LỜI CỦA DÒNG SÔNG

Cũng có lúc dòng sông cạn nhưng chẳng vì thế mà dòng sông lo âu, rồi toan tính tích lũy nước cho mình.  Từ quá khứ, xuôi nguồn vào tương lai, nước làm thành dòng sông chứ không phải dòng sông làm nên nước.  Từ ý nghĩ đó, dòng sông vào đời tự do theo ơn gọi của mình.

Đặt cuộc đời trước dòng sông.  Ta xin dòng sông cho cuộc đời một lần nhìn rõ mặt mình trong ý nghĩ ấy.

Vào mùa nước lũ, dòng sông cuồn cuộn đưa nước xuôi đồng bằng.  Mênh mông chân trời khi bình minh rải ánh sáng.  Lấp lánh rừng bạc vào mùa trăng thượng tuần huyền ảo.  Thế nhưng, tháng hạ nắng hanh, dòng sông vơi dần.  Nước cạn cho phơi bờ cát lở.  Trong cuộc đời, có những khúc sông mà ngày tháng sóng nước chơi vơi.  Cũng trong cuộc đời, không vắng những mùa khô cạn nước.  Cuộc sống của ai cũng vậy thôi, hễ có ngày sai mùa trái chín, thì cũng có những ngày khô khan lá rơi.  Có những mảnh đời nghèo khó và cũng có những khúc đường đầy đủ.  Lúc vơi bờ cát lở là khi túng thiếu đưa mùa gian nan chín tới, là lúc buồn bã gọi lòng trống trải đi về.

— Xin Thượng Đế cho con hiểu rằng nếu dòng sông vì âu lo mùa nắng mà dừng lại tích nước mùa mưa thì dòng sông hết là dòng sông mất rồi.  Nó chỉ là dòng sông khi chảy xuôi nguồn.  Ngày nào con băn khoăn bắt dòng sông cuộc đời ngưng trôi chảy trong hồn, ngày đó cuộc đời thành ao tù.  Buồn làm sao những mảnh đời ứ đọng, không còn niềm vui xuôi nguồn nhân gian.  Dòng sông trở nên hoang vu trong cái ứ đầy của mình.  Xin Thượng Đế cho con biết nhận thì cũng biết cho đi.  Chính lúc nghèo túng là lúc con biết rõ tâm hồn mình có độ lượng, bao dung hay không.

Dòng sông không gian tham.  Nó biết nó chỉ là dòng sông khi trời cho nước.  Nó không băn khoăn vào mùa nắng hạn.  Nó chẳng tự phụ khi dòng nước dâng.  Nước làm nên dòng sông.  Biết mình tùy thuộc vào dòng nước, con sông bình an xuôi dọc thời gian.  Như nước đưa dòng sông thành nguồn, ơn sủng trời cao đưa con người vào đời.  Dòng sông không bao giờ gian tham lấy nước của dòng sông khác.  Nó dâng vui khi nước nguồn đổ tới.  Nó thong thả khi nguồn nước nghỉ ngơi.  Nếu con người biết những gì mình có trong đời là do ơn sủng trời cao, như dòng sông biết nước đưa mình vào đời chứ không phải tự mình, thì con người sẽ nhận sự sống từ trời bằng bàn tay an nhiên.  Con người phải vào đời bình an như dòng sông, không so sánh nhỏ nhen, ghen tức.

— Xin Thượng Đế cho con biết con tùy thuộc vào Ngài, con sống bởi ơn sủng của Ngài.  Khi con hiểu ơn sủng Ngài đưa con vào đời như nước làm thành dòng sông thì con hiểu tình yêu là sức mạnh chứ không phải lấy sức mạnh tạo dựng tình yêu.  Vì ngỡ sức mạnh tạo dựng giá trị nên con mới tích lũy để chiếm đoạt.  Có những tích lũy bằng uy thế, bằng sắc đẹp, bằng địa vị, bằng đam mê.  Giá trị đời con là sống như dòng sông, xuôi nguồn mùa nước lớn, thong thả mùa nước khô.  Bởi, con biết giá trị cuộc sống là sống trọn ơn gọi trong hoàn cảnh Ngài ban tặng riêng con.

Dòng sông không ngừng lại nên sự sống của dòng sông chính là từ giã không ngừng.  Cuộc đời cũng thế thôi, là trôi chảy.  Nhưng con người không chấp nhận biệt ly.  Bởi đó, sự bám giữ của con người đã đưa dòng sông cuộc đời mình thành sóng đổ.  Một ngày nào rồi cũng giã từ tuổi thơ vào đời. Bờ đê nhỏ.  Mái nhà xưa.  Rồi cũng bỏ đi xa.  Cho dù tuổi thơ có là êm đềm.  Rồi lớn lên ta cũng buông cánh theo gió mà ra khơi.  Cứ như thế cho đến ngày ta gặp gỡ tình yêu đầu đời.  Thoáng hương có mật ong say, có hơi thở ấm.  Rồi cũng đến ngày hơi thở thì dài và mật ong thì phai.  Sống là chấp nhận chia ly không ngừng.  Ngày nào ta bám víu lại không cho dòng sông chảy xuôi là ngày hồn ta quằn quại.

— Xin Thượng Đế cho con đừng bị ràng buộc vào những bờ đất.  Bởi dòng sông phải buông bờ mà đi.  Ngày nào dòng nước dừng lại, lưu luyến một bến bờ nào đó, nó chỉ tàn phá nhau thôi.  Nước thành sóng và bờ tan hoang.  Chẳng nói chi vật chất, ngay cả những giá trị tinh thần như tình yêu, tình bạn, lòng nhiệt thành, con cũng phải buông cánh cho trôi theo dòng đời.  Những giá trị ấy không phải là cùng đích của cuộc sống, nó phải dẫn con đến cuộc sống cùng đích sau cùng là gặp Chúa.  Vì thế, con phải biết lúc nào buông cánh để đời nhẹ nhàng xuôi dòng.

Dòng sông luân chuyển không bao giờ ngừng nghỉ, nhưng có ngày chấm dứt.  Đó là ngày dòng sông về tới biển cả.  Nó xuôi nguồn để tới cùng đích.  Nó luôn luôn chảy, luôn luôn giã từ để tới nơi không còn từ giã.  Và cuộc đời cũng thế thôi.  Ta vào đời là xuôi dòng về với trùng khơi.  Bởi đó, ta phải chấp nhận sự chết như một chờ mong.  Bất cứ ràng buộc nào cũng gây khổ đau vì nó dồn sóng lại trên đường mà đáng lẽ phải là êm ả buông rơi.  Chết như một định luật tất yếu thì bám víu vào bờ cát trên dòng sông cuộc đời chỉ là cấu chặt vào một hư vô.  Người yêu cũng là từ giã.  Những thành quách ta xây cũng là giã từ.  Bởi đó, như dòng sông ta phải sẵn lòng nói lời ly biệt.

— Xin Thượng Đế cho con can đảm nhìn cuộc đời bao dung để con bao dung với chính mình.  Nếu con không bao dung với đời, lòng thèm muốn bảo con giữ chặt lại cho mình, của cải, quyền bính, danh vọng thì con chẳng bao dung với chính mình đâu.  Con mất tự do mất rồi.

Dòng sông tự nó là chia ly đôi bờ.  Những tình yêu phải xa nhau đã chẳng có tiếng thở dài về dòng sông đó sao.  Ôi! những dòng sông xa cách!  Như dòng sông tự nó là chia ly, là trắc trở, con người cũng thế, ai cũng là gai nhọn cho nhau. Tự mình ai cũng là nghịch cảnh cho nhau.  Bởi trong ta, ai không yếu đuối?  Dòng nước làm chia ly, nhưng bên bờ sông cũng có những bến hẹn, bến mong cho con đò một chiều có nhau.  Chia ly đôi bờ đã có những gặp gỡ.  Cuộc đời cũng vậy thôi.

— Xin Thượng Đế cho đời con là bến hẹn cho người hội ngộ để dòng sông nhìn hạnh phúc gặp nhau trên bến đê.  Người ta nhớ về những bến sông có kỷ niệm ngọt ngào.  Tự con có thể là nghịch cảnh ngăn cách người với người, nhưng như bờ sông, tự con cũng có thể là bến hẹn hòa giải gặp gỡ. Như dòng sông hương hoa biết bao khi nghe tình yêu đi trên bờ đê của mình, thì đời con cũng thế thôi, cuộc sống sẽ hạnh phúc hơn khi là bến cho niềm vui của thế nhân đỗ chân.

Khi dòng sông có cây cầu nối xa về gần thì bến sông có tình yêu về trên lối cỏ.  Khi cây cầu đưa vắng mặt về xum họp thì bến sông có kỷ niệm hương hoa.  Đời người cũng thế thôi. Và cây cầu ấy chính là Thượng Đế.  Xin dòng sông dạy tôi biết không có cây cầu Thượng Đế thì đời tôi có thể là chia ly cách biệt người với người.  Nhưng có Ngài, ôi! dòng sông đời sống sẽ đẹp biết bao.

Dòng sông đời ai có bến đỗ đem kỷ niệm êm đềm cho người khác, thì bến đỗ ấy cũng được ban tặng lại hạnh phúc do kỷ niệm êm đềm kia để lại.  Vì khi hạnh phúc đậu trên bờ sông nào thì dấu thơm hạnh phúc ấy cũng lưu lại với chính bờ sông đó nữa.

Lm Nguyễn Tầm Thường, S.J

HOA HỒNG TẶNG MẸ

Anh dừng lại tiệm bán hoa để gửi hoa tặng mẹ qua đường bưu điện.  Mẹ anh sống cách chỗ anh khoảng 300km.  Khi bước ra khỏi xe, anh thấy một bé gái đang đứng khóc bên vỉa hè.  Anh đến và hỏi nó sao lại khóc.

– Cháu muốn mua một hoa hồng để tặng mẹ cháu – nó nức nở – nhưng cháu chỉ có 75 xu trong khi giá một hoa hồng đến 2 đôla.

Anh mỉm cười và nói với nó:

– Đến đây, chú sẽ mua cho cháu.

Anh liền mua hoa cho cô bé và đặt một bó hồng để gửi cho mẹ anh.  Xong xuôi, anh hỏi cô bé có cần đi nhờ xe về nhà không.  Nó vui mừng nhìn anh và trả lời:

– Dạ, chú cho cháu đi nhờ đến nhà mẹ cháu.

Rồi nó chỉ đường cho anh đến một nghĩa trang, nơi có một phần mộ vừa mới đắp.  Nó chỉ ngôi mộ và nói:

– Đây là nhà của mẹ cháu.

Nói xong, nó ân cần đặt nhánh hoa hồng lên mộ.
Tức thì, anh quay lại tiệm bán hoa, hủy bỏ dịch vụ gửi hoa vừa rồi và mua một bó hồng thật đẹp. Suốt đêm đó, anh đã lái một mạch 300km về nhà mẹ anh để trao tận tay bà bó hoa.

***************

Nếu có bao giờ con yêu mẹ
Hãy yêu đi khi mẹ còn đây
Còn biết được những giòng tình cảm
Ngọt ngào, êm dịu lẫn nồng say
Nếu có bao giờ con yêu mẹ

Hãy yêu đi khi mẹ còn biết
Ðừng chờ đến lúc mẹ ra đi
Ghi lời yêu qúy lên bia đá
Mỹ từ trên phiến đá vô tri

Hãy nói lên điều con muốn nói
Ðừng chờ đến lúc mẹ ngủ say
Một giấc ngủ không bao giờ dậy
Ngàn năm ngăn cách chẳng ngày mai

Ðó là chia ly, là tử biệt
Chẳng bao giờ nghe được tiếng con
Nếu yêu mẹ, dù là một chút
Hãy nói đi, khi mẹ sống còn

Nói đi con, lời nào yêu dấu
Cả tấm lòng hiếu thảo của con
Ðể mẹ nâng niu như bảo vật
Cho tình mẫu tử thắm như son.

Sưu tầm

***************

Mẹ ơi, xin tha thứ cho những lúc con vô tình bỏ quên mẹ ở trong  xó nhà cô đơn hay nơi viện dưỡng lão lạnh lẽo xa lạ!  Xin bỏ qua  những lúc đứa con khờ dại nặng lời với mẹ, những hành động xuẩn ngốc làm mẹ buồn. 

Lạy Chúa, kính dâng lên Ngài cha mẹ của chúng con, xin cho chúng con biết sống hiếu thảo trọn tình làm con khi cha mẹ còn sống, biết siêng năng cầu nguyện cho cha mẹ khi họ đã qua đời.  Lạy Mẹ Maria, Xin cho chúng con biết làm vui lòng người mẹ trần thế, người đã thay mặt Mẹ cưu mang và dạy dỗ chúng con ngay khi mẹ còn ở với chúng con.  Xin soi sáng đừng bao giờ để chúng con phải hối hận ăn năn vì những bận rộn cuộc sống, mà quên đi sự hiện diện của bà mẹ trên cuộc đời này khi mọi sự không quá muộn màng. 

Download (PDF, 48KB)

LỄ HIỆN XUỐNG

Một thanh niên đến gặp cha sở và phàn nàn:  “Cha có tấm hình nào của Chúa Thánh Thần không.  Mấy bức tranh vẽ Chúa Thánh Thần như chim bồ câu hoặc lưỡi lửa chẳng có ý nghĩa gì với con cả.  Con muốn có một tấm hình của Chúa Thánh Thần để treo trong phòng và cầu nguyện với Ngài.”

Cha sở ngẫm nghĩ một lát và nói với anh ta: “Con có tấm hình nào của Chúa Giêsu không?”  Anh mau mắn “Có chứ cha!  Nhiều lắm, nào là Thánh Tâm Chúa, Chúa Chăn Chiên, Chúa Thương Xót, Chúa Chịu Nạn, con đều có đủ cả.”  Cha sở gật gù: “Con cứ về chiêm ngắm mấy hình đó cũng được. Chẳng phải Chúa Giêsu đã nói ‘ai thấy Thầy thì thấy Cha Thầy sao?’  Nếu ai thấy Chúa Con là thấy Chúa Cha, thì ai chiêm ngắm Chúa Giêsu cũng là thấy Chúa Thánh Thần.  Không phải là Ba Ngôi chỉ có một bản tính thôi sao?”  Nhưng anh ta có vẻ chưa được thuyết phục.

Thấy thế, cha sở hẹn anh tuần sau gặp lại.  Đúng hẹn, anh ta đến và cha sở trao cho anh một khung hình bọc kín, ở ngoài có ghi hàng chữ:  “Mỗi lần nhìn vào đây con phải nở nụ cười.”  Mở ra, anh ta thấy có một tấm gương, trên khung có ghi: “Gặp gỡ Chúa Thánh Thần là gặp gỡ Chúa Kitô nội tại.   Con chính là Đền Thờ của Chúa Thánh Thần.  Hãy nhìn vào khuôn mặt tươi vui của mình và ý thức rằng Ngài đang hiện diện trong con.  Rồi con cố gắng sống thế nào để tỏ cho mọi người thấy sự hiện diện của Chúa Thánh Thần ở trong con.”

***************

Qua câu chuyện trên, chúng ta thấy trong Ba Ngôi Thiên Chúa, Chúa Thánh Thần là Đấng trừu tượng nhất, khó hình dung nhất, tuy gần nhưng thật xa.  Tuy cụ thể như gió, như lửa, như hơi thở…. như những thứ gì đó thật gần gũi trong đời sống con người nhưng lại khó mà nắm bắt trong thế giới hiện thực này.  Giáo lý Kitô giáo dạy chúng ta rằng Ngôi Ba Thiên Chúa không phải là một Thiên Chúa trừu tượng, được che giấu ở nơi xa xôi nào đó trên thiên đàng.  Nhưng Ngôi Ba Thiên Chúa chính là Đấng ngự ở ngay trong tấm lòng, trong nhân cách của mỗi người chúng ta, là Đấng đang làm việc ngày đêm nơi tâm hồn mỗi người để thánh hoá chúng ta trở nên giống hình ảnh của Thiên Chúa hơn.

Mầu nhiệm Hiện Xuống mời gọi chúng ta đáp trả lại sự hoạt động của Chúa Thánh Thần nơi mỗi tâm hồn bằng cách mở rộng lòng ra để Ngài canh tân thửa đất cằn cỗi.  Dù tin hay không, dù tìm kiếm hay không, Chúa Thánh Thần vẫn đang, đã và sẽ tiếp tục hiện diện và làm việc trong đời sống người Kitô.  Như chàng thanh niên trong câu chuyện trên, vấn đề không phải là sự hiện diện của Chúa Thánh Thần mà là sự đáp ứng của anh mỗi khi nhìn vào khuôn mặt trong gương..

Mừng lễ Hiện Xuống, chúng ta không chỉ mừng một biến cố xảy ra cho các môn đệ của Chúa Kitô 2000 năm trước.  Đó còn là dịp chúng ta tỉnh thức về vai trò của Chúa Thánh Thần trong đời sống chúng ta.  Thánh Phaolô quả quyết rằng: “Không ai có thể tuyên xưng ‘Đức Giêsu là Chúa’ nếu người ấy không ở trong Thần Khí.  Có nhiều đặc sủng khác nhau, nhưng chỉ có một Thần Khí. Có nhiều việc phục vụ khác nhau nhưng chỉ có một Chúa. Có nhiều hoạt động khác nhau nhưng vẫn chỉ có một Thiên Chúa làm nên mọi sự trong mọi người. Thần Khí Thiên Chúa tỏ mình ra nơi mỗi người một cách là vì  ích chung” (1 Cor 12:3-7).

Lễ Hiện Xuống đem đến cho chúng ta linh đạo của mỗi ngày và ở bất cứ đâu.  Lễ Hiện Xuống có thể biến đổi đời sống chúng ta và làm cho chúng ta có thể vượt bất cứ con sông nào ở trước mặt chúng ta, nhìn vào mặt bất cứ đám đông nào và cứ tiến tới, bất cứ ở đâu và bất cứ lúc nào vì lợi ích của Tin Mừng.

***************

Lạy Chúa Thánh Thần,
xin ban sức sống cho chúng con.                                  
Xin cho cuộc đời kitô hữu của chúng con
đừng rơi vào sự đơn điệu nghèo nàn,
vào những lối mòn quen thuộc,

nhưng xin canh tân
và tái tạo chúng con mỗi ngày.

Xin nuôi chúng con bằng những thức ăn mới,
cho chúng con khám phá ra
những chiều sâu khôn dò của Ðức Kitô
và ý nghĩa thâm thúy của Tin Mừng.

Lạy Chúa Thánh Thần là Ðấng ban sự sống,
thế giới hôm nay luôn bị đe dọa
bởi bạo lực, khủng bố, chiến tranh ;
mạng sống con người bị coi rẻ.

Xin cho chúng con biết say mê sự sống,
và gieo vãi sự sống khắp nơi.

Ước gì Chúa ban cho nhân loại
một lễ Hiện Xuống mới
để con người có thể hiểu nhau hơn
và đón nhận nhau trong yêu thương

(Trích Manna năm C)

Bảo Lộc

ĐƯỢC Ở GẦN BÊN CẠNH

Nhiều năm trước đây, có một câu chuyện kể về một nghệ sĩ trẻ làm việc trong phòng tranh của một họa sĩ vĩ đại tại Roma.  Nhận thấy người nghệ sĩ này có nhiều tài năng, nên bạn bè anh đã hối thúc anh:

–  Bạn nên lập ra một phòng tranh độc lập của riêng bạn.

Họ còn tiên báo là:

–  Nhờ đó, bạn sẽ được giàu có, thành công và nổi tiếng.

Nhưng người nghệ sĩ trẻ này nói:

– Không, tôi đã phát hiện ra bậc thầy của tôi rồi, tôi muốn được vẽ giống như danh họa Raphael, và bằng mọi giá, tôi phải được sống gần bên cạnh vị thầy này, để được học hỏi phương pháp, nắm bắt tư tưởng và lắng nghe những lời giáo huấn của thầy. Tôi không có một tham vọng nào khác ngoài việc được trở nên giống như thầy.

***************

Trong Tin Mừng Đức Giêsu, Chúa đã để lại cho nhân loại một kho tàng quí giá, qua những Lời giáo huấn, những việc làm của Ngài đáng để cho mọi người nhìn vào đó, để cũng được trở nên con cái của Ngài.  Không có gì hạnh phúc hơn là tất cả mọi người đều được trở nên con cái Ngài. Mang thân phận con người yếu hèn, con người không dám mơ ước được trở nên giống như Ngài, mà chỉ cầu mong sao được trở nên là con cái của Ngài.  Chính những lúc có Chúa cùng đồng hành mọi người sẽ cảm thấy đó là những giây phút tuyệt vời nhất trong cuộc sống.  Bạn cùng tôi sẽ và hãy mời Chúa đến trong cuộc sống để có Chúa cùng đồng hành trên con đường hành trình sống nơi trần gian này.

Giêsu chính là thần tượng của mọi người.  Ngài là Ngôi Hai Thiên Chúa, để thực hiện công trình Cứu Độ:

Ngài đã vâng lời Thiên Chúa Cha chấp nhận hoà đồng trong thân phận làm người như mọi người.

Ngài vô tội, nhưng Ngài vẫn đến xin Gioan làm phép rửa cho Ngài.

Ngài là bậc tiên phong cải cách lối sống đạo đức giả hình của các biệt phái, kỳ lão.  Ngài sửa đổi những suy tư, cách sống về việc phụng vụ tôn thờ Thiên Chúa.

Ngài mạnh dạn lên án những bất công, kỳ thị, nâng đỡ những con người lầm than cơ cực.

Ngài đã nâng đỡ ủi an, chữa bệnh, tha tội để tái tạo thân xác cùng linh hồn trở nên hoàn thiện.

Ngài chính là người cha nhân hậu, sẵn sàng thứ tha mọi lỗi lầm cho đứa con hoang đàng khi biết hối lỗi trở về.

Ngài đã yêu thương tha thứ những việc làm của con người đã kết án Ngài.

***************

Được trở nên giống như Thầy đó chính là điều chàng nghệ sĩ trẻ mong ước.  Vì sao?  Vì danh hoạ Raphael chính là thần tượng của anh, anh đã nhìn ra được các bí quyết phương pháp, và anh đã học hỏi được rất nhiều điều qua người thầy của mình.

Cuộc sống quanh tôi đã có biết bao những danh nhân, những người đã nêu cao ý chí để vượt qua những trở ngại vươn lên với thành công vĩ đại.  Đó chính là những tấm gương sáng ngời, là hiện thân của Đức Kitô, đáng để cho tôi soi vào mà noi gương học hỏi.

Riêng tôi tự hỏi, tôi đã chọn được cho mình được một vĩ nhân, một thần tượng cho riêng mình chưa?  Hay tôi, vẫn cho tôi là số một, là một người chỉ đáng cho người khác noi theo, chứ không bao giờ noi theo người khác.  Đó chính là mấu chốt để tôi nhìn ra được cái tôi.

Tôi có thực sự tôn kính Ngài là Thiên Chúa thật sự chưa?  Hay tôi chỉ mơ mơ màng màng thờ kính Thiên Chúa như chuyện trên mây, trên gió.

Tôi có thực sự ăn năn mỗi khi đến lãnh nhận Bí Tích Hòa Giải?  Hay tôi chỉ làm như một thủ tục bởi sự ràng buộc của luật buộc. (xưng tội rước lễ trong mùa Phục Sinh)

Tôi có yêu người như mình ta vậy không?  Hay tôi chỉ là một con người chỉ biết nghĩ đến cái tôi của mình.

Tôi có thực sự tha thứ những lỗi lầm khi anh em phạm đến mình?  Hay tôi vẫn cố chấp mắt đền mắt, răng đền răng…………

***************

Lạy Chúa, xin Chúa cho con biết nhận ra Chúa trong cuộc sống, qua việc làm, qua sinh hoạt với mọi người chung quanh, để con biết học tập noi theo những gương sáng. Xin cho con biết nhận Chúa chính là thần tượng của cuộc đời con, là kim chỉ nam hướng dẫn GIÁO DỤC ĐỨC TIN cho con, để con biết sống Yêu Chúa Thương Người, theo đúng với chủ đề của năm phụng vụ 2008 này. Amen

Phạm Bá Huyến

THĂNG THIÊN

Chuyện kể rằng, khi Chúa Giêsu Kitô về Trời, các thiên thần ra mừng đón Ngài.  Họ thắc mắc không hiểu vì sao Chúa về Trời sớm quá.  Làm sao Ngài hoàn thành được sứ mạng Chúa Cha giao phó khi chỉ rao giảng mới được ba năm.

Một thiên thần suýt xoa: “Bây giờ Chúa không còn ở trần gian nữa, không biết Nước Trời làm sao hiện diện được?”  Chúa đáp: “Ta không lo, ta đã dặn dò các môn đệ của ta tiếp tục công việc của Nước Trời.”

Các thiên thần kinh ngạc: “Chúa giao sứ mạng ấy lại cho ai?  Những môn đệ chết nhát đó à?  Chúa thật sự nghĩ rằng họ có thể làm được sao?”  Chúa trả lời:  “Ta tin nơi họ.”

Các thiên thần nhao nhao phản đối: “Cho dù như thế, lạy Chúa, sau khi những người này chết đi thì sao?  Người ta sẽ quên hết những điều Chúa dạy họ?”  Chúa mỉm cười: “Ta tin rằng sẽ có những người khác tiếp nối công việc của họ.”

Các thiên thần trố mắt không tin: “Chúa à, Chúa không có kế hoạch nào khác sao?  Hay là để chúng con đi làm việc này chắc ăn hơn.”  “Không,” Chúa lắc đầu, “Ta chỉ có một kế hoạch duy nhất.  Họ sẽ làm được điều đó, vì Thần Khí của Ta sẽ ở với họ”

***************

Bạn thân mến,

Cùng với toàn thể Hội Thánh mừng lễ Chúa Thăng Thiên, chúng ta hướng lòng về Đấng đã về Trời để dọn chỗ cho chúng ta trong ngôi nhà có nhiều phòng của Cha Ngài.

Thăng Thiên là ngày đại lễ của niềm hy vọng.  Sự kiện Chúa Kitô về Trời không phải là cuộc chia ly giã biệt, nhưng chính “Ngài đã đi trước mở đường dẫn chúng ta vào Nước Trời, khiến chúng ta là những chi thể của Ngài nắm chắc phần hy vọng sẽ cùng Ngài hưởng phúc vinh quang.”  (Lời nguyện lễ Thăng Thiên).  Xác tín vào điều này, vui mừng vì điều này, chúng ta có thể sống sung mãn trước những thách đố và nghịch cảnh của cuộc sống.

Mừng Chúa về Trời chúng ta hướng lòng về những gì là vĩnh cửu, là hạnh phúc viên mãn.  Truyền thống tâm linh người Việt có câu “sinh ký tử quy”, sống là gửi, thác là về – một nhân sinh quan sống rất thực tế.  Danh lợi mà chi, bon chen mà chi, để rồi đánh mất chính mình trong những vòng xoáy của cuộc đời.

Mừng Chúa về Trời chúng ta không chỉ ngồi chiêm ngắm tương lai, nhưng còn phải làm những việc cần làm trong hiện tại.  Năm xưa các thiên thần đã nhắc khéo các môn đệ của Chúa Giêsu: “Hỡi những người Ga-li-lê, sao còn đứng nhìn Trời?” (CV 1:11)

Lời này nhắn nhủ chúng ta phải quay về với bổn phận.  Tin vào hạnh phúc vĩnh cửu mai hậu không có nghĩa là buông xuôi những trách nhiệm và công việc hiện tại.  Hướng về Trời cao để nhận ra cùng đích của cuộc sống.  Nhìn thẳng vào cuộc đời để xả thân xây dựng hiện tại và tương lai.

Cuộc đời của Chúa Giêsu là rao giảng về Nước Trời, là làm chứng cho tin mừng cứu độ.  Chúa về Trời, nhưng công việc của Ngài chưa chấm dứt.  Ngài khai mở cho các môn đệ và hàng hàng lớp lớp những thế hệ mai sau một viễn tượng mới, trong đó con người được mời cộng tác với Thiên Chúa để tiếp tục thăng hoa thế giới này: “Anh em hãy đi và làm cho muôn dân thành môn đệ.” (Mt 28:19).  Và Ngài trao ban sứ mạng đó cho chúng ta, để tình yêu của Thiên Chúa được lan toả trên khắp địa cầu, và để con người tìm được niềm hy vọng nơi hạnh phúc vĩnh cửu.

Chúa lên Trời, nhưng Ngài không bỏ chúng ta một mình, “Thầy sẽ ở lại với các con mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28:20).

Mục tiêu đích thật của đời người không nằm ở trong cõi đời tạm này. Cuộc sống nhân sinh dù vui buồn sướng khổ, dù sao cũng chỉ là thời gian thanh luyện.  Cuộc sống này với tất cả những hỉ nộ ái ố của nó không phải là nơi để bám víu, hoặc là nơi để lao mình vào những ân oán bon chen.

Hiểu được lẽ vô thường tạm bợ của cuộc đời, tôi thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn, tâm hồn an lạc hơn.  Ngày hôm nay, tôi chỉ cần tập dừng lại một chút, hồi tâm ý thức được sự hiện diện của Thiên Chúa trong đời sống mình, thì tôi chẳng cần phải đi đâu để tìm kiếm hạnh phúc an lạc.  Tin rằng Chúa Kitô đang hiện diện với tôi, mỗi một ngày tôi sống trong sự lạc quan và hy vọng.

Hôm nay, mừng Chúa về Trời, chúng ta lại một lần nữa xác tín vào đời sống vĩnh cửu.

Chúng ta xác tín vào quê hương thật của chúng ta, là nơi chúng ta đến từ Thiên Chúa, và sẽ trở về cùng với Ngài.  Đồng thời chúng ta cũng xác tín vào ơn gọi của người Kitô là tiếp tục sứ mạng rao giảng và làm chứng của Chúa Giêsu Kitô.  Chúng ta tin rằng chúng ta làm được những điều này, vì Chúa đang hiện diện với chúng ta.

Lạy Chúa xin cho chúng con biết tiếp tục sứ mạng của Chúa mà đi rao giảng và làm cho muôn dân trở thành môn đệ Chúa bằng chính đời sống chứng nhân của mình ở trong gia đình, hãng xưởng, giáo xứ và trong các mối quan hệ giao tiếp hàng ngày…… Amen!

Bảo Lộc

ĐẤT THẤP TRỜI CAO

“Anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ của Thầy, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em. Và đây, Thầy ở với anh em mọi ngày cho đến tận thế.”(Mt:28.19-20)

Bạn thân mến!  Trên đây là lời dạy dỗ mời gọi sau cùng của Chúa Giêsu với các môn đệ trước khi Ngài về trời.  Đó cũng là nội dung Tin Mừng của Chúa nhật hôm nay.

Biến cố Ðức Giêsu lên trời có nghĩa là Ngài chấm dứt thời gian hiện ra để dậy dỗ các môn đệ nơi miền “đất thấp” này.  Ngài chuẩn bị cho họ bước vào một giai đoạn mới:  Giai đoạn của Chúa Thánh Thần,  giai đoạn của Thần Khí  đi vào nội tâm của con người, giai đoạn mà con người được trở nên đồng hình đồng dạng với Ngài trong cuộc sống.

Biến cố Ðức Giêsu Kitô lên trời mạc khải cho ta thấy con người đến cư ngụ trên miền “đất thấp” nhưng nguồn gốc thật sự của con người phát xuất từ  “trời cao” nên cuối cùng con người phải trở về với “trời cao”.

Biến cố Ðức Giêsu Kitô lên trời mời gọi ta phải ra đi với muôn dân, rao giảng và làm chứng cho Chúa Kitô Phục Sinh để mọi người trở thành môn đệ của Ngài (Mt:28.19).  Một khi ta ra đi với muôn dân và rao giảng về Chúa Kitô phuc sinh, ta không bị lẻ loi một mình vì có Ngài cùng đồng hành với ta, cùng rao giảng với ta, và cùng ở với ta mọi ngày cho đến tận thế (Mt:28:20)

Biến cố Ðức Giêsu Kitô lên trời cho ta thấy nếu trời cao là nơi Chúa ngự thì chẳng có gì gần ta bằng trời cao.  Trời cao ở quanh ta, trời cao ở trong ta… Trời cao vượt xa đất thấp muôn trùng,  nhưng nếu đất thấp đã là nơi Chúa đến và sinh ra,  thì đất thấp cũng mang dáng dấp của trời cao.

Thiên Chúa không phải là Ðấng chỉ thích ở trên trời cao.  Ngài thích con người, Ngài thương đất thấp , nên Ngài đã sai Con Một của Ngài làm người sinh ra ở đất thấp.  Ðức Giêsu Con Thiên Chúa đã đặt chân lên đất thấp.  Ðất thấp chẳng xa lạ gì với Ngài, vì nhờ Ngài mà nó được tạo dựng.  Ðất thấp đã bắt đầu trở thành trời cao từ khi Con Thiên Chúa đến và sinh ra ở đó.  Ðất thấp vẫn luôn thuộc về trời cao vì Ðức Giêsu luôn ở với ta nơi miền đất thấp cho đến tận thế.

Trời cao cũng là mẫu mực của đất thấp: Ý Cha được thể hiện dưới đất cũng như trên trời.  Chỗ nào vâng theo ý Cha, chỗ đó trở thành trời cao.  Trái tim của chúng ta cũng phải trở thành trời cao, phải đầy ắp yêu thương, đầy ắp Thiên Chúa.  Rốt cuộc, nhiệm vụ của người Kitô là xây dựng trời cao ở ngay nơi đất thấp,  là cho thấy rằng trời cao thật gần, chứ không phải là sản phẩm của hoang tưởng.  Trời cao chỉ gần kề bên khi người Kitô biết sống cho nhau chân tình, biết chia sẻ cho tha nhân những gì mình có, không bị mê hoặc bởi của cải lợi danh, không bị kéo ghì bởi những đam mê xác thịt, cũng không chùn bước trước cái chết và khổ đau.

Ai yêu mến Thầy, Cha của Thầy và Thầy sẽ đến và ở trong người ấy” (Ga 14,24).  Ước mong có một “trời cao” nho nhỏ ở trong ta, và trời cao nho nhỏ đó cũng hiện diện nơi gia đình, bạn bè;  nơi phố chợ, học đường, công xưởng.. để một ngày nào đó, cả miền “đất thấp” này được ngập tràn sự hiện diện của ”trời cao”

* * * * *

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã yêu thương miền “đất thấp” này và đã sống trọn vẹn thân phận con người ở đây.  Chúa đã nếm biết nỗi khổ đau và hạnh phúc,  sự cao cả và yếu đuối thấp hèn của thân phận con người.  

Xin Chúa dạy con biết sống yêu thương nơi miền “đất thấp” này để mỗi khi con ngước nhìn lên “trời cao”, con luôn xác tín rằng Chúa đang hiện diện bên con,  giúp con vượt qua những khó khăn vất vả của cuộc sống con người.  Ước gì qua cuộc sống hằng ngày của con, mọi người thấy được “trời cao” đang dần dần tỏ hiện.  Amen.

(Trích từ R. Veritas)

HÃY ĐÓN NHẬN CON

Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình không có đạo, không theo Đạo Chúa cũng không theo Đạo Phật, chỉ thờ ông bà tổ tiên.  Vì thế, khi người bạn đời tương lai của tôi thuyết phục tôi vào Đạo Thiên Chúa, tôi đã đồng ý mà không chút e dè.  Bà mẹ tôi cũng không có gì phản đối.  Khi tôi thưa chuyện với mẹ, bà chỉ  bảo: “Con hãy tự quyết định, mẹ tin ở con”.  Bản thân tôi, tôi chỉ nghĩ đã lấy chồng thì phải theo chồng.

Tôi bắt đầu đăng ký vào học lớp Giáo Lý Dự Tòng ở Dòng Chúa Cứu Thế Kỳ Đồng Sài-gòn.  Khái niệm về Đạo lúc đó của tôi chỉ là phải đi Lễ Nhà Thờ vào Chúa Nhật.

Tôi đến lớp học đều dặn một tuần ba buổi.  Mặc dù, thành thật mà nói, tôi không quan tâm đến những bài Giáo Lý trên lớp; tôi chỉ lo tính từng bài để mau chóng được kết thúc khoá học.  Tôi không hề đến dự một buổi Lễ nào ở Nhà Thờ, cho dù bạn trai tôi luôn sẵn sàng đưa tôi đi.  Suốt cả ngày làm việc mệt mỏi, tôi chỉ mong sớm được về nhà nghỉ ngơi, tối tối lại đi vòng vòng dạo phố, Chúa Nhật thì ngủ dậy trễ để bù lại cả một tuần tất bật…  Thú thật, tôi sợ cái không khí nghiêm trang ngột ngạt trong Nhà Thờ.

Nhưng rồi đến một ngày, cô bạn ngồi cạnh tôi trong lớp học Giáo Lý báo tin Chúa Nhật tới sẽ là ngày cô ấy lãnh nhận Bí Tích Thánh Tẩy, sẽ chính thức gia nhập vào Ngôi Nhà Giáo Hội Công Giáo, chính thức được nhận là con của Chúa.  Cô ấy đã tha thiết mời tôi đến dự Lễ, tôi đã từ chối ngay với lý do có việc bận đúng vào Chúa Nhật.  Năn nỉ hoài không có kết quả, cô ta chuyển sang… “hù doạ” tôi: “Nếu bạn không đến dự Lễ ít nhất một lần trong khoá học, thì đơn xin Thánh Tẩy của bạn sẽ không được các cha chấp nhận đâu!”

Thế là tôi đành phải bấm bụng đến dự Lễ chỉ vì lời hăm doạ nhiều hơn là sự thành khẩn.

Bước vào hội trường trên sân thượng của Giáo Xứ đầy kín người, tôi cảm thấy lúng túng, lo sợ, cảm thấy lạc lõng giữa những người xa lạ.  Tôi nép vào một góc và quan sát những người xung quanh… chờ đợi…  Không biết phải làm gì…  Mọi người hình như cũng đang chờ đợi…  Không ai chú ý đến tôi… Tôi lấy lại được bình tĩnh, hơi yên tâm…

Và rồi Thánh Lễ cũng được cử hành, những tà áo dài, những ngọn nến lung linh, những bài Thánh Ca vang lên thật trang nghiêm, thật hùng hồn… Đẹp lạ thường!  Mọi người cùng hát, mọi người cùng đáp lại lời cha chủ tế.  Tôi cũng làm dấu Thánh Giá, cũng đáp lại lời Cha, nhưng thật lạ thay, tôi không còn thấy ngượng ngùng khi làm dấu Thánh Giá nữa, không còn lí nhí đáp lời mà rất tự tin.  Hình như những cử chỉ, những câu đối đáp đó đã có sẵn trong tôi từ lâu lắm rồi vậy, và tôi thật sự hãnh diện khi bộc lộ tất cả ra bên ngoài.

Sau buổi Lễ, tôi tức tốc đi sắm ngay cho mình một tấm áo dài trắng, tôi nôn nóng đếm từng ngày học, tôi trông chờ đến ngày mình được Rửa Tội.  Tôi bắt đầu đặt ra nhiều câu hỏi hơn về Chúa với bạn trai tôi.  Thậm chí, tôi còn đến nhà sách để tìm mua những quyển viết về Chúa, về Giáo Hội.  Càng đọc, tôi càng cảm thấy như có một sức mạnh vô hình nào đó níu kéo tôi hơn nữa!

Cho đến ngày hôm nay, khi tôi ngồi viết lại những điều này, khi mà chưa đầy một tuần nữa tôi sẽ nhận Bí Tích Thánh Tẩy, tôi không thể hiểu nổi sức mạnh đó đến từ đâu, có lẽ từ Thiên Chúa.

Vâng, chính Chúa đã ban cho tôi một niềm tin, một sự bình an nơi tâm hồn, chính Chúa muốn đón nhận tôi, nhận lấy cuộc sống của tôi nên Ngài đã đến với tôi, đã cho tôi niềm hạnh phúc tuyệt vời.

Chúa ơi ! Xin Chúa hãy đón nhận con như một đứa con của Ngài, ngàn đời và mãi mãi về sau. 

Tê-rê-xa NGUYỄN HUỲNH THANH THẢO, Tân Tòng 10.2004 (Halleluyah)

TÁI SINH

 

 

Thông thường tôi thích ngắm các tấm hình dọc hơn là hình ngang.  Tuy thế, khi nhìn tấm hình này, nhiều ý tưởng nảy lên trong đầu tôi.  Tôi cảm được một điều gì nơi bức hình này. Nói cách khác, bức hình này đang nói với tôi điều gì.  Chia sẻ với bạn điều tôi cảm nhận nơi tấm hình này.

 

Thoạt đầu, tôi đặt tên cho tấm hình là “Nụ Tầm Xuân” như tựa một bài nhạc của Phạm Duy.  Nhưng có nhiều cây đâm chồi, nảy lộc vào những mùa khác không nhất thiết vào mùa xuân.  “Tái Sinh” diễn tả đúng ý nghĩa tấm hình này hơn.  Sinh ra lần nữa.

Cái phông

Tôi bắt đầu từ cái phông hình phía sau và đi dần ra trước.  Cái phông là nền tảng của tấm hình.  Như đời sống con người, mọi sự chúng ta đang có, khởi đầu ở một thời điểm nào đó trong quá khứ.  Có hôm qua mới có hôm nay.
…Nếu không có ngày gạt nước mắt ra đi, lênh đênh trên biển cả bốn ngày năm đêm, tôi đâu đến được bến bờ tự do hôm nay.
…Những ngày đầu đến đất Mỹ, nếu không có những ngày vất vả vừa đi làm, vừa đi học, tôi đâu có được việc làm tương đối nhẹ nhàng, thoải mái như bây giờ.
…Nếu không có buổi đầu gặp gỡ, quen nhau, yêu nhau, lấy nhau, chúng tôi đâu có được hai đứa con ngoan, quây quần bên nhau trong các bữa cơm chiều, trong giờ kinh nguyện tối.
…Nếu…và nếu…
Nhưng sao cái phông lại mờ?  Có người hỏi.  Đó chính là dụng ý của tác giả.  Cái phông mờ để làm rõ nét, nổi bật ý chính nơi hai chiếc lá.  Nếu cái phông phía sau rõ, sẽ làm chia trí người ngắm, và hai chiếc lá không còn là trọng tâm của tấm hình, ý tác giả muốn nói.  Nghĩ đến đây, tôi nhớ đến năm, sáu năm về trước khi còn làm việc trong giáo xứ, trong chức vụ đoàn trưởng ca đoàn.  Các bạn ưu ái bầu tôi luôn hai nhiệm kỳ.  Đến nhiệm kỳ thứ ba, tôi xin rút lui.  Không phải vì tôi muốn trốn tránh trách nhiệm; tôi rút lui, để các bạn trẻ khác có cơ hội phát triển tài năng của họ.  Ở lâu, mọc rễ, là điều không tốt.  Tôi đã gặp và biết có nhiều người từ giáo dân đến cha, rất nhiệt tình muốn phục vụ trong các ban ngành trong giáo xứ.  Vì “quá” nhiệt tình, họ không muốn rời chiếc ghế chủ tịch, cha sở.  Tuy không nói ra, nhưng trong chức vị họ đang giữ, phần nào cũng làm nở mặt, nở mày khi được giới thiệu: “Đây là ông chủ tịch.” “Đây là cha sở cộng đoàn…”  Họ sợ thay đổi.  Sự thay đổi thường đưa đến những bất đồng.  Số giáo dân thích sẽ ở lại.  Số không thích có thể bỏ đi qua xứ khác.  Vô tình lòng nhiệt thành của họ làm bước cản cho sự thăng tiến của cộng đồng.  Các cha trẻ không có được cơ hội phát triển tài năng.  Các bạn trẻ thiếu tiếng nói trong các ban ngành.

Biết lui lại làm một cái phông mờ để những mầm non có cơ hội phát triển, vươn lên, nổi bật hơn là điều tốt nên làm.  Để nhận ra điều này cần có lòng khiêm nhượng.

Những vết nâu, xám

Những vết nâu, xám mờ như là những tì tích, vết nhơ, tội lỗi tôi đã phạm.  Có những tội tôi đã quên.  Nhưng cũng có những tội tôi không quên, tôi giữ hoài trong lòng.  Tôi tự giam mình trong quá khứ tội lỗi.  Tự hủy diệt mình.  Người tôi xúc phạm, và cả Thiên Chúa, tất cả đã tha thứ cho tôi.  Còn tôi, cho đến bao gìờ tôi mới biết tha thứ cho chính mình?  Quyền quyết định nơi tôi.

Hai chiếc lá

Hai chiếc lá xanh tươi mọc và lớn lên cùng một lõi của nhành cây như hình ảnh của vợ chồng. Cả hai trở nên một trong tình yêu và đức tin.  Tuy xuất phát từ một nhành, nhưng mỗi chiếc lá có nét đặc thù riêng mà Thiên Chúa đã tạo dựng nên từ thuở ban đầu.  Trở nên một trong tình yêu và đức tin không có nghĩa là em phải biến đổi con người em giống như anh từ lời ăn, tiếng nói, điệu bộ, v.v…  Em thương anh nhưng em vẫn luôn là em.  Một chị bạn, người ngoại, nhưng lập gia đình với người Công Giáo. Đạo ai nấy giữ.  Hơn 26 năm chung sống, anh chị thật hạnh phúc bên nhau vì họ có tình yêu.

Trong thư thứ nhất của thánh Gioan, chương 4, câu 8 viết: “Thiên Chúa là tình yêu.” Vậy người có tình yêu, họ có Thiên Chúa.  Như hai chiếc lá sinh ra và lớn lên trên cùng một nhành, cũng thế mọi người chúng ta được tạo dựng theo giống hình ảnh của Thiên Chúa, cùng một nguồn.  Hình ảnh thật của Thiên Chúa chính là tình yêu.

Nhành cây

Chính vì nhành cây đi từ trên xuống đã gợi cho tôi ý tưởng để viết.  Sự sống phải bắt nguồn từ trên: từ Thiên Chúa, đến ông bà, ba, mẹ.  Dòng máu của các ngài đang lưu luân trong tôi.  Nếu tôi biết sự sống của tôi từ đâu đến, tôi sẽ yêu qúy nó, và không tự hủy diệt mình.  Sự sống đó là kết tinh tình yêu của Ba Mẹ tôi, là món quà chính Thiên Chúa ban tặng cho tôi.

Nhành cây không lá, khô cằn khô cõi, tưởng chừng nó đã chết, trở nên vô dụng, vứt đi.  Bỗng một ngày, với một phép lạ nhiệm mầu, nó sống dậy, tươi xinh, cho hoa, cho lá, hương thơm, trái ngọt.  Có dịp vào trại tù San Quentin nói chuyện, sinh hoạt với các anh, các em Việt Nam trong đó, tôi mới thật sự hiểu và cảm thông cho hoàn cảnh của họ.  Những gì tôi đọc trên báo, nghe qua đài truyền thanh, T.V. không phản ảnh đúng, có khi họ còn phóng đại thêm cho tin sốt dẻo.  Là người Công Giáo, tôi phải đứng về bên “Pro-Life” “Bảo tồn sự sống.”  Nhưng không, tôi đã chọn bên “Pro-Death” “Sự chết”.  Nhưng rồi một ngày Thiên Chúa đã thay đổi con tim sắt đá của tôi bằng một con tim thịt mềm. Nó biết rung động, rơi lệ, xót xa khi nghe tin một tù nhân sẽ bị kết án đúng 12 giờ sáng…

Hai anh bạn tôi quen ở San Quentin, sau hơn 23 năm nay đã ra.  Thỉnh thoảng có dịp xuống Quận Cam, anh em gặp nhau tay bắt mặt mừng.  Hai anh đã có công việc làm tốt.  Tuy vậy, một anh vẫn mong ước sau khi mãn hạn tù treo, anh sẽ xin làm việc thiện nguyện để giúp các em Việt Nam và Mễ trong các băng đảng, đừng lầm đường, lỡ bước như anh đã một lần bước vào.  Với phép lạ nhiệm mầu, nhành cây khô bắt đầu đơm bông, ươm trái cho đời.

Hãy cho người thân của bạn một cơ hội quay về.  Hãy thắp lên một ngọn nến yêu thương trong đêm vắng, biết đâu đứa con hoang đàng của bạn đang trên đường trở về.  Hãy cho họ một cơ hội tái sinh.

Lữ Khách
10-24-2007

YÊU MẾN THẦY THÌ GIỮ ĐIỀU RĂN CỦA THẦY

Truyện cổ tích Ả Rập kể rằng: Có một người bán thịt nướng rất keo kiệt và khó tính, vì tính tình keo kiệt khó chịu của anh ta nên cửa hàng luôn bị ế ẩm, anh đã làm đủ mọi cách để câu khách nhưng chẳng ai đến tiệm của anh để mua.  Có một người ăn xin ngồi bên lề đường, thèm thuồng nhìn những miếng thịt nướng treo lủng lẳng, rồi ông móc trong bị ra một khúc bánh mì, lẳng lặng đem hơ nóng trên khói, hy vọng khói thịt sẽ ướp vào miếng bánh.  Sau đó, ông ngồi ăn miếng bánh một cách ngon lành.  Anh chàng bán thịt nhìn thấy, chạy ra túm lấy áo người ăn xin đòi tiền. Người ăn xin phân trần: “Tôi đâu có mua thịt của anh mà bắt tôi trả tiền, khói thịt đâu có phải là thịt”.  Anh bán thịt quát lên: “Khói thịt cũng thuộc về miếng thịt, ông phải trả tiền cho tôi”.  Hai người cãi nhau, không ai chịu ai và cuối cùng đã đưa nhau đến quan tòa nhờ xét xử. Vị quan toà truyền cho người ăn xin móc ra một đồng tiền cắc và ném xuống nền nhà phát ra tiếng kêu leng keng, ông nói với người bán thịt: “Đây là giải pháp công bằng nhất, người ăn xin hưởng khói thịt của anh, còn anh thì được đền bù bằng âm thanh leng keng phát ra từ đồng tiền của ông ta. Thế là công bằng nhé”.

* * * * *

Bạn thân mến! Nghe qua câu chuyện trên, có thể chúng ta sẽ cười chê thái độ thiếu tình yêu thương của người bán thịt.  Thế nhưng rất nhiều lúc trong cuộc sống chúng ta đã cư xử với tha nhân như thế.

Trong bài Tin Mừng Chúa nhật  hôm nay Chúa Giêsu cũng mời gọi mỗi người chúng ta tuân giữ giới luật yêu thương là đầu mối của các giới răn mà Ngài đã truyền dạy: “Nếu anh em yêu mến Thầy, anh em sẽ giữ các điều răn của Thầy” (Ga.14:15).

Người Kitô có nhiều cách để biểu lộ lòng yêu mến của mình đối với Thiên Chúa, nhưng cụ thể nhất là giữ các điều răn Chúa dạy, đặc biệt là điều răn quan trọng nhất là “Mến Chúa Yêu Người”.  Muốn biết chúng ta yêu mến Thiên Chúa ra sao thì chỉ cần xét xem chúng ta đã yêu người ra sao. Và tình yêu đó phải được thể hiện bằng những việc làm, những hành động cụ thể.  Vì tình thương không chia sẻ là tình thương không có thật. Trước những nhu cầu bức thiết của người anh em, nhiều người đã tránh né, chạy trốn bằng những câu trả lời biện minh cho hành động của mình: “Chừng nào tôi đủ ăn, đủ mặc tôi sẽ cho”, hay “Để lúc khác, bây giờ tôi không có thời giờ”. Và cái lúc khác sẽ không bao giờ đến,  cái đủ ăn đủ mặc đã không bao giờ xảy ra… vì người ta có trăm ngàn lý do để biện minh cho thái độ thiếu lòng thông cảm, thiếu tình yêu thương của mình.

Trong bài Tin Mừng Chúa nhật  hôm nay, chúng ta cũng được nghe Chúa Giêsu hứa với các môn đệ xưa kia và với mỗi người chúng ta hôm nay là Ngài không để chúng ta mồ côi vì “Thầy sẽ xin Chúa Cha và Người sẽ ban cho anh em một Ðấng Bảo Trợ khác đến ở với anh em luôn mãi.” (Ga.14:16).  Đấng Bảo Trợ là Thánh Thần Thiên Chúa, Ngài là Thần Khí, là nguồn ơn sức mạnh và là người hướng dẫn, dạy dỗ chúng ta mọi điều.

Ở đâu có Thần Khí là ở đó bừng lên niềm vui. Thần khí là mùa xuân làm cho vạn vật bừng dậy màu xanh sự sống, Thần Khí làm cho mọi tâm hồn tràn đầy sức sống mới: Như Gio-an Tẩy Giả “nhảy mừng trong lòng mẹ“, như Đức Ma-ri-a hát lên bài ca Magnificat.  Như các Mục đồng hớn hở đi Bê-lem. Như các Tông Đồ trở nên những con người mới đầy sốt mến và can trường . Như các Thánh Tử Đạo hiên ngang tiến ra pháp trường.

* * * * *

Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh!  xin ban cho con sự sống của Chúa, sự sống làm đời con mãi mãi xanh tươi.
Xin ban cho con bình an của Chúa, bình an làm con vững tâm giữa sóng gió cuộc đời.
Xin ban cho con niềm vui của Chúa, niềm vui làm khuôn mặt con luôn tươi tắn rạng rỡ
Xin ban cho con hy vọng của Chúa, hy vọng làm con lại hăng hái lên đường.
Xin ban cho con Thánh Thần của Chúa, Thánh Thần mỗi ngày làm mới lại đời con. Amen

(Trích từ  R. Veritas)

HÃY SỐNG TRONG SỰ THẬT (có Youtube)

Đêm kia tại một làng đánh cá bên Ấn Độ, một ngư phủ nghèo lẻn vào trong hồ cá của một người nhà giàu để thả lưới.  Nhưng chưa kịp kéo lưới lên thì bị người giàu phát hiện.  Người này cho gia nhân bủa đi khắp nơi quanh cái hồ mênh mông của mình để bắt cho bằng được tên trộm.

Đám gia nhân đốt đuốc đi tìm khắp nơi mà không thấy bóng dáng tên trộm đâu cả.  Trong khi đó thì anh ngư phủ nghèo lấy tro rắc lên đầy mình và đến ngồi dưới một gốc cây gần đó y hệt một nhà hiền triết hay một đạo sĩ.

Sau nhiều giờ tìm kiếm, đám gia nhân không thấy kẻ trộm mà chỉ thấy một đạo sĩ ngồi dưới gốc cây đang đắm mình trong suy tư và cầu nguyện.  Chỉ một ngày hôm sau tiếng đồn đã vang đi khắp nơi rằng có một đạo sĩ đang tu luyện dưới gốc cây bên bờ hồ của nhà phú hộ.

Thế là thiện nam tín nữ từ các ngã đường đổ xô đến gốc cây để chiêm ngưỡng vị tu hành.  Người thì mang hoa quả, kẻ thì mang tiền bạc.  Không mấy chốc mà quà cáp tuôn đổ tràn lan quanh nhà tu hành bất đắc dĩ.

Nhà tu hành mới nhủ thầm trong bụng: Thà đánh lừa bà con để sống còn hơn là đánh cá suốt ngày mà chẳng được gì.  Nghĩ như thế rồi, ông ta tiếp tục đóng vai tu hành, ngày đêm tụng niệm và chờ đợi sự tiếp tế của dân làng.

Anh chị em thân mến, “Chiếc áo không làm nên thầy tu.”  Người đánh cá bất đắc dĩ phải trở thành vị tu hành trên đây có thể là một hình ảnh không xa lạ bao nhiêu đối với chúng ta.  Một cách nào đó, có khi chúng ta cũng sơn vẽ cho mình một nước áo đạo đức để đánh lừa bà con và đánh lừa chính mình như những Luật Sĩ và Pharisêu giả hình mà hôm nay Chúa Giêsu kịch liệt chống đối.  Họ thường phô trương, tự phụ, tranh giành địa vị, tìm kiếm danh vọng.  Họ chép những câu Kinh Thánh đeo lên trán, buộc vào cổ tay, để chứng tỏ họ ghi nhớ và tuân giữ luật hơn bất cứ ai khác.  Khi đi dự tiệc, họ phải ngồi vào chỗ danh dự.  Ở Hội đường, họ phải ngồi chỗ nhất và ở nơi công cộng, họ đòi được chào kính, xưng hô là Thầy.  Họ muốn tôn mình lên cao hơn mọi người.

Ngược lại với thái độ đạo đức giả và kiêu căng tự phụ của những Luật Sĩ và Pharisêu.  Chúa Giêsu đưa ra cho các môn đệ và cũng là cho cộng đoàn Kitô hữu chúng ta, một thái độ sống chân thật: đó là phong cách thể hiện tình huynh đệ, sự bình đẳng và tinh thần phục vụ.  “Anh em chỉ có một Thầy, một vị lãnh đạo, là Đức Kitô.  Anh em chỉ có một Cha, là Cha trên trời.  Còn tất cả anh em đều là anh em với nhau.”  Vì thế, “trong anh em, người làm lớn hơn cả phải làm đầy tớ anh em”.

Thưa anh chị em, đọc đoạn Tin Mừng hôm nay, tất cả Giáo Hội của Chúa Kitô, từ giáo hoàng, giám mục, linh mục, tu sĩ đến giáo dân phải bình tâm suy nghĩ.  Những lời Chúa nói trước các Luật sĩ và Pharisêu ngày xưa phải có tiếng vọng đến chúng ta ngày nay.  Pharisêu không còn, nhưng não trạng pharisêu chưa chết, vẫn còn sống mãi.  Giáo Hội qua các thời đại phải nhìn nhận rằng những phô trương lòe loẹt, chủ nghĩa hiếu thắng trần tục (triomphalisme) đã đi vào trong hàng ngũ Giáo Hội.  Những chức tước, áo mũ cân đai, cờ quạt, kiệu rước… đã làm hoen ố đi hình ảnh một Giáo Hội chân thật, một “Giáo Hội nghèo của người nghèo.”  Công Đồng Vatican II đã bỏ đi nhiều những điều phù phiếm đó và muốn cho Giáo Hội mang khuôn mặt đích thực của Chúa Kitô khiêm tốn, phục vụ.

Đức Cha Bernard Topel (1903-1986) Giám Mục giáo phận Spokane, WA. Hoa Kỳ, đã viết trên báo của Giáo phận: “Trong thời kỳ họp Công Đồng, các Giám Mục thường hay nói về Giáo Hội như Giáo Hội của người nghèo, tôi nghe mà sinh bối rối, vì tôi chưa thấy chúng ta là Giáo Hội của người nghèo chút nào cả!”  Từ cái bối rối này, Đức Cha Topel đã thực thi Công Đồng cách quyết liệt gần như Thánh Phanxicô Assisi thực thi Tin Mừng: Đức Cha đã bán Tòa Giám Mục, nhẫn vàng, thánh giá, giây đeo và gậy cẩn ngọc thạch để lấy tiền giúp người nghèo.  Với bốn ngàn đô, Ngài mua một căn nhà ở ngõ cụt để làm tư dinh.  Sau giờ làm việc, Ngài về làm vườn, trồng rau, xin đầu cá nấu ăn.  Nhiều người không tán đồng, họ nói: “Vua thì phải sống cho ra Vua, Chúa thì phải sống cho ra Chúa, Giám mục thì phải sống cho Giám mục.”  Nguyên là thạc sĩ toán học, Đức Cha trả lời: “Không phải là kết toán làm thành bài toán.  Bài toán chúng ta là phải trừ, chia và nhân: phải bớt tiêu xài xa hoa, để chia sẻ với những người nghèo khó, và nhân thêm niềm hy vọng sống xứng đáng cho họ.”

“Trong anh em, ai lớn hơn cả phải là người tôi tớ phục vụ.”  Trong Nước Trời, không ai có quyền thống trị kẻ khác, tất cả chúng ta đều là anh em.  Ngay cả việc hành xử quyền bính, cho dù thuộc phạm vi dân sự hay tôn giáo, cũng chỉ là một hình thức phục vụ, Đức Giáo Hoàng tự nhận là “Tôi tớ của các tôi tớ” (Servus servorum).  Người cha, người mẹ trong gia đình, sở dĩ được các con cái quý mến là vì biết tận tụy phục vụ, hy sinh cho con cái.  Càng cho đi, càng được nhận lại, càng cho đi nhiều, càng được nhận lại nhiều hơn.  Chúa Giêsu đã dạy cho các môn đệ.  Ngài đã tự hạ, vâng phục cho đến chết trên thập giá vì yêu thương loài người chúng ta.  Chính vì thế, Ngài đã được siêu tôn là Đức Chúa: “Ai tự hạ mình xuống, sẽ được tôn lên.  Ai tự tôn mình lên, sẽ bị hạ xuống”.

Anh chị em thân mến, Chúa Giêsu tỏ ra thông cảm và khoan dung đối với mọi người tội lỗi, mọi hèn yếu của con người.  Nhưng Ngài lại có thái độ khe khắt đối với thói giả hình của những người Pharisêu.  Ngài không ngừng kêu gọi các môn đệ của Ngài cẩn thận giữ mình kẻo vướng lây phải thói tật đáng ghét này.  Chúng ta giữ đạo, nhưng có lẽ chưa sống đạo.  Có khi chúng ta mang lớp sơn đạo đức bên ngoài mà thiếu thực chất của một lòng đạo đức chân thật bên trong.  Hãy sống trong sự thật trước mặt Chúa và anh chị em.  Nhờ khiêm tốn và phục vụ, chúng ta sẽ sống theo đúng đường lối của Chúa và dễ dàng sống với anh em như đòi hỏi của đức ái: mến Chúa – yêu người.

Trích trong “Niềm Vui Chia Sẻ”

Nếu không nghe được Youtube hoặc có vấn đề về kỹ thuật, xin để lại lời nhắn ở mục “Comment” phía dưới, chúng tôi sẽ cập nhật lại đường link Youtube.