Tv 23, 2-3
5 phút cầu nguyện tâm tình với Chúa
Tv 23, 2-3
TV 8, 4-5
Một lần nữa, Đức Giêsu lại vượt qua những biên giới cấm kỵ khi dám đến gần người bệnh phong. Không những Người đến gần mà còn đưa tay chạm vào thân mình bệnh nhân. Lòng thương yêu đã khiến Đức Giêsu dám làm tất cả. Vì thương người bệnh, Đức Giêsu đã bất chấp nguy hiểm bị lây nhiễm, đã bất chấp những điều bị coi là cấm kỵ của đạo Do Thái.
Khi chữa khỏi bệnh phong, Người đã giải thoát người bệnh khỏi những đau đớn phần xác. Từ nay anh không còn bị những vết thương hành hạ. Thân thể anh trở nên lành lặn. Da dẻ anh trở lại hồng hào tươi tắn. Khuôn mặt anh rạng rỡ. Giọng nói anh thanh tao. Anh cũng là một người như bao người khác.
Nhưng điều quan trọng hơn, đó là khi chữa anh khỏi chứng bệnh nan y, Đức Giêsu đồng thời cũng giải phóng anh khỏi những mặc cảm đè nặng tâm hồn anh bao năm tháng qua. Khi Đức Giêsu vuốt ve thân thể bệnh tật của anh. Người đã vuốt ve tâm hồn anh. Trước kia anh cảm thấy bị mọi người xa lánh. Nay anh cảm thấy qua Đức Giêsu mọi người gần gũi anh hơn bao giờ. Trước kia anh cảm thấy bị khinh miệt. Nay anh cảm thấy được trân trọng. Trước kia anh cảm thấy bị bỏ rơi. Nay, dưới bàn tay dịu hiền của Đức Giêsu, anh cảm thấy được yêu thương vỗ về. Những vết thương sâu thẳm trong trái tim anh đã liền da lành lặn. Đức Giêsu đã hồi sinh tâm hồn lạnh giá của anh.
Muốn cho mọi người chấp nhận anh tái hội nhập vào đời sống xã hội. Đức Giêsu bảo anh đi trình diện với thày cả theo như luật định. Trước kia anh bị loại trừ, bị gạt ra ngoài lề xã hội. Nay anh được bàn tay âu yếm ân cần của Đức Giêsu đón nhận anh trở lại xã hội loài người. Qua vị thượng tế, anh được công khai đón nhận. Nhân phẩm anh được phục hồi. Danh dự anh được tôn cao. Giờ đây anh có thể tự tin, vui sống giữa mọi người, như mọi người.
Chúng ta ai cũng có những mặc cảm đè nặng tâm hồn, những vết thương sâu kín, những niềm đau khôn nguôi, những nỗi buồn hầu như không ai thông cảm được. Hãy noi gương người bệnh phong chạy đến với Đức Giêsu. Người sẽ xóa đi những mặc cảm đè nặng hồn ta. Người sẽ chữa lành những vết thương bao năm gặm nhấm trái tim ta. Người sẽ xoa dịu những nỗi đau vò xé tâm tư. Người sẽ an ủi những nỗi buồn phủ kín hồn ta.
Phần ta, hãy biết noi gương bắt chước Đức Giêsu, đừng loại trừ anh em mình ra khỏi đời sống xã hội. Hãy biết đến với những anh em bị bỏ rơi. Hãy biết an ủi những anh em đang buồn khổ. Hãy biết tránh cho anh em những mặc cảm nặng nề. Hãy hàn gắn những vết thương trong tâm hồn anh em. Hãy tôn trọng danh dự và nhân phẩm của anh em. Hãy giúp cho anh em mình được hòa nhập vào đời sống cộng đoàn, đời sống xã hội. Nước ta đang quyết tâm thanh toán bệnh phong vào cuối năm nay. Xứ đạo ta cũng hãy quyết tâm thanh toán bệnh phong trong tâm hồn. Hãy diệt trừ bệnh phong chia rẽ. Hãy tẩy chay bệnh phong loại trừ. Hãy xóa đi bệnh phong phân biệt. Hãy phá tan bệnh phong nghi kỵ. Hãy bài trừ bệnh phong kết án. Nếu ta thanh toán được bệnh phong tâm hồn, thân thể xứ đạo ta sẽ liền da liền thịt, khuôn mặt xứ đạo ta sẽ hồng hào, rạng rỡ vui tươi phản ảnh được khuôn mặt đích thực của Đức Kitô.
Lạy Đức Giêsu, xin cứu độ chúng con. Amen.
TGM. Ngô Quang Kiệt
Nhà thơ nổi tiếng người Nga Gamzatovich Gamzatov có câu nói nổi tiếng: “Nếu bạn bắn vào quá khứ bằng súng lục, thì tương lai sẽ bắn vào bạn bằng đại bác”. Hãy từ bỏ nỗi đau của quá khứ để cuộc sống tươi đẹp hơn, bạn không thể nào sống mãi với quá khứ để rồi ảnh hưởng đến những người xung quanh. Trong câu chuyện “Ngọn nến không cháy”, nỗi buồn của người cha vì mất con vô tình làm cho cô bé không thể lên thiên đàng vì nước mắt quá thương con của ông.
Trong thành phố nọ có hai cha con sống với nhau rất vui vẻ, hạnh phúc. Một hôm, đứa bé gái chẳng may mắc một căn bịnh hiểm nghèo và ra đi mãi mãi. Người cha quá đau khổ, tuyệt vọng, quay lưng lại với tất cả mọi người. Ông chẳng thiết tha gì với cuộc sống nữa. Ông tự nhốt mình trong phòng và khóc mãi.
Một hôm, người cha ngủ thiếp đi và ông mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ. Trong giấc mơ, ông gặp một đoàn người rước đèn. Tất cả ngọn đèn đều lung linh toả sáng, trừ ngọn đèn của đứa bé cuối. Đứa bé ấy cầm một ngọn nến không được thắp sáng. Nhìn kỹ hơn, ông nhận ra đứa bé ấy chính là đứa con gái bé bỏng của mình.
Ông tiến lại gần và hỏi con rằng: “Tại sao nến của con lại không cháy?” Bé gái đáp rằng: “Con đã cố lắm nhưng không được cha à! Mỗi lần con thắp lên ngọn nến thì những giọt nước mắt của cha lại dập tắt hết ngọn nến của con”.
Đến đó thì người cha choàng tỉnh. Từ đó, ông lấy lại thăng bằng, lại sống vui vẻ, giúp đỡ mọi người xung quanh bởi ông không muốn những giọt nước mắt của ông lại dập tắt ngọn nến hy vọng của con ông.
***************************************
Nước mắt chỉ có thể xoa dịu phần nào chứ không thể làm tan biến hoàn toàn nỗi mất mát lớn lao. Hãy cứ khóc khi bạn cần, nhưng hãy đứng lên vững vàng bạn nhé! Bởi ngoài kia, đâu đó, ở một nơi nào đó, người thân của bạn đang nhìn bạn mỉm cười.
Người đứng đầu, đôi khi phải đứng vững mà run, thì người dưới mới bớt khủng hoảng, thoái thác.
Con cái biết dựa vào đâu nếu không phải là cha mẹ. Niềm tin cậy của chúng không thể là người ngoài.
Con cái sẽ nghe từng câu, nhìn từng cử chỉ và việc làm của cha mẹ để tin, nghe và theo.
Con cái sẽ dựa vào bức tường vững chắc là cha mẹ mà sống an vui, nên chúng sẽ hoang mang, sợ hãi, thất vọng khi thấy cha mẹ không còn cứng rắn nữa.
Con cái sẽ bị gục ngã nặng nề gấp nhiều lần, nếu thấy cha mẹ bị suy sụp tinh thần.
Con cái dựa vào hướng dẫn của cha mẹ để nhìn đến một tương lai tươi sáng, dù khó khăn mấy cũng cố vượt qua. Nếu cha mẹ khi gặp đau thương mà bỏ cuộc thì chúng mất hết sức sống, nghị lực và hy vọng để chiến thắng bản thân cũng như nghịch cảnh.
Con người có thể mất mọi sự, nhưng hy vọng thì không thể đánh mất. Vì hy vọng là tia sáng cuối cùng còn lại để con người cố trườn mình qua vũng lầy cuộc đời. Và tin rằng ngày mai tốt hơn, sau cơn mưa trời lại sáng, sông có khúc người có lúc…
Mong sao mọi bậc phụ huynh luôn là chỗ dựa an toàn nhất của con cái, để tinh thần, tâm trí, lương tâm và lòng đạo đức, lòng hiếu thảo của chúng luôn được phát triển mạnh mẽ.
Ước rằng, mỗi cha mẹ luôn chỉ cho con cái thấy được ý nghĩa cuộc đời, và giúp chúng đạt được lý tưởng chúng. Nguyện xin mỗi cha mẹ giúp cho con cái biết cách để sống, sống tốt, sống có ích, để trở thành người của kiến tạo hoà bình và yêu thương, tha thứ và nhân từ…
Sưu tầm
***************************************
Chấm này nối tiếp chấm kia, ngàn vạn chấm thành một đường dài.
Phút này nối tiếp phút kia, muôn triệu phút thành một đời sống.
Chấm mỗi chấm cho đúng, đường sẽ đẹp.
Sống mỗi phút cho tốt, đời sẽ thánh.
Ðường hy vọng do mỗi chấm hy vọng.
Ðời hy vọng do mỗi phút hy vọng.
ĐHY Nguyễn Văn Thuận
Chúng tôi quý mến tôn trọng nhau nhưng gia đình bạn trai tôi theo đạo Phật, suốt một thời gian dài chúng tôi vẫn là bạn tốt luôn nâng đỡ nhau, nhưng khi nghĩ đến chuyện hôn nhân, thì cũng là bắt đầu một cuộc chiến theo đạo nào, thường thì con gái phải theo chồng chứ!
Lâu lâu tôi cũng rủ bạn đi nhà thờ, tham dự một số sinh hoạt của tôn giáo, bạn tôi cũng muốn tìm hiểu và có nhiều thắc mắc về Đạo. Có lúc tôi giải đáp được, có lúc không! Bạn trai tôi hay kết luận đạo nào cũng giống đạo nào, cũng dạy người ta ăn ngay ở lành. Bạn tỏ ý không muốn theo đạo, bạn chỉ theo khi cảm thấy có niềm Tin. Chúng tôi cũng đã tự tìm hiểu về luật hôn nhân Công giáo và bạn đề nghị sẽ tôn trọng nhau “đạo ai nấy giữ” theo hình thức phép chuẩn cho hôn nhân khác đạo. Lúc đầu tôi cũng muốn buông theo, nhưng cái cảm giác có lỗi, đau khổ vỉ bỏ Chúa trong những lần tham dự Thánh lễ cứ dày vò tôi, Mỗi lần nghe nhạc Thánh ca làm lòng tôi buồn vô hạn, nhất là nhạc lễ cưới, lễ Giáng sinh với không khí rộn ràng mừng vui thì tôi lại có cảm giác bị đánh mất cái gì đó, hay cảm giác ân hận khi nghe những hát bài khác như “Trời đã tối, đêm về gió lay nhẹ….”
Dứt khoát với một tình yêu cũng làm tôi khổ tâm không ít. Có những lúc tôi nghĩ đạo mình sao khắt khe quá! Nhưng nghiệm lại trong cuộc sống thực tế, tôi đã từng chứng kiến một số các cô, các chị theo phép chuẩn hôn nhân khác đạo thường gặp phải nhiều trở ngại như con cái sinh ra không được chịu phép rửa tội, bản thân họ khó có được sự thông cảm để tham dự các dịp lễ khác của Giáo hội. Họ chỉ đi lễ ngày Chúa nhật mà thôi, các sinh hoạt khác của tôn giáo hầu như không có. Đời sống đạo trong gia đình họ thật là cô đơn, lạc lõng. Ngoài ra gia đình họ luôn đề cao về gia đạo, lâu lâu lại tranh cãi, so sánh người đạo nào sống tốt hơn, là người có đạo sống trong gia đình như vậy rất khổ tâm, có người bỏ việc giữ đạo.
Tôi cũng nói chuyện với Chúa Giêsu và Mẹ Maria rất nhiều để xin ơn soi sáng. Và một lần, khi tham dự thánh lễ hôn phối, nghe những lời của Linh mục đọc, tôi thấy đôi hôn phối được chính Thiên Chúa chúc phúc và song hành nâng đỡ trong cuộc sống, được Hội Thánh dâng lời cầu nguyện riêng cho người vợ, người chồng, cho cả con cái nhất là cuộc sống gia đình được sống kết hiệp với Chúa trong cuộc tử nạn và phục sinh mà Linh mục dâng lễ mỗi ngày…. Tôi được ơn hiểu ra lâu nay hình như tôi chỉ mặc cái áo đạo Công giáo, mặc các luật lệ, nghi thức của Đạo chứ chưa cảm nhận được có Chúa đang sống với tôi, đang đồng hành với tôi, bảo đảm đời sống cho tôi, chăm sóc bảo vệ tôi qua các bí tích và các luật của Hội thánh…. Tôi chợt nhận ra sao mình lại có thể đánh đổi như thế, lại đồng ý một cuộc sống đạo tủi hổ, âm thầm, bên lề gia đình họ, có gì bảo đảm cho tôi và con cái tôi sống đạo. Nhẩm lại kinh tin kính mà tôi hay tuyên xưng “Tôi tin kính một Thiên Chúa là Cha toàn năng, Đấng tạo thành trời đất muôn vật hữu hình và vô hình….” thế thì cả họ và tôi đều phải tin kính và thờ lạy Thiên chúa chứ? Tôi phải dứt khoát chọn lựa không tiếc nuối, không nhắm mắt đưa chân, tôi phải sống điều đã xác thực là “Có Chúa và Thờ phượng Chúa trên hết mọi sự”.
Tôi được sức mạnh để nói thẳng với bạn trai tôi, chúng ta vẫn là bạn tốt của nhau, nhưng chung sống trong gia đình mà khác đạo, khác quan điểm sống thì e rằng chúng ta sẽ không mang lại hạnh phúc cho nhau. Là vợ tôi sẽ không tròn trách nhiệm của dâu thảo trong việc thường xuyên cúng bái bàn thờ Phật, bàn thờ ông bà tổ tiên trong các ngày lễ của gia đình chồng như ngày rằm, ngày tết, ngày giỗ, tang ma, hiếu hỉ…. Và có lẽ ông bà, cha mẹ bạn sẽ không vui khi cháu nội là cháu đích tôn rửa tội theo đạo hay cùng mẹ đi lễ và chắc bạn cũng khổ tâm nếu vợ không làm cho cha mẹ vui lòng. Là chồng không cùng đạo, bạn không có Chúa là nguồn mọi sức mạnh đang sống trong bạn thì bạn cũng khó đồng hành hỗ trợ nâng đỡ gia đình vượt qua những khó khăn trong cuộc sống và đem lại hạnh phúc đích thực.
Lạy các Thánh tử đạo Việt nam, xin cầu cho chúng con được ơn vững tin quyết tâm sống đạo cho đến trọn đời. Xin cho thế hệ con cháu chúng con luôn biết giữ nghĩa cùng Chúa trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống. Các Ngài đã tuyên xưng tin kính một Thiên Chúa cho dù phải trả giá bằng cái chết với mọi cực hình đau đớn, thì nay xin cầu bầu và hỗ trợ cho chúng con cũng biết sống tuyên xưng Chúa ngay trong mọi chọn lựa của cuộc sống, cho dù có phải chịu một ít tiếc nuối, có thể là một chút thiệt thòi đeo bám cả đời con.
Chiều Thu (viết theo tâm tình của một cháu gái)
Chỉ dẫn thứ nhất: Tin Mừng phải được rao giảng. Ngày Sabbát, Chúa Giêsu vào Hội đường, đọc Sách Thánh và giải nghĩa. Việc đọc và diễn giải Lời Chúa là một phần quan trọng của đời sống người môn đệ. Vì Tin Mừng phải được rao giảng. Lời Chúa phải được công bố. Người môn đệ phải say mê rao truyền để cho Lời Chúa trở thành ánh sáng soi đường cho con người, hướng dẫn tư tưởng, lời nói, hoạt động của con người. Chính Lời Chúa hướng dẫn con người đi trên đường Sự Thật để đạt được Sự Sống.
Chỉ dẫn thứ hai: Tin Mừng phải chứng tỏ bằng yêu thương. Lời nói đi đôi với việc làm. Đó chính là yếu tố làm cho lời nói có sức thuyết phục. Chúa Giêsu đã làm chứng về điều đó. Ra khỏi Hội đường, Chúa Giêsu vào nhà ông Simon. Bà nhạc của ông đang bị sốt. Chúa Giêsu đến bên giường, cầm tay bà để chữa bà khỏi bệnh. Thực ra Chúa có quyền năng chỉ cần đứng ngoài cửa phán một lời cũng có thể chữa bệnh cho bà nhạc ông Simon. Hơn nữa ở vào thời phong kiến với quan niệm nam nữ thọ thọ bất thân, việc cầm tay phụ nữ có gây nên dị nghị. Nhưng Chúa Giêsu đã đến tận giường cầm tay bà. Điều này nói lên lòng yêu thương kính trọng. Chúa không chỉ chữa bệnh mà còn muốn bày tỏ tình người, sự quan tâm âu yếm đối với người bệnh và cả sự kính trọng đối với phụ nữ nữa.
Chỉ dẫn thứ ba: Tin Mừng phải đem đến tự do. Mà quỉ luôn muốn giam cầm con người trong vòng nô lệ. Bị ma quỉ trói buộc con người mất hết ý chí, không còn làm được việc lành, chỉ có thể làm theo mệnh lệnh ma quỉ. Tin Mừng của Chúa có sức giải phóng con người. Giải phóng khỏi sự trói buộc của ma quỉ. Giải phóng khỏi những mặc cảm. Giải phóng khỏi những thói tục hủ lậu, những mê tín cấm ky. Nhờ đó con người có thể vươn lên, sống xứng đáng với phẩm giá và có thể làm việc lành phục vụ Nước Chúa. Bà nhạc của Simon là một thí dụ điển hình. Khi được khỏi bệnh, bà liền đi đứng và làm việc phục vụ Chúa.
Chỉ dẫn thứ tư: Tin Mừng phải được kín múc từ cội nguồn Thiên Chúa. Sáng sớm,
Chúa Giêsu đến nơi vắng vẻ cầu nguyện. Suốt ngày bận rộn với con người, Chúa Giêsu phải dành buổi sáng sớm để cầu ngyện. Điều đó cho thấy, đối với Chúa, việc cầu nguyện là quan trọng biết bao. Chúa Giêsu cầu nguyện vì yêu mến, khao khát được kết hiệp với Chúa Cha. Chúa Giêsu cầu nguyện để tìm thánh ý Chúa Cha, tìm sự hướng dẫn sáng suốt cho cuộc đời. Vì thế trước khi bắt tay vào làm việc, Chúa cầu nguyện với Đức Chúa Cha để múc lấy nguồn sức mạnh cho hoạt động truyền giáo.
Người môn đệ muốn dẫn thân rao giảng Tin mừng, mở rộng Nước Chúa không thể đi ra ngoài những chỉ dẫn khuôn mẫu của Thày Chí Thánh. Phải biết múc lấy nguồn sức mạnh ở nơi Chúa Cha qua việc cầu nguyện. Coi việc cầu nguyện như cội nguồn của hoạt động, như điểm mấu chốt để đi đến thành công. Chuyên tâm học, đọc, suy gẫm Lời Chúa để có thể thấu hiểu và trình bày cho người khác. Nhất là phải làm chứng cho lời rao giảng bằng chính đời sống yêu thương bác ái. Sự yêu thương kính trọng sẽ đưa con người tới tự do, có thể lam những việc tốt đẹp, góp phần vào việc phục vụ Tin Mừng.
Lạy Chúa là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống, xin hưỡng dẫn chúng con đi trên đường của Chúa. Amen.
TGM. Ngô Quang Kiệt
Năm nay lần đầu tiên con không về quê ăn tết bên gia đình, những ngày tết xa nhà thỉnh thoảng con cũng chạy ra đường lững thững cho đỡ buồn và vì thế con có thời gian quan sát mọi người ở bên ngoài kỹ hơn.
Con đã nhìn thấy Thầy đang nằm co quắt bên vỉa hè trong hình ảnh của một người trung niên dáng hao gầy ốm nheo nhắt. Con thầm thĩ tạ ơn Thầy vì ở ngoài quê con có một ngôi nhà tuy không phải biệt thự hay nhà lầu nhưng con vẫn còn có chỗ trú mưa tránh nắng, và con sẽ không phải chịu cảnh rét mướt trong những ngày mùa đông này, vì con còn có một mái nhà che chắn.
Đi một đoạn nữa con lại bắt gặp Thầy trong hình ảnh một người chị gái với hai bàn chân bị cụt ngủn trong tay cầm vài tờ vé số bên cạnh cột đèn đỏ ở một ngã tư đông người qua lại. Con tạ ơn Thiên Chúa vì con có một đôi chân khỏe mạnh để con có thể bước đi bằng chính đôi chân của mình. Nhưng xin Chúa đừng chấp phạt con vì có khi con đã dùng đôi chân mà Chúa ban cho con mà đi sai đường lối Chúa.
Còn biết bao nhiêu mảnh đời như thế nữa mà con chưa gặp, con biết là còn nhiều lắm! Nếu ai đó hỏi con, bạn làm đã được gì cho những người bất hạnh đó – con sẽ cúi mặt xuống đất mà lặng im. Vì con chưa làm được gì cho họ. Nếu có ai nữa hỏi con, bao giờ thì sẽ không nhìn thấy những cảnh đời bất hạnh như thế? Con cũng sẽ lắc đầu – vì con cũng không biết trả lời câu hỏi này. Nhưng nếu có ai hỏi con, họ là ai? Con sẽ trả lời được ngay – Đó là Đức Giê-su!
Thầy yêu mến! Thầy vẫn đang đói, Thầy vẫn đang hứng chịu cái rét ngoài kia khi những cơn gió bấc đang gào thét tràn về. Thầy vẫn còn đó trong những mảnh đời kém may mắn. Mà đã có những khi trái tim của con chưa đủ lớn để yêu, để đồng cảm, để chia san. Nhưng con đã đi qua họ như chẳng hề liên quan đến mình. Chắc lúc đó Chúa buồn lắm vì đã bị con bỏ qua cách vô tình như thế. Đừng giận con Thầy nhé!
Xin cho con biết đồng cảm với họ bằng ánh mắt yêu thương, ánh mắt của Thầy – chứ không phải là ánh mắt khinh bỉ, hay chế nhạo. Con cảm tạ Thầy vì đã cho con nhìn thấy những người anh chị em kém may mắn đó. Xin cho con biết dùng lời cầu nguyện để làm khí cụ an ủi, chia sẻ và đồng hành với nhũng người anh em đó.
Gửi Thầy Giê-su yêu mến của lòng con!
Con Dom Stone
***************************************
Lạy Chúa,
Chúa là nguồn gốc,
Chúa là Cha của tất cả chúng con,
của chính con,
Của mỗi người trên thế gian này.
Bao lâu còn có loài người trên mặt đất
Chúa để cho con người
Tìm thấy Chúa
Cách bất ngờ
Bất cứ ở đâu.
Chúng con cầu xin Chúa
Cho chúng con trở nên những con người mới,
Đầy sức sáng tạo,
Can đảm bắt đầu tiến lại gần nhau,
Mỗi ngày thêm một chút,
Ngõ hầu gặp nhau
Trong Nhà Chúa
Hôm nay và mọi ngày trong đời chúng con. Amen!
H. Oosterhuis
Chúa nhật sau, các thừa tác viên trong nhà thờ địa phương kêu gọi làm giờ cầu nguyện trên quảng trường thành phố. Họ yêu cầu mỗi người đem theo niềm tin làm nguồn cảm hứng.
Vào giữa trưa một ngày thứ bảy được định trước, những người dân thành thị tập họp thành đám đông đầy quảng trường, với những khuôn mặt lo lắng và con tim tràn trề hy vọng. Các thừa tác viên cảm động nhìn những đối tượng khác nhau xiết chặt tay lại để cầu nguyện. Những cuốn sách thánh, những tượng thánh giá, những cỗ tràng hạt …
Khi giờ cầu nguyện kết thúc, như có một mệnh lệnh thần diệu nào đó, một cơn mưa nhỏ bắt đầu rơi. Những tiếng hoan hô xuất phát từ đám đông trong khi họ giơ lên cao những vật quý giá của họ, để biểu lộ niềm vui sướng và tạ ơn Thiên Chúa vì kỳ công Ngài đã làm. Từ giữa đám đông, một biểu tượng đức tin dường như che khuất tất cả những cái khác: Một đứa bé chín tuổi đã đem theo một cây dù!
Laverne W.Hall
*********************
Chúa Giêsu sau khi sống lại, Người hiện ra với các Tông Đồ lần thứ hai trong đó có Tôma, Người đã nói với Tôma “Tôma, vì con đã xem thấy Thầy nên con đã tin, phúc cho những ai đã không thấy mà tin” (Ga 20,29). Niềm tin của người Kitô giáo dựa trên nền tảng của mầu nhiệm đức tin. Hằng ngày khi tham dự thánh lễ, trên bàn thờ khi linh mục đọc lời truyền phép, hình bánh và hình rượu sẽ trở thành Mình Máu Thánh Chúa Giêsu, tuy đôi mắt bình thường chúng ta thấy vẫn chỉ là hình bánh miến là chén rượu nho, nhưng trong mầu nhiệm đức tin người Kitô hữu tin nhận đấy chính là Mình Máu Thánh Chúa. Vì thế sau lời truyền phép, linh mục đọc lời tuyên xưng “Đây là mầu nhiệm đức tin”.
Đây chính là phép lạ tôi được chứng kiến hằng ngày trên bàn thờ mỗi khi tham dự Thánh Lễ. Phép lạ đòi hỏi tôi phải có một đức tin tuyệt đối. Chúa Giêsu đã nói: “Phúc cho những ai không thấy mà tin” Nhưng đức tin của người Công Giáo phải được thể hiện cụ thể bằng chính hành động, chứ không phải trên lý thuyết sách vở. Qua sách Tin Mừng tôi thấy được việc cộng tác và hành động của mỗi sự việc để làm nên phép lạ:
– Những gia nhân đã tin và vâng theo lời Chúa nói: ‘Hãy kín nước đổ đầy vào vò”. Sự cộng tác của họ đã làm thành phép lạ đầu tiên trong công cuộc rao giảng Tin Mừng của Chúa. (Ga 2,1-11)
– Anh chàng thanh niên mù từ thuở mới sinh đã phải đến hồ Silôác để rửa thì đôi mắt anh mới được sáng. (Ga 9,11b)
– Các Tông đồ sau một đêm mệt mỏi ở ngoài khơi mà chẳng bắt được con cá nào, sau đó Chúa Giêsu đã nói hãy thả lưới bên hữu thuyền, trong niềm tin các ông đã hành động làm theo lời của Thầy, kết quả là một mẻ lưới lạ, thuyền đầy ắp những cá, nhiều đến nỗi lưới của của các ông sắp rách. (Ga 21,4-6)
– Trong niềm tin và hành động của vị sĩ quan La-mã, ông không ngại đến với Chúa vì mình là người ngoại giáo, ông đã mạnh dạn thưa với Chúa chỉ cần Người phán một lời, thì người hầu bệnh tật của ông đang ở nhà sẽ được lành mạnh. (Lc 7, 1-10)
– Niềm tin và hành động của người phụ nữ bị bệnh loạn huyết, bà nghĩ chỉ cần chạm vào gấu áo của Chúa thôi, bà tin bệnh của bà sẽ được lành. (Mc 5,25-34)
Nói chung khi Chúa làm một phép lạ nào, Người đều muốn người đó phải thực sự có niềm tin và cộng tác cùng với Người.
Trời nắng hanh khô cằn mang theo dù là một điều hiển nhiên, vì cây dù là công cụ giúp tôi che cả nắng lẫn mưa. Câu chuyện ở trên, mục đích em bé đem theo cây dù là để che nắng hay che mưa? Vì thời tiết của giờ cầu nguyện là giữa trưa nắng, nhưng ở đây đã phản ánh lên được niềm tin của em, vì em tin rằng lời cầu nguyện của cả một tập thể sẽ được Chúa nhận lời. Tôi nghĩ rằng em đem theo cây dù chính là một hành động để khẳng định niềm tin vững mạnh của em. Từ đây tôi rút ra một bài học: Một khi muốn lời cầu nguyện được Chúa chấp nhận, hãy cầu nguyện bằng chính hành động của mình.
Trong cuộc sống đã biết bao những ơn lành Chúa đã ban cho tôi, đó chính là những phép lạ Chúa đã làm cho tôi, cảm nghiệm được từ trong cuộc sống: qua những việc làm hằng ngày, từ việc lao động để tìm kế sinh nhai hay trong việc phục vụ tông đồ, nếu không có Chúa đồng hành thì tôi chẳng làm được gì cả, tôi tin Chúa đang cùng bước bên tôi như trong ý tưởng của câu chuyện Footprint đã được tác giả Thông Vi Vu phổ nhạc “bao nhiêu dấu chân qua bấy nhiêu niềm cảm tạ, đôi khi có những bước phôi pha mà hình bên bóng chẳng rời xa. Hôm nao thấy dấu chân đôi đó là Chúa đi bên tôi. Hôm nào còn một dấu chân thôi, là bởi vì Chúa ẵm tôi lên rồi”.
*********************
Lạy Chúa, xin Chúa giúp con biết trân trọng những điều Chúa đã làm cho cuộc đời con; con xin cám ơn Chúa qua những hồng ân và của cải vật chất Chúa đã ban cho con; cùng nguyện xin Chúa cho con biết sử dụng những gì Chúa đã ban cho con, để con biết chia sẻ cho những người nghèo khổ, biết nhiệt thành trong việc đem Lời Chúa đến với mọi người, sẽ là một công cụ hữu hiệu để làm chứng nhân cho Chúa giữa đời thường này. Amen!
Pet. PBH
Đức Giêsu đến mở đầu một kỷ nguyên mới: Nước Thiên Chúa đến chiến thắng nước ma quỷ. Ngay khi Đức Giêsu xuất hiện, ma quỷ mở lại bài cũ cám dỗ Đức Giêsu đi vào con đường kiêu ngạo, phô trương, cậy sức mình, ham hố danh, lợi, thú. Nhưng ngay trong lần đầu tiên giáp chiến, ma quỷ thất bại nặng nề. Đức Giêsu đã toàn thắng vì Người cương quyết đi theo con đường vâng phục thánh ý Chúa Cha, sống khiêm tốn, đơn sơ, khiêm nhường, phó thác. Từ đó, Đức Giêsu đi đến đâu là khuất phục ma quỷ, giải thoát con người đến đấy.
Đọc Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay, ta thấy Đức Giêsu giải thoát con người ở các khía cạnh sau đây:
Người trực tiếp giải thoát con người khỏi bàn tay hung ác của satan. Hôm nay, Người xua đuổi thần ô uế công khai trước mặt mọi người trong hội đường. Lần khác, Người xua đuổi cả một đạo quân quỷ dữ. Chúng đã xin nhập vào đàn heo đang ăn bên bờ biển, và cả đàn heo lăn xuống biển chết hết.
Người gián tiếp giải thoát con người khỏi ách thống trị của satan qua việc chữa bệnh. Theo quan niệm của người Do Thái, bệnh tật là dấu chỉ của tội lỗi. Vì thế, người bệnh là người sống dưới ách satan. Đức Giêsu đã chữa lành rất nhiều người bệnh. Nhiều lần Người nói với người bệnh: “Tội con đã được tha”.
Người tha thiết với việc cứu con người khỏi ách nô lệ tội lỗi, nên Người thường lui tới với những người thu thuế. Người không chỉ nói lời tha thứ bên ngoài, nhưng thực sự hoán cải họ từ bên trong. Nhất là Người giải thoát họ khỏi những mặc cảm và giúp họ tái hội nhập vào đời sống cộng đoàn.
Qua những việc làm của Đức Giêsu, ta thấy Người không chỉ giải thoát con người khỏi bàn tay hung ác của ma quỷ mà còn quan tâm cứu chữa con người khỏi những thế lực đen tối của chúng.
Cuộc chiến giữa con cái Thiên Chúa và ma quỷ vẫn tiếp tục, nên Đức Giêsu khi sai các Tông đồ đi rao giảng, vẫn luôn kèm theo mệnh lệnh xua đuổi ma quỷ. Hôm nay, Người sai chúng ta tiếp bước các Tông đồ, đi chiến đấu chống lại ma quỷ. Ma quỷ không hiện hình cho ta thấy, nhưng chúng ẩn nấp trong các sự dữ, sự ác còn tồn tại trên thế giới.
Có thứ quỷ nghèo đang trói buộc con người, không cho họ sống một cuộc sống xứng đáng với nhân phẩm con người. Có thứ quỷ đói đang giết chết nhân loại dần mòn. Có thứ quỷ dốt giam cầm những người thất học trong tù ngục tối tăm. Có thứ quỷ bệnh không ngừng hành hạ và đẩy con người vào hố sâu tuyệt vọng.
Ngày nay, ma quỷ rất tinh khôn nên thường xuất hiện dưới những hình dáng bên ngoài xinh đẹp, hấp dẫn. Chúng xuất hiện dưới những đồng tiền bất chính và hứa hẹn cho ta một cuộc sống thoải mái. Chúng xuất hiện dưới chiêu bài tự do hưởng thụ để xúi giục ta lao mình vào những nơi ăn chơi độc hại. Chúng kích thích sự tò mò của thanh niên muốn thử sức với ma túy.
Với bàn tay nham hiểm, ma quỷ âm thầm len lỏi vào tận đáy tâm hồn, khơi lên những làn sóng chia rẽ, ganh ghét, thù hận, bất hòa. Chúng kích thích lòng tham lam vô đáy, đưa ta đến chỗ trộm cắp, kiện cáo và tranh giành. Chúng khơi dậy thói kiêu căng, lòng tự ái để ta ham hố vinh danh và quyền lực. Chúng vuốt ve thói ích kỷ để xui giục ta chỉ nghĩ đến bản thân mình, làm ngơ trước những nhu cầu của người khác. Chúng lừa gạt ta để ta coi thường tội lỗi, mất ý thức về tội.
Hôm nay, Chúa muốn ta tiếp tục công việc của Chúa, xua trừ ma quỷ ra khỏi đời sống chúng ta. Hãy cùng nhau xua đuổi quỷ đói, quỷ nghèo ra khỏi thế giới. Hãy góp phần tích cực diệt trừ quỷ dốt, quỷ bệnh ra khỏi xã hội con người.
Hãy tỉnh táo nhận ra ma quỷ dưới những khuôn mặt đẹp đẽ của vật chất, tiền bạc, hưởng thụ, cám dỗ.
Nhất là, hãy trục xuất khỏi tâm hồn ta những con quỷ gây chia rẽ, bất hòa, tham lam, kiêu căng, tự mãn, gian trá, giả hình, hám danh, ích kỷ, dửng dưng.
Tự sức riêng, ta khó mà chiến thắng được ma quỷ. Muốn chiến thắng ma quỷ, ta phải nhờ ơn Chúa giúp. Ta múc lấy sức mạnh nơi Chúa bằng ăn chay và cầu nguyện. Ta rèn luyện tinh thần bằng khiêm nhường từ bỏ ý riêng để hoàn toàn vâng phục thánh ý Thiên Chúa.
Lạy Chúa, xin thương xót con, xin cứu con khỏi mọi sự dữ. Amen.
TGM. Ngô Quang Kiệt
Tìm một số phi hành gia để thực hiện một chuyến du hành vũ trụ. Chuyến đi sẽ kéo dài 12 tháng bên ngoài quỹ đạo trái đất. Khi chuyến đi kết thúc, quí vị sẽ trải qua 240 năm.
Ðược tin trên đây, có tới 164 người ghi danh vào cuộc du hành vũ trụ. Vị giáo sư liền cho tổ chức một buổi học tập để giải thích rõ ràng hơn những điều kiện cũng như những ích lợi và mất mát mà chuyến đi có thể gây ra cho phi hành đoàn. Ông nói như sau:
Khi quí vị trở về trái đất, quí vị chỉ già hơn có một tuổi mà thôi. Nhưng thời gian sẽ dài bằng một triệu ngày trên trái đất. Nói cách khác, khi trở về trái đất, quí vị sẽ không còn gặp lại được bất cứ một người nào đã từng sống với quí vị bây giờ đây.
Sau những lời giải thích ấy của vị giáo sư, tất cả 164 người đều rút tên ra khỏi danh sách. Và như vậy, không còn một người nào dám tham gia cuộc du hành vũ trụ kéo dài 12 tháng của ông.
******************************
Chúng ta lại sắp bắt đầu một năm mới. Cùng với hai chữ “Trường Thọ”, người ta còn chúc nhau được “An Khang, Hạnh Phúc”. Quả thực, được sống lâu là điều ước mơ rất tự nhiên của con người, ước mơ ấy gắn liền với sự sống. Bao lâu còn sống là bấy lâu còn mong mỏi được sống lâu. Nhưng chiều dài của cuộc sống chưa hẳn làm nên phẩm chất của sự sống. Sống lâu trong bệnh hoạn và tuổi già cô đơn chỉ chồng chất thêm khổ đau cho con người mà thôi. Thành ra, cùng với trường thọ, chúng ta lại chúc nhau an khang hạnh phúc. Có sống an khang hạnh phúc, tuổi thọ mới có ý nghĩa và đáng sống.
Một trăm sáu mươi bốn người ghi danh vào cuộc du hành vũ trụ tưởng tượng trên đây đã có lý để bỏ cuộc khi biết rằng: khi trở về trái đất, họ sẽ không còn gặp lại những người đã từng sống với nhau, nhất là những người thân thương ruột thịt của họ. Ra khỏi trái đất trong vòng 12 tháng để được sống thêm 240 năm nữa để làm gì nếu khi trở lại trái đất ấy người ta sẽ mất hết những người thân và trở thành những người xa lạ.
Như vậy, an khang và hạnh phúc đích thực chỉ được định nghĩa trong mối tương quan với người khác mà thôi. Con người chỉ cảm thấy an khang và hạnh phúc khi các mối quan hệ giữa họ luôn được hài hòa, phẩm chất của đời sống không tùy thuộc vào những năm tháng với những của cải tích lũy hay công trình xây dựng được, mà do chính mối quan hệ hài hòa con người xây dựng được với những người chung quanh mà thôi.
Thế giới có tốt đẹp hơn không hẳn do những tiến bộ kỹ thuật và sự gia tăng những tiện nghi vật chất.
Thế giới có tốt đẹp hơn và trở thành một nơi đáng sống khi mối quan hệ giữa người với người được hài hòa hơn mà thôi. Chính vì thế mà khởi đầu một năm mới, các vị Giáo hoàng thường gởi cho thế giới một sứ điệp hòa bình.
Thế giới chỉ bước vào một năm mới và một giai đoạn mới tốt đẹp hơn khi con người còn có quyết tâm xây dựng hòa bình.
Một năm mới chỉ đáng trân trọng và đón chào bằng thiện chí muốn xây dựng hòa bình mà thôi. Và dĩ nhiên, cuộc sống chỉ thực sự đáng sống và mang lại an khang hạnh phúc cho con người bao lâu nó còn biết cam kết đi vào quan hệ hài hòa và tốt đẹp với mọi người mà thôi.
Nguyện cho sự bình an của Chúa Kitô cư ngụ dồi dào trong tâm hồn chúng ta, để chúng ta bước vào một năm mới với cam kết xây dựng hòa khí bất cứ nơi nào chúng ta đang sống.
Lạy Chúa, cảm tạ Chúa đã cho chúng con bước vào một năm mới. Con Một Chúa đã càng lớn lên càng thêm khôn ngoan và ân sủng.
Xin cho chúng con càng thêm tuổi cũng càng được lớn lên trong ân sủng của Chúa và sống sung mãn hơn sự sống mà Chúa đã ban tặng cho chúng con. Amen!
R. Veritas