THÁNH THỂ VÀ LÒNG MẾN: TRƯỞNG THÀNH

Có người băn khoăn khi đón nhận mầu nhiệm Thánh Thể này:

–  Tội như thế nào thì không được rước lễ?

Họ nhìn bí tích tình yêu với một chọn lựa nguyên tắc hơn là mức độ trưởng thành.  Sợ lề luật hơn là thúc đẩy bởi lòng mến.  Khi nói tội như thế nào, nghĩa là họ vẽ lằn mức.  Họ nhìn tội là những đơn vị đo lường.  Nếu bảo tội nặng bằng này, không được rước lễ.  Vậy tôi bớt đi một chút, có được rước lễ chăng?  Bớt bằng nào thì vừa đủ để rước lễ?

Vị đạo sĩ đưa khúc mía cho người học trò.  Khúc mía rất ngọt.  Người học trò đưa lên miệng lấy răng cắn vào vỏ mía.  Vừa cắn vào, đau buốt óc, anh không thể cắn nổi vì răng anh đau.  Càng cố cắn, càng khốn nạn cho mình.  Đây là cách hiểu lời Thánh Phaolô gởi giáo đoàn Côrintô: “Ai nấy hãy tự xét mình rồi hãy ăn Bánh và uống Chén này.  Ai ăn và uống mà không phân biệt được Thân Thể Chúa là tự chuốc lấy án phạt cho mình” (1 Cor. 11: 22).  Khúc mía vẫn ngọt.  Anh từ chối khúc mía?  Hay khúc mía từ chối anh?  Vị đạo sĩ hỏi người học trò:

– Khúc mía có ra hình phạt cho con không?

Anh im lặng hỏi lòng mình:

– Có ai đem đĩa cơm thịt nướng rất thơm bón cho xác chết trong nhà quàng không?  Nhét đến đâu xác vẫn cứ nằm đó.  Mắt nhắm và môi cứ lạnh.  Càng nhét vào miệng, ta càng thấy rợn người.  Anh hiểu xác chết không có khả năng để ăn chứ không phải đĩa cơm từ chối.  Tội làm linh hồn tôi chết, nó không còn khả năng thích hợp đón nhận sự thánh thiện.  Bản chất của bình an không đi với gian dối. Niềm vui không đi với lỗi phạm.  “Anh em không thể vừa uống chén của Chúa và chén của ma quỷ được” (1 Cor. 10:21).

Giáo lý trả lời, có tội trọng thì không được rước lễ.

Dễ hiểu.  Vấn đề là:

Thánh Phaolô viết cho giáo đoàn Côrintô: “Khi tôi còn là trẻ con, tôi nói năng như trẻ con, suy nghĩ như trẻ con.  Nhưng khi tôi đã thành người lớn, thì tôi loại bỏ tất cả những gì là trẻ con.” (1 Cor. 13:11).  Giả sử bạn nghe tiếng nhỏ to: “Bận rộn thế này mà ngày mai lại phải vác mặt đến nhà ông ấy.” Họ không muốn nhưng vì lý do xã giao phải đến.  Rồi ngày mai người đó phải đến nhà bạn.  Rồi lại cũng xã giao cười cười, nói nói, nhưng lòng dạ chán lắm.  Bạn có vui trong cuộc gặp gỡ không?

Đừng hỏi có ăn được khúc mía không.  Mía bao giờ cũng ngọt, cũng thơm ngon.  Tùy khả năng của mình.

Lạy Chúa,

12Có tình yêu thì Thánh Thể mới là hoa trái.  Và hoa trái của Thánh Thể là tình yêu.

Có những thánh lễ, có những bí tích tình yêu như thế mà sao tâm hồn người tham dự thì như có nỗi chán chường.  Trong ngôn ngữ, chúng con diễn tả là “phải” đi lễ.  Trong khi các tín hữu sơ khai thì diễn tả “được” tham dự.  Đối với thánh lễ lúc ban đầu, sách Tông Đồ Công Vụ tường thuật là họ tham dự với lòng “vui vẻ”.  Hôm nay, nhiều khi chúng con tham dự với lòng nặng nề.  Khi chúng con nói “phải” đi lễ chứ không nói “được” là tâm hồn chúng con không nặng nề đó sao.  Nếu con không tha thiết với Thánh Thể thì con rước Thánh Thể để làm gì?

Lm Nguyễn Tầm Thường, S.J – trích trong “Thánh Thể –  Đường Đi Một Mình”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *