NƯỚC TRỜI

– Lạy Ngài! Xin ban cho con tâm hồn khôn ngoan, biết phân biệt lành dữ.

– Vì ngươi đã không xin sống lâu, không xin được giầu sang phú qúy mà lại xin cho được khôn ngoan để biết xét đoán, thì đây Ta ban cho ngươi điều ngươi xin… (V.3:7-12)

Bạn thân mến!  Trên đây là lời đối thoại cầu nguyện của vua Solomon với Thiên Chúa được ghi lại trong bài đọc thứ nhất của Phụng vụ Chúa Nhật hôm nay. Vua Salomon nổi tiếng là vị vua khôn ngoan sáng suốt.  Nhưng điều khôn ngoan sáng suốt nhất của ông là khi được Chúa cho chọn lựa, ông đã không xin được trường thọ hay được giàu sang phú qúy, mà chỉ xin được ơn khôn ngoan, biết phân biệt lành dữ.  Lời cầu xin của ông rất đẹp lòng Chúa, nên Chúa đã khen ngợi và ban cho ông điều ông mong muốn.

Lời Chúa trong Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay cũng mời gọi ta hãy khôn ngoan trong kiếm tìm và lựa chọn:  Hãy tìm kiếm những điều cao trọng và vĩnh cửu.  Hãy chọn lựa và chiếm hữu kho tàng cao qúy hạnh phúc trong cuộc sống đời đời.

Tất cả bắt đầu từ một sự tình cờ may mắn.  Người nông dân nghèo phải đi làm thuê tình cờ gặp được kho báu chôn trong ruộng.  Người buôn ngọc tình cờ gặp được viên ngọc tuyệt vời, có giá trị lớn lao.  Sau đó phản ứng của cả hai người rất giống nhau:  “Khi tìm được kho tàng, tìm được ngọc qúy thì họ vui mừng, về bán tất cả những gì mình có mà mua những thứ ấy ” (MT. 13,44-52).

Chúa Giêsu Kitô chính là kho tàng mà ta luôn mơ uớc.  Ngài là viên ngọc qúy mà ta phải chiếm hữu và là Nước Trời mà ta phải nỗ lực tìm kiếm.  Khi tìm kiếm Ngài, Ngài ban cho ta một niềm vui và sự bình an to lớn hơn tất cả mọi sự.  Dù phải vất vả, dù có khó khăn… ta quyết từ bỏ tất cả, hy sinh tất cả để đổi lấy Nước Trời.  Đó chính là thái độ khôn ngoan cần thiết cho mỗi người Kitô chúng ta hôm nay:

Khôn ngoan vì biết từ bỏ.  Bán tất cả những gì mình có là một từ bỏ lớn.  Dứt lìa những gì mình gắn bó là một từ bỏ lớn hơn nữa.  Bỏ một nơi yên thân chắc chắn để dấn thân vào một nơi bấp bênh thì thật là một từ bỏ đến tận cùng.  Nhưng không có cách nào khác.  Phải bán tất cả mới đủ sức để mua viên ngọc Nước Trời.  Phải đầu tư trọn vẹn con người với tất cả tài năng trí tuệ, sức lực, thời giờ mới mong chiếm đoạt được Nước Trời.  Luyến tiếc một chút là bất thành. Chần chừ một chút là hỏng việc.  Nấn ná một chút là bị lỡ cơ hội.

Khôn ngoan vì biết phân định giữa điều tốt và điều xấu, và nhất là giữa điều “tốt” và điều “tốt nhất”.  Đời sống đem đến cho ta đủ mọi loại giá trị thượng vàng hạ cám.  Như chiếc lưới đánh bắt đủ mọi loại tôm cá, ta phải biết chọn lựa cá tốt, vứt bỏ cá xấu.  Thật dễ dàng khi phải lựa chọn giữa cái tốt và cái xấu, nhưng  giữa những  cái tốt, ta phải khôn ngoan sáng suốt để chọn lựa cái “tốt nhất”, cũng như giữa những cái đẹp; cái cao qúy, ta phải lựa chọn cái “đẹp nhất”; cái “cao qúy nhất”.

* * * * *

Lạy Chúa Giêsu!

Sự giàu sang, danh vọng và khoái lạc trần thế là những điều hấp dẫn con, trói buộc con, làm con đui mù không nhìn thấy những giá trị vĩnh cửu ở trên trời.  Xin Chúa giải thoát con, tháo gỡ con khỏi mọi sự u mê của trần thế,  để con nhìn thấy những sự phong phú và vĩnh cửu ở trên trời,  để con luôn nỗ lực tìm kiếm Chúa và biết khôn ngoan chọn Chúa là nguồn hạnh phúc của đời con.  Amen

Trích từ R. Veritas

GIỜ THỨ 25

Một ngày kia, trong sự buồn sầu các Thiên Thần thưa với Thiên Chúa:

– Nhân loại ngày nay hầu như đã quên hẳn sự cầu nguyện.

Cố vấn của Thiên Quốc liền hỏi các Thiên Thần nguyên do tại sao.  Các Thiên Thần lần lượt trình bày:

– Nhân loại biết họ thiếu sót trong vấn đề cầu nguyện và cũng thường hối tiếc về điều đó. Nhưng họ than là không có thời gian để cầu nguyện.

Nghe vậy, cả triều thần Thiên Quốc lấy làm sửng sốt vì một ngày dài 24 tiếng đồng hồ mà vẫn còn thiếu.  Họ đề nghị: Để ngăn chặn sự xuống dốc này của nhân loại, chúng ta hãy suy nghĩ và tìm một giải pháp thích hợp.  Thế là cả Thiên Quốc hăng say đưa ra các biện pháp làm sao giúp nhân loại tránh được đời sống qúa tiện nghi, chạy theo vật chất, hay trừng phạt thật nặng nề như lũ lụt, v.v…  Nhưng có một Thiên Thần lên tiếng:

– Xin Thiên Chúa cho ngày dài thêm ra một tiếng đồng hồ nữa, xem họ còn than trách không có giờ cho sự cầu nguyện không?

Đề nghị này cả Thiên Quốc thấy hay, và Thiên Chúa đã cho ngày dài hơn một tiếng.  Giờ thứ 25 này được gọi là “giờ của Chúa”.

***************

Nhưng trái với sự chờ đợi, vì vẫn không có nhiều lời cầu nguyện hơn.  Các Thiên sứ lại được phái xuống trần gian để thăm dò tin tức.  Sau thời gian rảo bước khắp nơi, các Thiên Thần trở về Thiên Quốc để báo cáo về tình hình hiện nay của nhân loại.  Một vị kể lại:

– Các nhà kinh doanh than vì thay đổi giờ nên cả tổ chức phải đổi lại, gây ra tốn kém và cần giờ để ổn định lại.  Còn các công đoàn tỏ ra hài lòng vì họ đã đòi hỏi từ lâu điều thêm giờ này.  Và giờ thêm này phải dành cho công nhân nghỉ ngơi.  Các chính trị gia và các nhà trí thức bàn luận rất sôi nổi và kết luận:  Không có ai có quyền bắt buộc người công dân phải làm gì với một giờ nào đó.

Một số người còn đi xa hơn là khi “ở trên” làm ra giờ 25 đã không hỏi ý kiến “ở dưới”, vì vậy không chấp nhận được.

Và cứ như thế, hầu như ai cũng có một lý do để giải thích vì sao không thể dùng một giờ có thêm để cầu nguyện.  Sau cùng có một Thiên Thần kể về một số người.  Đó là những người đón nhận thời giờ được có thêm để tham dự thánh lễ, để phục vụ cho tha nhân và cầu nguyện.  Họ cảm thấy dễ dàng hơn vì có thêm giờ.  Nhưng các Thiên Sứ rất ngạc nhiên vì khám phá ra rằng:  những người này cũng là những người khi một ngày còn 24 tiếng, họ vẫn có đủ thì giờ để cầu nguyện.

Vì vậy trên Thiên Quốc nhận ra là thời gian không mang lại thêm người cầu nguyện.  Sự cầu nguyện là tình yêu.  Lý do con người không cầu nguyện không phải vì không có thời gian, nhưng là sự liên quan giữa con người với Thiên Chúa bị lãng quên.  Nếu có tình yêu thì dù không có giờ người ta cũng tìm ra giờ cho người mình thương mến.

Và các Thiên Thần xin Thiên Chúa cho ngày trở lại bình thường.

Một năm với 365 ngày và mỗi ngày có 24 giờ.  Mỗi người chúng ta bắt đầu làm tính cộng trừ nhân chia, xem mỗi ngày chúng ta dành thời gian cho đời sống cầu nguyện được bao nhiêu.  Qua đó chúng ta biết được sự liên hệ giữa ta với Thiên Chúa như thế nào.

Sưu tầm

***************

Lạy Chúa, bước ra đường con gặp không biết bao nhiêu người.
Họ về, họ đến, họ đi, họ chạy.
Xe hai bánh chạy.
Xe bốn bánh chạy.
Xe cam-nhông chạy.
Cả thành phố chạy.
Các con đường chạy.
Cả thành phố chạy.
Tất cả mọi người chạy.
Họ chạy để khỏi mất thì giờ.
Họ chạy theo thời gian,
Ðể lấy lại thời giờ đã mất,
Ðể lời nhiều thì giờ hơn.
Hết mọi người đều bảo là không có thì giờ.

Nhưng lạy Chúa, con có thời giờ.
Con có thì giờ riêng của con.
Tất cả thời giờ mà Chúa đã ban cho con,
Những năm tháng của đời sống con;
Những ngày của năm tháng con,
Những giờ của ngày sống con,
Tất cả đều thuộc về con.

Con có phận sự phải dùng nó cho đầy đủ trong bình tĩnh và yên lặng.
Dùng nó cho cho trọn vẹn, cho tới phút cuối cùng.
Ðể dâng lên cho Chúa hầu Chúa làm lợi cho kẻ khác.
Chiều nay, lạy Chúa, con không xin Chúa ban cho con thêm thời giờ để làm sự này hay sự khác.
Con chỉ xin Chúa cho con được ơn này là ơn biết dùng nên thời giờ Chúa ban cho con, để tận tình làm những việc mà Chúa muốn con làm..

Michel Quoist, Prières

LỐI ĐI CỦA CON KIẾN

Một đàn kiến đông đảo vô cùng, không biết cơ man nào mà kể.  Ấy thế mà chết cũng không biết bao nhiêu.  Làm sao chúng bị chết?  Trong đoàn kiến sống sót, có con kiến suốt đời u uẩn một mùa tang chế trong hồn nó.  Ðoản bi ca ấy nó viết về sự sống đi bên cõi chết.  Ðoản ca bắt đầu như thế này:

Phần một: Tiếng lòng u uẩn của con kiến

Tiếng kèn hối hả ban hành.  Ðoàn đoàn, lũ lũ bước chân kiến chúng tôi réo gọi nhau lên đường.  Một cuộc ra đi tìm đất sống mới.  Dấp dáng biển đỏ và sa mạc, thấp thoáng mênh mông nắng đá trong ngày con cái Maisen tìm về đất hứa, chúng tôi cũng vậy.  Cuộc ra đi thật ý nghĩa làm sao.

Trên hành trình ấy, sống và chết dựa lưng nhau như đau khổ và hạnh phúc của những chuyện tình. Hạnh phúc đấy, mà đau khổ cũng có thể như con sóng xô bờ, bất chợt đến.  Chúng tôi băng qua ghềnh đá cheo leo.  Chúng tôi chìm xuống vực sâu hiểm nghèo.  Ðêm và ngày đều tắm đẫm bằng thách đố gian nan.  Nhưng trong tim, chúng tôi cố giữ cho nhau lời ca và tiếng nhạc.  Chúng tôi thổi xuống chân mình gió của tiếng kèn mơ ước.  Chúng tôi đẩy gót chân nhau bằng nốt nhạc kiên nhẫn.  Vì thế, chân chúng tôi bớt mỏi, lòng chúng tôi bớt ủ ê.

Qua bờ lau, đá cuội, qua rừng gai gian khổ, chúng tôi thấy ý nghĩa một cuộc lên đường đẹp như thế nào.  Hành trình đi tìm đất sống, ngàn ngàn, lớp lớp chúng tôi đi tới như rừng sao chuyển mình.  Băng qua những vùng tối tăm của rừng gai, trèo lên những khe nứt của đá cheo leo, mù mịt, thế mà không ai trong chúng tôi chết cả.  Càng gần thách đố, chúng tôi càng thêm dũng cảm.  Càng qua tăm tối, chúng tôi càng giăng mình dưới nhẫn nại.

Cuộc đời có những không ngờ của nó.  Có ai ngờ, chúng tôi không chết ở rừng sâu núi đá, chúng tôi bị chết trước cửa đền thờ!  Ðền thờ là nơi nhân ái, bao dung, thánh thiện, thế mà là mồ chôn đời chúng tôi.

Ngày đó, chúng tôi bị nghiền nát, không biết cơ may nào mà kể.  Cho đến bao giờ loài kiến chúng tôi mới biết những bí ẩn của đền thờ và sự chết ấy.

Tôi viết bài ca này như tiếng thơ băn khoăn của lòng để hỏi cuộc đời về những huyền bí của cửa đền thờ và sự chết ở đó.  Chúng tôi băng mình qua gian truân, qua góc tối xó nhà, qua khe nứt tường vôi, qua cheo leo vách ván, qua ẩm mốc chân cột, chúng tôi không chết.  Ấy thế mà, thấy bóng lời kinh, thấy hương đạo hạnh, chúng tôi lại chết tức tưởi, chết ngay lối vào giáo đường.

Ðền thờ là gì?

– Tiếng thầm thì u uẩn trong hồn tôi là: Có khi nào cõi thánh là nghĩa trang buồn?

– Có khi nào cổng đền thờ là lối ra mất tâm đạo?

Từ bài ca của tâm, tôi muốn gọi vào cõi đời để hỏi những vì sao trên trời, để hỏi những bóng tối dưới vực sâu, đâu là ranh giới huyền bí giữa sống và chết, vì sao sự chết đã nắm bắt chúng tôi giữa những bậc thềm vào cõi thánh?

Phần hai: Một lối đi, một con đường.

Hạnh phúc có lối ngã riêng.  Ðường vào cõi chết có tên gọi khác. “Hãy vào cửa hẹp vì đường rộng sẽ dẫn đến hư vong.”  Bầy kiến đến bậc cửa đền thờ, ôi! những bờ đá mênh mông, êm như dòng sông không gợn sóng.  Buồn làm sao! định mệnh của những con đường thênh thang.  Chúng đâu ngờ con đường thênh thang ấy dẫn vào cõi chết.  Nhìn con đường thênh thang, bầy kiến quên rằng mỗi người có một lối đi, mỗi lối đi có một con đường. Và, mỗi con đường dẫn đến một khung trời khác nhau: Sự sống hay cõi chết.

Nhìn thấy thềm đá vào đền thờ rộng mênh mông, phẳng phiu, cứ thế chúng tôi ùa lên mà đi.  Cứ mỗi bước chân con người dẫm lên bậc thềm, hàng trăm nhà kiến chúng tôi bị nghiền nát.  Nhìn bậc cửa đền thờ mênh mông, bầy kiến chúng tôi quên rằng con đường an toàn của kiến là bờ vách, là góc đá, không phải mặt phẳng của các bậc thềm, không phải con đường thênh thang.

Con kiến viết những tiếng lòng u uẩn trên đây là con kiến đã chọn cho mình một lối đi rất hẹp, nó không bước trên thềm đá rộng của các bậc tam cấp mà cứ men theo kẽ góc mà đi.  Con kiến nào bò sát trong góc của bậc thềm là băng qua được sự chết.  Người ta cứ bậc thềm rộng mà giẫm chân lên, nên không biết cơ man nào là kiến đã bị giết chết.

Cũng vậy thôi, con đường hẹp sẽ dẫn vào Nước Trời, còn con đường thênh thang sẽ dẫn tới hư vong.

***************

Con kiến hỏi tại sao, giữa cửa vào đền thờ mà cũng có sự chết.  Nó muốn hỏi bóng tối dưới vực sâu, tại sao lối vào cõi thánh mà có u buồn nghĩa trang.  Tiếng băn khoăn cõi lòng của nó, cũng có thể là tiếng Chúa vọng lên một âm vang đã lặng lẽ trong hồn con người từ lâu.

Người ta có thể bước vào đền thờ mà lối ấy không dẫn đến cõi tâm của Ðạo.

Người ta có thể từ đền thờ bước ra mà tâm vẫn không có hồn đạo.

Bởi, con đường dẫn tới cõi tâm vẫn là con đường Chúa đã căn dặn: “Hãy qua cửa hẹp mà vào, vì cửa rộng và đường thênh thang thì đưa đến diệt vong, mà nhiều người lại đi qua đó.  Còn cửa hẹp và đường chật thì đưa đến sự sống, nhưng ít người tìm được lối này” (Mt. 7:13-14).

Xa giới luật Chúa, thì có bước vào đền thờ vẫn là bước ngoài tâm đạo.  Cái chật chội của con đường hẹp là đưa mình vào giới luật.  Với con đường hẹp ấy thì đi đâu cũng gặp Ðạo, vì cõi tâm lúc ấy chính là Ðường rồi.

Cứ hỏi lòng mình chứ đừng nhìn bước chân mình đang ở đâu. Có thể trong đền thờ mà hồn Ðạo không có trong tâm. Có thể trong đền thờ mà tính toán chuyện không thánh. Con đường hẹp ở trong cõi lòng.

***************

Lạy Chúa,

Không phải cứ bước vào đền thờ là tìm thấy Ðạo. Không phải cứ bước ra khỏi đền thờ là có Ðạo.
Qua tiếng u uẩn trong lòng con kiến nhỏ, phải chăng Chúa nhắc nhở con về sự chết nguy hiểm của đường rộng dễ dãi ngay trong đền thờ.
Chúa muốn con hồi tâm, muốn con nhìn lại lối sống hôm nay và vẽ lại cho mình một lối đi.

Lm Nguyễn Tầm Thường – Trích trong “Cô Đơn Và Sự Tự Do”

THỨC TỈNH

Mặc dù đó là ngày tịnh khẩu của Minh-Sư,  nhưng một khách hành hương đã van xin ngài cho một lời minh triết để có thể hướng dẫn suốt hành trình cuộc sống.

Minh Sư gật đầu, ngài lấy một tờ giấy và viết lên đó hai chữ “Thức Tỉnh”.

Khách hành hương lúng túng và lên tiếng: “Quá vắn tắt. Xin thầy vui lòng nói rõ thêm chút xíu?”  

Minh Sư lại cầm miếng giấy lên và viết: “thức tỉnh, thức tỉnh, thức tỉnh.”

Khách hành hương không hiểu gì cả nên lên tiếng nói: “Nhưng những chữ đó nghĩa là gì?”

Minh Sư cầm tờ giấy lên và viết thêm: “thức tỉnh, thức tỉnh, thức tỉnh nghĩa là THỨC TỈNH”

( Anthony de Mello, trích trong “One Minute Wisdom”)

* * * * *

Bạn thân mến,

Thức tỉnh cũng là điều mà Chúa Giêsu nhắc nhở mỗi người chúng ta trong bài Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay trong dụ ngôn Cỏ Lùng: “Khi mọi người đang ngủ, thì kẻ thù của ông đến gieo thêm cỏ lùng vào giữa lúa, rồi đi mất”(Mt.13:25)

Cỏ lùng ở đâu mà ra vậy? Thửa ruộng vốn chỉ được gieo giống tốt. Vậy mà khi lúa mọc lên và trổ bông, cỏ lùng lại xuất đầu lộ diện.  Bởi đâu mà có cỏ lùng?  Kinh Thánh cho ta biết kẻ thù đã lợi dụng khi ta ngủ say, lúc ta không tỉnh thức, chúng đã gieo cỏ vào ruộng.

Cỏ và lúa đã sống chung bên nhau.  Đất tốt cho lúa bao nhiêu thì cũng tốt cho cỏ bấy nhiêu. Mầu cỏ quá xanh, mầu lúa cũng quá xanh.  Cái mơ hồ lẫn lộn mầu xanh của cỏ và mầu xanh của lúa làm ta lầm, khó phân biệt.  Chuyện lầm lẫn khó phân biệt ấy cũng thường xảy ra trong đời sống thiêng liêng. Nếu ta thiếu thức tỉnh, thiếu những giây phút lắng đọng suy tư, thiếu những “phút hồi tâm” trong đời sống hằng ngày thì chuyện cá nhân, chuyện gia đình, chuyện cộng đoàn…. lúc đổ vỡ mới nhìn thấy cỏ lùng mọc lên khắp nơi. Thật đáng tiếc vì cỏ lùng đã được gieo từ lâu rồi mà ta không hề hay biết. Thần dữ đã sống và đẩy đưa trong ta từ lâu mà ta không để ý đến.

Cỏ lùng và lúa tốt nằm ở nơi tim mỗi người.  Rất nhiều lúc tôi đong đưa giữa cỏ lùng và lúa tốt, giữa cái thiện và cái ác, giữa thiên thần và Satan…  Ngay trong những hành vi tốt đẹp nhất của tôi, tôi vẫn thấy có chút vị kỷ, chiếm đoạt.  Thiên Chúa vẫn chấp nhận cỏ lùng ở trong tôi.  Ngài không trừng phạt nhưng âm thầm chờ đợi tôi được thanh luyện dần dần, để rồi một ngày nào đó trong tôi mọi sự trở thành lúa tốt.  Đó là sự nhẫn nại, lòng yêu thương và nhân từ của Thiên Chúa đối với con người.

Trong cuộc chiến nội tâm, Thiện và Ác luôn có mặt cùng lúc, cùng nơi, bên cạnh nhau và luôn tranh giành nhau.  Điều ấy xẩy ra nơi mỗi cá nhân, mỗi cộng đoàn và mỗi xã hội.  Tôi luôn bị giằng co, lôi kéo bởi hai thế lực, hai khuynh hướng, hai trào lưu nội tâm trái nghịch nhau, một kéo về hướng tốt, một kéo về phía xấu. Hiểu rõ thực tại này, Thánh Phaolô đã khuyên nhủ: “Những điều tốt tôi muốn làm thì tôi không làm, trong khi những điều xấu tôi không muốn làm thì tôi lại làm”.  Bởi thế, ta luôn phải tỉnh thức và trông nhờ vào sức mạnh và ân sủng Chúa ban trong cuộc chiến nội tâm đầy cam go này.

* * * * *

Lạy Chúa Giêsu,

Xin cho con luôn tỉnh thức để nhận ra những bụi cỏ dại đang sống trong tâm hồn con, những khuynh hướng xấu đang đè nặng trong tâm tư của con.  Xin tiếp tục thanh luyện và biến đổi con, để  mỗi ngày con được ở gần Chúa hơn,  được trở nên giống Chúa nhiều hơn. Amen

Trích từ R. Veritas

NGU NHƯ BÒ

Câu chuyện bắt đầu nhân cơ hội tôi đi thăm Đan Viện Châu Thủy ở Hàm Tân và đi ngang một rẫy bắp.  Tôi thấy một con bò rất đặc biệt đang đi thẳng tắp giữa những hàng bắp chật hẹp để bác nông dân cầy xới đất đắp lên những gốc bắp.  Câu nói dân gian “ngu như bò” chắc không thể gán cho con bò này.  Khoảng cách giữa hai hàng bắp rất hẹp, chỉ vừa một người đi.  Con bò to quá nên khi đi, cả thân mình to lớn của nó phải đẩy hai hàng bắp nghiêng ra hai bên, nó chỉ đi lấn qua một bên thêm một tí nữa thôi là cây bắp sẽ bị gãy.  Chuyện bò kéo cầy thì xưa như quả đất, nhưng hình ảnh con bò đi ngay ngắn giữa hai hàng bắp với tôi là chuyện lạ, dù tôi cũng đã từng làm rẫy nhiều năm ở vùng kinh tế mới Sông Bé.

Bác nông dân không cầm roi quất bò như tôi thường thấy, bác chỉ cầm dây cương thả lỏng và tay kia cầm cái cầy nhỏ để xới đất lên gốc bắp.  Lâu lâu bác mới kêu vài tiếng í, à, ồ, ê… để con bò biết ý chủ mà đi.  Khó nhất là khi đi hết hàng bắp và kêu con bò quay ngược trở lại để đi vào hàng bắp kế tiếp.  Vậy mà bác nông dân chỉ hô vài tiếng là nó hiểu ngay ý chủ.

Bản chất tự nhiên của con bò là hay phe phảy cái đuôi để đuổi ruồi, con bò này thì lại không.  Bác nông dân kể, khi đi cầy ở ruộng thì nó phất cái đuôi để đuổi ruồi nhặng, chỉ khi nào đi vào rẫy bắp nó mới không nguẩy đuôi mà thôi vì mỗi lần nó phất đuôi thì cây bắp chịu không nổi sức mạnh cái phất đuôi của nó.  Bác nông dân nói: “con bò này thuần rồi, mấy con bò khác không làm được.  Hồi đầu, đứa con bác phải đi trước tập dắt nó đi giữa những hàng bắp và la to mỗi lần nó phẩy đuôi, dần dà nó mới thuần được.  Tuy vậy cứ thấy lá xanh là miệng nó ngoạm lấy nhai, bác tập hoài không được nên phải cột cái giỏ nơi miệng nó.”

Hình ảnh con bò và bác nông dân làm tôi liên tưởng đến tôi và Chúa.  Tôi không nghĩ tôi đã thuần được như con bò này vì tôi chưa thấm nhuần được ý chủ tôi.  Tôi cứ hay làm theo bản tính rất ư là “người” của mình.  Mà khi học biết ý chủ rồi thì tôi lại có “nhân đức” hay quên vì tâm hồn hay mơ mộng, hết mộng “gốc xoài” lại mơ tới “gốc ổi.”  Tôi đi đâu cũng thích quay ngang quay ngửa, nếm tí bụi hồng, chạm tí gốc mơ.

Tôi nhìn bác nông dân thấy có nhiều hình ảnh giống Thiên Chúa.  Bác kiên nhẫn tập từng bước một cho con bò biết đi theo ý chủ, bác không đánh đập nó, bác tập nói cái thứ ngôn ngữ đơn sơ ồ, ê của nó để nó có thể hiểu.  Bác biết thói mê ăn uống, dễ bị dụ của nó.  Bác biết nó dốt lắm nên phải dạy đi dạy lại, biết nó hay quên lời dạy nên phải nhắc nhở mãi.  Bác cần nó hợp tác với bác, cần đôi chân tay vạm vỡ của nó để phụ bác trên cánh đồng bát ngát.  Không có nó thì bác canh tác cánh đồng khó khăn mệt nhọc lắm.

Con bò kéo cái cầy đi trước quay ngang, quay ngửa giữa cánh đồng mênh mông.  Nó kiêu hãnh nhìn những luống đất được cầy xới lên vì tưởng đó là công sức khó nhọc của mình.  Nó thầm nghĩ nếu không có nó chắc bác nông dân chẳng làm gì được.  Nó hếch lỗ mũi tự thưởng tài năng và công trạng của mình.  Nghe chủ khen ngoan giỏi, lỗ mũi nó tiếp tục nở ra và nghĩ mình là “cái rốn của vũ trụ.”  Nó quên khuất thân phận nhỏ bé tầm thường và ngu dốt của nó.  Nó có biết đâu rằng nó chẳng làm được gì nếu không có người chủ khôn ngoan khéo léo đi sát bên nó.

Lâu lâu nhìn lại, nó cũng tự biết thân phận ngu dốt như bò của nó.  Nhưng ai nói nó ngu là nó dãy đành đạch, rồi gân cổ biện minh cho mình.  Nó tự hạ nó thì được, chớ ai hạ nó xuống thì không xong rồi đấy nhé.  Nó thích quay ngang quay ngửa, hay so sánh với những con khác để tự mãn thấy mình mạnh hơn, tốt hơn.  Nó thích ngắm những thành quả của nó, thích được chúng bạn khen, dù những lời đó như cơn gió thoảng mà nó vẫn thích thú và mê mệt.  Còn những lời khen ngợi, lời hứa, và cuộc tình với chủ nó thì nó lại chóng quên.

***************

Lạy Chúa, biết bao lần con có những tư tưởng và hành động giống như con bò, quay ngang quay ngửa đi loạng quạng làm gẫy đổ nhiều cây bắp tốt tươi mà Chúa đã gầy dựng và đang chờ thu hoạch.  Vài lần con nhìn thấy những công việc Chúa làm qua con mà con cứ tưởng là công sức của con nên con tự kiêu, tự mãn.  Xin cho con biết ý thức khi không có Chúa, con chẳng làm được gì cả, và nếu có làm được điều gì thành công là đều bởi ân sủng Chúa ban.  Mỗi lần con tự kiêu tự mãn là mỗi lần con ăn cướp công sức của Chúa, vì thành công là bởi công Chúa 99 phần trăm, con chỉ đóng góp một phần trăm bé nhỏ mà thôi.  Thế mà con rất thích thú với những lời khen ngợi và  đón nhận hết phần thưởng như là của riêng con.

Càng ngắm con bò thì con lại thấy mình ngu dốt giống hệt nó.  Vậy mà Cha đã bao nhiêu lần nhắc nhở thân phận của con nhưng con vẫn chứng nào tật nấy, thích được người đời khen ngợi và cũng đồng nghĩa sợ tiếng chê bai.  Xin Cha tiếp tục kiên nhẫn dìu dắt con đi trong ân sủng và tình yêu của Cha, cho con biết tin tưởng phó thác vào tài cầm cương của Cha, và cho con nhận biết đường lối của Cha để con biết đâu là Chúa, đâu là con.  Cha ơi, con không phải tuổi con bò nhưng sao con thấy mình giống con bò thế!  Ngu như vậy mà Cha vẫn sử dụng được thì mới thấy tài nghệ cầm cương tuyệt vời của Cha.  Cám ơn Cha đã mời con hợp tác vào cánh đồng canh tác mênh mông của Cha.

Giuse Ngô Văn Chữ, S.J.
July 13, 2008

HẠT GIỐNG

Có người nằm mơ thấy đi vào một cửa hàng mới khai trương.  Anh ta tò mò bước vào và thấy Chúa Giêsu và các môn đệ đang bận rộn bán hàng.  Anh hỏi Chúa: “Chúa bán gì ở đây vậy?”  Chúa mỉm cười: “Mọi thứ con người mơ ước.”

Thú vị quá, anh hỏi tiếp:  “Con muốn sức khoẻ, gia đình hạnh phúc, công ăn việc làm tốt đẹp.  Chúa có bán không?”  Chúa gật đầu, hỏi lại: “Con còn cần gì nữa không?”  Suy nghĩ một chút anh ta trả lời: “Con muốn mua sự bình an trong tâm hồn, hạnh phúc, khôn ngoan, và sự tự do khỏi mọi nỗi sợ hãi.”  Nghĩ ngợi một chút anh thêm: “Không phải cho con mà cho hết mọi người!”

Chúa bảo anh ta sang quầy bên cạnh lấy hàng. Thánh Phêrô trao cho anh mấy gói nhỏ.  Anh ngạc nhiên hết sức, quay lại nhìn Chúa.  Chúa mỉm cười: “Con ơi, chắc con chưa hiểu rõ rồi. Ta không bán hoa quả.  Ta chỉ bán hạt giống thôi.”

***************

Hạt giống của đức tin, sự bình an trong tâm hồn, hạnh phúc, khôn ngoan, và sự tự do khỏi mọi nỗi sợ hãi… được người gieo giống trong bài Phúc Âm hôm nay vừa đi vừa vung tay thoải mái gieo rắc hạt giống khắp nơi như chẳng quan tâm gì đến việc phung phí.  Người nghe không thể nào hiểu nổi tại sao người gieo giống lại thiếu kinh nghiệm trồng trọt đến thế.

Câu chuyện người gieo giống không phải là về người đi gieo hoặc về hạt giống, nhưng là về tình trạng mảnh đất được gieo trồng.  Không có hạt giống xấu, chỉ có những mảnh vườn chưa được khai thác.

Lời Chúa đến từ trời như nước mưa tưới đẫm mặt đất, đem lại hoa trái dồi dào (Is 55:10).  Ân sủng từ trời cao dồi dào như những hạt giống rơi vãi khắp nơi, trên mảnh đất tâm hồn của người lành cũng như kẻ dữ.  Lời Chúa không phân biệt đối tượng.  Hạt giống đức tin chỉ có một loại như nhau, nhưng nó mọc lên như thế nào thì còn tùy thuộc vào tình trạng của mảnh đất được gieo trồng.

Tất cả chúng ta đều được lãnh nhận cùng một lời mời gọi để sống tự do như con cái Thiên Chúa, để đem những giá trị Tin Mừng thực hành vào đời sống thường nhật.  Nhưng Người cũng biết chúng ta thường gặp những khó khăn cản trở trong việc thực thi Lời Chúa.  Vậy, dụ ngôn người đi gieo giống phải chăng là lời cảnh báo cho chúng ta, đừng ỷ lại nhưng luôn cố gắng nỗ lực để hạt giống đức tin được sinh sôi nảy nở?

Có ba loại ảnh hưởng chúng ta cần phải lưu tâm.

Ảnh hưởng thứ nhất đến từ kẻ thù nội tâm, còn gọi là thần dữ hay ma quỷ.  Đó là những thế lực đối nghịch với chân lý, được diễn tả bằng hình ảnh những con quạ đen chuyên đi ăn cắp hạt giống đức tin bên vệ đường.  Thần dữ luôn luôn gây nghi ngờ và làm hoang mang, khiến ta đóng lòng lại trước chân lý.  Ngày nay, thần dữ gieo hoang mang nghi ngờ vào tâm trí chúng ta bằng những thách đố về khoa học và đức tin, những va chạm của luân lý Kitô giáo và lối sống hiện đại, đang làm chao đảo nhiều người trong chúng ta.  Những câu như: “Cái đó xưa quá rồi”, hoặc “Điều đó đâu có làm hại ai”, hoặc “Ai cũng làm vậy mà” và những câu tương tự thường được lập đi lập lại trên môi miệng mỗi người.  Cuối cùng rồi không khéo, chúng ta sống cũng chẳng khác gì những người không có đức tin.  Hạt giống đức tin, hạt giống nhân bản, đạo đức không có đất để cắm rễ.

Ảnh hưởng thứ hai đến từ sự tìm kiếm bản thân, ưa chuộng bề ngoài hơn chiều sâu.  Đó là hình ảnh của thửa ruộng ít đất đầy sỏi đá.  Người ta dễ dàng bỏ qua những đòi hỏi của chân lý để tìm kiếm những lối sống, kể cả lối sống đạo, dễ dãi hơn.  Chúng ta thường nghe nói “Đạo tại tâm, tôi sống vậy đủ rồi”, hoặc “Sao mà theo đạo rắc rối, đòi hỏi nhiều thứ quá?”  Khuynh hướng sống hưởng thụ, ích kỷ ngày càng sói mòn những giá trị căn bản.

Vì thiếu chiều sâu nên khi gặp nguy nan trắc trở, gian nan thử thách người ta dễ dàng chán nản buông xuôi.  Đâu rồi lòng quảng đại, tinh thần nhẫn nhục hy sinh?  Đâu rồi lòng hiếu thuận trong gia đình, sự trung tín giữa vợ chồng?  Chuyện bỏ mình vác thập giá mỗi ngày đi theo Chúa Kitô càng lúc càng khó thực hiện.

Ảnh hưởng thứ ba đến từ xã hội và môi trường được diễn tả bằng thửa đất đầy gai góc trong dụ ngôn.  Trong cuộc sống quá bận rộn của ngày nay, hạt giống tin mừng phải cạnh tranh với bao thứ mời mọc quyến rũ.  Thế gian khuyến khích chúng ta tìm hạnh phúc nơi của cải, thành công, nổi tiếng, hoặc những thú vui chóng qua.  Các phương tiện truyền thông báo chí hàng ngày tung ra những quảng cáo, những lời hứa hẹn, là nếu ta mua sản phẩm này, dùng dịch vụ nọ, thì đời ta sẽ thoả mãn, hạnh phúc hơn.  Có khi những lời hứa hẹn mang mầu sắc tinh vi hơn qua những chủ nghĩa này, lý tưởng nọ.  Nếu không chạy theo vật chất thì danh vọng hoặc quyền lực.  Tất cả đang tạo cho chúng ta một thế giới ảo, cho rằng hạnh phúc đời người có thể dựa trên những gì đến từ thế giới này.

Cái giá phải trả của đời sống hiện đại thì khá nhiều.  Người ta có nhiều tiền của hơn, nhưng lại ít tình nghĩa hơn.  Nhà cửa to đẹp hơn, nhưng ít niềm vui hơn.  Nhiều tiện nghi hơn, nhưng lại ít thời gian cho nhau hơn.  Nhiều thuốc men hơn nhưng lại ít tráng kiện hơn.  Nhiều thành công hơn, nhưng gia đình lại đổ vỡ nhiều hơn.  Cuộc sống đầy đủ hơn, nhưng lại căng thẳng mệt mỏi nhiều hơn.  Phải chăng đó là kết quả của một lối sống đặt vật chất trên tinh thần?  Một lối sống đặt của cải, danh vọng, quyền lực trên con người.  Con người loay hoay bận rộn với tất cả để rồi từ từ không còn biết mình thật sự là ai.  Và Lời Chúa Giêsu cảnh báo năm xưa vẫn còn giá trị: “Được cả thế gian mà đánh mất chính mình thì được ơn ích gì?” (Mt 16:25-26).

Lời Chúa không phải chỉ để nghe xuông nhưng cần phải đưa vào cuộc sống.  Để có năng xuất cao, nhà nông phải chuyên cần làm việc, phải cày lên sỏi đá, vứt bỏ gai góc, bón phân tưới nước đầy đủ.  Cũng vậy Lời Chúa đòi hỏi kiên trì và nỗ lực nơi tâm hồn của mỗi người chúng ta để sinh hiệu quả.

Chỉ cần một câu Tin Mừng thôi nhưng nếu được suy gẫm kỹ càng và kiên trì thực hiện thì sẽ sinh kết quả gấp trăm.  Đó là những mảnh đất tốt, sinh nhiều hoa lợi.

Bạn và tôi, chúng ta phải làm gì để hạt giống của Chúa sinh hoa kết quả trong đời sống chúng ta?

***************

Lạy Chúa, sau khi đã lắng nghe Lời Ngài, đã thấm nhuần hạt giống đức tin trong tâm hồn, xin cho con biết ý thức việc “THỰC HÀNH” Lời Chúa trong đời sống Kitô hữu của mình.  Xin cho con nhận thức tầm quan trọng của việc “SỐNG” Lời Chúa sẽ quyết định số phận sống còn của hạt giống đức tin chứ không phải là việc “NGHE” Lời Chúa.

Bảo Lộc

NGƯỜI GIEO GIỐNG

“Kìa người gieo giống đi ra gieo giống.  Trong khi người ấy gieo, thì có những hạt rơi xuống vệ đường, chim chóc đến ăn mất. Có những hạt rơi trên nơi sỏi đá, chỗ đất không có nhiều; nó mọc ngay, vì đất không sâu; nhưng khi nắng lên, nó liền bị cháy, và vì thiếu rễ nên bị chết khô. Có những hạt rơi vào bụi gai, gai mọc lên làm nó chết nghẹt.  Có những hạt lại rơi nhằm đất tốt, nên sinh hoa kết quả:  hạt được gấp trăm, hạt được sáu chục, hạt được ba chục”( Mt.13:1-9)

* * * * *

Bạn thân mến!  Trên đây là dụ ngôn “Người gieo giống” và cũng  là nội dung bài Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay.  Khi nghe qua dụ ngôn này, có lẽ chúng ta đều có chung một suy nghĩ:  “Anh nông dân này khờ quá.  Gieo bốn hạt, mà chỉ có một hạt rơi vào đất tốt.  Một cách làm ăn không hiệu quả, chỉ thua lỗ mà thôi .  Phải chi anh ta cẩn thận hơn, chỉ gieo hạt trên mảnh đất màu mỡ, đã được chuẩn bị hẳn hoi, cất đi 3 hạt còn lại, thì chắc sẽ thu hoạch được nhiều hơn.  Nhưng không, anh ta cứ vung vãi hạt giống khắp nơi: từ lề đường, đến đất sỏi đá và cả bụi gai nữa.  Anh gieo như không tiếc hạt giống vậy!

Qua dụ ngôn “Người gieo giống”, Thiên Chúa muốn tỏ bày cho chúng ta thấy lòng quảng đại và hy vọng của Ngài đối với con người chúng ta. Ngài là một Ðấng hào phóng, quảng đại và không tính toán hơn thiệt khi ban phát. Ngài không ngần ngại gieo hạt giống “Lời Chúa” và “Ân Sủng” vào lòng mỗi người chúng ta.  Hạt giống ấy là Đức Giêsu Kitô, là Ngôi Lời, là Con yêu dấu của Ngài.

Qua dụ ngôn “Người gieo giống”, Thiên Chúa đã gieo hạt giống Lời Chúa đến khắp mọi nơi và vào tâm hồn của mọi người.  Có hạt bị chim trời ăn mất, khi chưa kịp nảy mầm phát triển.  Có hạt bị khô cháy khi chưa bám rễ.  Có hạt đã mọc thành cây, nhưng bị gai làm chết ngạt.  Nhưng may thay, có những hạt rơi vào đất tốt và đem lại kết quả gấp bội.  Lời Chúa vẫn còn gặp được mảnh đất phì nhiêu, còn gặp những tâm hồn đầy khao khát và hy vọng

Qua dụ ngôn “Người gieo giống”, Thiên Chúa mời gọi ta hãy lắng nghe Ðức Giê-su chỉ dạy, hãy tin tưởng và đón nhận Ngài như mảnh đất tốt đón nhận hạt giống tốt.  Hạt giống tốt rơi vào đất tốt sẽ phát sinh thành cây tốt, sẽ mang lại tràn đầy hoa trái trong mùa thu hoạch

Dụ ngôn “Người gieo giống” giúp ta phải tự hỏi lòng mình:  Có bao nhiêu hạt giống “Lời Chúa” đã được gieo vào lòng tôi?  Số phận của những hạt giống ấy giờ này ra sao?  Hạt giống ấy đang nằm ở đâu trong cuộc đời của tôi ? Tôi đã đón nhận những hạt giống ấy như thế nào? Tôi đã làm gì để hạt giống ấy được phát triển và lớn lên ?

* * * * *

Lạy Chúa Giêsu, con đường dài nhất là con đường từ “tai” đến “tay” của con, vì con chỉ biết “nghe” mà không dám “làm”,  thích nghe Lời Chúa dạy nhưng lại không dám đem ra thực hành. Xin giúp con đừng hời hợt khi nghe Lời Chúa, đừng để nỗi đam mê làm Lời Chúa trở nên xa lạ.  Xin giúp con dọn dẹp mảnh đất đời mình, để hạt giống Lời Chúa được tự do tăng trưởng, được sinh hoa kết trái mang lại lợi ích thiêng liêng cho cuộc sống của con.  Amen

Trích từ R. Veritas

THA THỨ MÃI MÃI

Lisa ngồi trên sàn với chiếc hộp trước mặt.  Cái hộp cũ kĩ đựng một tờ giấy kẻ ô vuông.  Và đây là câu chuyện đằng sau những ô vuông…

– Các con phải tha thứ cho anh chị em mình bao nhiêu lần? Cô giáo đọc to luôn câu trả lời cho cả lớp nghe:  “70 nhân 7 lần! ”

Lisa kéo tay Brent – em trai cô:

– Thế là bao nhiêu lần?

Brent viết số 490 lên góc vở Lisa.  Brent nhỏ bé, vai hẹp, tay ngắn, đeo cặp kính quá khổ và tóc rối bù.  Nhưng năng khiếu âm nhạc của cậu làm bạn bè ai cũng phục.  Cậu học piano từ năm lên bốn, kèn clarinet năm lên bảy và giờ đây cậu đang chinh phục cây kèn oboe.  Lisa chỉ giỏi hơn em trai mình mỗi một thứ:  bóng rổ, hai chị em thường chơi bóng rổ sau giờ học.  Brent thấp bé lại yếu, nhưng nó không nỡ từ chối vì đó là thú vui duy nhất của Lisa giữa những bảng điểm chỉ toàn yếu với kém của cô.

Sau giờ học, hai chị em lại chạy ra sàn bóng rổ.  Khi Lisa tấn công, Brent bị khuỷu tay Lisa huých vào cằm.  Lisa dễ dàng ghi điểm.  Cô hả hê với bàn thắng cho đến khi nhìn thấy Brent ôm cằm.

– Em ổn cả chứ? Chị lỡ tay thôi mà!

– Không sao, em tha lỗi cho chị – Cậu bé cười – Phải tha thứ 490 lần và lần này là lần thứ nhất, vậy chỉ còn 489 lần nữa thôi nhé!

Lisa cười.  Nếu nhớ đến những gì Lisa đã làm với Brent thì hẳn 490 lần đã hết từ lâu lắm.  Hôm sau, hai chị em chơi bắn tàu trên giấy.  Sợ thua, Lisa nhìn trộm giấy của Brent và dễ dàng “chiến thắng”.

– Chị ăn gian! Brent nhìn Lisa nghi ngờ.

Lisa đỏ mặt.

– Chị xin lỗi!

– Được rồi, em tha lỗi – Brent cười khẽ – Thế là chỉ còn 488 lần thôi, phải không?

Sự độ lượng của Brent làm Lisa cảm động.  Tối đó, Lisa kẻ một biểu đồ với 490 hình vuông:

– Chúng ta dùng cái này để theo dõi những lần chị sai và em tha lỗi. Mỗi lần như vậy, chị sẽ gạch chéo một ô.

Miệng nói, tay Lisa đánh dấu hai ô.  Rồi cô bé dán tờ biểu đồ lên tường.

Lisa có rất nhiều cơ hội đánh dấu vào biểu đồ.  Mỗi khi nhận ra mình sai, Lisa xin lỗi rất chân thành.  Và cứ thế… Ô thứ 211:   Lisa giấu sách Tiếng Anh của Brent và cậu bé bị điểm 0.  Ô thứ 394: Lisa làm mất chìa khoá phòng Brent… Ô thứ 417:  Lisa dùng thuốc tẩy quá nhiều làm hỏng áo Brent… Ô thứ 489:  Lisa mượn xe đạp của Brent và đâm vào gốc cây.  Ô 490: Lisa làm vỡ chiếc ly hình quả dưa mà Brent rất thích.

– Thế là hết – Lisa tuyên bố – Chị sẽ không có lỗi gì với em nữa đâu. Brent chỉ cười:  “Phải, phải”.  Nhưng rồi vẫn có lần thứ 491.  Lúc đó Brent là sinh viên trường nhạc và cậu được cử đi biểu diễn tại đại nhạc hội New York.  Một niềm mơ ước thành hiện thực.  Người ta gọi điện đến thông báo lịch biểu diễn nhưng Brent không có nhà, Lisa nghe điện:  “hai giờ chiều ngày mùng mười nhé!”   Lisa nghĩ mình có thể nhớ được nên cô đã không ghi lại.

– Brent này, khi nào con biểu diễn? – Mẹ hỏi.

– Con không biết, họ chưa gọi điện báo ạ! Brent trả lời.  Lisa im lặng mãi mới lắp bắp:

– Ôi! …. hôm nay ngày mấy rồi ạ?

– Ngày mười hai, có chuyện gì thế?

Lisa, bưng mặt khóc nức lên:

– Biểu diễn… hai giờ…. mùng mười…. người ta gọi điện…..tuần trước…. Brent ngồi yên, vẻ mặt nghi ngờ, không dám tin vào những gì Lisa nói.

– Có nghĩa là… buổi biểu diễn đã qua rồi??? – Brent hỏi.

Lisa gật đầu.  Brent ra khỏi phòng, không nói thêm lời nào.  Lisa về phòng, ngậm ngùi khóc.  Cô đã huỷ hoại giấc mơ của em cô, làm cả gia đình thất vọng.  Rồi cô thu xếp đồ đạc, lén bỏ nhà đi ngay đêm hôm đó, để lại một mảnh giấy dặn mọi người yên tâm.

Lisa đến Boston và thuê nhà sống ở ngay đó.  Cha mẹ nhiều lần viết thư khuyên nhủ nhưng Lisa không trả lời:  “Mình đã làm hại Brent, mình sẽ không bao giờ về nữa”.  Đó là ý nghĩ trẻ con của cô gái 19 tuổi.

Rất lâu sau, có lần gặp lại người láng giềng cũ:  bà Nelson.

– Tôi rất tiếc về chuyện của Brent… – Bà ta mở lời.

Lisa ngạc nhiên.

– Sao ạ?

Bà Nelson nhanh chóng hiểu rằng Lisa không biết gì.  Bà kể cho cô nghe tất cả:  xe chạy với tốc độ quá cao, Brent đi cấp cứu, các bác sĩ tận tâm nhưng Brent không qua khỏi.  Ngay trưa hôm đó, Lisa quay về nhà.

Cô ngồi lặng yên trước chiếc hộp.  Cô không thấy tờ biểu đồ ngày xưa kín đặc các gạch chéo mà lại có một tờ giấy lớn: “Lisa yêu quý, em không muốn đếm những lần mình tha thứ, nhưng chị lại cứ muốn làm điều đó.  Nếu chị muốn tiếp tục đếm, hãy dùng tấm bản đồ mới em làm cho chị.  Yêu thương, Brent.”

Mặt sau là một tờ biểu đồ giống như Lisa đã làm hồi bé, với rất nhiều ô vuông.  Nhưng chỉ có một ô vuông đầu tiên có đánh dấu và bên cạnh là dòng chú thích bằng bút đỏ : “Lần thứ 491:  Tha thứ, mãi mãi!”

Sưu tầm

***************

Lạy Chúa là Thiên Chúa Tình Yêu, xin dạy con biết yêu thương.  Trong yêu thương chân thành, con sẽ biết thế nào là độ lượng để tha thứ, không chỉ tha thứ bảy lần, hay bảy mươi bảy lần bảy mà là  tha thứ mãi mãi.  Xin cho con cảm nhận được niềm vui trong chân lý: “vì chính khi thứ tha là khi được tha thứ…”

TỘI NHÂN

Tôi ghé Kontum và đi uống cà phê với anh L. Uống cà phê thì anh em có cơ hội kể chuyện cho nhau nghe và đó là một trong những mục đích của tôi.  Anh L. kể một lần có việc lái xe đi Gia Lai, thấy có hai em gái Dân Tộc khoảng 19-20 tuổi đang đứng đón xe bên đường nên anh cho đi quá giang.  Chạy được một đoạn thì anh hỏi hai em đi đâu về Gia Lai mà ăn mặc đẹp vậy, một em trả lời: “Đi làm đĩ chớ làm gì!”  Anh nghe mà nổi xung muốn tống hai em xuống khỏi xe, nhưng rồi lại thôi.  Cả đoạn đường còn lại anh chẳng muốn nói chuyện gì thêm với hai em nữa.  Anh kể lại cho tôi khi uống cà phê mà giọng còn nhiều bực bội.

“Tiếc là tôi không ngồi trên chuyến xe đó, vì tôi muốn nghe thêm nhiều lắm” tôi đáp lời L.  Chuyện làm đĩ thì chẳng có gì tốt lành để mà nói, nhưng điều tôi quan tâm là nguyên nhân nào thúc đẩy hai em khăn gói lên đường làm đĩ.  Tôi đã nghe nhiều câu chuyện thương tâm và đáng trân trọng của những người con gái bán thân nuôi gia đình.  Có những em đã cắn răng tự nguyện đi vào con đường tội lỗi tối tăm này vì hoàn cảnh gia đình quá bi đát, một miếng cơm để ăn cũng chẳng có, một mảnh đất làm kế sinh nhai cũng không.  Họ đã chấp nhận liều mình để cho ông bà, cha mẹ, anh chị em trong gia đình họ có được miếng cơm sinh tồn.

Nhưng cũng nhiều em vì lầm lỡ và rồi buông xuôi cho sóng đánh hướng nào thì chìu theo hướng đó.  Có nhiều em bị lợi dụng, đam mê những đồng tiền kiếm được dễ gấp mấy chục lần so với cuốc đất trồng khoai.  Thông thường chẳng ai tự khoe mình làm đĩ, vì chính em tự biết việc này dơ bẩn xấu xa, xã hội khinh chê, chính phủ nghiêm cấm và tôn giáo lên án nặng nề.  Em làm vì ham đồng tiền kiếm được, bất chấp những khinh chê của con người, bất chấp cả những bệnh hoạn thời đại mà em sẽ mang vào người cho đến cuối đời.

Làm đĩ là em chấp nhận đi vào con đường tội lỗi và ô nhục!  Em có dám về xóm làng khoe rằng em đi làm đĩ không?  Chắc chắn là không!  Mỗi lần em về là mỗi lần em cầm một số tiền khá lớn về theo.  Hỏi làm gì mà có nhiều tiền vậy thì chắc em nói rằng em làm ở hãng xưởng nào đó trên thành phố.  Như vậy thì lương tâm của em cũng còn sống một cách nào đó.  Vì lương tâm cứ ray rứt nhắc nhở em việc làm này sai trái.  Tiếng nói lương tâm báo cho em biết em đang sống trong tội mà em vẫn cứ làm ngơ.  Em dùng những tiếng nhạc kích động, ồn ào để át đi tiếng nói lương tâm của lòng mình.

Em là một tội nhân vì đang ngụp lặn trong vũng bùn nhơ và quyết định sống trong tội lỗi.  Nhưng em cũng là nạn nhân của bóng tối tội lỗi.  Em là nạn nhân của những người đàn ông đi tìm thú vui xác thịt, là nạn nhân của những người dẫn đưa em vào con ngõ cụt đen tối, là nạn nhân của căn bệnh thời đại HIV, và là nạn nhân của tiền, bóng tối Sự Dữ.

Càng nghĩ đến em, tôi càng ghét và ghê tởm tội lỗi của em, nhưng tôi xót thương em vì em là em tôi, là con Thiên Chúa.  Tôi lên án tội lỗi, nhưng tôi cầu nguyện cho em, là tội nhân được ơn hoán cải.  Tôi ghét sự tội, nhưng tôi thương xót cầu nguyện cho em – các nạn nhân – được ơn chữa lành và thức tỉnh quay về vùng Ánh Sáng Tự Do.

Nghĩ đến em, tôi liên tưởng đến câu chuyện người phụ nữ ngoại tình trong Phúc Âm Thánh Gioan (Ga 8:2-11).  Chị ta lầm lỡ và người ta đã gán tội tử hình ném đá.  Người ta đã chà đạp nhân phẩm chị, họ sử dụng chị như một vũ khí để tấn công Đức Giêsu, họ đã gom tội lỗi của chị và con người của chị thành một, họ ghét tội, ghét hành động chị làm, và ghét luôn chị.  Đức Giêsu ghét tội nhưng thương xót kẻ lầm lỗi vì biết họ là thân phận con người yếu đuối.  Nghĩ đến em, lòng tôi quặn đau.  Tôi cầu xin em, van nài em, trong một khoảnh khắc trống vắng nào đó của cuộc sống, xin em mở cánh cửa lòng ra để ánh sáng thần khí Chúa dọi vào, kéo em ra khỏi vũng bùn của bóng tối tội lỗi.  Xin Chúa dủ lòng thương xót dẫn em ra khỏi ngõ cụt đen tối của u mê lầm lạc.

***************

Lạy Cha là Thiên Chúa Tình Yêu, là Đấng giàu lòng xót thương mà chúng con hằng tôn thờ, Cha dựng nên tâm hồn chúng con giống hình ảnh tình yêu của Cha vì Cha là Tình Yêu.  Tâm hồn chúng con là để chứa đựng tình yêu vô điều kiện và đầy tràn ân sủng Ánh Sáng của Cha để chúng con thay Cha ban phát tình thương cho anh chị em chung quanh.  Thế mà tâm hồn chúng con đã và đang chứa đựng những thứ khác ngoài tình thương. Thay vì chứa tình thương, tâm hồn chúng con lại đem đi chứa tiền bạc, tình dục, quyền uy, danh vọng và biết bao thứ lỉnh kỉnh khác nữa.  Tâm hồn chúng con trống vắng quá, đói khát quá, đến độ chúng con ao ước nhét những thứ dơ bẩn ô uế nhất của cuộc đời là những “muồng heo” cho đầy bụng mà người ta cũng không cho.

Lạy Cha, xin nhắc nhở và dạy bảo chúng con, những đứa con ngỗ nghịch và đam mê.  Xin vì lòng thương xót của Cha mà chớ xử chúng con như chúng con đáng tội vì ai chịu nổi sự trừng phạt của Cha.  Xin Cha tiếp tục nhẫn nhục chịu đựng và thương ban ân sủng Cha để chúng con được thức tỉnh và cảm hóa bởi Tình Thương của Cha.  Xin cho chúng con ơn can đảm và tin tưởng vào lòng thương xót của Cha, để mỗi lần chúng con lầm lỡ, dám chạy đến Cha, người Cha Nhân Từ của chúng con.  Amen!

Giuse Ngô Văn Chữ, S.J.
July 2, 2008

HÃY ĐẾN VỚI CHÚA

Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng Ta, Ta sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. (Mt.11.28)

Bạn thân mến!  Trên đây là lời mời gọi mà Chúa Giêsu gởi đến mỗi người chúng ta trong bài Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay.  Ðức Giêsu mời gọi chúng ta hãy đến với Ngài, tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề:

  • Gánh nặng của vấp ngã trong quá khứ. Gánh nặng của yếu đuối hiện tại.  Gánh nặng của lầm lẫn và yếu hèn trong kiếp người.  Gánh nặng của tội lỗi đam mê …Ngài mời gọi ta hãy đến với Ngài, Ngài chờ đợi ta trong Bí tích Hoà giải.  Hãy đến với Ngài để được Ngài tẩy rửa và thanh luyện, để Ngài giải thoát ta khỏi những tội lỗi đam mê chồng chất, và nhất là để được Ngài thêm sức mạnh cho thân xác và bổ dưỡng cho tâm hồn để ta có đủ sức mà tiếp tục bước đi trên đường đời.
  • Gánh nặng vì bi quan thất vọng và lo âu. Gánh nặng của khó khăn chán chường và mệt mỏi. Gánh nặng  bị đè nặng bởi lề luật và các quan niệm khắt khe của con người và xã hội… Ngài mời gọi ta hãy đến với Ngài.  Hãy đến với Ngài trong thinh lặng và cầu nguyện.  Ngài chờ đợi ta nói chuyện tâm tình với Ngài,  Ngài lắng nghe những tâm tư  ước vọng của ta .  Hãy trao cho Ngài những thất vọng lo âu của ta.  Hãy đặt vào tay Ngài những khó khăn và mệt mỏi của ta.  Bên Ngài, hãy tìm những giây phút thinh lặng nghỉ ngơi, ta sẽ bắt gặp an bình thảnh thơi và hạnh phúc.
  • Gánh nặng của ham muốn vật chất, của đam mê xác thịt, của các tật xấu kìm hãm con người ta… Ngài mời gọi ta hãy đến với Ngài.  Ngài chờ đợi ta trong bí tích Thánh Thể.  Ngài ẩn mình trong tấm bánh nhỏ bé .  Ngài luôn có đó để ban ơn dìu dắt và phù giúp cho ta trên đường đời.

Hôm nay Chúa Giêsu mời gọi ta hãy đến với Ngài.  Ngài muốn cất gánh nặng đi cho ta và đặt trên vai ta một điều khác nhẹ nhàng êm ái hơn:  “Hãy mang lấy ách của Ta … Vì ách của Ta thì êm ái, và gánh của ta thì nhẹ nhàng“. (Mt.11:29-30).

Ách của Chúa là gì ? Gánh của Chúa là chi ? Phải chăng ách của Chúa là sự khiêm nhường bé mọn.  Gánh của Chúa là lòng yêu thương trìu mến.  Vì: “Anh em hãy học cùng Ta, vì Ta có lòng khiêm nhường trong lòng”(Mt.11:29).  Ách của Ngài êm ái và gánh của Ngài nhẹ nhàng, là vì chúng được đón nhận trong tình yêu.  Tình yêu làm cho mọi sự trở nên nhẹ nhàng êm ái: “Chỗ nào có lòng yêu mến, thì không còn thấy vất vả nữa; mà giả như có vất vả đi nữa thì người ta cũng thích cái vất vả đó” (thánh Augustinô).

Hãy học cùng Ta…”  Ðức Giêsu kêu gọi ta làm học trò của Ngài:  Ta học trường học Giêsu, học thầy giáo Giêsu, học bài học Giêsu…  Bài học nằm nơi chính trái tim của Ngài: “Vì Ta có trái tim hiền hậu và khiêm nhường”.  Khi làm học trò “ngoan” của Ngài thì sự liên hệ gần gũi giữa Ta và Ngài được triển nở bền vững, giống như sự liên hệ thâm sâu giữa Ngài và Thiên Chúa Cha vậy:  “Không ai biết Người Con, trừ Chúa Cha; cũng như không ai biết Chúa Cha, trừ Người Con và những kẻ mà Người Con muốn mặc khải cho” (Mt.11:27).

Hôm nay tôi tự hỏi lòng mình:  Tôi đang phải mang những gánh nặng gì đây?  Gánh nặng của công việc, học hành,  gia đình,  tiền bạc và ước vọng cho tương lai .v.v.. Những gánh nặng đó có quan trọng và cần thiết “nhất” hay không?  Làm sao tôi có thể làm nhẹ bớt những gánh nặng này? Tôi phải làm gì để Chúa Giêsu có thể làm nhẹ bớt gánh nặng này cho tôi ?

* * * * *

Lạy Chúa Giêsu,

Xin cho con trở nên đơn sơ nhỏ bé, để con dễ nghe được tiếng Chúa nói,  dễ thấy Chúa hiện diện và hoạt động trong đời con.  Xin cho con biết năng chạy đến với Chúa qua thinh lặng cầu nguyện, và qua các Bí Tích mà Chúa đã thiết lập, nhờ đó con tìm được nguồn an vui, sự  bình an và bồi dưỡng cho tâm hồn.  Amen.

Linh Xuân Thôn