nhiên, người vợ qua đời.  Người ta bảo rằng người chồng nào yêu thương vợ nhiều thì thường nói với vợ:  “Em là linh hồn của anh”; bây giờ vợ ông chết rồi, tức là hồn lìa khỏi xác rồi, thì xác làm sao sống nổi?  Ông bị suy sụp tinh thần trầm trọng, bởi vì đối với ông, bà vợ là tất cả ý nghĩa của cuộc đời ông; bây giờ bà không còn nữa, thì tìm đâu ra ý nghĩa để sống.  Ông tìm đến với một nhà tâm lý học.  Nhà chuyên viên tâm lý nghĩ thầm:  “Ông này là một bác sĩ nổi tiếng, nên chẳng cần mình cho toa thuốc đâu.  Ông ta thừa biết ông ta cần thuốc nào để ngủ được và lấy lại sức.  Chỉ có một cách là dùng tâm lý trị liệu thôi”.  Nhà tâm lý học bắt đầu gợi chuyện: “Thế bà vợ của ông có yêu ông không?” –  “Yêu chứ!  Bà yêu tôi tha thiết như  tôi yêu bà vậy”, bác sĩ trả lời ngay.  Nhà tâm lý hỏi: “Giả sử nếu không phải là bà mà là ông chết trước thì sao?”.  Ông bác sĩ nghĩ một chút rồi nói: “Chắc chắn bà ấy cũng đau khổ lắm, đau khổ như tôi đang đau khổ bây giờ”.  Nhà tâm lý học mới bảo: “Như vậy là ông gánh giùm nỗi đau cho bà rồi”.

**************************************

Đúng rồi, nỗi đau vẫn còn đấy, nỗi khổ vẫn như cũ, nhưng đã xuất hiện một ý nghĩa mới: ông không mất vợ, trái lại ông đã cứu được vợ, bởi vì do bà chết trước, bà không phải gánh nỗi đau buồn mất chồng, bà được thảnh thơi để được hạnh phúc.  Nỗi đau khổ của cuộc đời vẫn y như cũ, nhưng một ý nghĩa mới đã xuất hiện để làm nên cái lý do để tiếp tục sống và sống vui.

Tôi hiểu rằng cuộc đời này luôn luôn có ý nghĩa để nó đáng sống, cho dù nó có cay đắng nghiệt ngã đến đâu, cho dù nó có khổ sở bất hạnh thế nào.  Người ta vẫn có thể khám phá ra được ý nghĩa để sống, khi biết vượt lên trên bản thân để vươn lên một cái gì lớn hơn mình.  Các nhà tâm lý học đưa ra một câu định nghĩa thật hay:  “Làm người là biết tự vượt lên trên chính mình”.  Tôi chợt nhớ tới câu nói của văn hào Pascal:  “Con người siêu vượt chính mình đến vô hạn”.

Không có từ ngữ nào quen thuộc cho bằng hai chữ “Yêu thương”, nhưng có lẽ cũng không có từ nào bị lạm dụng cho bằng hai chữ này.  Dù sao, những ghi nhận về Tình Yêu vẫn rất đẹp và rất cần cho cuộc sống mọi người.  Cây Thập Giá của Chúa Giêsu vẫn còn đó như một lời nhắc nhở thúc giục ta tìm gặp và xây dựng một Tình Yêu đích thực.  Nhìn ngắm cây Thập Giá của Đấng chịu đóng đinh, tôi hiểu rằng Tình Yêu chân thực trước hết phải là Tình Yêu biết cho đi.  Không biết tôi có chủ quan không, nhưng tôi nhận thấy rằng thường nơi tình yêu của các bạn trẻ, các bạn nhấn mạnh đến cảm tình nhiều hơn, chứ không quan tâm đến vai trò của ý chí; đang khi đó, cái chữ “Tình Yêu” trong Kinh thánh mà thánh Gioan dùng để gọi Thiên Chúa có hàm chứa vai trò rất quan trọng của ý chí.  Yêu là gì?  Yêu không phải là cảm thấy tim mình rung động trước một vẻ đẹp, mà là hướng đến một đối tượng khác để dám làm tất cả, dám hy sinh tất cả cho đối tượng ấy được hạnh phúc.  Yêu trong Kinh thánh là như vậy.  Một Tình Yêu trọn vẹn như thế đã được thể hiện trọn vẹn nơi Đấng chịu đóng đinh bởi vì Người đã thực hiện câu nói:  “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Ga 15,13).  Quả thật, Chúa Giêsu đã yêu thương nhiều nhất, không phải vì Người có thiện cảm lắm với con người, nhưng bởi vì Người đã cho đi hết tất cả, cho đi đến cả mạng sống mình.

Có một nhà tâm lý đã nói rằng, các bạn đừng có ảo tưởng là mình yêu khi tặng một món quà ngày sinh nhật, khi trao một cái bắt tay, kể cả một nụ hôn, đừng ảo tưởng, nhưng phải tự hỏi mình đã dám cho đi chưa, và nhất là cho đi chính bản thân mình.  Một Tình Yêu biết cho đi, biết hy sinh thật sự, đó là tiếng gọi từ Thập Giá, một tiếng gọi hãy yêu thương trong chân lý.

**************************************

“Anh em hãy bắt chước Thiên Chúa, vì anh em là con cái được Người yêu thương.  Hãy sống trong tình bác ái… làm hy lễ dâng lên Thiên Chúa, tựa hương thơm ngào ngạt” (Ep 5,1-2).

Lạy Cha, ước nguyện của con là nên giống Cha.  Xin chỉ dạy con sống được đời yêu thương mà Cha đang mời gọi.  Amen!

Têrêsa Hải Phượng

CHÚNG CHÁU BẢO VỆ CHÚA GIÊSU

Vào thập niên 20 việc bắt bớ các linh mục và tu sĩ nam nữ trở thành quốc sách.  Tại mọi thành phố lớn, cha xứ các họ đạo nối đuôi nhau vào trại tập trung bên sa mạc Sibêria.

Đây cũng là trường hợp của một cha sở họ đạo ngoại ô thành phố Lêningrat.  Cha biết thế nào cũng có ngày công an tới gõ cửa nhà xứ và mời cha đi theo họ.  Nhưng cha vẫn tiếp tục công tác mục vụ hàng ngày, kể cả việc chuẩn bị cho các trẻ em rước lễ lần đầu.  Trong số các em tham dự rước lễ lần đầu hồi năm 1925 có mười hai  em sống trong khu phố gần viện mồ côi của họ đạo.  Và truyện gì phải đến đã đến.

zzTrước khi bị điệu đi biệt tích cha sở đã có đủ thời giờ trao chìa khóa Nhà Tạm còn có Mình Thánh Chúa, trong viện mồ côi, cho gia đình của ông giám đốc.  Kể từ đó không còn Thánh Lễ và các buổi cử hành phụng vụ nữa.  Nhưng nhiều tín hữu, trong đó có mười hai em nói trên đây đã được rước lễ lần đầu năm ấy, vẫn thường ghé nhà nguyện viếng thăm Chúa Giêsu Thánh Thể.

Vào một buổi chiều nọ, một em đã tình cờ nghe được lời bàn tán to nhỏ của mấy anh công an ngồi uống rượu trong một quán ăn của khu phố.  Một người trong họ cất giọng say lè nhè kết luận: “Như thế… như thế… là… chúng ta nhất trí.  Các đồng chí nhớ… tối… tối hôm nay mình… mình sẽ phá cửa nhà nguyện.  Chúng ta cũng đang cần một chỗ để tổ chức khiêu vũ mà.  Ngôi… ngôi nhà nguyện trong viện mồi côi vừa gọn đẹp lại vừa ấm cúng, lại gần đường lui tới rất là thuận lợi.  Thật là lý tưởng…”

Chú bé vừa nghe tới đó đã vội vàng ba chân bốn cẳng chạy một mạch về nhà, rảo khắp xóm gọi các bạn thuộc lớp rước lễ lần đầu, vừa thở hổn hển vừa nói: “Tụi bay biết không tối nay công an sẽ tới phá cửa nhà nguyện để chiếm làm chỗ khiêu vũ.  Chúng mình phải bảo vệ Chúa chứ!”

Thế là các em cùng bàn tính kế hoạch.  Em thì đề nghị phải làm thế này, em nói phải làm thế khác.  Đám trẻ bàn tính thật sôi nổi.  Nhưng nói thì hăng thế chứ không em nào biết phải làm sao để vào trong nhà nguyện được vì cửa nhà nguyện khóa kỹ.  Sau cùng chúng quyết định cứ tới nhà nguyện rồi hãy tính.  Các em không cho cha mẹ chúng biết gì.  Tới nơi chúng quyết định vào nhà nguyện theo lối cửa sổ.  Thế là em lớn con và khỏe nhất chịu đứng dưới làm thang cho mấy em khác leo lên.  Em bạo nhất dùng đá đạp bể kính cửa sổ và thế là chúng trèo vào phòng mặc áo và đến quì chung quanh Nhà Tạm để cầu nguyện và canh giữ Chúa Giêsu.

Bên ngoài trời đã nhá nhem tối, các đường phố vắng tanh.  Đám trẻ bỗng nghe tiếng chân bước nặng nề của mấy anh công an say rượu, vừa đi vừa văng tục và cười hô hối, tiếng súng lách tách theo nhịp bước.  Tới trước cửa nhà nguyện họ dùng báng súng phá cửa rồi nhào vào trong la hét om sòm: “Đuốc đâu?  Lửa đâu?  Bật lửa lên!”

Dưới ánh sáng lù mù, mấy anh công an cứ tưởng mình đang mơ, họ dụi mắt há miệng nhìn bọn trẻ đứng cầm tay nhau thành một vòng bán nguyệt trước bàn thờ và Nhà Tạm, như một vòng đai kiên cố cản ngăn tất cả những ai dám tiến lên xâm phạm Chúa Giêsu Thánh Thể.  Qua giây phút ngạc nhiên mấy anh công an quắc mắt đỏ ngầu rượu và hận thù, giận dữ quát hỏi:

– Lũ ranh con, chúng mày làm gì ở đây?

Đám trẻ đồng thanh đáp với giọng cương quyết:

– Chúng cháu bảo vệ Chúa Giêsu!

Mặc cho công an la hét đe dọa và bắt phải đi ra, đám trẻ nhất quyết đứng yên tại chỗ.  Cái gan lì điềm tĩnh của các em khiến cho mấy người say rượu giận sôi lên.  Họ liền chĩa súng về phía bàn thờ và nhả đạn.  Mười hai tấm thân bé bỏng ngã gục trước bàn thờ, em bị trọng thương, em chết ngay tại chỗ, máu chảy lênh láng trước bàn thờ, vì tình yêu Chúa Giêsu Thánh Thể.

Khi cha mẹ của các em biết tin, hớt hải chạy tới thì đã quá trễ.  Các em bị thương đang hấp hối thì thào với cha mẹ: “Chúng con bảo vệ Chúa Giêsu, giờ đây tới phiên ba má!…”

“Giờ đây tới phiên bá má!”  Lời ấy cũng nhắn gửi tới tất cả chúng ta: “Giờ đây tới phiên các bạn!”

Chúng ta có được đức tin vững mạnh và tình yêu thiết tha đối với Chúa Giêsu Thánh Thể như mười hai em nhỏ trên đây không?  Liệu chúng ta có đủ can trường, dũng cảm để bảo vệ đức tin và lòng mến đối với Chúa Giêsu Thánh Thể trước những thử thách của cuộc đời như các em ấy không?  Biết bao tâm hồn anh dũng, người lớn cũng như trẻ thơ, đã liều mạng để bảo vệ đức tin, bảo vệ Chúa.  Còn bạn thì sao?

Trích www.xuanha.net

*****************************************

Lạy Chúa Giêsu,
có một ngọn đèn dầu gần Nhà Tạm,
ngọn đèn đỏ mời con dừng bước chân,
và nhắc con về sự hiện diện của Chúa.
Con mong sự hiện diện ấy lan tỏa khắp nơi,
để đâu đâu cũng thấy những ngọn đèn đỏ.

Nơi xóm nghèo mùa mưa nhớp nháp,
nơi lớp học tình thương lúc chiều tà,
nơi những trung tâm phục hồi nhân phẩm,
nơi bảo sanh viện nâng niu sự sống của trẻ thơ,
nơi khách sạn năm sao, nơi quán bia đầu ngõ,
nơi các tiệm cho mướn băng video,
nơi tình yêu trong ngần của đôi bạn trẻ…

Nhưng lạy Chúa, trước hết,
xin cho đời con là một ngọn đèn,
xin cho chúng con là những ngọn đèn màu đỏ,
mời người ta dừng lại, trầm tư,
và gặp được Chúa.

Lời nguyện Rabbouni

MÌNH MÁU THÁNH CHÚA

Hôm nay Giáo Hội mừng kính lễ Mình Máu Thánh Chúa Kitô. Thánh lễ này nhắc nhở cho ta:  Chúa Kitô đã và đang trao ban chính Mình Máu Ngài làm lương thực để ban sự sống cho ta, để  tiếp nhận ta vào sự sống của Ba Ngôi Thiên Chúa.

Tin Mừng hôm nay thuật lại phép lạ Chúa hóa bánh ra nhiều. Phép lạ này không phải từ “không ra có”, nhưng từ năm chiếc bánh và hai con cá là phần đóng góp của con người. Tương tự như vậy, bánh và rượu trở nên Mình Máu Thánh Chúa được hiến dâng trên bàn thờ chính là hoa màu ruộng đất và lao công khó nhọc của con người. Thiên Chúa không muốn làm một mình, nhưng Ngài muốn con người cộng tác với Ngài. Được cộng tác với Ngài chính là hồng ân, là vai trò tuy nhỏ bé nhưng hết sức cao quý được dành riêng cho ta trong mầu nhiệm Thánh Thể.

Trong thư thứ nhất gởi tín hữu Corintô, thánh Phaolô cho chúng ta một chứng từ cổ xưa về bí tích Thánh Thể mà ngài gọi là bữa ăn của Chúa. Bí tích Thánh Thể là một sáng kiến của Ðức Giêsu trong bữa ăn vào đêm Người bị nộp. Tấm bánh thành Mình Thầy: hãy cầm lấy mà ăn. Chén rượu thành Máu Thầy: hãy cầm lấy mà uống.

zzĐã bao nhiêu thế kỷ qua đi, có biết bao thánh lễ đã được cử hành trên mặt đất. Thánh lễ nào cũng là một bữa ăn do Chúa thết đãi, và cũng là một nghi thức tưởng nhớ cái chết của Chúa. Không thể tách rời thánh lễ với cái chết của Ðức Giêsu. Mình Thầy sẽ bị nộp, Máu Thầy sẽ đổ ra vì anh em. Rước lễ là rước lấy Ðấng đã chết vì loài người, Mỗi lần dự lễ, chúng ta loan truyền Chúa đã chịu chết va đã sống lại. Rước lễ chẳng phải là rước một thi hài người chết, mà là đón lấy Ðấng đang sống và đang ban phát sự sống.

Dự thánh lễ là tham dự một bữa ăn, là tham dự vào hy tế năm xưa trên Núi Sọ. Chính vì thế ta không nên dự lễ với hai bàn tay trắng. Cần đem theo tấm bánh của mình trong những ngày qua. Chúa Giêsu cần tấm bánh của tôi, để Người biến đổi. Thánh Thần cần tấm bánh của tôi, để Người thánh hoá. Chúa Kitô không từ trời cao ngự xuống tấm bánh. Ðúng hơn, Người nâng tấm bánh lên tới Người, và biến tấm bánh thành lương thực thần linh nuôi tôi. Như thế, tấm bánh mong manh nhỏ bé lại là nơi hội tụ của cả Thiên, Ðịa, Nhân. Vũ trụ, con người và Thiên Chúa gặp nhau, hoà quyện vào nhau. Bí tích Thánh Thể góp phần biến đổi cả vũ trụ loài người. Những gì là tự nhiên, nay được thần hoá, được biến đổi tận căn mà vẫn không đánh mất chính mình.  Lễ vật tôi dâng lên Chúa, Chúa trao lại cho tôi. Bánh bởi trời cũng là bánh bởi đất…

Mầu nhiệm Mình Máu Thánh Chúa là Mầu Nhiệm Tình Yêu. Chính vì thế mà Thánh Gio-an đã viết về đêm Người bị trao nộp: “Người đã yêu thương họ đến cùng”.yêu thương đến cùng nên Người cũng hiến thân đến cùng. “Này là Mình Thầy, Này là Máu Thầy, các con ăn đi, và hãy làm như thế để tưởng niệm Thầy”.

***

Lạy Chúa Giêsu! Có một ngọn đèn dầu gần Nhà Tạm, ngọn đèn đỏ mời con dừng bước chân, và nhắc con về sự hiện diện của Chúa.

Con mong sự hiện diện ấy lan toả khắp nơi, để đâu đâu cũng thấy những ngọn đèn đỏ, nơi xóm nghèo mùa mưa nhớp nháp, nơi lớp học tình thương lúc chiều tà, nơi những trung tâm phục hồi nhân phẩm, nơi bảo sanh viện nâng niu sự sống của trẻ thơ,  nơi khách sạn năm sao, nơi quán bia đầu ngõ, nơi các tiệm cho mướn băng video, nơi tình yêu trong trắng của đôi bạn trẻ…

Nhưng lạy Chúa, trước hết, xin cho đời con là một ngọn đèn, ngọn đèn màu đỏ lung linh sáng, mời gọi tha nhân dừng bước, để trầm tư và gặp được Chúa. Amen

Tổng hợp từ R. Veritas
(BĐ1: Genesis 14:18-20 – BĐ2: 1Cor.11:23-26 – PÂ: Luca 9:11-17)

CỬA SỔ NHÀ THƯƠNG

zzCó hai người bệnh nặng ở chung một phòng nhà thương.  Một người được cho ngồi dậy mỗi buổi chiều một giờ cho nước trong phổi được rút ra.  Giường của anh này bên cạnh một cửa sổ duy nhất của căn phòng. Anh kia phải nằm suốt ngày đêm không được ngồi dậy.  Hai anh nói chuyện với nhau cả ngày.  Họ kể cho nhau nghe về gia đình, vợ con, công ăn việc làm, thời gian nhập ngũ, và những nơi họ đã thăm viếng.

Mỗi buổi chiều, người nằm bên cửa sổ được ngồi dậy và mô tả cho người kia những gì anh thấy được bên ngoài cửa sổ.

Người nằm bên giường kia bắt đầu mong chờ mỗi ngày để được sống một giờ trong đó thế giới của anh được mở rộng và được làm cho sống động bởi các sinh hoạt và mầu sắc của thế giới bên ngoài.

Cửa sổ trông ra một công viên với một cái hồ tuyệt đẹp.  Thiên nga và vịt đùa giỡn trên mặt nước trong khi trẻ em chơi thả những chiếc thuyền buồm nhỏ.  Những cặp tình nhân trẻ khoác tay nhau đi giữa những luống hoa muôn mầu, xa xa có thể thấy những ngôi nhà chọc trời.

Trong khi người ngồi bên cửa sổ mô tả cảnh vật với thật nhiều chi tiết, người nằm bên kia phòng có thể nhắm mắt để hình dung ra một khung cảnh tuyệt vời.

Một chiều ấm áp kia, người ngồi bên cửa sổ mô tả một đoàn diễn binh đi qua.  Mặc dầu người kia không nghe thấy ban nhạc – anh có thể thấy trong trí tưởng tượng của anh qua lời mô tả của người ngồi bên cửa sổ.

Nhiều ngày và tuần lễ qua đi.

Một buổi sáng kia, cô y tá mang nước tới để tắm cho hai người đã thấy người nằm bên cửa sổ đã qua đời bình an trong giấc ngủ.  Cô buồn rầu gọi nhân viên bệnh viện đến khiêng xác của anh ta đi.

Ngay khi có vẻ thích nghi, người kia xin cô y tá cho anh được dời sang cái giường bên cửa sổ. Cô y tá vui vẻ nhận lời, và sau khi thấy anh đã yên vị, cô rời phòng.

Anh ta cố gắng chầm chậm để ngồi dậy một cách khó khăn và đau đớn, chống một khuỷu tay lên để nhìn ra thế giới thật sự bên ngoài cửa sổ lần đầu tiên.

Anh cố gắng quay đầu nhìn ra cửa sổ bên cạnh giường.  Cửa sổ này đối diện với một bức tường kín mít.  Anh ta hỏi cô y tá xem điều gì đã khiến cho người bạn nằm chung phòng với anh có thể mô tả một thế giới huy hoàng bên ngoài cửa sổ.

Cô ta trả lời: “Có lẽ anh ấy đã muốn khuyến khích nâng đỡ anh.”

**************************************

Chúng ta có thể tìm được hạnh phúc tuyệt vời khi làm cho người khác sung sướng, bất kể tình trạng sức khỏe và hoàn cảnh của mình.

Chia sẻ nỗi đau buồn chỉ là gửi đi một nửa nỗi đau, nhưng hạnh phúc khi chia sẻ thì lại được tăng gấp đôi.  Nếu bạn muốn cảm thấy mình giầu có, hãy thử đếm hết tất cả những gì bạn đang có mà tiền bạc không mua được.  Trong tiếng Anh, hiện tại là present, và present cũng có nghĩa là món quà.

http://faithcenter.wordpress.com/2008/06/04/the-window-monday-june-9-2008/

MỘT CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG

Tôi đặt hành lý vào hộc ở trên đầu rồi ngồi xuống ghế.  Đây là chuyến bay dài làm tôi ước gì mình có một quyển sách hay để đọc trên phi trình.  Có lẽ tôi cũng cần chợp mắt một chút.

Vừa lúc trước khi máy bay cất cánh, một nhóm 10 người lính trẻ men theo lối đi và ngồi hết vào các chỗ trống rải rác còn lại.  Chẳng có gì để làm, tôi bắt đầu gợi chuyện người lính ngồi gần  nhất.

– Các cậu đi tới đâu vậy?

– Petawawa. Chúng tôi sẽ ở đó hai tuần để thụ huấn một chương trình huấn luyện đặc biệt rồi sau đó sẽ bổ sung tới A Phú Hãn.

Sau khi máy bay cất cánh độ một tiếng thì tiếng loa thông báo là trên máy bay có bán thức ăn nhẹ đựng trong bao giá 5 mỹ kim.

zzCũng còn lâu lắm chuyến bay mới tới phía Đông nên tôi quyết định mua một bao đồ ăn để vừa ăn vừa giết thì giờ.  Khi tôi móc bóp lấy tiền thì chợt nghe một người lính hỏi bạn mình là có muốn mua thức ăn không.

– Không! Có vẻ như mắc quá đó.  Bao lunch gì mà tới 5$.

– Thôi tao ráng đợi tới căn cứ hẵng hay.

Và anh lính trẻ gật gù đồng ý với bạn.

Tôi đảo mắt nhìn chung quanh thì thấy mấy người lính khác cũng không có ý định mua gì cả mặc dù lúc đó cũng đã tới giờ ăn trưa rồi.  Một ý nghĩ chợt đến trong đầu, tôi gọi người nữ tiếp viên tới đưa cho bà ta 50$ và nói:

– Xin bà vui lòng lấy thức ăn cho những người lính nầy.

Người tiếp viên ngạc nhiên nắm chặt lấy tay tôi, qua đôi mắt long lanh ngấn lệ vì xúc động, bà ngỏ lới cám ơn tôi và nghẹn ngào:

– Con trai tôi cũng là một quân nhân đang chiến đấu tại Iraq. Nghĩa cử nầy của ông như đang dành cho nó vậy.

Rồi bà xăng xái đi lấy 10 bịch đồ ăn trao cho tất cả các người lính trên tàu….  Sau đó bà dừng lại chỗ tôi hỏi:

– Thưa ông dùng gì ạ?  Bò, gà rất hảo hạng.

– Xin cho tôi gà

Tôi trả lời bà ta trong một thoáng ngạc nhiên vì theo tôi biết hạng economy bây giờ chỉ có BOB thôi mà.

Người nữ tiếp viên đi về phía trước của máy bay độ một phút sau trở lại với nguyên khay thức ăn nóng hổi dành cho hành khách vé hạng nhất, bà trịnh trọng nói với tôi:

– Đây là tấm lòng tri ân nho nhỏ của những người trên chuyến bay nầy đối với ông.

Sau khi ăn xong với tâm trạng sảng khoái nhẹ nhàng, tôi bước tới phòng vệ sinh ở phía sau cùng.  Trên đường đi, một người đàn ông thình lình đứng lên chận tôi lại nói:

– Tôi rất cảm phục việc ông làm, xin ông cho tôi được chia phần mà vui lòng nhận cho.

Nói xong, ông ta dúi vào tay tôi 25 mỹ kim.

Sau đó không lâu, viên phi công trưởng rời buồng lái vừa đi vừa nhìn số ghế ghi trên hộc hành lý, linh cảm khiến tôi thầm mong ông ta đừng kiếm tôi nhưng Chúa ơi!  Ông ta dừng lại ngay hàng ghế của tôi rồi cười thật tươi và chìa tay ra nói:

– Tôi muốn được bắt tay ông.

Cực chẳng đã, tôi mở dây an toàn đứng dậy bắt tay viên phi công trưởng.

Với giọng hân hoan, ông ta nói lớn như để mọi người cùng nghe:

– Tôi cũng đã từng là một quân nhân và cũng là phi công chiến đấu. Có một lần có người cũng mua cho tôi thức ăn.  Điều đó thực sự thể hiện cả một tấm lòng tốt đẹp mà tôi không bao giờ quên.

Cả một tràng pháo tay tán thưởng vang dội làm tôi đỏ bừng mặt vì mắc cở.

Chỉ với một hành động nhỏ nhặt tầm thường của tôi mà đánh động lương tâm con người đến thế sao?

Vì chuyến bay quá dài nên có một lúc, tôi phải đi bộ về phía trước để dãn gân cốt thì bỗng nhiên có một nam hành khách ngồi trên tôi độ sáu dãy đưa tay ra bắt và để lại trong tay tôi cũng 25 mỹ kim.

Bầu không khí trên chuyến bay thật nhẹ nhàng và chan hoà tình người cho tới khi máy bay hạ cánh.  Tôi lấy hành lý và bắt đầu bước ra khi vừa tới cửa máy bay thì một người đàn ông chận tôi lại và nhét nhanh vào túi áo tôi một thứ gì đó xong ông ta vội vã bước đi mà không nói một lời.  Lại thêm 25$ nữa.

Nếu tính ra, tôi chỉ chi có 50$ mà bây giờ thu lại tới 75$.  Kiếm được 25$ dễ dàng đến thế sao!  À!  Quên!  Còn bữa ăn thiệt ngon miệng nữa chứ.  Đúng là khi ta làm phải thì không bao giờ lỗ lã cả.

Tôi vui vẻ bước nhanh vào cửa phi trường thì thấy mấy người lính trẻ đang kiểm điểm nhân số để chuẩn bị về căn cứ.  Tôi tiến tới trao cho họ 75 mỹ kim và nói:

– Từ phi trường về tới trại phải khá xa. Mà bây giờ cũng đã tới giờ để dằn bụng một cái sandwich chứ.  Chúa sẽ ban ơn cho các cậu.

Mười người lính trẻ trong ngày hôm đó chắc đã rời chuyến bay trong tâm trạng yêu thương và kính mến những hành khách đồng hành.  Tôi hăng hái bước tới xe với lời thì thầm nguyện cầu cho tất cả sẽ được trở về trong an bình.

Những chàng trai nầy đã hy sinh tất cả cho quê hương mà tôi chỉ biếu họ có một vài phần ăn.  Thật là quá ít ỏi nếu không muốn nói là chỉ trong muôn một.  Nghĩ xa hơn nữa, người cựu chiến binh đã từng đánh đổi cả cuộc đời khi viết lên chi phiếu trắng đề tên người nhận là “ Hiệp Chủng Quốc” mà số tiền có thể lên đến chính sinh mạng của họ.

Đó là một vinh dự tối cao lẽ ra cả đất nước phải dành cho họ nhưng than ôi!  Có nhiều người đã không cần biết tới và bỏ quên họ.

Xin Chúa ban sức mạnh và lòng can đảm cho bạn chuyển tiếp câu chuyện nầy tới bạn bè quen biết.

Riêng tôi thì đã làm xong.
Nguyên Trần
Toronto Sept 4,2009

************************************

Lạy Chúa, hôm nay là ngày chiến sĩ trận vong, ngày tưởng nhớ đến sự hy sinh cao cả của những người lính đã nằm xuống cho quê hương đất nước, cho nền hoà bình thế giới.  Xin cho con biết nhớ đến hương hồn những người đã dám hy sinh mạng sống mình vì người khác trong lời kinh nguyện, trong thánh lễ nơi nghĩa trang, một bó hoa trên những ngôi mộ vô danh, một nén nhang trên bàn thờ, một cử chỉ đẹp với những cô nhi quả phụ đã chịu nhiều thiệt thòi trong cuộc sống…

Xin dạy chúng con lòng biết ơn với những cựu chiến binh, những thương phế binh, với những chiến sĩ đang còn cầm súng nơi chiến trường bằng cách này hay cách khác như câu chuyện trên để họ biết rằng chúng con luôn nhớ đến và biết ơn họ.

LTCT

 

TÌNH YÊU HIỆP NHẤT

Một vị linh mục đang ngồi trong nhà thờ. Một người đàn ông đến ngồi bên cạnh và lên tiếng phàn nàn : “Thưa cha! Con không chấp nhận điều gì mà con không hiểu, hoặc không thể chứng minh được. Vấn đề “ba Ngôi trong một Chúa” hay bất cứ điều gì tương tự như thế, không ai có thể giảng gỉải cho con một cách minh bạch rõ ràng, nên con không tin”.

Chỉ vào luồng ánh sáng chiếu qua cửa sổ, vị linh mục hỏi: “Bạn tin có mặt trời không?”. Người đàn ông  trả lời: “Dĩ nhiên có chứ”.  Linh mục nói tiếp: “Ánh sáng bạn thấy qua cửa sổ, là từ mặt trời chiếu tới, sức nóng chúng ta cảm thấy phát xuất từ mặt trời và ánh sáng.” Giải nghĩa về Chúa Ba Ngôi cũng có phần tương tự như vậy:  Mặt trời là Thiên Chúa Cha. Mặt trời chiếu sáng, ánh sáng là Thiên Chúa Con. Từ mặt trời và ánh sáng tỏa ra sức nóng: Từ Chúa Cha và Chúa Con phát xuất Chúa Thánh Thần.

Vị linh mục ân cần lên tiếng hỏi: “Bạn có thể giải thích được mặt trời, ánh sáng và sức nóng không?”.  Người đàn ông cúi đầu và im lặng …

***

Bạn thân mến! Hôm nay Giáo Hội mừng kính lễ Chúa Ba Ngôi.  Khi nói về Thiên Chúa Ba Ngôi, chúng ta chấp nhận rằng:  Đây là một mầu nhiệm, một chân lý. Ta biết đó là sự thật vì đã nhiều lần Chúa Giêsu nói cho ta biết về Thiên Chúa Ba Ngôi, nhất là trong bài Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay:  “Mọi sự của Con là của Cha, và mọi sự của Cha là của Con” (Ga.17:10).  “Cha Thầy và Thầy là một” (Ga.10:30). “Ai thấy Thầy là thấy Cha” (Ga.14:9). “Khi Đấng Bảo Trợ là Thánh Thần Chúa Cha sẽ sai đến nhân danh Thầy, Đấng đó sẽ dạy anh em mọi điều” (Ga.14:26)

Chúa Ba Ngôi như mặt trời trên bầu trời.  Mặt trời là nguồn năng lượng vật lý. Chúa Ba Ngôi là nguồn sống trong ta. Mặt trời chiếu tỏa ánh sáng. Chúa Ba Ngôi soi sáng lòng trí con người. Mặt trời tỏa sức nóng. Chúa Ba Ngôi tuôn đổ sức nóng thiêng liêng, đó là tình yêu Thiên Chúa và tình yêu con người. Chúa Ba Ngôi không phải là bộ ba năng lượng không hồn, nhưng là những ngôi vị sống động, thông biết và yêu thương.

Mầu nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi là mầu nhiệm của đời sống yêu thương: “Thiên Chúa là Tình Yêu”.  Chúa Cha yêu thương Chúa Con, Chúa Con yêu thương Chúa Cha và mối tương quan tình yêu giữa Chúa Cha và Chúa Con là Chúa Thánh Thần.

Trong Ba Ngôi, mỗi ngôi hoàn toàn là tặng phẩm hiến dâng cho nhau, hoàn toàn tương quan với nhau, hoàn toàn yêu thương nhau. Vì thế, Thiên Chúa là một nhưng lại là ba; là ba nhưng lại là một.

Thiên Chúa Ba Ngôi là một mầu nhiệm cao xa, tuyệt vời, vì đó là chính mầu nhiệm của đời sống tình yêu . Mầu nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi cũng là mầu nhiệm thiết thân nhất với chúng ta, vì đó là chính sự sống Thiên Chúa ban cho chúng ta. Thiên Chúa đã ban cho ta Con của Ngài để Con Ngài đưa ta vào trong cung lòng Chúa Cha nhờ Chúa Thánh Thần.  Chính Chúa Thánh Thần là tình yêu luôn nối kết Chúa Cha với Chúa Con, bây giờ lại đến nối kết ta với Chúa Con và Chúa Cha. Vì vậy, Thiên Chúa Ba Ngôi không phải là Thiên Chúa xa cách ngự nơi cao thẳm trên trời, nhưng Ngài đang ngự trong ta và đang hoạt động trong ta. Chúng ta sẽ là hình ảnh sống động của Thiên Chúa Ba Ngôi. Chúng ta sẽ là những Đền Thờ sống động của Ba Ngôi Thiên Chúa.

***

Mỗi khi làm dấu Thánh Giá và đọc “Nhân Danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần”, là ta tuyên xưng mầu nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi. Ước chi chúng ta sẽ không đọc một cách vô ý thức nữa, nhưng đọc với lòng cung kính mến yêu vào Thiên Chúa Ba Ngôi.

Và mỗi lần ta đọc kinh Tin Kính, là ta tuyên xưng lòng tin của ta vào mầu nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi: Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần.

Lạy Ba Ngôi Thiên Chúa, xin cho con được trở nên giống Chúa mồi ngày mỗi hơn. Amen.

Tổng hợp từ  “Niềm Vui Chia Sẻ”
(BĐ1: Prv 8:22-31 – BĐ2: Rom 5:1-5 –  PÂ:Gioan 16:12-15)

THINH LẶNG

zz“Thiên Chúa, Người thầm lặng; tất cả những gì có giá trị trong thế giới đều chứa đầy thinh lặng.”E.Mounier.

Bạn có bao giờ tự hỏi mình rằng: Tại sao bản nhạc lại phải có dấu lặng không?

Nếu một bản nhạc không có dấu lặng, bạn sẽ chẳng bao giờ nghe được tiếng vọng của thanh âm, và những ngân nga của một giai điệu du dương.  Cũng vậy, bạn có bao giờ đọc một bài văn không hề có dấu phẩy?  Chắc là bạn sẽ đứt hơi, hoặc bạn sẽ chẳng thể hiểu được trọn vẹn bài văn ấy.

Những khoảng lặng mang nhiều giá trị hơn bạn tưởng.

Bạn có bao giờ bị đau Amiđan không?  Nếu bạn là một người bị đau Amiđan, hẳn nhiên bạn sẽ có ít nhất một lần trong đời có cơ hội dễ dàng nhất để được thinh lặng.

Thinh lặng khác với im lặng.  Bạn có thể im lặng bởi bạn không thèm nói.  Bạn có thể im lặng vì bạn đang tức giận đến tột độ, hoặc đau khổ đến nỗi không thể thốt nên lời.  Nhưng thực ra, ngay lúc bạn đang im lặng đó lại là những lúc bạn đang “nói” nhiều nhất.

Thinh lặng là một trạng thái hoàn toàn khác.  Thinh lặng là khi mặt hồ tâm hồn của bạn không hề gợn sóng.  Và thinh lặng là khi bạn đang lắng nghe.

Bạn thinh lặng khi bạn đắm mình trong một không gian bình an, tĩnh tại.  Là khi hồn bạn chỉ còn âm vang của Lời Chúa.

Thinh lặng là một nghệ thuật đòi hỏi nhiều điều.

Bạn phải dũng cảm để có thể mỉm cười tha thứ cho một người đã làm tổn thương đến bạn bằng những hành động quá đáng và những lời nói vô liêm sỉ.

Bạn phải can đảm để không trả đũa một lời nguyền rủa, không nêu lên một khuyết điểm trong một cuộc đối thoại, không đòi hỏi quyền ưu tiên.

Bạn phải kiên nhẫn để tập cho hồn mình không bị ảnh hưởng bởi những con sóng ồ ạt của cuộc đời.

Bạn phải thành thật nhìn thẳng vào tận đáy sâu của tâm hồn bạn, để vớt ra khỏi đó những rong rêu của ích kỷ, của ghen tương, và cả những tham sân si nữa.

Bạn phải biết tìm kiếm cho mình sự thinh lặng giữa cuộc đời náo nhiệt, nhìn vào đời mình, nhìn vào sự sống.

Bạn cũng phải biết tách mình ra khỏi sự lệ thuộc vào những người khác để được thinh lặng mà hiện diện cùng Đấng Tối Cao.  Và để nghe lời Chân Lý từ trong thinh lặng.

Khi chúng ta tự nói về mình, chúng ta không ở trong thinh lặng.  Lúc lặp lại những Lời Chúa gợi lên trong lòng ta, ta đang hoàn toàn thinh lặng.  Thinh lặng không phải là ly thoát, mà là tập trung con người ta về Thiên Chúa.

Cyrano de Bergerac nói rằng: “Rất nhiều người ăn nói dễ dàng chỉ vì họ không im lặng được.”  Bạn không chỉ có thể im lặng mà còn có thể thinh lặng.

Rồi sẽ tới giờ phút thinh lặng của Tử thần.  Bạn sẽ thinh lặng trước khi giờ phút ấy đến chứ?

Bút Chì Đen

**************************************************

Ngày lại ngày, lạy Thiên Chúa,
tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan,
hai tay cung kính, lạy Thiên Chúa muôn loài,
tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan.

Dưới bầu trời bao la,
trong cô đơn và thầm lặng,
với tấm lòng thanh tịnh,
tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan.

Trong thế giới ồn ào vì nhọc nhằn,
huyên náo vì đấu tranh,
giữa đám đông hối hả lăng xăng,
tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan.

Và khi đã hoàn tất việc đời,
lạy Thiên Chúa muôn loài,
một mình, lặng lẽ,
tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan.

 (R. Tagore – Ðỗ Khánh Hoan dịch)

NGỌN LỬA THÁNH LINH SOI CHIẾU

Vào năm 1976, ngay xóm tôi ở có em gái nghèo chừng mười lăm tuổi đi giúp việc nhà cho một gia đình giàu có.  Gia đình nầy vừa mới tậu một bức tranh thêu rất đẹp nên bức hoành phi sơn son thếp vàng cũ kỹ có mấy chữ mạ vàng khá lớn, lâu nay được treo ở gian giữa ngôi nhà, giờ đây bị tháo xuống để nhường chỗ cho bức tranh thêu quý giá.  Trong thâm tâm bà chủ nghĩ rằng bức hoành phi nầy có chữ mạ bằng thứ giấy vàng rẻ tiền nên giá trị chẳng là bao.

Bà chủ giao bức hoành cho cô gái giúp việc đem về nhà tuỳ nghi sử dụng.  Cô gái đem về cho em chơi. Chơi chán rồi chúng xé vụn phần bằng giấy ra, xé luôn cả những chữ vàng, xả rác đầy nhà, khiến người mẹ phải mất công quét dọn và đổ ra hố rác.

Khi đốt rác vào lúc trời tối, bọn trẻ phát hiện những dòng chữ vàng trên bức hoành phi không bị thiêu rụi mà lại sáng ngời lên trong lửa và kết tụ lại thành những vụn nhỏ ngời sáng ánh vàng.  Hoá ra những dòng chữ trên bức hoành là thứ chữ mạ bằng vàng thật chứ không phải là giấy mạ vàng!

Thế là người nhà hăm hở xăm xoi đào bới, sàng sảy đống tro tàn để tìm kiếm và cuối cùng thu lại được năm sáu chỉ vàng!

Cả gia đình vui mừng quá đỗi, vì vào thời đó, kiếm được chừng ấy vàng chẳng khác gì trúng lô độc đắc.

Như thế, nếu không nhờ ngọn lửa, những chữ vàng quý giá kia đã bị xé vụn, quẳng vào đống rác và hoá thành bụi tro.  Nhưng may sao nhờ lửa cháy lên, người ta mới nhận ra những dòng chữ bằng vàng rất quý báu!

**************************************

zzHôm nay mỗi người chúng ta cũng được Chúa Giê-su trao tận tay một cuốn sách đáng giá ngàn vàng. Đó là một kho báu không hề vơi cạn, chứa đựng những điều khôn ngoan ngàn đời của Thiên Chúa được Chúa Giê-su từ trời mang xuống ban tặng cho thế gian, một cuốn sách chứa đựng những bí quyết đem lại bình an hạnh phúc cho muôn người, một kiệt tác được kết tinh bằng tình yêu, bằng trí tuệ, bằng tim óc của Chúa Giê-su và được hình thành trong suốt 33 năm dương thế của Ngài.

Nhưng tiếc thay, khi nhận được Tin Mừng trên tay, chúng ta xem đó là thứ quà rẻ mạt, như một cuốn sách tầm thường, như một mớ chữ không hồn.  Thế nên số phận cuốn Tin Mừng cứu độ của Chúa Giê-su cũng hẩm hiu không kém!

Sở dĩ Kho Tàng Tin Mừng của Chúa Giê-su không được xem là quan trọng và quý giá vì những dòng chữ nầy chưa được ngọn lửa của Chúa Thánh Linh soi chiếu.

Thượng Phụ Athénagoras nhận định rằng: “Nếu Hội Thánh vắng bóng Thánh Linh, thì Thiên Chúa trở nên nghìn trùng xa cách, Đức Giê-su trở thành một huyền thoại và Phúc Âm của Người trở thành một mớ chữ không hồn.”

Quả vậy, nếu không có lửa của Chúa Thánh Thần soi sáng thì lời dạy của Chúa Giê-su như: “những gì các ngươi làm cho các anh em bé mọn của Ta đây là làm cho chính Ta” (Mt 25,40) trở thành những dòng chữ chết, không thể lay động lòng người, nhưng đối với mẹ Tê-rê-xa Calcutta, nhờ ánh sáng Thánh Linh tác động, lời đó trở thành châm ngôn vàng ngọc thúc đẩy mẹ hiến cả đời mình yêu mến và phụng sự Chúa Giê-su nơi những con người bất hạnh và đau thương.

Nếu không có lửa của Thánh Linh soi chiếu thì những lời nhắc nhở như: “được lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn thì chẳng được ích gì”(Mt 16,26) là những lời vô nghĩa, nhưng đối với thánh Phanxicô Xavie, nhờ ngọn lửa của Thánh Linh soi sáng, lời đó trở thành sức mạnh vạn năng giúp ngài từ bỏ công danh địa vị để dấn thân vào những miền đất xa lạ, đem ơn cứu độ đến cho các dân tộc Á châu.

Không có Chúa Thánh Thần, không ai có thể nhận biết và yêu mến Chúa Giê-su.

Không có Chúa Thánh Thần, những trang Tin Mừng chỉ là những dòng chữ chết.

Không có Chúa Thánh Thần, Thiên Chúa trở thành Đấng nghìn trùng xa cách.

                                ****************************************

Lạy Chúa Giê-su, xin ban Thánh Thần Chúa cho chúng con, để nhờ ánh sáng Thánh Linh soi dẫn, chúng con nhận biết, yêu mến Chúa và tìm được nơi kho tàng Tin Mừng những lời thần thiêng đem lại cho chúng con sức sống mới.

LM Inhaxiô Trần Ngà

ĐẤNG BAN SỰ SỐNG

Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay tường thuật việc các môn đệ đang ở trong phòng đóng kín. Hoang mang sợ hãi đang bao trùm các ông.  Ngay lúc đó, Đức Giêsu hiện ra đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho các con” (Ga.20:19). Ngài thổi hơi vào các ông và nói: “Hãy nhận lấy Chúa Thánh Thần” (Ga.20:22).  Thổi hơi là dấu chỉ của Chúa Thánh Thần. Thổi hơi để truyền ban sự sống.  Hơi thở là dấu chỉ của Sự Sống.  Hơi thở tượng trưng cho Sự Sống. Còn thở là còn sống. Hết thở là hết sống.

Khi tạo dựng con người và vũ trụ, Thiên Chúa đã thổi hơi vào Ađam và ban cho ông sự sống. Khi Ðức Giêsu Phục Sinh từ cõi chết và hiện ra với các môn đệ, Ngài đã thổi hơi vào các ông, để đổi mới các ông, để ban sinh khí và sự sống mới cho các ông.

Từ khi nhận được Chúa Thánh Thần, các môn đệ đã trở nên một con người mới. Trước kia các ông nhút nhát sợ hãi, nay các ông mạnh dạn hăng hái. Trước kia các ông chỉ là những ngư phủ thất học, không am hiểu giáo lý, nay các ông cất tiếng rao giảng Tin Mừng cho mọi người thuộc đủ mọi tầng lớp, mọi chủng tộc. Trước kia các ông còn nghĩ đến bản thân, tranh giành nhau chỗ cao chỗ thấp, nay các ông chỉ nghĩ đến Nước Chúa, sẵn sàng hy sinh mạng sống để làm chứng cho Chúa. Ơn Chúa Thánh Thần đã đổi mới tâm hồn các ông. Các ông đã nhận được sự sống mới: sự sống của Chúa, sống vì Chúa và sống cho Chúa.

Bình an cho các con…Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em” (Ga.20:21). Đấng Phục Sinh hiện đến, không phải chỉ là một chuyến ngao du thăm viếng bình thường, nhưng Ngài đến còn để trao ban một sứ mệnh.  Ngài sai các môn đệ lên đường để đến với muôn dân, để tiếp tục xứ mạng của Ngài, để loan báo Tin Mừng Ơn Cứu Độ đến cho muôn người.

Hôm nay Ngài cũng đến, Ngài sai tôi và bạn ra đi để tiếp tục công việc của Ngài. Ngài không sai ta đi một mình, nhưng ban cho ta bình an của Ngài, thứ bình an mà thế gian không thể lấy được. Và hơn thế nữa, Ngài ban cho ta Chúa Thánh Thần, Đấng là sức mạnh; là sự khôn ngoan sinh động và là người đồng hành hướng dẫn ta trong mọi sự.

***

Ước gì Thánh Thần  Chúa thổi tung mọi sợ hãi, rụt rè và hoang mang khép kín đang đè nặng trong lòng con.  Và ước gì Thánh Thần Chúa với hình lưỡi lửa luôn bao bọc và che chở con, để con mạnh dạn lên đường loan báo Tin Mừng Ơn Cứu Độ của Thiên Chúa.

Lạy Chúa Thánh Thần! Xin Ngài hãy đến và sửa lại mọi sự trong ngoài chúng con. Amen.

Tổng hợp từ R. Veritas
(BĐ1:Acts 2:1-11 – BĐ2:1Cor 12:3-7,12-13 – PÂ: Gioan 20:19-23)