TÌM… NHƯ THỂ TÌM CHIM (có Youtube)

Con đi tìm Chúa trong lụa là gấm vóc, trong trưng diện xa hoa mỹ lệ, trong mâm cao cỗ đầy kẻ hầu người hạ.  Người tìm con trong nghèo hèn đói rách tả tơi, trong bữa cơm rau chan mồ hôi nước mắt.

Con tìm Ngài trong nhà lầu xe hơi bóng láng.  Ngài tìm con trong nhà tranh vách đất nghiêng nghiêng.

Con đi tìm Ngài trong vinh quang chức bậc quyền uy thống trị cha chú.  Ngài tìm con trong khiêm tốn, đầy tớ khiêm nhu.

Con tìm Ngài nơi nhà thờ cao sang tráng lệ.  Ngài tìm con trong nhà nguyện túp lều rách nát phơi sương bốn mùa.

Con tìm Ngài trong sách vở kho tàng kiến thức, những tư tưởng uyên bác cao siêu.  Ngài tìm con trong dốt nát, đơn sơ khiêm hạ nhỏ bé.

Con tìm Ngài nơi người đạo đức trưởng giả quý phái.  Ngài tìm con trong người lầm lì chai đá với trái tim khô vì thèm khát tình yêu.

Con tìm Ngài trong sức mạnh phe đảng, đám đông hống hách.  Ngài tìm con trong yếu đuối cô thế cô thân, thấp cổ bé miệng.

Con tìm Ngài trong lễ nghi ồn ào náo động.  Ngài tìm con trong thinh lặng âm thầm lặng lẽ.

Con tìm Ngài nơi trưng bày ảnh tượng hoa nến lung linh nhang khói mịt mờ.  Ngài tìm con trong đáy sâu tâm hồn tình yêu sức sống

Con tìm Ngài trong biện pháp khai trừ, trục xuất, dẹp bỏ, xua đi.  Ngài tìm con ở nơi không nỡ dập tắt tim đèn còn leo lét, bẻ gẫy cây lau bị giập.

Con tìm Ngài nơi những khuôn mặt trái soan, mũi dọc dừa, mắt bồ câu, môi trái tim.  Ngài tìm con trong gương mặt trái mít, mắt ghèn, mồm méo, răng mái hiên.

Con tìm Ngài nơi cô độc lẻ loi khép kín đóng khung che đậy.  Ngài tìm con trong đám đông thợ thuyền công nhân nhà máy đơn sơ mộc mạc chất phác.

Con tìm Ngài trong cơ cấu cứng ngắcluật lệ nề nếp khắt khe.  Ngài tìm con trong tình yêu con cái thắm thiết nồng nàn tung bay thoáng mát.

Con tìm Ngài nơi người trẻ hào nhoáng cao hứng bốc đồng hồng hào quyến rũ.  Ngài tìm con nơi ông già bà cả nhăn nheo trải dài mưa sương nắng gió cô đơn lẻ loi.

Con tìm Ngài trên con đường dễ dãi thênh thang, tự do phóng túng bừa bãi.  Ngài tìm con trên con đường nhỏ hẹp dẫn đến tin yêu.

Và rồi, cứ thế…cứ thế… con hụt hơi, mòn mỏi đôi chân, rã rời thân xác, mắt mờ họng ráo khô, suy sụp tinh thần.  Lạy Chúa, suốt đời con không gặp được Chúa, Chúa không gặp được con.  Để Chúa và con cứ tìm nhau mãi, tìm nhau mãi….

Mong Manh

Nếu không nghe được Youtube hoặc có vấn đề về kỹ thuật, xin để lại lời nhắn ở mục “Comment” phía dưới, chúng tôi sẽ cập nhật lại đường link Youtube.

BỆNH PHONG CÙI

Một vụ nổ đã làm cho chú bé bảy tuổi bị phỏng nặng ở đôi chân, đến nỗi các bác sĩ đã nghĩ rằng cần phải cưa chúng.  Người ta nói với mẹ cậu:  “Thằng Glenn của chị sắp thành kẻ tàn phế suốt đời đây”.

Thế mà hai năm sau, với niềm tự tin mạnh mẽ, cậu đã rời bỏ cặp nạng, chẳng những đi bộ mà cậu còn chạy được nữa.  Dù chạy không nhanh lắm, nhưng vẫn chạy được.

Cuối cùng, cậu thi đậu đại học.  Môn ngoại khoá của cậu là chạy đua.  Quả thật, cậu đã làm cho mọi người phải kinh ngạc.  Cậu lần lượt phá kỷ lục ở liên đại học.

Tại đại hội Olympic Berlin, chẳng những cậu được đánh giá là vận động viên xuất sắc môn chạy 1500 mét, mà cậu còn phá kỷ lục Olympic về môn này.

***************

Với niềm tin vào khả năng của chính mình, cậu bé tưởng chừng như một phế nhân, đã trở thành vận động viên chạy nhanh nhất thế giới.  Với niềm tin vào quyền năng của Thiên Chúa, người phong cùi tưởng chừng như suốt đời sống trong căn bệnh ghê tởm nhất, đã trở nên lành sạch.

Đối với người Do Thái, kẻ mắc bệnh phong cùi bị coi như Thiên Chúa chúc dữ và xã hội loại bỏ.  Không được tham dự nghi lễ trong hội đường.  Họ là thành phần tội lỗi, phải sống thành từng nhóm nơi mồ mả, phải la lên “ô uế” để mọi người tránh xa.  Ai trò chuyện với họ là phạm luật.  Trong hoàn cảnh bi đát ấy, người phong cùi đã hết lòng tin tưởng quyền năng của Đức Giêsu, nên anh đã quỳ xuống van xin:  “Nếu Người muốn, Người có thể khiến tôi nên sạch” (Mc 1,40).

Thấy lòng tin của anh, Đức Giêsu động lòng thương, giơ tay đặt trên người ấy và nói: “Ta muốn, anh hãy khỏi bệnh” (Mc 1,41).  Chạm đến người phong cùi, Đức Giêsu đã phạm luật, khiến người ta khó chịu.  Người muốn thay đổi những lệch lạc trong luật.  Qua việc đặt tay của Đức Giêsu, con người được tiếp xúc thần tính của Người, nhờ đó được nhận lãnh ân sủng là sức sống của Người.  Chính vì thế mà bệnh phong biến mất và anh ta được sạch.

M. Carré có nói: “Sống trong một thế giới đầy đau khổ trước mắt, thì chúng ta phải là những nhà chuyên môn của niềm tin tưởng cậy trông”. Vâng, trong lúc đau đớn tột cùng nơi thân xác vì bị vi trùng Hansen gặm nhấm rúc rỉa; trong lúc tâm hồn tan nát vì bị mọi người kinh tởm xa cách.  Chính trong lúc đau khổ ngút ngàn ấy, người phong cùi lại hoàn toàn tin tưởng vào quyền năng của Thiên Chúa và trọn vẹn phó thác cho tình yêu của Người.

Vì thế, Đức Giêsu chỉ còn biết rộng rãi trao ban tình yêu của Người, để làm phát sinh một hiệu quả vô cùng kỳ diệu là cho anh lành sạch cả thể xác lẫn tâm hồn.  G. Bossis viết:  “Hãy tin và tin nhiều hơn nữa cho đến khi phép lạ xảy ra”.

Bí quyết trở nên hùng cường của một nước Mỹ được in trên đồng tiền của họ, đó là câu:  “In God we trust”  (Chúng tôi tin vào Thiên Chúa).  Thánh Phanxicô Salêsiô nói:  “Chúng ta sẽ an toàn vượt qua giông tố, bao lâu niềm tin của chúng ta còn gắn chặt vào Thiên Chuá”.

***************

Lạy Chúa, trong cơn đau khổ cùng quẫn, chúng con vẫn tin tưởng nơi Người, chỉ một mình Người thôi.  Trong bóng đêm cô đơn trống vắng, chúng con vẫn cậy trông nơi Người; tất cả nơi Người.  Xin cho chúng con nhận ra quyền năng và tình yêu của Chúa trong cuộc đời chúng con.  Xin thương chữa lành mọi bệnh tật xác hồn chúng con.

Thiên Phúc

ÐỪNG SỢ!

“Lo sợ là điều tai hại nhất, phá hoại nhiều hơn cả”. Ðó là phát biểu của một y sĩ.  Trong quan điểm của vị y sĩ này, lo sợ là kẻ giết người.

Thần thoại Ả Rập kể rằng:  Một hôm dịch tả gặp đoàn thương gia tiến về thủ đô Bát-đa.  Người dẫn đầu đoàn xe hỏi hắn:-

– Dịch tả đi đâu mà vội vàng thế?

Dịch tả trả lời ngắn gọn:

– Ta về Bát-đa giết hại năm nghìn mạng người.

Vài ngày sau đó, trên đường từ Bát-đa trở về, đoàn thương gia lại gặp dịch tả.  Người hướng dẫn đoàn tức giận mắng hắn:

– Nhà ngươi nói rằng chỉ giết hại có năm nghìn người, mà bây giờ con số người chết tại Bát-đa lên đến năm chục nghìn. Nhà ngươi thật dối trá.

Dịch tả ôn tồn trả lời:

– Không, ta nói thật. Ta chỉ giết có năm nghìn người không hơn không kém. Chính là nỗi lo sợ đã giết chết số người đông đảo còn lại đó.

***************

Sợ hãi đã làm thay đổi thế giới, giết chết niềm tin, hy vọng và lạc quan.  Lòng người đã tan ra vì lo sợ.  Các nhà tâm lý đã nói nhiều về lo sợ.  Nhưng không ai tìm ra nguồn gốc của lo sợ.

Khi A-đam, con người đầu tiên lỗi điều răn của Chúa, ông đã lo sợ và đi ẩn mình.  Kể từ đó, lo sợ ám ảnh mãi trong dòng giống loài người.  Nhưng Tin Mừng cho nhân loại là A-đam thứ hai đã xuất hiện đó là Chúa Cứu Thế Giêsu.  Thánh Phaolô dạy rằng:  “Chúa Giêsu là Ađam thứ hai”, nghĩa là một khởi đầu mới.  Nhân loại lầm lạc vì A-đam thứ nhất.  Nhưng Chúa Giêsu đến để cứu vớt và lập lại một dòng giống mới trong A-đam thứ hai.

Một bà cụ sống một mình rất lo sợ, nhất là về đêm.  Vì quá sợ nên bà cụ chỉ ngủ được rất ít.  Một hôm, bà cụ đọc trong Thánh Kinh thấy có ghi rằng: “Chúa không thiếp ngủ cũng không bao giờ nhắm mắt”.   Bà cụ mừng quá mà nói rằng: “Tại sao tôi phải thức? Một mình Chúa thức đã đủ rồi”. Và bà cụ tắt đèn đi ngủ ngay.  Từ đó bà cụ ngủ ngon giấc.

Một người cố công tìm những chi tiết trong Kinh Thánh và đếm được 365 tiếng “đừng sợ” trong toàn bộ Kinh Thánh.  Như thế là mỗi ngày trong một năm ta đều được nhắc rằng “đừng sợ”.

R. Veritas

***************

Lạy Cha, giữa những ngược xuôi lo lắng trong dòng đời nổi trôi, đầy tính toán, nhiều tham vọng, con lo sợ đủ điều khi nhìn về ngày mai.  Sợ những lúc bị thất nghiệp, những khi ốm đau bịnh hoạn, sợ những tháng ngày gia đình xáo trộn phân ly, sợ con cái hư hỏng, sợ lúc về già đơn côi bị bỏ rơi, sợ đức tin yếu đuối, sợ không bền đỗ trong ơn gọi làm người Kitô….  Lạy Thiên Chúa nhân từ!  Có thể vì sợ hãi quá nhiều mà con chưa một lần cảm nếm sự hiện diện của Chúa trong cuộc sống con.  Xin cho con một niềm tin và phó thác vào sự quan phòng của Người Cha nhân hậu đầy yêu thương.  Xin cho con cảm nhận được tình yêu thương vô biên của Người Cha nhân hậu không bao giờ bỏ rơi con mình.  Xin cho con ý thức thân phận yếu đuối bất lực của mình, cho dù có lo sợ, toan tính trăm chiều con cũng không làm chi để thay đổi được số phận.

LINH THAO, BẠN LÀ AI?

Những gì một kỳ nghỉ ngăn ngắn cuối tuần với Chúa mà khoá linh thao mang lại cho anh chị em tham dự thường rất khác nhau.  Em nhận ra được điều này khi tham dự một khoá linh thao cuối tuần ở Vallombrosa, nằm về phía bắc California.  Như anh hoạ sĩ giàu có với những nét cọ độc đáo, không nét nào bị trùng lấp, không nét nào là không có sự sáng tạo, Chúa đã vẽ nên một bức tranh mà thoạt nhìn, thấy quái gở rồng rắn như mấy tranh trừu tượng, nhưng nếu em để ý, nhìn như Chúa nhìn, hiểu tranh như Chúa hiểu tranh, em thấy nó đẹp, đẹp tuyệt vời.

Không đặc biệt dành riêng cho một ai, một loại người nào.  Nhưng không hẹn mà gặp, khóa tĩnh tâm linh thao cuối tuần vừa qua là nơi gặp gỡ của hầu hết tất cả những người “không được khỏe”.  Em nhận ra điều này khi bắt gặp những mảnh đời tan nát, có người lâm vào đường cùng vì không biết theo Chúa để làm gì, vì đam mê nghiện ngập khiến họ chẳng giống một con người; có người mù lòa vì ánh sáng vật chất nhục dục chói lòa cả mắt họ; có người quẩn trí vì quan hệ trong gia đình rạn nứt, có người mắt hoe hoe đỏ và chỉ chực khóc vì căn bịnh ung thư họ đang mang.  Đâu đó em cảm nhận được tất cả những lầm than của đời người, sự cô đơn của một cuộc chiến đấu quyết liệt tả tơi trước danh lợi, đam mê, trước đau đớn bịnh tật, trước cả cái chết… Rồi những buổi cơm thinh lặng với tiếng thánh ca văng vẳng bên tai.  Những giờ huấn đức với trăm nghìn kiến thức, kinh nghiệm quý giá mà linh mục truyền đạt lại cho người tham dự như thể liều thuốc tiếp sức, chữa lành, và dẫn dắt họ bước theo ánh sáng.  Những giờ thinh lặng cầu nguyện nơi vườn cây, trong nhà nguyện.  Những giây phút thống hối ăn năn trở về, đón nhận Mình Máu Thánh Chúa Kitô, em cảm nhận, Chúa đã đến, cách chan hoà, nhẹ nhàng làm mát lạnh, tan đi không gian tù túng, tối mờ trong lòng em, trong lòng tất cả. Những giọt lệ còn nóng trên má đã được Chúa lau khô!

Linh thao – Những thay đổi và vứt bỏ

Có lẽ không một người mẹ nào lại nỡ lòng trách mắng hay đánh con mình vì nó lỡ tay làm bể chén cơm mà bà bỏ công trình nấu, ngồi rẽ từng cái xương cá cho.  Có lẽ bà chỉ đau lòng, tiếc công mình, và ao ước con mình có thể cẩn thận hơn.  Và rồi trong lặng lẽ, bà đi làm cho nó một chén cơm mới chứ biết làm sao hơn, nó là con bà mà.  Nó sai phạm nhưng nó cũng cần được ăn no.  Em nhận thấy Chúa giống i hệt bà mẹ này: thương con!  Người ngoài nhìn vào, có thể cho là tình thương mù quáng, điên rồ, nhưng không, Chúa thương vì Chúa biết em còn nhỏ, còn rất dại, vì Chúa biết sẽ có lúc em ý thức được, hiểu được em đã làm hỏng cuộc đời mình đến mức nào.  Người ta vẫn có câu, “Không biết thì không có tội”.  Nhưng biết rồi, thì sẽ có tội, tội cố ý, tội trơ trơ, tội lợi dụng tình thương vô biên của Chúa.  Tĩnh tâm linh thao có lẽ là dịp, là lúc Chúa nói với em, “Ừ, đã đến lúc con phải trưởng thành hơn, ít ăn kẹo ngọt lại, uống thuốc nhé”  Em nhè nhẹ, cáu gắt cùng Người, vì thuốc đắng quá, mà em thì vẫn muốn uống sirô ho hơn là thuốc bắc đắng.  Và Chúa là bà mẹ kiên nhẫn, tâm lý vô cùng, Người giải thích cho em lý do tại sao em phải đổi sang thuốc bắc, từng bước từng bước Người tập cho em quen, quen vị đắng hơn là vị ngọt.  “Tập uống, rồi con sẽ quen, bịnh mới khỏi, chứ cứ sirô ho mãi, thì lao phổi có ngày”.  Linh thao là vậy! Chúa là thế!  Không phải tự nhiên mà em dại dột tưng tửng vác vali đi chơi hai ngày, tất cả đều là có lý do, đều là ý Chúa. Chúa muốn em phát hiện ra bịnh sớm trước khi bịnh đến giai đoạn cuối hết đường cứu chữa, Chúa muốn nhìn thấy sự thay đổi, nhìn thấy những vứt bỏ, những bám víu có hại cho cuộc đời em.  Chúa muốn em sống vui và bình tâm. Và tất cả là tùy ở em.

Linh thao – Trăng mật với Chúa

Em còn nhớ một bài hát tiếng Mỹ nổi tiếng một thời thập niên 80… Let’s me take you far away, you like a holiday…Người tình Giêsu của em, cách nào đó cũng đánh cắp em mấy ngày.  Bỏ lại sau lưng trăm ngàn thứ công việc, việc hãng, việc nhà, việc nhà thờ, việc không tên… trăm ngàn thứ lo lắng, gánh nặng cơm áo gạo tiền mà em thiết tưởng sẽ chẳng bao giờ em dứt ra được… Giêsu mang em đi. Người tình của em giàu có, rộng rãi, và tế nhị lắm, này nhé dành hẳn cho em một nhà nghỉ mát với khung cảnh thơ mộng. Với một nhà nguyện nho nhỏ ấm cúng mà bất cứ lúc nào, sáng tinh mơ hay đêm hôm khuya khoắt, em cũng có thể gặp Người.  Với những khu vườn yên tĩnh mà bất cứ lúc nào em muốn bách bộ cùng Người, em đều có thể.  Trong cái gió xuân hây hẩy của tháng hai, Giêsu cài lên tóc em một cánh hoa dại trắng tinh bé nhỏ.  Người cùng em ngồi trên cỏ mềm ấm nắng để ngắm nhìn bầu trời xanh trên cao.  Thỉnh thoảng Người bảo em, “Em nhắm mắt lại đi” và rồi Người tả cho em nghe về một đám mây đang trôi trên đầu.  Theo cách của Người, đám mây trắng mỏng dính như chiếc khăn ga người ta dùng để lau mặt cho em bé sơ sinh bên Việt nam.  Giêsu ngộ lắm, Người cùng em bước đi trên con đường rợp bóng cây, rồi thình  lình – phù một cái – Người thổi mạnh khiến những cánh hoa xuân bé nhỏ rơi lả chả.  Người cho em tận hưởng niềm vui của một đứa bé con chạy theo để bắt cho kịp bọt bong bóng xà phòng trước khi nó rơi xuống đất và vỡ tan.  Đi chơi mệt, Giêsu lại dọn thức ăn cho em, có soup nóng, thịt bò mềm nêm vừa ăn, cơm trắng dẻo thơm, rồi còn có cả kem nữa. Người vặn nhạc nho nhỏ để em thưởng thức buổi trưa của mình, không phải là nuốt vội vã cho qua bữa, nhưng là để cảm nhận vị ngọt của từng hạt gạo, cái âm ấm trong bụng của bát soup. “Em vui không?” Người hỏi, em chợt nghẹn ngào, đã thật lâu rồi không ai hỏi em câu này.  Em thấy mắt mình cay cay, và Giêsu bắt đầu nói cho em nghe về Người, về tình yêu của Người.  Người không phải là một người tình thao thao bất tuyệt, hăng say nói mà quên lắng nghe em.  Em mới chính là người tình ít tế nhị đó, em nói, em khóc, có khi là về một người tình thứ ba đang khiến em bối rối bận lòng, rồi em ngủ quên trong vòng tay Người.  Khẽ kéo tấm chăn đắp cho em, Giêsu thinh lặng ngồi bên giường, ngắm nhìn, và cầu chúc “Ngủ ngoan em nhé!”

Ngạo – San Jose
28 tháng 2 năm 2006

CON DÂNG CHÚA GÌ ĐÂY?

“Anh tính dâng Chúa gì đây cho Lễ Chúa Nhật ngày mai vậy?”  Mấy anh em đang lai rai ăn uống và chợt đổi hướng bàn về chuyện Thánh Lễ nên tôi đưa ra câu hỏi gợi ý này.  Một anh trả lời liền: “Nếu cứ mỗi người đi Lễ mà dâng năm mười đồng thì tốt đẹp.”  Câu trả lời của anh bạn làm tôi suy tư.   Dâng tiền là một điều tốt và nên làm để giáo xứ có tiền trang trải tiền nhà thờ, điện nước, nhân viên quản lý nhà xứ, và linh mục có tài chánh để đủ tiêu dùng.  Nhưng nếu chỉ như vậy thôi thì Thánh Lễ xem ra có thể sẽ đẩy những người quá nghèo ra khỏi nhà thờ và Giáo Hội vì họ không có tiền để dâng.  Nếu dâng Lễ mà chỉ nghĩ đến tiền là vật chất bên ngoài thôi thì hỏi còn phần tâm linh bên trong thì sao?  Vậy thì con dâng của Lễ tâm linh gì cho Chúa mỗi khi con đi dự Thánh Lễ?

Tôi thấy nhiều anh chị em đi Lễ dâng năm mười đồng nhưng cảm thấy tâm hồn vẫn trống trải một cái gì đó.  Tôi thấy một số anh chị em có thói quen đi Lễ “vọng.” Họ đứng ngoài sân nhà thờ nghe tiếng vị chủ tế vọng lại qua loa phóng thanh.  Có những nhà thờ không có loa phóng thanh và ở trong còn chỗ mà vẫn có những người đi Lễ “vọng.”  Có những người rời nhà lúc 9:30am để đi dự Thánh Lễ bắt đầu cũng lúc 9:30am.  Tôi thấy những người đến “xem” Lễ hơn là đến cùng linh mục cử hành cuộc tế lễ với Thiên Chúa.  Tôi thấy nhiều người đi dự Lễ mà chẳng có một chuẩn bị nào cả.  Tôi không dám lên án anh chị em vì những điều này đâu, vì đã nhiều lần tôi là những người kể trên.  Đây chỉ là lời chia sẻ để mỗi người chúng ta suy tư và cầu nguyện.

Tôi quan sát mỗi lần có người nào đi ăn tiệc cưới thì họ đắn đo suy nghĩ mặc áo quần gì, đi tới tiệc cưới lúc mấy giờ, chọn ngồi bàn với những ai, và cho bao nhiêu tiền, v.v…  Tôi thấy nhiều người chuẩn bị khá kỹ lưỡng khi dự tiệc cưới hay liên hoan, nhưng có vẻ như rất nhiều người trong anh chị em chúng ta thiếu chuẩn bị khi đến dự Thánh Lễ.  Tôi thấy rất ít người đắn đo suy nghĩ cần phải chuẩn bị tâm hồn mình như thế nào khi đi Lễ.  Tôi ít khi nghe ai nói đến chuyện mình sẽ dâng lên Chúa của Lễ thiêng liêng gì trong Thánh Lễ.  Nếu Chúa hỏi hôm nay tôi đi Lễ tôi dâng Chúa điều gì và cám ơn Chúa điều gì thì chắc là tôi chưa có câu trả lời từ trong tâm hồn. Đương nhiên là trả lời như con vẹt hay cái máy thì dễ thôi vì những lời đó chẳng qua là ở trong sách vở và trong đầu đã có một bản in sẵn từ xa xưa, nhưng những lời đó đâu phải là tâm hồn của tôi hôm nay.  Điều Chúa muốn nghe tôi trả lời là tâm hồn của tôi ngày hôm nay với Chúa.

Một lần tôi gặp một người bạn đang hút thuốc ở bãi đậu xe của giáo xứ vì còn mười lăm phút nữa Thánh Lễ mới bắt đầu, vì quen biết nên tôi mon men lại gợi ý: “Anh dám nhịn một điếu thuốc lá để làm của lễ dâng Chúa trong Thánh Lễ hôm nay không?”  Tôi tin rằng Thiên Chúa sẽ vui đón nhận của Lễ hy sinh này hơn cả năm mười đồng người bạn bỏ vào giỏ tiền dâng Lễ.  Câu hỏi ở đây là tôi, và mỗi một người chúng ta, sẽ chuẩn bị và dự tính dâng Thiên Chúa điều gì mỗi khi tham dự Thánh Lễ?  Luật tự nhiên là không cho đi thì không nhận được, ví như cái ly đã đầy nước rồi thì nước khác không thể đổ thêm vào được nữa, lòng tôi không cho bớt đi thì cũng đồng nghĩa là lòng tôi không có chỗ để nhận.  Nếu mỗi lần tôi đi Lễ mà chẳng dâng gì thì làm sao lòng tôi còn có chỗ trống để lãnh nhận?  Đi tham dự Thánh Lễ mà không cho và không nhận thì giống như đi “xem” Lễ hay đi coi người khác cử hành Thánh Lễ chớ mình thì như kẻ bàng quan.  Những lần tôi đi “xem” Lễ kiểu này thì thường là tôi đi Lễ cảm thấy trống rỗng và khi ra về thì lòng cũng trống rỗng như vậy, và trong Thánh Lễ thì thân tôi ở trong nhà thờ mà lòng tôi và tâm trí tôi đang ở chỗ khác.  Tôi nghe nhiều anh chị em chia sẻ là đi Lễ Chúa Nhật thì chán quá và nhiều cha giảng dài quá, mà không đi Lễ thì lương tâm bị cắn rứt và cảm thấy phạm tội, nên thật ra nhiều người đã nhiều lần đi Lễ chỉ là miễn cưỡng.

Thế thì mỗi khi đi tham dự Thánh Lễ, thì tôi và mỗi người chúng ta sẽ dâng cái gì cho Chúa đây?  Tôi mời anh chị em chúng ta dâng Chúa những hy sinh và cố gắng và những việc làm tốt lành.  Của Lễ dâng thì dù nhỏ bé đến đâu tôi cũng tin rằng Chúa muốn đón nhận những cố gắng nhỏ bé đó, như là: tặng Chúa mười phút để tiếp chuyện một người nào đó, rửa một cái ly dơ ai uống xong để trên bàn quên không rửa, để một vài phút cầu nguyện cho gia đình người hàng xóm đang có tang, nhịn một lời dèm pha hay trả đũa cho đã miệng, lượm môt miếng rác bỏ vào thùng rác, nhịn một điếu thuốc để dâng cho Chúa, v.v…  Những cố gắng và hy sinh này tuy nhỏ bé và không ai biết, nhưng Thiên Chúa biết và tôi tin chắc rằng Thiến Chúa sẽ vui lòng đón nhận những của Lễ dâng này.  Tôi nghĩ rằng chúng ta đồng thời cũng dâng lên Chúa những thiếu xót của mình để xin Chúa thánh hóa và thanh tẩy những yếu đuối của mình, và để xin Chúa ơn sủng để vượt qua, vì tự sức mình thì không vượt qua nổi.

Nếu mỗi lần anh chị em chúng ta đi dự Thánh Lễ mà có chuẩn bị và có của lễ thiêng liêng gì dâng lên Chúa thì tôi xác tín rằng mỗi chúng ta sẽ thấy Thánh Lễ có ý nghĩa và ra về với một niềm vui thiêng liêng.  Để có được điều này thì tôi nghĩ rằng câu hỏi này có thể giúp chúng ta: “Con dâng Chúa điều gì đây trong Thánh Lễ con sắp sửa tham dự?”  Ước mong những tâm tình chia sẻ đơn sơ này giúp mỗi người chúng ta ý thức hơn khi đi dự một cuộc tế lễ với Thiên Chúa.

Ngô Văn Chữ, S.J.
January 6, 2006

NGHỈ NGƠI VÀ YÊN TĨNH

Vài năm trước đây tạp chí Thế Giới Ngoài Trời (Outdoor World) có đăng một bài rất hay của Barry Lopez.

Vào một buổi sáng mưa phùn, Barry thức dậy một mình đi dạo trong rừng trước buổi điểm tâm.  Vừa rảo bước giữa những dãy thông và bá hương.  Barry vừa nhớ lại một buổi sáng y hệt sáng hôm nay, khi còn là chú bé con, chàng đã được nhìn thấy ông nội một mình bước ra khỏi nhà đi dạo ngang qua chính những hàng cây này. Khi ông nội trở về chú bé Barry hỏi thăm nội đã đi đâu và đã làm gì.  Ông nội mỉm cười, ôm choàng Barry rồi nói:

–     Nào chúng ta hãy cùng đi dùng điểm tâm, cháu nhé!

Tiếp tục bước đi dưới cơn mưa phùn, Barry gặp một quãng rừng trống.  Chàng liền quỳ xuống và đặt đôi tay lên mặt đất ẩm ướt.  Điều này gây cho chàng cảm giác rằng chàng đang hiệp nhất với toàn thể vũ trụ.  Barry nhớ lại lời ông nội đã từng dạy bảo chàng:  Khi nào cảm thấy cô đơn thì nên đi bách bộ vào rừng tìm yên tĩnh, đoạn làm bất cứ điều gì đang được thôi thúc trong lòng, chẳng hạn như quì gối xuống đặt tay lên mặt đất.

Nửa giờ sau, khi Barry trở về nhà, ông cảm thấy như được đổi mới, được hồi phục sức lực.  Bấy giờ ông mới hiểu được lý do ông nội thường hay đi dạo trong rừng vào buổi sớm mai.  Bà của Barry có lần nói cho ông hay đấy chính là cách thức ông nội cầu nguyện.  Ông ấy luôn luôn đi sang tận mé rừng bên kia, đứng trên bờ biển, tay thọc vào túi, lắng nghe đại dương reo.

***************

Bài Phúc Âm hôm nay cho ta thấy Đức Giêsu cũng thường một mình đi đến nơi vắng vẻ để cầu nguyện như vậy.  Lý do khiến Đức Giêsu làm điều này cũng chính là lý do Barry thường làm điều ấy, là tự đổi mới chính mình, tự hồi phục lại năng lực cho chính mình.

Phúc Âm thánh Maccô thuật lại Đức Giêsu đã chữa bệnh cho dân chúng suốt ngày hôm trước khiến Ngài như kiệt lực về mặt tâm linh.  Về sau trong Phúc Âm của mình, thánh Maccô giúp cho chúng ta có một cái nhìn về giá trị tâm linh mà Đức Giêsu phải trả để có thể chữa bệnh cho dân chúng.  Một phụ nữ bệnh đã 12 năm xô lấn đám đông để chạm cho được Chúa Giêsu. Ngay khi đụng được vào Ngài, bà ta lập tức được chữa lành, tức thì, theo lời kể của thánh Maccô Chúa Giêsu biết được năng lực ấy đã xuất ra khỏi mình (Mc 5: 30)

Việc chữa lành bệnh đã làm cạn đi năng lực của Chúa Giêsu. Tương tự như thế, khi làm việc cho tha nhân, chúng ta cũng bị hao tổn sinh lực, thế nên chúng ta cần phải làm như Chúa Giêsu, tức là cần phải biết hồi phục sức lực cho mình về mặt tâm linh. Có thể chúng ta không thể làm được vịêc này bằng cách đi một mình vào rừng. Có thể chúng ta cũng không thể kiếm được chỗ yên tĩnh để ở một mình ngay trong nhà chúng ta. Nhưng chúng ta vẫn có thể làm một điều gì đó; ít là thỉnh thoảng chúng ta dừng lại nghỉ ngơi khỏi dòng công việc để hồi tâm và lắng nghe tiếng Chúa trong tâm hồn chúng ta. Tôi xin chứng minh điều này quan trọng như thế nào.

Một con tàu của hải quân Anh bị tai nạn.  Trong khi bị nạn, con tàu vang lên một tín hiệu được gọi là tín hiệu “Lặng Yên”. Tín hiệu này có nghĩa là: “Hãy ngưng tất cả những gì bạn đang làm.  Hãy nghỉ ngơi và xem xét lại tình hình của mình, và chuẩn bị làm những gì thật khôn ngoan”.

Trước khi tín hiệu vang lên, ít có thuỷ thủ nào biết được điều nào là điều khôn ngoan để mà làm đây. Nhưng trong thời gian nghỉ ngơi, họ đã biết được điều gì cần làm. Tín hiệu “Lặng Yên” đã cứu được hàng ngàn mạng sống quân Anh và hàng triệu bảng Anh.

Trong đời sống thường nhật chúng ta thường bị rơi vào tình trạng khẩn cấp và chúng ta cũng chả biết làm gì ngay lúc đó.  Thế rồi chúng ta la toáng lên; “chúng ta có thể làm gì đây?”.  Thực sự, điều tốt nhất chúng ta có thể làm là nghỉ ngơi và yên lặng.  Sự nghỉ ngơi thường tạo nên điều kiện để ta thành công và tránh cho ta những thất bại.

Bài Phúc Âm hôm nay mời gọi chúng ta tự vấn lương tâm xem chúng ta có biết noi theo những gương Chúa Giêsu đã làm cho chúng ta khi Ngài còn ở dương trần không?  Chúng ta có biết thỉnh thoảng nghỉ ngơi để hồi tâm xét mình lại không?  Thỉnh thoảng chúng ta có biết dừng lại để lắng nghe tiếng Chúa trong lòng chúng ta không?

Một hôm, nhạc sĩ André Kostelanetz đến thăm nghệ sĩ Pháp Henri Matisse.  Khi Kostelanetz đến nhà Matisse, thần kinh ông bị suy nhược và ông gần như kiệt sức.  Matisse nhận ra tình trạng sức khoẻ người bạn, ông vừa đùa vừa nói; “Này ông bạn, ông phải tìm ra những cây Actisô cho đời sống của ông.”  Nói xong, ông ta nắm tay dẫn Kostelanetz ra khu vườn nhà ông.  Khi cả hai đến gần một đám cây Actisô, Matisse dừng lại.  Ông nói với Kostelantz là mỗi buổi sáng sau khi làm việc một lúc ông thường đến với đám Astisô này để nghỉ ngơi yên tĩnh.  Ông chỉ đứng đó ngắm nhìn đám Acstisô.  Đoạn Matisse nói thêm: “Dầu tôi đã vẽ được trên 200 bức tranh tôi cũng vẫn luôn luôn nghiên cứu tổng hợp những màu sắc mới cũng như tìm những bức mẫu tân kỳ.  Không ai được phép quấy rầy tôi khi tôi lặng yên đứng ngắm… điều này mang lại cho tôi nguồn hứng mới, một sự xả hơi cần thiết cũng như một triển vọng mới cho công việc của tôi”.

Mỗi người chúng ta nên ghi vào lòng lời Matisse khuyên nhủ André Kostelanetz.  Chúng ta phải tìm những đám Actisô cho đời chúng ta, hoặc nói cách khác chúng ta phải làm giống như Barry Lopez đã làm.  Chúng ta cũng phải thỉnh thoảng một mình đi dạo vào rừng buổi sáng.  Chúng ta nên làm điều các thủy thủ Anh Quốc đã làm trong những tình trạng khẩn cấp, nghĩa là phải nghỉ ngơi và yên lặng.  Chúng ta nên làm điều Đức Giêsu đã thường làm.  Thỉnh thoảng chúng ta phải dậy sớm dùng lời cầu nguyện để tăng cường sức mạnh cho mình.

Đó là sứ điệp của bài Phúc Âm hôm nay. Sứ điệp này thực là quan trọng. Chúng ta có thể tóm tắt như sau;

Dù bận rộn rất nhiều trong cuộc sống, Chúa Giêsu vẫn tìm thời giờ nghỉ ngơi và cầu nguyện. Chúng ta cũng nên làm như thế.

***************

Lạy Chúa, xin dừng bước chân con,
Xin dừng bước chân con;
Xin cho trái tim con trĩu nặng được thư thái,
Tâm trí xôn xao được lặng yên.
thần kinh rã rời được dịu lại
gân cốt mệt nhoài được giãn ra.
Xin dạy cho con nghệ thuật
Dùng những lúc nghỉ ngơi đôi ba phút,
trở lại tiếp xúc với lòng mình,
lắng nghe tiếng Chúa và từ đó rút ra
nguồn sáng mới, sức mạnh mới và lòng dũng cảm mới.
Lạy Chúa, xin hãy dừng bước chân con,
xin hãy dừng bước chân con.

Lm Mark Link S.J (nguoitinhuu.com)

BIẾN HÌNH

Mùa Chay mang mầu tím ảm đạm.  Mầu tím buồn để ta nhớ đến thân phận tội lỗi yếu hèn của mình.  Mầu tím buồn để ta nhớ đến cuộc sống mong manh chóng tàn nơi cõi thế.  Mầu tím buồn đưa ta đi theo bước Chúa Giêsu trên đường khổ nạn.  Mầu tím buồn nhắc ta nhớ đến cái chết đau khổ của Người trên thánh giá.

Giữa bầu khí ảm đạm của mùa Chay, hôm nay bỗng bừng lên làn ánh sáng chói chan từ đỉnh núi Ta-bo.  Chúa Giêsu lên núi cầu nguyện.  Đang khi cầu nguyện, dung mạo Người bỗng dưng đổi khác.  Thần tính phát lộ khiến dung mạo Người trở nên sáng láng.  Ánh sáng rực rỡ làm say mê tâm hồn các môn đệ.  Được sống trong khung cảnh thần thiêng thánh thiện, các ông không muốn rời bỏ đỉnh núi nữa.

Ta hãy nhớ lại, trước đó 8 ngày, khi Chúa Giêsu loan báo Người đi lên Giêrusalem để chịu đau khổ và chịu chết, Phêrô đại diện cho các môn đệ đã phản đối.  Ông không muốn chấp nhận thánh giá.  Ông không muốn Thầy mình dấn thân vào con đường chịu chết khổ nhục.  Thế mà hôm nay, đứng trước vinh quang của Thầy, ông đã say mê và đề nghị Thầy trò cùng ở lại trên ngọn núi hạnh phúc.  Trốn khổ tìm sướng vẫn là cái thường tình của con người.  Nhưng Chúa Giêsu đã dẫn các môn đệ xuống núi để tiếp tục con đường lên Giêrusalem chịu chết.

***************

Việc Chúa Giêsu biến hình trên núi như thế là có chủ đích.  Người hé lộ thần tính của Người để các môn đệ thêm niềm tin tưởng.  Người cho các ông thấy vinh quang của thần tính để các ông chấp nhận con đường đau khổ Người sắp trải qua.

Việc Chúa biến hình ban cho các môn đệ niềm hy vọng.  Hy vọng đó là: con đường đau khổ sẽ dẫn đến hạnh phúc.  Cái chết tủi nhục sẽ dẫn đến ngày Phục Sinh hân hoan.  Không ai có thể sống mà thiếu niềm hy vọng.  Người học sinh kiên nhẫn ngày ngày cắp sách đến trường, đêm đêm chong đèn đọc sách, vì hy vọng vào kết quả mùa thi tốt đẹp.  Người cha, người mẹ tần tảo sớm hôm, quên mình để lo cho con cái, vì hy vọng vào tương lai con cái sẽ tốt đẹp hơn.  Niềm hy vọng vào vinh quang Phục Sinh sẽ giúp các môn đệ can đảm chấp nhận cuộc khổ nạn thương đau và cái chết tủi nhục của Thầy chí thánh.

Việc Chúa Giêsu biến hình đã biến đổi cách nhìn của các môn đệ về con người và cuộc đời.  Từ nay các ông sẽ không nhìn ở bề mặt mà biết nhìn vào bề sâu.  Bên trong thân xác phàm nhân của Chúa Giêsu có ẩn chứa bản tính Thiên Chúa.  Bên trong cuộc khổ nạn tủi nhục có gieo sẵn mầm mống Phục Sinh vinh quang.  Cũng thế, bên trong mỗi thân xác có sự hiện diện của một linh hồn.  Bên trong mỗi con người phàm trần có ẩn tàng mầm mống thần linh.  Bên trong những thưở ruộng khổ đau có gieo sẵn hạt mầm hạnh phúc.  Trong những vất vả nhọc nhằn tăm tối hôm nay đã hứa hẹn thành công tươi sáng của ngày mai.

Việc Chúa biến hình giúp các môn đệ hiểu biết định mệnh con người.  Bản tính Thiên Chúa nơi Chúa Giêsu đã chiếu sáng trên xác phàm con người.  Con người được rạng ngời vinh quang Thiên Chúa.  Đó là điềm báo trước: mang sẵn trong mình mầm mống thần linh, con người sẽ trở về với Thiên Chúa.  Cuộc trở về phải vượt qua những đớn đau, những gian nan, những thử thách.  Nhưng đã biết trước đích đến, ta sẽ vui lòng đón nhận tất cả.  Vì thế, đạo Công giáo tuy đề cao đau khổ, nhưng không rơi vào yếm thế, bi quan.  Đau khổ chỉ là phương tiện.  Chấp nhận thánh giá, vì đó là nhịp cầu cần thiết để con người vượt qua từ sự chết đến sự sống, từ đau khổ đến hạnh phúc, từ tủi nhục đến vinh quang.

TGM Ngô Quang Kiệt

***************

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã chuẩn bị cho các môn đệ trước khi lên núi Sọ là đường lên núi Tabo vinh hiển, xin cho con biết phó thác đời con trong tay Chúa với niềm tin mãnh liệt không thử thách nào quá sức chịu đựng con người.  Trong mùa Chay thánh này, xin khơi dậy mầm mống thần linh trong xác phàm yếu hèn của con để con trở về với Chúa.  Amen!

SA MẠC TÂM HỒN

Một buổi sáng như thường lệ, ông Alfes vừa thưởng thức ly cà phê nóng, vừa liếc qua nhìn những tựa đề lớn trên tờ nhật báo. Ông hoảng hốt khi đọc thấy tờ báo đã đưa tin về cái chết của chính ông.  Bản tin mang tựa đề lớn in chữ đậm, viết như sau: “Alfes, Ông vua Lựu Ðạn vừa qua đời”.  Ông nghĩ: Có lẽ người ta đã in lầm tên của ông với một người nào đó chăng? Thế rồi với tính tò mò, ông cố đọc xem người ta nói gì về ông sau khi ông chết. Ông đọc thấy tờ báo đã mô tả ông như 1 người buôn bán cái chết.

Thật vậy, ông Alfes chính là người đầu tiên phát minh ra chất nổ giết người. Ông mở xưởng sản xuất lựu đạn và trở nên một tỷ phú trên xương máu của biết bao nhiêu người khác. Với vũ khí giết người đó, ông chính là người lái buôn của sự chết. Ông tự hỏi mình:

– Tôi thực sự có nên tiếp tục với cái nghề không lành mạnh này không? Tôi có muốn xuống mồ với cái danh hiệu là người buôn bán sự chết không?

Sau những ngày sống trong trong thinh lặng và đối diện với lương tâm của mình, ông như người tỉnh ngộ sau cơn mê. Từ ngày đó, Alfes nhất định thay đổi lối sống, ông tận dụng tất cả thời giờ, tiền bạc và sức lực còn lại để thực hiện công cuộc thăng tiến con người và kiến tạo hòa bình.  Tên của ông đã đi vào lịch sử của nhân lọai không phải với danh hiệu người lái buôn sự chết, nhưng là người sáng lập giải thưởng Nobel hòa bình.  Bởi vì tên của ông là Alfes Nobel.

***************

Bạn thân mến! Mỗi năm vào Mùa Chay, Giáo Hội cũng mời gọi chúng ta đi vào trong thinh lặng của cuộc đời, vào trong “sa mạc tâm hồn” của lòng mình, để gặp gỡ và đối diện với chính mình, để cùng cầu nguyện và chay tịnh với Chúa Giêsu, để gặp gỡ Ngài và để được Ngài biến đổi…

Vào sa mạc tâm hồn để đón nhận ân sủng của Thiên Chúa, để khoét rỗng chính mình, để loại ra khỏi con người của mình những gì không phải là của Thiên Chúa, những gì không thuộc về Ngài, để chuẩn bị tâm hồn cho khang trang sạch sẽ để xứng đáng đón nhận ơn Chúa Phục Sinh.

Vào sa mạc tâm hồn để được tôi luyện và được nuôi dưỡng trong niềm tin, sự bình an và tình yêu thương. Sa mạc của tâm hồn mang đến cho ta những giây phút thinh lặng và cầu nguyện để gặp gỡ Thiên Chúa và tìm gặp chính mình … Chỉ khi sống đơn độc trong sa mạc của tâm hồn, ta mới nhận ra những yếu đuối và bất toàn của thân phận con người. Và chỉ khi sống thinh lặng trong sa mạc tâm hồn, ta mới nhận ra quyền năng cao cả của Thiên Chúa và tình yêu thương bao la của Ngài.

Vào sa mạc tâm hồn là để quay trở về với Thiên Chúa, để tha thứ và được tha thứ với anh chị em, để hồi tâm tưởng nhớ đến những việc làm; những lời nói và những suy nghĩ của chính mình hầu tu chỉnh cuộc sống, để sống tâm tình đáp trả qua việc hy sinh quảng đại vì Thiên Chúa và vì những ơn phúc mà Ngài đã ban cho chúng ta.

***************

Lạy Chúa, Mùa chay như là một nhắc nhở mỗi người chúng con hãy sống tinh thần của sa mạc, hãy sống gắn bó liên kết với Chúa và với anh chị em một cách sâu xa hơn.  Xin giúp chúng con sống trọn vẹn những ngày hồng phúc này trong tình yêu thương và ân sủng của Chúa.  Amen.

Linh Xuân Thôn

THẦY Ở ĐÂU – HÃY ĐẾN MÀ XEM (có Youtube)

Ðoạn Tin Mừng này đã được Ðức Thánh Cha dùng làm bài suy niệm cho ngày Giới Trẻ Thế Giới lần thứ XII.  Ðể gặp được Ðức Giêsu, cần có người giới thiệu.  Gioan đã giới thiệu Ðức Giêsu cho hai môn đệ của mình.  Ông Anrê cũng đã giới thiệu Ðức Giêsu cho em là Simon, và dẫn ông này đến gặp Ngài.

Chẳng ai thực sự gặp được Ðức Giêsu mà lại không mong giới thiệu Ngài cho người khác.  Ðức Giêsu là kho tàng cứ mãi lớn lên khi được san sẻ.  Hạnh phúc của Gioan Tẩy giả và Anrê là thấy Ðức Giêsu và người mình giới thiệu gặp nhau.

Họ chấp nhận tự xóa mình.  Gioan chấp nhận chia tay với hai môn đệ yêu dấu.  Anrê sau này chẳng được nổi tiếng bằng Simon.  Theo lời giới thiệu của Gioan, hai ông đi theo Ðức Giêsu.  Chẳng rõ họ đã đi theo bao lâu và bao xa.  Họ rụt rè không biết bắt đầu câu chuyện thế nào.  Ðức Giêsu thấy sự lúng túng dễ thương của họ.  Chính Ngài đi bước trước, mở đầu cuộc đối thoại.  Các anh tìm gì thế?

Câu hỏi này bắt họ phải trở lại với lòng mình, phải ý thức về nỗi khát khao đang chi phối mình.  Tôi đang tìm gì?  Tiền bạc, tiếng tăm, thỏa mãn?  Hay tôi đang tìm một Ai đó cho đời tôi một hướng đi?  Ðức Giêsu gợi chuyện để họ bày tỏ khát vọng của mình.

Thưa Thầy, Thầy ở đâu?  Câu hỏi này tương đương với một câu trả lời.  Chúng con muốn biết nhà của Thầy, muốn đến thăm Thầy.  Ðến nhà một người là đi vào thế giới của người đó.  Hai ông không chỉ muốn biết Ðức Giêsu qua lời Gioan.  Họ muốn đích thân gặp gỡ Ngài.  Chuyện này không ai làm thay được.

Hãy đến mà xem.  Ðức Giêsu không giấu hai ông về thế giới của Ngài.  Lời mời này vẫn vang vọng đến tai chúng ta.  Ðừng sợ đi theo Ðức Giêsu để đến nhà Ngài.  Ðừng sợ trao đổi với Ngài như một người bạn.  Nơi nào có những người nghèo khổ, bị bỏ rơi, những người cô đơn, bị khinh miệt hay phản bội, những người khác văn hóa và tôn giáo, nơi đó là nhà của Ðức Giêsu.

Họ đã đến xem và đã ở lại.  Hai ông đã nhận lời mời ngay lập tức.  Không có khoảng cách giữa ước muốn và thực hành.  Chúng ta chẳng rõ chi tiết của cuộc hạnh ngộ này, nhưng chắc chắn đó là một kỷ niệm không quên.  Kinh nghiệm của hai ông cũng là của mọi Kitô hữu.  Chúng ta phải được giới thiệu Ðức Giêsu, phải đích thân gặp Ngài, và phải trở nên người giới thiệu Ngài cho thế giới.

***************

Lạy Chúa Giêsu, nhiều bạn trẻ đã không ngần ngại chọn những cầu thủ bóng đá, những tài tử điện ảnh làm thần tượng cho đời mình.  Hôm nay Chúa cũng muốn biết chúng con chọn ai, và chúng con thật sự đắn đo trước khi chọn Chúa.  Bởi chúng con biết rằng chọn Chúa là lội ngược dòng, theo Chúa là bước vào con đường hẹp: con đường nghèo khó và khiêm nhu, con đường từ bỏ và phục vụ.

Hôm nay, chúng con chọn Chúa không phải vì Chúa giàu có, tài năng hay nổi tiếng, nhưng vì Chúa là Thiên Chúa làm người.  Chẳng ai đáng chúng con yêu mến bằng Chúa.  Chẳng ai hoàn hảo như Chúa. 

Ước gì chúng con can đảm chọn Chúa nhiều lần trong ngày, qua những chọn lựa nhỏ bé, để Chúa chiếm lấy toàn bộ cuộc sống chúng con, và để chúng con thông hiệp vào toàn bộ cuộc sống của Chúa. Amen.

Lm. Nguyễn Cao Siêu, S.J

Nếu không nghe được Youtube hoặc có vấn đề về kỹ thuật, xin để lại lời nhắn ở mục “Comment” phía dưới, chúng tôi sẽ cập nhật lại đường link Youtube.

VÀO HOANG ĐỊA

Một người hàng xóm nhìn thấy thầy Nas-rud-din quì gối và chống tay tìm kiếm vật gì đó ngoài sân. Ông lên tiếng hỏi:

– ThầyNas-rud-din ơi! Thầy đang kiếm gì đó?

– Tôi kiếm chìa khóa của tôi.

Cả hai người cùng quì gối để kiếm. Sau khi tìm kiếm một lúc lâu mà không thấy, người hàng xóm lên tiếng hỏi:

– Thầy đã mất chìa khóa ở đâu ?

– Ở trong phòng khách nhà tôi.

– Chúa ôi! Vậy tại sao thầy lại tìm kiếm ở ngoài sân?

– Bởi vì ở đây sáng sủa hơn.

Bạn hãy tìm kiếm Chúa nơi mà bạn đã đánh mất Ngài…

( Anthony de Mello, trích trong  “The Song of the Bird”)

***************

Bạn thân mến! Mỗi năm vào Mùa Chay, Giáo Hội mời gọi các tín hữu hãy đi vào hoang địa với Đức Giêsu để chịu thử thách, để được tôi luyện … Và hãy đi vào hoang địa của cuộc đời mình, nơi ta đã  xa lìa Thiên Chúa và cũng là nơi ta có thể tìm kiếm và gặp gỡ Ngài.

Hoang địa trong đời sống tự nhiên là nơi hoang vu, không nhà không cửa, không người thân, không cây cối, không có một tiện nghi tối thiểu nào.  Chỉ có cát đá, thú dữ, khó khăn và thử thách… Hoang địa của cuộc đời là nơi xảy ra cuộc chiến đấu không ngừng nghỉ với ba thù: ma quỷ, xác thịt, thế gian. Để có đủ khả năng chiến đấu, ta phải được rèn luyện, phải có đủ sức mạnh để vượt qua những gian nan thử thách.

Vào hoang địa của cuộc đời là sẵn sàng chấp nhận những khó khăn, thiếu thốn trong cuộc sống vật chất, dù đói nghèo vẫn giữ được tâm hồn tự do, không chịu nô lệ vật chất. Nhịn ăn một bát cơm không bằng nhịn nói một lời có thể làm buồn lòng người khác. Nhịn ăn một miếng thịt không bằng nhịn đi một cử chỉ xúc phạm đến anh em. Nhịn một bữa cơm ngon không bằng nhường nhịn, tha thứ, làm hòa với nhau. Kiềm chế cơn đói không bằng kiềm chế cơn nghiện rượu, nghiện ma túy, nghiện cờ bạc. Kiềm chế cơn khát không bằng kiềm chế dục vọng, tính tham lam, thói kiêu ngạo.

Vào hoang địa của cuộc đời là kiên cường chống trả mọi cơn cám dỗ ma quỷ đưa tới: Cám dỗ im lặng vì sợ liên lụy. Cám dỗ giả mù giả điếc trước sự thật rành rành. Cám dỗ thỏa hiệp với sự dữ để được yên thân. Cám dỗ sống một đời sống tầm thường, buông thả và trác táng.

Vào hoang địa của cuộc đời là để trở về với Thiên Chúa và với anh em bằng sám hối ăn năn nhìn nhận tội lỗi của chính mình, là giữ tâm hồn bình an thanh thản để gặp gỡ Chúa, tiếp xúc thân mật với Ngài qua cầu nguyện và qua  bí tích.

Vào hoang địa của cuộc đời là chiến đấu từ bỏ ý riêng để tìm Ý Chúa, là từ bỏ con đường kiêu căng để đi vào con đường khiêm nhường, từ bỏ con đường rộng để đi vào con đường hẹp, từ bỏ con đường dễ để đi vào con đường khó, từ bỏ con đường vinh quang để đi vào con đường thập giá, từ bỏ con đường giàu sang để đi vào con đường nghèo hèn, từ bỏ con đường riêng tư để đi vào con đường Thiên Chúa đã định cho cuộc đời mình.

***************

Lạy Chúa, khi mang thân phận yếu đuối con người, con luôn luôn phải đối diện với những cơn cám dỗ thật ngọt ngào và hấp dẫn, con không đủ sức để vượt qua những níu kéo mời gọi đang bủa vây trong cuộc đời.  Xin Chúa nâng đỡ sự yếu hèn của con và ban ơn giúp sức cho con để con có cam đảm đương đầu với những thử thách, để con quyết tâm ăn năn thống hối trở về trong mùa chay thánh này. Amen