RA KHỎI HÔN MÊ

“Ngài không được phép lấy bà ấy!”

Một thành viên của hội “Những Người Nghiện Rượu Vô Danh” từng gửi cho chuyên mục Ann Landers những lời này: “Chúng tôi uống vì hạnh phúc và trở nên bất hạnh; chúng tôi uống để cảm nhận thiên đường và cảm thấy như địa ngục; chúng tôi uống vì tự do và trở thành nô lệ; chúng tôi uống để xoá bỏ các vấn đề và thấy chúng nhân lên; chúng tôi uống để ra khỏi hôn mê và thấy mình chết thật!”

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay nói đến một Hêrôđê ‘hôn mê’ khi ông cưới lấy vợ anh mình.  Lời Gioan đánh thức ông là một hành động xót thương của Thiên Chúa; qua đó, Ngài cho ông một cơ hội để ‘ra khỏi hôn mê’ và nhận ra rằng, linh hồn bất tử của mình sắp chết!

Tiếng Chúa qua lương tâm có thể gây khó chịu; tuy nhiên, hãy cảm ơn Ngài mỗi khi bạn được nhắc nhở.  Sẽ không có gì sai phạm khi bạn ăn mừng những kỷ niệm, những ngày nghỉ; vậy mà như Hêrôđê, chúng ta có nguy cơ tìm kiếm một thú vui nào đó vốn chỉ thao túng đạo đức, mài mòn tính người.  “Đừng quên, trong các cuộc vui, Satan luôn đứng đàng sau những bức màn!”  Vì thế, hãy cho phép mình tìm kiếm những gì lành mạnh mà bạn có thể chia sẻ niềm vui trong chừng mực với người thân.  ‘Chừng mực’, một điều thật đáng kể!  Vì người ta sẽ không biết từ chối những điều cấm nếu đã không học biết chối từ những điều được phép!  Và không phải điều tôi dâng Chúa mới đáng giá, nhưng sẽ đáng giá hơn, điều tôi từ chối vì Ngài!

Khi Hêrôđê nghe nói về Chúa Giêsu, lương tâm ông cắn rứt.  Ông biết mình đã giết người.  Sự hiện diện của Chúa Giêsu là một ân sủng bổ sung để ông ‘ra khỏi hôn mê.’  Đáng tiếc, đó là một ân sủng mà ông đã không tận dụng như ông đã không tận dụng sự hiện diện của Gioan.  Trong cuộc đời chúng ta, đã bao lần tiếng Chúa nhắc nhở bạn và tôi về ơn gọi nên thánh; bao lần Ngài tỏ cho bạn và tôi lòng xót thương.  Vậy mà chúng ta để nó qua đi!  Hãy tìm kiếm sự hoán cải trong tâm hồn, trong lĩnh vực mà tôi biết mình còn xa lánh Thiên Chúa; hoặc ít nữa biết rằng, mình chưa ‘ra khỏi hôn mê!’

Anh Chị em,

“Ngài không được phép lấy bà ấy!”  Trước lời nhắc nhở của Gioan, Hêrôđê lờ đi.  Tại sao?  Bởi lẽ, Satan đứng đằng sau tất cả những thái độ này.  Nó gieo rắc thù hận nơi người phụ nữ, sự phù phiếm nơi cô gái trẻ và sự thối nát nơi vị vua.  Và trong bối cảnh này, Gioan đã chết một mình trong nhà giam vì tính khí thất thường của một vũ nữ phù phiếm, lòng căm thù của một người đàn bà ác độc và sự thối nát của một vị vua thiếu quyết đoán.  Gioan, “người đàn ông vĩ đại nhất được sinh ra bởi một phụ nữ” đã tự cho phép mình nhỏ lại để nhường chỗ cho Đấng Mêsia.  Cuộc sống chỉ có giá trị khi chúng ta ‘ra khỏi hôn mê’ để biết cho đi trong tình yêu, trong sự thật; khi chúng ta trao nó cho người khác trong cuộc sống hàng ngày.  Ai giữ sự sống cho mình, bảo vệ nó như ông vua tham tàn hay người đàn bà lòng đầy thù hận, hay người con gái hời hợt, hơi giống trẻ vị thành niên, thì vô tình, sự sống chết héo, trở nên vô dụng!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con tỉnh hay mê?  Đừng để sự sống trong con chết héo!  Để được vậy, giúp con can đảm nghe được tiếng Chúa hầu ‘ra khỏi hôn mê!’ Amen!

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế